Bị Thái Tử Phát Hiện Là Nữ Cải Nam Trang - Chương 6
Mùi tanh nồng nặc bao trùm toàn bộ gian phòng, từ trong ra ngoài toàn là mùi tinh dịch của hắn
Tạ Du lấy khăn tay của Phó Ninh Dung, cầm bàn tay dính đầy chất nhất của nàng lên lau sạch
Sau đó tiện tay ném mảnh vải dính đầy tinh dịch đặc xuống đất
Hắn chỉnh lại y phục của mình
Buộc lại đai lưng
Khôi phục lại bộ dáng như khi mới đến
Phó Ninh Dung không nhịn được nữa, hung tợn trừng hắn, từng câu từng chữ đâm thằng vào tim Tạ Du: "Tạ Du! Ta thực sự hối hận vì đã đỡ cho ngươi mũi tên đó"
Thái tử lau tay sạch sẽ, nghe xong lời này hiển nhiên mất đi sự vui sướng sau khi bắn tinh
Trên mặt hắn bao phủ một tầng sương mù: "Mọi chuyện đã xảy ra rồi, hối hận cũng đã muộn"
Phó Ninh Dung vẫn ngẩng đầu không chịu nhìn hắn: "Ta ước gì người bị trúng tên là ngươi. Nếu ngươi chết đi thì thật tốt"
Tạ Du nắm lấy cằm nàng, chớp mắt liền sáp người đến, bịt miệng nàng bằng một nụ hôn
Hắn biết bản thân đã đắc tội với nhiều người
Bởi vì thân phận, bởi vì quyền lực và thậm chí là cả ngôi vị hoàng đế của hắn, rất nhiều người trong kinh thành này muốn hắn chết, nhưng hắn không muốn nghe những lời này từ miệng Phó Ninh Dung
Như là làm theo những ham muốn nguyên thủy
Hắn cắn cánh môi nàng, buộc nàng phải hé môi, lưỡi hắn nhanh nhẹn luồn vào, cướp đoạt lưỡi nàng
Nước bột trao đổi, răng môi gắn bó mật thiết với nhau
Cho dù Phó Ninh Dung có đẩy hắn, dùng răng cắn mạnh môi hắn như thế nào thì cũng không chịu buông
Khoang miệng tràn ngập mùi máu tươi
Mãi đến khi Phó Ninh Dung bị hôn đến không còn sức lực nữa, hai người mới thở hổn hển tách ra, kéo theo một sợi chỉ bạc
Một ít máu tươi rỉ ra
Khóe miệng Tạ Du hiện lên vết thương do Phó Ninh Dung cắn: "Đừng để ta nghe câu này thêm một lần nào nữa"
"Giống như nàng đã nói, ta lòng dạ thâm sâu, thủ đoạn độc ác, nàng cho rằng ta không biết chuyện này là do Phó gia các người ra tay hay sao? Ta vì nề tình nàng nên mới bỏ qua cho Phó Gia. Bằng không, nàng nghĩ ta tra không tới sao? Nàng cho rằng kẻ trên người dưới trong phủ này có thể dễ dàng sống sót sao?"
Cánh môi Phó Ninh Dung đỏ mọng
Tóc tai hơi rối, trên mặt phủ một lớp phấn hổng, khuôn mặt như hoa anh đào, nhìn như vừa trải qua một trận kích tình mãnh liệt
Nghĩ đến bộ dạng này của nàng là do hắn làm ra, con cặc trong tiết khố không khỏi cứng lên
"Đừng phí sức, nàng thật sự cho rằng một Phó gia nhỏ bé có thể động được đến ta?"
"Nếu có lần sau thì nhớ hành động cho sạch sẽ, đừng để ta lần nữa nắm được sơ hở. Nếu không, mọi chuyện sẽ không đơn giản như bây giờ"
Nhìn nàng rõ ràng đang bị kinh sợ, Tạ Du tự nhiên không muốn nói thêm lời cay nghiệt nào nữa
Hắn ôm lấy nàng, thấy Phó Ninh Dung không còn giãy giụa, thành thật dựa vào lồng ngực hắn, tức giận cũng tiêu tan hơn phân nửa
Có tiếng hạ nhân nói chuyện rải rác ngoài cửa
Tạ Du canh giờ cũng không sai biệt lắm
Hắn giúp Phó Ninh Dung vuốt lại tóc mai bên thái dương, cúi người hôn lên môi nàng, giọng nói dịu dàng hiếm thấy: "Lần sau ta lại đến tìm nàng"
Những cây cọ ngoài cửa sổ xanh um tươi tốt
Vẻn vẹn một cái chớp mắt
Trong phòng lập tức không còn bóng dáng hắn
Toàn thân Phó Ninh Dung đổ mồ hôi lạnh, da đầu hậu tri hậu giác tê dại, cả người xụi lơ ở trên giường
Một lúc lâu sau nàng mới khôi phục lại sức lực
Lau sạch vết máu ở khóe môi và tinh dịch trên tay, nhưng lại không thể nào lau sạch mùi của Tạ Du để lại trên người nàng
Điều đáng sợ nhất đã xảy ra, giới tính của nàng đã bị phát hiện
Nhưng cố tình nàng lại không chút mảy may lay động được hắn
Hôm nay chỉ dùng tay
Vậy ngày mai thì sao?
Sau này thì thế nào?
Cuối cùng nàng cũng biết được Tạ Du có tâm tư như vậy với nàng