CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 52CẢM GIÁC ĐAU ĐỚN NHƯ BỊ NHÀO NÁT
“Ê Hắc Tử, ông có thấy dạo gần đây anh Nguyên cáu bẳn lắm không?”
Giờ ra chơi, Nguyên Lân sau một ngày hầm hừ cuối cùng cũng chịu gục xuống bàn chợp mắt, Vương Dĩ Tường liền chớp thời cơ ghé tai thì thầm với Hắc Tử ngồi bàn dưới.
Hắc Tử đang mải đánh Liên Quân dưới gầm bàn, vừa giành được MVP nên tâm trạng khá tốt, hiếm hoi lắm mới ngẩng đầu lên đáp lại Vương Dĩ Tường một tiếng: “Ừ.”
“Thấy chưa!”
Vương Dĩ Tường như đứa trẻ mẫu giáo vừa được khen ngợi, lập tức hào hứng hẳn lên: “Hôm qua mấy thằng thần kinh bên trường số 3 lại sang kiếm chuyện, tôi cũng không ngờ anh Nguyên lại ra tay nặng đến thế.”
So với đánh nhau, tình cảnh của Nguyên Lân lúc đó giống như đang trút giận thì đúng hơn.
“Vương Dĩ Tường.”
Giọng nói khàn khàn của thiếu niên bên cạnh vang lên, Vương Dĩ Tường vội vàng ngậm miệng nhưng đã muộn một bước. Bàn tay Nguyên Lân úp lên đỉnh đầu Vương Dĩ Tường, năm ngón tay siết chặt như cái càng của máy gắp thú nhồi bông: “Mày có cái rắm gì cứ việc xì ra trước mặt tao, tao không ngại đâu.”
Nhìn cái điệu bộ kia mà bảo là “không ngại” sao? Vương Dĩ Tường vội vàng nịnh nọt bù đắp: “Anh Nguyên, có phải vì hai hôm nay Bạch Tiểu Đường xin nghỉ không đến lớp nên anh mới thế không? Hay là cô ấy đang trốn anh? Có cần tôi với Hắc Tử, Lão Cao cùng đi chặn đường cô ấy giúp anh không?”
Cái thằng này đúng là “khéo” nói thật đấy!
Nguyên Lân bị mấy câu của Vương Dĩ Tường chọc trúng chỗ ngứa, thực sự bốc hỏa, trực tiếp vung chân đá văng cậu ta sang một bên, nhét bao thuốc vào túi rồi sải bước ra ngoài.
Đúng như lời Vương Dĩ Tường nói, Bạch Tiểu Đường đã hai ngày không đi học. Thầy Liêu nói cô xin nghỉ vì bị bệnh. Nhưng ngay đêm đó, Nguyên Lân đã đến nhà cô, chẳng những không gặp được người mà ngay cả đèn cửa sổ cũng tối om, chứng tỏ trong nhà hoàn toàn không có ai.
Cho đến lúc này, Nguyên Lân mới nhận ra cậu dường như chẳng hiểu gì về Bạch Tiểu Đường cả. Không biết số điện thoại, không biết cô còn có thể đi đâu, cũng không biết rốt cuộc cô nghĩ gì về cậu. Giả sử Bạch Tiểu Đường đột nhiên bốc hơi khỏi thế gian, cậu cũng hoàn toàn mù tịt, chẳng biết phải đi đâu mà tìm.
Nhận ra điều đó, mỗi khi nhớ tới ô cửa sổ tối đen nhà Bạch Tiểu Đường, sâu trong tâm trí Nguyên Lân lại trào dâng một cảm giác bất lực không thể giải tỏa. Cậu không biết phải làm sao để gạt bỏ cảm xúc tiêu cực này, ngay cả việc đánh nhau cũng chỉ giúp cậu tạm quên đi trong lúc ra đòn, hễ hơi thở vừa ổn định lại là sự bồn chồn lại bủa vây.
Mới không gặp cô hai ngày mà lần đầu tiên Nguyên Lân cảm nhận được thời gian trôi qua chậm chạp đến thế.
Cậu ra khỏi lớp, châm một điếu thuốc, rồi nhận được điện thoại của Nguyên Lãng trên đường ra cổng trường.
“Sủa.”
“Sao thế, thái độ của chú với người anh vừa ra tay giúp đỡ là thế này đây?” Đầu dây bên kia, giọng Nguyên Lãng ôn hòa nhưng ẩn chứa ý mỉa mai: “Anh không có việc gì, chỉ muốn báo cho chú biết, người lần trước chú nhờ anh điều tra đã có kết quả rồi. Nếu không muốn biết thì chú cứ việc cúp máy.”
“Bạch Nặc, bốn mươi tuổi, người bản địa.”
“Mười sáu năm trước kết hôn lần đầu, có một con gái. Mười lăm năm trước ly hôn, cùng năm đó tái hôn, có một con trai với người vợ thứ hai.”
“Hiện đang kinh doanh vật liệu xây dựng, tình hình làm ăn khá ổn, nắm trong tay khoảng bảy tám cửa hàng.”
“Địa chỉ?” Nguyên Lân hỏi.
“Chú muốn địa chỉ cửa hàng nào?”
“Tất cả.”
Nguyên Lân trèo lên chiếc mô tô, tra chìa khóa vặn một vòng, một chân chống đất rút điện thoại ra ghi lại từng địa chỉ mà Nguyên Lãng đọc.
“Có ảnh không?”
“Đương nhiên, chú đang nghi ngờ năng lực làm việc của người dưới trướng anh đấy à?”
“Gửi qua đây.”
Mấy cửa hàng này rải rác khắp các ngã tư Đông Tây Nam Bắc của thành phố. Khi Nguyên Lân xuất phát, tiết hai buổi chiều còn chưa bắt đầu, đến khi quay lại cửa hàng cuối cùng dưới tên Bạch Nặc thì trời đã ngả bóng hoàng hôn.
Nhưng chuyến đi này không phải là không có thu hoạch. Ví dụ như lúc này, Nguyên Lân vừa giảm tốc độ xe đã thấy Bạch Nặc với khuôn mặt u ám bước ra từ một cửa hàng sang trọng, rồi chui tọt vào chiếc BMW đen đang đỗ ở góc đường.
Nguyên Lân lập tức điều chỉnh tốc độ, lẳng lặng bám theo. Ban đầu cậu chỉ định xem gã tồi này có biết tung tích của Bạch Tiểu Đường không, ngờ đâu điểm đến cuối cùng của chiếc BMW lại là một bệnh viện.
Cậu nhanh chóng tấp xe vào lề đường, quay lưng đợi Bạch Nặc thong thả bước xuống xe rồi mới giữ khoảng cách đi theo sau.
Chiều muộn, khu khám bệnh không còn nhiều người. Nguyên Lân hai tay đút túi quần bám theo Bạch Nặc vào khu nội trú, rồi giả vờ thản nhiên đi cùng một thang máy. Cậu có dự cảm, Bạch Tiểu Đường đang ở đây.
Bạch Nặc bấm tầng rất cao. Mãi đến khi những người khác trong thang máy đã ra hết, chỉ còn lại mình Nguyên Lân, gã vẫn không nhận ra mình đã bị theo đuôi suốt quãng đường, cửa mở liền nặng nề bước ra ngoài.
Nguyên Lân bám theo vài bước, liền nhìn thấy Bạch Tiểu Đường đã hai ngày không gặp trong phòng bệnh.
Cô dường như lại gầy đi, sắc mặt trắng bệch như giấy, khiến quầng thâm mắt càng hiện rõ. Đôi gò má vốn đã nhỏ nhắn dưới ánh đèn trần của bệnh viện trông như hóp lại. Vừa thấy Bạch Nặc bước vào, cô lập tức đứng bật dậy, đôi môi mấp máy hồi lâu mới nghẹn ngào thốt ra một tiếng: “Ba…”
Nguyên Lân lặng lẽ ngồi xuống hàng ghế bên ngoài phòng bệnh. Nghe tiếng khóc kìm nén của Bạch Tiểu Đường, trái tim thiếu niên lần đầu tiên nảy sinh một cảm giác đau đớn như bị ai đó nhào nát.