Nội dung truyện
Trì Phong quay đầu lại nhìn cô, nở nụ cười quen thuộc, nhe răng cười toe toét: “Được.”
Uyển Sa dẫm lên đôi giày cao gót đi một mình trong rừng, mắt cá chân của cô bị đôi giày mài trầy da, vừa mệt vừa đau vừa đói.
Cô cố tình không đến chỗ má Trì Phong dặn, chủ yếu là vì hắn nói xấu Phó Nhất Hành.
Nghĩa lại chính mình bị người ngoài dạy đạo lý, cô có hơi mất hứng.
Nhưng mà nói thật, cô có giác quan thứ sáu, suy nghĩ bây giờ không nên tiếp cận Phó Nhất Hành, nếu không sẽ chết rất thảm.
“Sa Sa em chạy đi đâu đấy!” Khúc Triết nhảy ra từ trong bụi cỏ, cười vui vẻ nắm chặt dây thừng,”Ngoan ngoãn bó tay chịu trói trở thành nô lệ của anh đi.”
Xem thêm