CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 50 SƯỚNG PHÁT ĐIÊN
SƯỚNG PHÁT ĐIÊN
Vì phải cởi áo nên Bạch Tiểu Đường đành tạm buông gậy thịt của Nguyên Lân ra. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, bàn tay của chính Nguyên Lân đã thay thế vị trí của cô. Cậu vừa duy trì động tác, vừa thong dong ngắm nhìn Bạch Tiểu Đường cởi bỏ lớp áo ngoài.
Vạt áo vén lên để lộ vòng eo thon mềm đã từng gặp qua, rồi cao hơn nữa là chiếc áo lót nhỏ đang ôm trọn đôi gò bồng đào căng mọng, nặng trĩu.
Bạch Tiểu Đường luồn áo qua đầu để cởi ra, khẽ điều chỉnh lại góc độ nội y. Khi cô nhìn về phía Nguyên Lân lần nữa, biểu cảm đã lộ rõ vẻ ngượng ngùng: “Được rồi chứ?”
Nguyên Lân không đáp, chỉ dang rộng đôi chân ra hơn một chút, ra hiệu cho Bạch Tiểu Đường có thể quay lại vị trí cũ.
“Nguyên Lân, tớ cũng có một… yêu cầu nho nhỏ…” Bạch Tiểu Đường ngoan ngoãn ngồi xổm xuống trước mặt cậu. Trước ngực cô là một mảng trắng ngần, rãnh ngực ở giữa bị ép thành một đường kẻ chỉ. Dù cô đang mặc loại nội y toàn cúp kiểu cổ lỗ sĩ, nhưng khối thịt mềm mại và đàn hồi vẫn khẽ rung rinh theo từng cử động của cô.
Khi Nguyên Lân thu tay lại, tâm trí cậu đã bắt đầu xao động: “Nói đi.”
“Cậu có thể… tức là…” Cô cắn môi dưới, “Dùng tay dẫn dắt tớ được không?”
Dù sao cũng là sục cặc cho Nguyên Lân, cậu chắc chắn là người hiểu rõ sở thích của mình nhất.
Nguyên Lân suy nghĩ một lát, chẳng biết có phải vì mảng trắng lóa mắt trước mặt mà cậu trở nên dễ tính lạ thường hay không, cậu thậm chí chẳng buồn hỏi “được hay không”, trực tiếp đưa tay nắm lấy mu bàn tay Bạch Tiểu Đường rồi cùng cô chuyển động.
“Thỏ con, tôi tốt chứ?”
Nhưng sự sảng khoái không có nghĩa là Nguyên Lân sẽ cứ thế mà buông tha cho Bạch Tiểu Đường. Thiếu niên lại nắm lấy bàn tay còn lại của cô đặt lên quy đầu của mình, nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô, cậu lại càng muốn bắt nạt cô nhiều hơn nữa.
Bạch Tiểu Đường vừa vặn chạm phải ánh mắt ngạo nghễ, phóng túng của Nguyên Lân, cô vội vàng rụt cổ lại như đang cầu xin: “Tốt… tốt lắm.”
Chủ yếu là cũng không dám nói không tốt.
“Phải không?” Hai tay Nguyên Lân đều dẫn dắt tay cô không ngừng xoa nắn dương vật của mình, ánh mắt nóng bỏng tựa như có như không lướt qua làn da trên ngực cô, “Vậy có phải cậu nên báo đáp tôi không?”
“…” Bạch Tiểu Đường sắp khóc đến nơi: “Chắc là… chắc là phải vậy…”
“Không phải chắc là, mà là bắt buộc.” Khóe môi Nguyên Lân càng lúc càng cong lên, hàm răng trắng đều tăm tắp khiến Bạch Tiểu Đường thấy run rẩy, “Cởi áo lót ra.”
Bạch Tiểu Đường nghẹn lời, nhưng cũng không quá bất ngờ. Dù sao cái tên Nguyên Lân này hình như luôn có một sự chấp niệm đặc biệt với ngực của cô. Có điều, cô cúi đầu suy nghĩ một chút rồi vẫn bồi thêm một câu: “Đây thực sự là lần cuối cùng rồi đấy… không được cởi thêm gì nữa đâu…”
Móc cài áo lót sau lưng vừa bung ra, khoảnh khắc hai khối thịt mềm mại căng tròn bật ra ngoài, đầu óc nhỏ bé của Bạch Tiểu Đường đã bị sự nóng rực từ vật nam tính của thiếu niên làm cho choáng váng đến mê muội.
Động tác trên tay đã hoàn toàn bị cậu kiểm soát, cơ thể Bạch Tiểu Đường chỉ có thể thuận theo dòng nước mà cử động theo. Đôi thỏ trắng tuyết rung rinh tạo thành từng đợt sóng thịt, hai nụ anh đào đỏ hồng không ngừng vẽ ra những đường cong nhảy nhót giữa không trung.
Ánh mắt của thiếu niên nóng bỏng đến mức gần như thiêu cháy làn da cô, bàn tay nắm lấy tay cô cũng bắt đầu dùng lực mạnh hơn. Từ khóe mắt, Bạch Tiểu Đường thấy gân xanh trên cánh tay cậu đã nổi cuồn cuộn, hơi thở dồn dập và nặng nề như mang theo ngọn lửa, phả hết lên bầu ngực cao vút của cô.
Giây tiếp theo, cô cảm thấy phần đầu tròn trịa trong lòng bàn tay mình nảy mạnh một cái, hệt như một khẩu súng đã lên nòng bất ngờ cướp cò nổ súng. Bạch Tiểu Đường sợ tới mức lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Nguyên Lân lúc này mới thở ra một hơi nóng hổi, đột ngột hất mạnh tay cô sang một bên, rồi phun trào toàn bộ dòng tinh dịch nồng đậm lên đôi gò bồng đào trắng nõn của cô gái nhỏ.
“Đuỹ mẹ…”
Thực sự là sướng phát điên đi được.