Bị Thái Tử Phát Hiện Là Nữ Cải Nam Trang - Chương 37
Cặp mông trắng nõn mềm mại cùng lồn nhỏ trơn trượt đối diện với Tạ Du, lưng nàng dán lên mặt bàn, trên mông có một vết đỏ
Cặc lớn gầm gừ giận dữ
Những đường gân xanh đáng sợ bò trên buồi lớn, chạy dọc từ bụng dưới đi xuống và hội tụ về khu vực tam giác ngược của đũng quần, hai quả dái ẩn dưới lớp lông mu, từ góc độ của Phó Ninh Dung nhìn lại trông nó càng thêm gớm ghiếc
Rõ ràng vô cùng sợ hãi, nhưng khi quy đầu trượt xuống hai môi lồn, cọ xát hột le sưng đỏ, nước lồn lại chảy ra, Phó Ninh Dung cảm thấy vô cùng xấu hổ vì phát hiện mình càng trở nên ướt hơn
Trước bước cuối cùng, Phó Ninh Dung vẫn muốn chạy trốn
Nàng vặn eo, tưởng có thể trốn thoát, nhưng lúc này lại nghe thấy Tạ Du cười khẽ một tiếng, trong tầm mắt hiện ra một đôi tay, kéo nàng trở lại
Cảm giác hai chân mình được mở rộng ra hơn
Cặc nóng lướt qua lỗ lồn, cảm giác sợ hãi ập vào tim nàng, quá trình này khiến nàng vô cùng khó chịu
Tạ Du đè Phó Ninh Dung lên bàn
Bàn làm bằng ngọc thạch, cứng rắn lạnh lẽo, khẳng định là không thể thoải mái bằng giường, nhưng đây là lần đầu tiên của nàng, cho nên hắn có lẽ sẽ không làm quá lâu, ở đây chắc là được rồi
Buồi cứng giữa háng vừa định chuyển động
Liếc nhìn đứa nhỏ đáng thương dưới thân, thấy nàng đang vặn eo bò về phía trước
Tạ Du đột nhiên bật cười, cười nhạo hành vi của nàng quá mức ngây thơ. Đã đến bước này rồi, làm sao hắn có thể để nàng thoát được?
Tạ Du nhìn xuống hàng mi hơi nhíu lại của nàng
Dịu dàng hôn lên những giọt nước mắt tràn ra từ khóe mắt, tưởng tượng nàng sẽ nở rộ như thế nào dưới người hắn, chỉ thuộc về một mình hắn
Thân cặc xẹt qua môi lồn
Nghĩ đến việc mình sắp chịch lồn tiến vào đường hầm ấm áp, trong lòng liền trào dâng một niềm vui sướng
Không vì bất cứ điều gì
Chỉ vì nàng là Phó Ninh Dung
Càng chịu đựng lâu thì khi có được sẽ càng hạnh phúc
Tạ Du luôn hiểu rõ sự thật này
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười, trong lòng thầm nghĩ tiếp theo nên trêu nàng như thế nào
Đem chân nàng mở rộng ra xa hơn, để lộ lỗ lồn cùng hạt le ở giữa
Ngón tay luồn vào cặp đùi trắng như tuyết, cảm giác trơn trượt khác thường khiến hắn cảm thấy có điểm kì quái
Rút ngón tay ra, chợt thấy một vệt máu đỏ tươi trên đó
Tạ Du sững sờ, bàn tay đang ôm chân nàng thoáng khựng lại, động tác quyết liệt ban đầu rốt cuộc cũng dừng lại ngay lúc này
Khuôn mặt nhở nhắn của Phó Ninh Dung nhăn lại thành một đống
Thấy hắn một hồi lâu không có động thái tiếp theo, nàng thận trọng mở mắt, ngoảnh mặt nhìn lướt qua Tạ Du
Chuyện trong dự đoán đã không xảy ra
Ngược lại, Tạ Du sắc mặt tối sầm, lấy áo choàng bên cạnh mặc vào lại cho nàng, vẻ mặt có phần u ám, nhưng động tác mặc áo cho nàng lại rất nhẹ nhàng, sợ nàng bị cảm lạnh: "Hôm nay chúng ta không làm nữa"
Cho đến khi nhìn thấy vết máu loang lổ, Phó Ninh Dung mới hiểu chuyện gì xảy ra
Chính quỳ thủy đã cứu nàng!
Hai mắt Phó Ninh Dung sáng ngời, trước kia nàng luôn phiền vì quỳ thủy, cho đến hôm nay, nàng chưa bao giờ mong ngóng nó đến vậy
Như thể được ban ân
Giống như sống sót sau tai nạn, Phó Ninh Dung lập tức ôm y phục của mình, cách xa Tạ Du
Chỉ là một động tác nhỏ nhưng lại khiến sắc mặt Tạ Du càng thêm đen, lời nói ra cũng không hòa nhã như trước: "Ta đáng sợ đến mức đó ư? Nàng cứ thế nóng lòng muốn vạch rõ giới hạn với ta?"
Trong mắt Tạ Du tràn đầy bất bình
Cặc đã dựng đứng, nhưng không có cách nào để phát tiết
Phó Ninh Dung co người lại ngước mắt lên nhìn, cặc lớn hừng hực đập thẳng vào mắt, nàng chỉ liếc một cái rồi lập tức quay đầu đi chỗ khác, bên tai vẫn còn đỏ rực vì chuyện vừa rồi
Nơi này không thể ở lâu
Mảnh vải nhuốm máu bị Phó Ninh Dung mạnh mẽ xé ra, thu dọn xong xuôi, việc đầu tiên chính là rời đi
Nàng muốn chạy
Nhưng làm gì có chuyện Tạ Du để nàng như ý
Trong tay hắn có rất nhiều nhược điểm của nàng, bất kì cái nào cũng có thể khiến nàng thành thật nghe lời: "A Dung, nàng cứ bỏ đi như vậy à, không muốn bắt người liên quan đến vụ án tham nhũng nữa sao?"
"Nàng nói nếu ta nhất quyết không thẻ người, bên nàng phải làm sao bây giờ?"
Hai vụ án vốn có dính dáng với nhau
Trùng hợp là vị Dương huynh kia lại bị người của Tạ Du bắt giữ
Cũng vì vậy mà Tạ Du có thể moi ra vị trí của người có liên quan từ miệng gã, biết họ sẽ gặp nhau ở đây
Phó Ninh Dung sững người
Nàng mặc nữ trang là đến đấy để điều tra, đã mất công mà không thu được gì chẳng phải là thành công cốc sao?
Tự tin rằng nàng sẽ cúi đầu trước hắn vô điều kiện vì hắn có mọi nhược điểm của nàng trong tay
Tạ Du ôm chặt nàng vào lòng vuốt ve, Phó Ninh Dung chỉ có thể thuận theo
Tựa như rất bao dung và thấu hiểu, ánh mắt Tạ Du khó lường, giọng nói không tự chủ được khàn khàn: "Ta có thể đợi, đợi nàng khỏe lại rồi chúng ta tiếp tục"
"Còn bây giờ, nàng phải giúp ta trước"