CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 47. Sục cho tôi một phát trước đã
Lời đồng ý này của Bạch Tiểu Đường nghe sao mà đầy vẻ miễn cưỡng.
Nhưng mục đích đã đạt được, Nguyên Lân đang tâm trạng tốt nên cũng chẳng buồn chấp nhặt. Thậm chí sau đó khi Bạch Tiểu Đường bắt đầu mặc cả, yêu cầu cậu không được quấy rầy cô làm bài tập, cậu cũng sảng khoái đồng ý ngay.
Dù cậu vẫn chẳng chịu thả “con thỏ nhỏ” rời khỏi đùi mình, nhưng lần này cậu thật sự nói được làm được, không hề làm phiền cô nữa mà chỉ im lặng ôm cô, nhìn cô bị đống bài tập Toán hành hạ đến chết đi sống lại.
Khó khăn lắm mới viết xong hai tờ đề, vẫn còn bài tập của mấy môn khác chưa giải quyết xong, Bạch Tiểu Đường đã bắt đầu cảm thấy kiệt sức. Cô vừa gập tờ đề lại thì thấy vai mình nặng trĩu, bên tai vang lên giọng nói lười biếng của Nguyên Lân: “Cậu viết chậm thật đấy, tôi buồn ngủ luôn rồi này.”
“Tại đề hơi khó…”
Bạch Tiểu Đường cũng biết mình làm chậm, về điểm này cô chẳng có gì để phản bác. Rồi cô sực nhớ ra một chuyện: “Cậu không làm bài tập à?”
“Không làm.”
“…” Cô lại cầm tờ đề mình vừa viết xong lên: “Vậy… tớ cho cậu chép nhé? Nhưng không đảm bảo là đúng hết đâu…”
Nguyên Lân bắt thóp được một chút ý vị nịnh bợ trong lời nói của Bạch Tiểu Đường, cậu cười khẩy một tiếng: “Dẫu cậu có cho tôi chép bài thì vẫn phải sục cặc cho tôi thôi, thỏ con ạ.”
“…”
Khuôn mặt vốn vừa được môn Toán vô tình làm cho hạ nhiệt của Bạch Tiểu Đường lại một lần nữa nóng bừng lên.
“Tớ! Biết! Rồi!” Cô không nhịn được mà cao giọng thêm vài tông: “Cậu mà không cần thì thôi đi!”
Bạch Tiểu Đường nói xong mới nhớ ra đúng là cô chưa từng thấy Nguyên Lân viết bài tập bao giờ. Những người xung quanh cậu thì có viết, cô từng thấy Vương Dĩ Tường đòi lớp trưởng tờ đề, rồi cùng Hắc Tử và Lão Cao ba người vây quanh chép lấy chép để. Lúc đó Nguyên Lân thường làm gì nhỉ…
Là ngủ, hay là chơi game, tóm lại đều là dáng vẻ ung dung tự tại, hoàn toàn lạc quẻ với bầu không khí căng thẳng của năm cuối cấp ba.
“Nguyên Lân, cậu chưa bao giờ nộp bài tập à?”
Thiếu niên nghe vậy chỉ “ừ” một tiếng xác nhận cô nói đúng: “Dù sao cũng có người dọn bãi cho tôi rồi.”
Có người dọn bãi?
Bạch Tiểu Đường không hiểu, nhưng chợt nghe thấy tiếng đóng cửa bên ngoài: “Đường Đường, bà đi chợ về hơi muộn một chút, Tiểu Nguyên đã đến chưa con?”
Là bà nội đã về.
Bạch Tiểu Đường định đứng dậy ra khỏi phòng giúp bà xách đồ, vừa đi được hai bước đã thấy có gì đó sai sai, hóa ra nội y của cô vẫn còn đang bị lệch.
Phía sau vang lên tiếng cười đắc ý của kẻ thủ ác. Bạch Tiểu Đường quay lại lườm cậu, vừa vặn thấy Nguyên Lân uể oải đứng dậy vươn vai vận động gân cốt: “Thỏ con, cái ‘đệm thịt người’ này của tôi không tệ chứ? Để một mình cậu ngồi đó chẳng phải sẽ đau hết cả mông sao?”
“Đường Đường?”
Tiếng của bà nội càng lúc càng gần, Bạch Tiểu Đường cũng chẳng màng tới việc Nguyên Lân còn đang ở đây, vội vàng luồn tay vào trong áo để chỉnh lại nội y. Chiếc áo thun bị kéo lên, để lộ một đoạn eo thon trắng ngần, vừa thu hút được ánh nhìn của Nguyên Lân thì đã nhanh chóng bị kéo xuống.
“Bà ơi, con đây ạ!”
Cô quay lại lườm Nguyên Lân thêm cái nữa rồi lạch bạch chạy ra khỏi phòng.
“Con vừa đang làm bài tập ạ.”
“Tiểu Nguyên đâu? Miếng dưa hấu trên bàn là con lấy cho nó ăn phải không?”
“Vâng ạ, vừa… vừa nãy bọn con đang thảo luận học tập, mấy bài toán ấy mà…”
“Ra là vậy, thế mau gọi Tiểu Nguyên ra xem tivi nghỉ ngơi một chút đi con, nhớ bảo nó ăn dưa hấu, dưa này nhanh hỏng lắm đấy.”
“Dạ không sao, để con phụ bà nhặt rau trước đã.”
“Không cần không cần, con đi gọi Tiểu Nguyên ra đây!”
Bà nội đẩy Bạch Tiểu Đường đang muốn vào bếp giúp đỡ ra ngoài. Chẳng còn cách nào khác, Bạch Tiểu Đường đành quay lại phòng ngủ, mở cửa ra đã thấy thiếu niên đang ngồi thong dong trên giường mình.
“Cậu ra xem tivi không?”
Nguyên Lân không đáp, chỉ vẫy vẫy tay ra hiệu cho cô lại gần.
Trong lòng Bạch Tiểu Đường trào dâng một dự cảm chẳng lành, nhưng cô vẫn đóng cửa phòng lại, đi đến trước mặt Nguyên Lân: “Gì thế?”
Nguyên Lân cũng thấy kỳ lạ, chỉ mới nhìn eo cô một cái thôi mà cái sự thon thả trắng nõn nà ấy cứ như in sâu vào não cậu, không cách nào xua đi được, thậm chí còn khiến cho “gậy thịt” vốn vừa mới thả lỏng lại có xu hướng cương cứng trở lại.
Cậu nắm lấy tay Bạch Tiểu Đường, ép cô phải ngồi xổm xuống trước mặt mình:
“Dưa hấu thì không ăn đâu.”
Thiếu niên dừng lại một chút.
“Cậu giúp tôi sục một phát trước đã.”