Bị Thái Tử Phát Hiện Là Nữ Cải Nam Trang - Chương 19
Phó Ninh Dung chưa từng nghĩ rằng những chiếc bánh ngọt được làm trong căn bếp nhỏ của viện nàng lại hữu ích như vậy, không những dỗ được Phó Phù mới năm tuổi, mà ngay cả Phó Dao đang ở tuổi xuân cũng được trấn an
Nói xong lời này, Phó Dao thực sự ngừng khóc, khóe mắt còn vương lệ, nhưng lại duỗi ngón tay muốn nàng phải móc tay giữ lời
Phó Ninh Dung không lay chuyển được. Tránh cho Phó Dao khóc thêm lần nữa, nàng đành phải chiều theo nàng ấy
Màn đêm buông xuống
Phó Dao đến việc của Phó Ninh Dung, nàng tự mình bước vào phòng của ca ca, để các nha hoàn đợi ở bên ngoài
Những chiếc bánh dừa được làm từ sữa bò thượng hạng đặt trong chiếc đĩa ngọc, mùi sữa béo ngậy tỏa ra thơm phức, một bầu không khí ngọt ngào
Đĩa bánh được đặt ở giữa bàn
Phó Ninh Dung ngồi hướng bên ngoài, Phó Dao ngồi đối diện với nàng, miệng nhỏ bận rộn ăn bánh ngọt
Phó Dao là đích nữ của Nhị thúc, cũng là nữ hài đầu tiên ở Phó gia
Tiểu thư khuê các, tri thư đạt lễ, cầm kì thi họa, mọi thứ đều rất tinh thông
Các trưởng bối đều cho rằng nàng là một nữ tử thành thục và chững chạc, nhưng chỉ khi ở bên cạnh huynh trưởng của nàng, nàng mới có thể là một đứa trẻ rất dễ dỗ dành bằng những chiếc bánh ngọt
Thiếu nữ mười sáu đang ở độ tuổi xuân xanh, mềm mại ướt át, e ấp hoa lệ
Nàng đã thay bộ y phục trước đó, mặc một bộ váy màu xanh ngọc lục bảo, tà váy dài với những bông hoa rải rác điểm lên phần cỏ xanh mù sương, trên vai còn có một chiếc khăn choàng bằng lụa mỏng, dáng người cao gầy, lộ ra dáng điệu của một thục nữ
Phấn thoa đều trên mặt, đôi môi nhỏ nhắn điểm lên một chút son dưỡng, nàng thật ra đã cố ý ăn mặc chải chuốt thật cẩn thận rồi mới tới đây
Phó Ninh Dung cầm trên tay một cuốn sách, tất cả sự chú ý đều tập trung lên đó
"Ca ca" Thanh âm mềm mại của nữ nhân làm gián đoạn suy nghĩ của nàng, một khối bánh ngọt được đưa tới bên miệng, "Ca, huynh có muốn ăn một miếng không?"
Bàn tay cầm bánh vươn lên giữa không trung
Phó Ninh Dung tránh né theo bản năng, lại nhìn thấy một tia thất vọng trên khuôn mặt Phó Dao
"Thử lỗi" Phó Ninh Dung không quen thân mật như vậy với người khác, nàng giải thích: "Muội ăn đi, ta không thích loại bánh này"
Đúng rồi
Tạ Du rất thích loại bánh này, mỗi lần ăn hắn đều nhét cho nàng phần thừa
Phó Dao không biết chuyện này, nàng cho rằng Phó Ninh Dung đang tức giận vì bị quấy rầy việc đọc, vì thế càng thêm lấy lòng kêu thêm vài tiếng "ca ca"
Phó Ninh Dung rất ít khi ở phú, đối với loại quan hệ tình thân như thế này nàng vẫn không biết nên cư xử như thế nào cho hợp lí, nhìn thấy ánh mắt khẩn thiết của đường muội, nàng không còn cách nào khác đành cầm lấy khối bánh, nhai nuốt
Phó Dao lúc này mới lộ ra nụ cười chân thật
Một lát sau, bánh ngọt trên đĩa vơi đi không ít
Phó Dao lấy khăn tay lau sạch vụn bánh trên môi, nàng không biết lấy từ đâu ra một món đồ rồi đưa cho Phó Ninh Dung
Chất liệu màu xanh xám, bên trên có một đóa hoa nở rực được thêu bằng chỉ vầng cùng với cỏ năm lá màu xanh kết thành chùm nhỏ, bên dưới là đôi vịt uyên ương đang chơi đùa dưới nước
Những chỗ trống khác dùng chỉ bạc thêu hoa nhỏ màu trắng như ngọc trai, cũng có năm cánh hoa, đường thêu tinh xảo như hoa thật nở trên sa tanh
Là một cái hà bao
Hai má Phó Dao ửng đỏ, áo choàng màu xanh lục bảo bị nàng nắm chặt làm nhăn nhúm, suy nghĩ hồi lâu mới cất lời: "Muội làm chiếc túi này theo kiểu dáng đang lưu hành ở kinh thành. Mấy ngày trước huynh bị thương nằm trên giường, muội chưa có cơ hội để tặng, vừa khéo hôm nay huynh được thăng quan, vết thương cũng đã đỡ, xem như là sỏng hỷ lâm môn, muội đặc biệt mang chiếc hà bao này đến tặng huynh"
"Có thể muội làm chưa được đẹp, nhưng mong huynh hãy nhận lấy, đây coi như là một phần tâm ý của A Dao"
Phó Ninh Dung không biết Phó Dao vô tình hay cố ý
Có lẽ Phó Dao còn nhỏ, nàng ấy không hiểu ý nghĩa của việc này
Nhưng nàng liếc mắt một cái đã nhận ra – đôi vịt uyên ương được thêu ở mặt trên
Uyên ương tượng trưng cho sự kết đôi, loại túi này thường được nữ tử tặng cho nam tử mình thích
Nàng không thể lấy nó
Phó Ninh Dung cau mày, lịch sự từ chối, "Ta có rất nhiều túi, hơn nữa, ngày thường ta ở trên triều, cơ bản là không cần dùng đến mấy thứ này"
"Nhưng trước giờ ca ca vẫn luôn chăm sóc cho A Dao, A Dao không biết báo đáp thế nào, đây chỉ là tấm lòng nhỏ…"
"Không cần, ta và muội là người một nhà, chăm sóc cho muội là việc nên làm"
"…Ca"
Đúng lúc đó, đồ vật trên bàn đột nhiên bị lật đổ, "lách cách" một tiếng, hình như có tiếng cửa sổ bị mở ra
Phó Ninh Dung cúi xuống định nhặt những thứ rơi trên mặt đất
Một giọng nam đột ngột vang lên vào lúc này, nàng nghe xong liền cảm thấy ấn đường mình giật lên
Nam nhân vẫn tâm cao khí ngạo như mọi khi, giọng nóicó chút kiêu căng cùng ngả ngớn: "Xem kìa, quan hệ huynh muội các ngươi thật tốt"