CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 75
“Tôi có bạn gái rồi.”
Trước khi kỳ quân sự kết thúc, theo lệ thường sẽ có một buổi diễn tập tổng kết. Bạch Tiểu Đường vốn đi duyệt binh không tốt nên bị giữ lại tập thêm gần một tiếng đồng hồ mới được thả cho về. Kết quả là vừa về đến khu ký túc xá, cô đã thấy trước mặt Nguyên Lân là một cô gái dáng người cao ráo.
Cô gái đó hoàn toàn là một cực đối lập với Bạch Tiểu Đường: cao ráo, trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp. Bộ đồ rằn ri rộng thùng thình khoác lên người cô ta trông lại hiên ngang như một người mẫu bìa tạp chí vậy.
“Thế à?” Nghe câu trả lời của Nguyên Lân, cô gái kia có vẻ chẳng hề bận tâm. “Thế anh có muốn đổi người khác không?”
“… Bị khùng hả má?” Nguyên Lân im lặng hai giây rồi thốt ra bốn chữ đó. Vừa quay đầu lại, cậu đã thấy Bạch Tiểu Đường đang đứng ngây ra như phỗng ở đằng xa quan sát. Cậu liền sải bước tới, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô: “Đi đi đi, đi ăn cơm thôi, anh đói lả người rồi nè.”
Bạch Tiểu Đường vẫn còn hơi vương vấn về cô gái kia, cô ngoảnh lại nhìn thêm cái nữa thì thấy cô ta vẫn đang đưa mắt nhìn theo hai người rời đi. Cô vội hạ thấp giọng hỏi cậu: “Cô ấy là ai thế?”
“Không biết.” Nguyên Lân một tay nắm chặt Bạch Tiểu Đường, tay kia thọc vào túi quần, đi được vài bước lại bồi thêm một câu: “Dù sao thì đầu óc cũng chả bình thường tí nào hết.”
Bạch Tiểu Đường chớp chớp mắt, thấy Nguyên Lân trả lời có vẻ không vui nên cũng không hỏi dồn thêm nữa. Cô tự thấy mình thật là hiểu chuyện và tinh tế, ai ngờ ăn cơm xong quay về lại thấy sắc mặt Nguyên Lân ngày càng hầm hầm.
“Anh làm sao thế, Nguyên Lân?” Sau khi tắm xong, Bạch Tiểu Đường cảm nhận được chắc là Nguyên Lân đang không vui, nhưng cô nghĩ mãi không ra tại sao cậu lại bực mình.
“Sao em chẳng biết ghen tí nào thế hả?” May mà Nguyên Lân cũng là kiểu người không giấu được chuyện trong lòng, Bạch Tiểu Đường vừa hỏi là cậu xả sạch sành sanh luôn. “Một đứa con gái hỏi anh có muốn đổi người không mà em cứ đứng đực ra đấy nhìn, bộ đang xem phim truyền hình chắc?”
Nguyên Lân nhớ lại cái biểu cảm hóng hớt ngây ngô của Bạch Tiểu Đường lúc đó mà vẫn thấy tức.
Bạch Tiểu Đường lại càng ngơ ngác hơn: “Nhưng chẳng phải anh đã từ chối cô ấy rồi sao? Em việc gì phải giận chứ?”
Nguyên Lân suýt thì nổ tung: “Thì em cũng phải lại đây phối hợp với anh một chút chứ! Anh bảo anh có bạn gái rồi, em phải bước tới nắm tay anh, cho cô ta một vố bẽ mặt không được à!”
“…” Cái điểm quan tâm của người này đúng là kỳ quái thật đấy. Bạch Tiểu Đường ấm ức thốt lên một tiếng “Dạ”: “Em chỉ nghĩ là chuyện này anh nói rõ ràng là được rồi, mọi người đều là bạn học cả, cũng không cần thiết phải làm mặt nặng mày nhẹ với nhau…”
Lần đầu tiên Nguyên Lân nếm trải cảm giác “khổ mà không nói nên lời”, cậu tức đến mức muốn thăng thiên tại chỗ, thậm chí còn nảy sinh ý định ác liệt là mong có thêm một tên Bạch Hiểu Cường nào đó xuất hiện để dạy cho con thỏ thánh mẫu này một bài học.
Ai ngờ đâu, cơ hội đó lại đến ngay vào ngày hôm sau.
Sau khi buổi diễn tập kết thúc, vừa nghĩ đến việc sắp được về thăm bà nội, Bạch Tiểu Đường hớn hở đi tìm Nguyên Lân, nhưng từ xa cô đã thấy cô gái cao ráo kia lại nhanh chân hơn mình một bước, đã đứng cạnh Nguyên Lân rồi.
Trên sân tập vẫn còn rất đông sinh viên chưa kịp rời đi, với vóc dáng của Bạch Tiểu Đường thì lọt thỏm giữa đám đông chẳng khác nào con thỏ lạc vào rừng rậm nhiệt đới. Cô đi ngược chiều dòng người nên tiến lên hơi vất vả. Cô cố gắng nhón chân nhìn về phía đó, chỉ thấy một nhóm nam nữ đang quây quanh Nguyên Lân và cô gái kia. Từ góc nhìn của Bạch Tiểu Đường, cô chỉ thấy cô gái đó đang nói cười trông rất vui vẻ.
Lần này Bạch Tiểu Đường cuống thật rồi. Cô chẳng màng đến việc nhường đường cho người khác nữa, cứ thế như một quả bóng bowling lao vun vút xuyên qua dòng người, đâm sầm đến tận bên cạnh Nguyên Lân.
“Hôm qua tôi đã nói rồi, tôi có bạn gái, cô nghe không hiểu tiếng người à?”
Lúc này Nguyên Lân đang đứng quay lưng về phía cô nên không chú ý có người đang tới gần. Bạch Tiểu Đường lách qua đám đông, chẳng chút do dự nắm chặt lấy tay thiếu niên.
“Nguyên Lân, anh đứng đây làm gì thế!”
Nguyên Lân vừa quay đầu lại đã thấy Bạch Tiểu Đường một tay đang xoa xoa chóp mũi vừa bị va phải lúc nãy, cổ ngước lên, đôi mắt sáng long lanh nhìn mình, trái tim cậu lập tức tan chảy.
“Thấy chưa?” Hai bàn tay mười ngón đan chặt vào nhau, Nguyên Lân nhướn mày nhìn cô gái kia: “Sau này đừng có tìm tôi nữa.”
Nói đoạn, cậu dắt tay Bạch Tiểu Đường định rời đi, nhưng vừa quay người lại đã bị một nam sinh khác chắn đường.
“Nguyên Lân, việc gì phải thế? Vì một đứa như thế này mà từ chối hoa khôi khoa chúng tôi…” Ánh mắt khinh miệt của hắn quét qua mặt Bạch Tiểu Đường, nhưng lời còn chưa dứt đã bị Nguyên Lân dùng tay kia túm lấy cổ áo xách bổng lên một cách dễ dàng.
“Bạn gái tao thế nào không đến lượt mày đến đây sủa bậy. Đừng để tao nghe thấy lần thứ hai.” Nhiệt độ trong giọng nói của Nguyên Lân giảm xuống điểm đóng băng, nói xong cậu liền buông tay. Nam sinh kia ngã nhào xuống đất, mặt đỏ gay gắt gỏng không ngừng.
Bạch Tiểu Đường bị Nguyên Lân kéo đi xềnh xệch, định quay đầu lại nhìn thì bị cậu dùng tay xoay hẳn đầu về.
“Nhìn cái gì mà nhìn, đừng để bị lừa, nó giả vờ đấy, anh còn chưa đụng đến cổ nó đâu.” Ước chừng là thấy mất mặt quá thôi, định diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân, ai dè lại thành gấu chó ăn cứt.
Bạch Tiểu Đường “vâng” một tiếng, nắm chặt lấy tay Nguyên Lân hơn: “Em biết lỗi rồi.”
Nghĩ đến biểu cảm lo lắng sốt sắng của cô lúc nãy, trong lòng Nguyên Lân đắc ý đến mức muốn bay lên trời, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình thản: “Lỗi gì?”
“Hôm qua em không nên chỉ đứng nhìn ở bên cạnh, em nên đến bên cạnh và đứng cùng một phía với anh.” Giống như hôm nay vậy.
Nguyên Lân hôm qua tức bao nhiêu thì hôm nay sướng bấy nhiêu, cậu yêu chết mất con thỏ ngốc này rồi. Đi thêm vài bước, cậu dứt khoát bế bổng Bạch Tiểu Đường lên: “Thỏ con ngoan lắm!”
Các bạn học đi ngang qua chắc là chưa bao giờ phải ăn “cơm chó” đột ngột thế này, sợ đến mức lùi lại vài bước rồi mới vội vã cúi đầu đi thật nhanh. Bạch Tiểu Đường hết hồn, lại sợ Nguyên Lân bế không vững làm mình ngã nên vội ôm chặt lấy cổ cậu: “Anh làm cái gì thế hả!”
Nguyên Lân bế cô nhẹ tênh, còn có dư sức xốc lên xốc xuống vài cái: “Sao em lại gầy đi rồi, quân sự mệt thế à? Anh thấy cũng bình thường mà…”
“…”
Không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc tới là thắt lưng Bạch Tiểu Đường lại thấy bủn rủn. Đây là do quân sự mệt sao? Ban ngày quân sự ngoài sân tập, ban đêm “quân sự” trên giường, cứ liên tục nửa tháng như thế thì ai mà không gầy cho được cơ chứ?
“Về nhà anh phải mua cái mô tô để đưa đón em mới được, từ giờ em ở ngoại trú đi, anh phải bảo bà nội vỗ béo em lại mới được.”
“Gầy thế này mà sao ngực vẫn lớn thế nhỉ… lạ thật đấy.”
“Nguyên Lân…” Bạch Tiểu Đường bây giờ chỉ có một tâm nguyện nhỏ nhoi.
“Ơi?”
“Em nghĩ là… em chỉ cần được ngủ thêm vài giấc thật ngon là sẽ béo lên thôi… không cần phiền phức thế đâu…”
“…” Nguyên Lân cứng họng mất hai giây, rồi siết chặt người trong lòng hơn.
“Không sao, không phiền đâu, đều là việc bạn trai nên làm cả mà.”
“…”