Bị Thái Tử Phát Hiện Là Nữ Cải Nam Trang - Chương 12
Đầu vú bị ngón tay trêu đùa
Một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng Phó Ninh Dung, cả người nàng mềm nhũn như muốn hòa tan
Nàng bị nụ hôn làm cho choáng váng
Tạ Du gặm môi nàng đến đỏ bừng, đầu lưỡi bị mút đến tê dại, toàn thân bị hắn đè ép không thể thoát ra được
Phó Ninh Dung nghẹn đỏ mặt, đến khi nuốt hết hơi thở của nàng, hắn mới khó khăn buông nàng ra: "Còn kháng cự? Thăng quan cho nàng mà nàng còn không vừa lòng?"
Thăng quan là chuyện tốt
Nàng càng leo cao thì càng có lợi cho Phó gia
Nhưng bây giờ tình hình trong triều rối ren, mọi chuyện cứ nhằm chim đầu đàn mà đánh, Phó Ninh Dung không biết mình có nên hài lòng không nữa
"Có thể chuyển ta đến Đại lý tự được không?" Nàng thở gấp, buộc phải dựa vào lòng Tạ Du lấy lại sức
Tạ Du là Thái tử, mấy năm nay tuy gây thù chuốc oán không ít người, nhưng cũng có đông đảo triều thần sẵn sàng ủng hộ hắn
Nếu có thể thăng quan cho nàng, vậy thì nhất định có thể điều nàng đến nơi khác
Qua chuyện này, có thể nhìn ra được thế lực của hắn không nhỏ, nghiễm nhiên có năng lực kiểm soát được cục diện trong triều
Một khi đã như vậy, nàng cớ gì không tận dụng thời cơ?
Hồ sơ của những án tử năm đó đều ở Đại lý tự
Chủ ý của Phó Ninh Dung là vào Đại lý tự, nàng có thể theo lý thường kiểm tra hồ sơ, hiểu rõ hơn những gì đã xảy ra với cha nàng hồi đó
Nhưng lời này nghe vào tay Tạ Du lại có ý khác
Các hoàng tử trước khi có được thái ấp của riêng mình đều phải ở trong triều đường rèn luyện một thời gian
Nhị hoàng tự Tạ Lẫm tạm thời đang đảm nhận chức vụ ở Đại lý tự
Liên hệ hai chuyện này với nhau, đôi mắt tràn đầy dục vọng nổi lên tia tức giận, trong mắt không có gì khác ngoại trừ Phó Ninh Dung: "Nàng muốn đến Đại lý tự là vì Tạ Lẫm?"
"Không phải…"
Không đợi Phó Ninh Dung giải thích, Tạ Du liền trực tiếp định tội nàng: "Nàng thích Tạ Lẫm nhiều như vậy?"
"Hắn không thể thăng quan cho nàng, nhưng ta có thể làm được. Ta có thể cho nàng bất cứ thứ gì, còn hắn thì không!"
"Ta không ham muốn những thứ đó"
"Vậy nàng muốn cái gì?" Ánh mắt Tạ Du càng u tối, bàn tay to nắm lấy toàn bộ ngực Phó Ninh Dung không chút thương tiếc, vừa xoa vừa bóp mạnh, "Muốn nằm dưới thân Tạ Lẫm, mặc hắn hôn, mặc hắn liếm, mặc hắn chơi đùa?"
"Không phải, ta…"
Tạ Du đột nhiên trở nên hung hãn, trong lòng suy đoán đủ khả năng: "Lẽ nào hắn cũng giống như ta, biết thân phận của nàng?"
Hắn gom hai khối tròn lại một, nhào nặn thành đủ loại hình dạng
Hai ngón tay nhét vào miệng Phó Ninh Dung khuấy đảo, Tạ Du buộc nàng phải trả lời
"Nhị hoàng tử không biết thân phận của ta. Nếu không chặn mũi tên đó cho ngươi thì ta cũng sẽ không bị bại lộ"
"Vậy thì tốt" Tạ Du thu tay lại, vô cùng vui vẻ hôn nàng, dùng hai ngón tay ướt át vừa nhét vào miệng nàng vân vê hai đầu vú
Phó Ninh Dung không nhịn được rùng mình một cái
"Phó Ninh Dung, ta nói cho nàng biết, đừng hòng có ý định rời khỏi ta để đến bên Tạ Lẫm! Nàng nghĩ hắn ta là người tốt? Giả dối! Nàng mới biết hắn bao lâu? Chúng ta là đồng môn, cùng ăn cùng ở nhiều năm như vậy, nàng không tin ta mà lại đi tin hắn? Mắt nàng cũng thật quá kém rồi!"
Vị Thái tử này thật khó chơi
Nàng tạm lý giải: Nàng và hắn làm bạn đã nhiều năm, nhưng cả họ nhà nàng muốn đấy Tạ Lẫm lên thượng vị, cho nên hắn mới nảy sinh cảm giác bất mãn và chênh lệch
Thái tử điện hạ tôn quý cái gì cũng không thiếu, càng không có thì lại càng tìm cách để chiếm lấy
Huống hồ nàng chỉ là "thiếu gia" trên danh nghĩa của đại phòng Phó gia
"Tạ Du, nghe ta giải thích"
Nàng chỉ thuận miệng nói như vậy, nhưng hắn thực sự dừng tay, quay qua nhìn nàng
Đuôi mắt Tạ Du đỏ lên, nén giận: "Nàng nói đi, ta sẽ nghe. Cho ta một lí do chính đáng, ta sẽ tha cho nàng. Nếu không thuyết phục được ta, vậy lại đây, liếm cho ta một cái"
Thắt lưng vàng nhạt buộc lỏng lẻo quấn quanh eo
Giữa đũng quần nổi cộm lên một khối to, Phó Ninh Dung lộ vẻ khó xử, không khó để biết Tạ Du muốn nói gì
Nàng nên nói với hắn như thế nào đây?
Đến Đại lý tự để điều tra chuyện cha ruột nàng uổng mạng trong lao ngục?
Nhưng nếu nàng nói thẳng ra như thế, Tạ Du không chỉ biết nàng không phải nam tử, mà ngay cả thân phận giả trong Phó gia của nàng, hắn cũng sẽ biết
Hắn chỉ nắm trong tay một nhược điểm thôi đã đủ uy hiếp nàng
Nếu hắn biết toàn bộ thì sẽ đến mức nào? Hắn là Tạ Du! Thái tử điện hạ bụng dạ nham hiểm, nàng muốn chừa cho mình một đường lui
Cân nhắc một hồi lâu, nàng trả lời: "Làm quan trong triều, ta đã chứng kiến rất nhiều hành vi kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu, có kẻ cho rằng mình có gia đình chống lưng nên rất lộng hành. Loại chuyện này xảy ra rất nhiều, tìm người đút lót là xong chuyện, ta cảm thấy không nên có hành vi này, muốn xem xét lại hồ sơ, lật lại án cho người vô tội"
"Chà…" Sự tức giận trong mắt Tạ Du tiêu tan vài phần, không còn hung hăng như lúc nãy nữa, ánh mắt nhìn Phó Ninh Dung dịu lại, "Nhưng trong thiên hạ này, Lục bộ và Đại lý tự mỗi nơi đều có chức trách riêng, tự nhiên sẽ có người làm những việc này và luôn luôn có điểm mấu chốt mà người ngoài không thể chạm tới. Một mình nàng thì lấy đâu ra sức lực? Rảnh rỗi đi lật lại từng bản án, lo làm tốt chuyện của mình đi"
"Đều là xử án, ở Hình bộ cũng vậy thôi mà"
"Đã thế vì sao lại muốn đến Đại lý tự?" Tạ Du nhíu máy, "Còn nói không phải vì Tạ Lẫm?"
"Ta không có…"
"Được rồi, đừng nói gì nữa, ta không muốn nghe"
Tất cả những gì hắn muốn chỉ là một câu: nàng không thích Tạ Lẫm, cũng không muốn dính dáng đến hắn ta
Nói đi nói lại cũng không giải quyết được vấn đề quan trọng
Tạ Du rốt cuộc nhịn không được, cởi bỏ chiếc đai lưng buộc quanh eo mình
Nắm lấy bàn tay không bị thương của nàng, để nàng từng chút cởi bỏ y phục của hắn: "Bây giờ, liếm đi"
Tiết khố mở rộng
Buồi lớn nóng rực cứ vậy lộ ra trước mặt Phó Ninh Dung
Khuôn mặt nàng áp sát vào thân cặc, gần đến mức có thể nhìn thấy những đường gân xanh dữ tợn
Lớn như vậy
Ngậm vào không khéo rách cả mồm
Phó Ninh Dung chậm chạp không làm tiếp, ngước nhìn Tạ Du, khẩn cầu hắn khoan dung với nàng một chút
Nhưng nàng càng cầu xin, nàng càng bị nam nhân khống chế, kéo gần tới
"Liếm cho tốt"
"Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó, không phải ta đã cho nàng cơ hội rồi sao?"