Nội dung truyện
Đám bạn của Quốc Bình cười hô hố, hùa theo lời nói của gã tóc xanh. Chúng nháy mắt với nhau đầy ẩn ý, rõ ràng đang bày trò trêu chọc cặp đôi này.
Lần chia bài tiếp theo, Quốc Bình lại đen đủi bốc trúng con bài nhỏ nhất, trong khi gã đeo kính nắm con bài lớn nhất.
“Bình, đến lượt mày rồi! mạo hiểm nhé!”
Gã đeo kính rót đầy một cốc rượu mạnh, đặt cái “cạch” xuống trước mặt Quốc Bình.
“Luật chơi là luật chơi, uống hết cốc này đi!”
Quốc Bình không còn cách nào khác, đành nhắm mắt uống cạn ly rượu cay nồng. Cứ thế, mấy ván bài trôi qua, Thúy Liễu nhận ra có điều bất thường. Dường như ba gã bạn của Quốc Bình đang chơi bài bịp. Lần nào cô hoặc Quốc Bình cũng bốc phải con bài nhỏ nhất, còn một trong ba tên kia luôn nắm con lớn nhất. Mục đích của chúng là chuốc say Quốc Bình và moi móc những chuyện riêng tư của cô.
“Thôi, chơi nốt ván này rồi nghỉ nhé, cũng muộn rồi.” Thúy Liễu lên tiếng đề nghị, cô cảm thấy không khí càng lúc càng không ổn.