Bị Thái Tử Phát Hiện Là Nữ Cải Nam Trang - Chương 14
Cơn cao trào đến đột ngột khiến hai người hoảng hốt
Mọi thứ xảy ra đều quá xa lạ với nàng, nàng không kịp tránh né, Phó Ninh Dung ngây người nhìn đầu cặc to lớn chống vào vú mình, lần lượt bắn ra những dòng tinh dịch trắng đục
Một lúc lâu sau nàng mới nhận ra là mình đã bị hắn bắn tinh lên khắp vú
Chất lỏng cuồn cuộn lăn xuống như được ngâm trong khí nóng
Không ngừng bắn vào tim nàng
Mặt nàng đỏ lên, nhìn thấy mớ hỗn độn trước mặt, nàng rốt cuộc không nhịn được nữa, nhỏ giọng khóc nức nở
Điều này khác hẳn với những gì mà nàng được dạy dỗ, nàng làm sao biết được chuyện này lại đáng sợ đến thế?
Tạ Du dựa vào cái gì mà đối xử với nàng như vậy?
Là do nàng cải trang thành nam tử vào triều làm quan, sơ suất lộ nhược điểm nên bị hắn bắt được đuôi sao?
Sớm biết như thế thì hôm đó nàng nên chạy thật xa, dù có chết cũng không cứu hắn
Ý thức được bản thân có lẽ đã hơi quá đáng, Tạ Du thấy nàng khóc nức nở liền vươn tay ôm nàng vào lòng, kiên nhẫn an ủi nàng từng câu: "Khóc cái gì? Không phải nàng đã làm rất tốt rồi sao?"
"Chuyện này vốn dĩ chính là như vậy, nàng nhất thời chưa thích ứng được, chúng ta về sau có thể từ từ luyện tập. Nếu nàng không chê thì lần sau ta sẽ liếm cho nàng, ta cũng không ngại"
Phó Ninh Dung trừng mắt nhìn hắn, nức nở hai lần rồi tiếp tục khóc
"Nàng trách ta xuất tinh lên vú nàng? Xin lỗi, ta cũng là lần đầu tiên, nhất thời kìm lòng không được…Chậc, sao lại còn khóc?"
Phó Ninh Dung càng khóc lớn hơn
Mùi tanh trên người tỏa ra nồng nặc, dù có Tạ Du ở đây, nàng vẫn cố nén lại khó xử gọi nước vào tắm rửa
Nàng cảm giác trên người mình có mùi như mùi thức ăn mặn, không biết có phải là ảo giác hay không, khi nha hoàn mang nước vào, ánh mắt nàng ta nhìn nàng rất khác thường
Nước tắm chuẩn bị xong xuôi, nàng kiên quyết dựng bức bình phong ngăn cách mình với Tạ Du, vị Thái tử không biết tốt xấu kia chống eo thong thả bước tới
Dọa Phó Ninh Dung giật bắn mình
Nàng lật đật lấy y phục che thân, dùng ánh mắt đề phòng nhìn Tạ Du: "Ngươi muốn làm gì?"
"Còn có thể làm gì nữa? Ta hầu hạ nàng tắm rửa nhé?"
Phó Ninh Dung vội vàng tránh né, ánh mắt hiện lên rõ sự cự tuyệt: "Không cần!"
"Không cần? Không quan tâm đến vết thương sao? Nếu không cần, vậy nàng cũng đừng tắm nữa"
Tạ Du nhướng mày, tự giác cởi áo ngoài, từng lớp y phục tinh xảo quý giá rơi xuống, sau đó lại ngước mắt lên, hắn đã sớm trần như nhộng rồi
Vòng eo tinh tráng
Bụng dưới săn chắc
Dáng người của hắn khá gầy, nhưng không ngờ cơ thể dưới lớp y phục lại cường tráng và mạnh mẽ như vậy
Cặc nóng ở bụng dưới sưng to một đống, dựng đứng thẳng tắp chào hỏi nàng, mà chủ nhân của khối sưng to đó vẫn chăm chú nhìn nàng, toàn thân trên dưới lộ ra như thế cũng không biết xấu hổ
Một lúc sau, Phó Ninh Dung nhíu mày nhìn chỗ khác
Nhưng Tạ Du vẫn bám theo không tha: "Nàng tránh làm gì? Nhìn xem, ta không giống với nàng, thân thể ta cho nàng nhìn thoải mái"
Phó Ninh Dung nhăn mặt, tức giận đến mức khó chịu
Tạ Du vỗ vai nàng, cánh tay lướt qua da thịt trần trụi, hắn tiến về phía trước, trực tiếp ngồi vào bồn tắm của nàng
Phó Ninh Dung càng tức điên lên: "Ngươi! Tạ Du! Đây là bồn tắm của ta, ai cho ngươi vào đây!"
Hắn chui vào đây, nàng tắm rửa kiểu gì???
"Vào đây tắm chung với nàng!"
"Không cần"
Tạ Du uy hiếp: "Nếu không muốn tắm chung, vậy để ta tắm xong rồi đến lượt nàng"
"Ta không muốn"
Nghĩ cái gì vậy?
Chìm trong làn nước ấm, Tạ Du không khỏi thoải mái thở dài một hơi: "Không muốn cái này cũng không muốn cái kia, vậy rốt cuộc nàng muốn sao?"
"Của ngươi, của ngươi hết!"
Tên điên
Phó Ninh Dung thầm nghĩ chỉ là thùng gỗ mà thôi, tranh với hắn làm gì
Tiểu Phó đại nhân luôn luôn ổn trọng trong mắt người khác giờ phút này thật sự rất muốn đạp tên Tạ Du bay ra khỏi bồn tắm rồi nói với hắn: Không cho ta tắm thì người cũng đừng hòng tắm, chúng ta ai cũng đừng mơ được tắm!
Nhưng nghĩ hành vi này không phù hợp với tác phong của mình nên thôi
Tạ Du châm chọc khiêu khích bên tai nàng: "Sao chưa rời đi? Thích nhìn ta tắm? Lúc bày ra trước mặt thì không nhìn, giấu ở trong nước thì thích hơn?"
"Sở thích của Tiểu Phó đại nhân thật đặc biệt! Thích mập mờ phải không?"
Trừng mắt hắn một lúc, Phó Ninh Dung không còn cách nào khác đành phải rời đi, vội vàng bưng vạt áo lại, ngồi sang một bên thở dài