Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 11
Chương 11: Chuỗi ngày tình hữu
Thời gian thấm thoát cũng đã đến những ngày cuối của lớp 11 tôi bịn rịn chia tay Ngân, người bạn đồng hành cùng tôi suốt năm lớp 11, không ai biết sang năm có xáo trộn nữa hay không. Cuối giờ tôi ôm Ngân, và hôn vào môi Ngân, đây một hành động bạo dạn mà hiếm có một học sinh nào đương thời có thể làm được. Trong thời gian học Ngân cũng có cảm tình với tôi, phục vì tài ứng biến miệng lưỡi của tôi, cũng như được xem và sờ mó ku tôi, nên ở ngày cuối, Ngân cho tôi được “thoải mái”, tôi được hôn Ngân, bóp vú, sờ khe tiểu, khe đít nhưng cũng trong một giới hạn cụ thể. Nói chung là thời điểm này tôi thật cũng muốn ra trường cưới Ngân luôn, nhưng nghĩ là như thế, tôi biết được tương lai tôi còn gặp nhiều cô gái khác và có những quan hệ vượt xa mức tình bạn, nên vẫn chưa có gì chắc chắn,
Rút kinh nghiệm ở thế giới cũ, dịp hè tôi thường không đi học gì cả, nay tôi đã biết tầm quan trọng của học hè nhất là chuẩn bị cho năm học cuối của đời học sinh. Tôi cũng hỏi han và tìm thầy cô theo học môn Toán, Lý, Hoá, Sinh. Xem như là chuộc lại lỗi lầm năm xưa, tôi đã xem nhẹ việc học và học hành không ra gì, khiến phải chật vật lắm để tốt nghiệp loại trung bình ra trường. Giờ đây với sức học cải thiện chắc có thể lên loại khá.
Tận dụng kiến thức tin học của người thời kỳ này chưa cao, tôi ra tiệm tin học mua đĩa mềm, CD boot máy, CD Software và các bộ cài window 98, ME, XP sau đó đăng tin rao vặt lên các diẽn đàn lẫn mục rao vặt của báo giấy với nội dung:
“Nhận cứu hộ máy tính, cài đặt window 95, 97, 98, ME, XP, phần mềm tiện ích, Office văn phòng, Games tận nơi giá rẻ. Tại tỉnh Hương Cảng – thành phố Hắc Hưng. Liên hệ email: [email protected]”
Ngày xưa tôi nghịch cài nhiều phần mềm, nên lỗi window liên tục, khi đó tôi gọi cho tiệm tin học, nhờ người xuống cài lại win, cứ mỗi lần cài thì thu phí 50,000 đồng. Mẹ tôi đã từng nói với tôi “lần này mày làm hư nữa thì bỏ cái máy luôn đi khỏi xài nữa.” Với những kiến thức qua nhiều năm xử lý máy tính trong tương lai, tôi cập nhật lại kiến thức tin học của thời điểm này, Xác định được phần cứng phổ biến trong thời gian này là mainboard socket 370 gắn được CPU Celeron và Pentium 3, cao cấp thì có main socket 478 dùng Pentium 4. Card màn hình VGA ‘quốc dân’ của thời này là GeForce2 MX200, GeForce2 MX400… bộ nhớ từ 8, 16, 32, 64MB, loại cao cấp nhất là NVIDIA GeForce4 Ti 4600 128 MB với giá 399 USD (hơn 10 triệu đồng).
Rút kinh nghiệm từ bản thân năm xưa tôi chỉ lấy giá 20,000-30,000 cho các đối tượng học sinh thậm chí không lấy tiền nếu sửa lần 2,3. Người lớn thì giá 40-45k tuỳ trường hợp. Mới ban đầu chỉ liên hệ qua yahoo, mail, sau đó quen dần thì cung cấp số điện thoại bàn nhà tôi để, kịp thời cứu hộ. Thời này đã có điện thoại di động loại trắng đen, nhưng chỉ có người giàu và doanh nhân mới mua được, và dĩ nhiên là tôi không thể dùng được.
Trong mùa hè, tôi dùng xe đạp cùng bóp đựng CD chạy đi đến các nơi trong địa bàn tỉnh. Đi tới nhà nào, ai cũng ngạc nhiên vì nhìn thấy tôi tuổi tôi còn nhỏ mà kiến thức tin học cao siêu. Dần dà tạo được uy tín, họ nhờ tôi dạy kèm cả về tin học văn phòng, photoshop lẫn lắp ráp máy tính… Có vài lần tôi nói nhầm sang các thuật ngữ tương lai như Wifi, cổng USB, bluetooth… làm không ai hiểu gì cả. Tuy vất vả một tí nhưng đem lại cho tôi một món hời kết xù.
Thời này nếu biết mua linh kiện và lắp ráp máy tính hoàn chỉnh sẽ được giá rất rẻ và sau đó bán với giá thị trường sẽ lời được món tiền chênh lệch, nhưng tôi không có vốn cho việc đó. Cũng như vì lời cảnh báo của người Oriontak, chủng người ngoài hành tinh đang kiểm soát thế giới này, tôi chỉ nên sống cuộc đời của một người bình thường và không được phép giàu có nhờ kiến thức tương lai. Tuy nhiên, điều tôi có thể làm hiện tại là mua được cái card màn hình loại rẻ 32MB để chơi game giải trí điều mà trong thế giới cũ đã từng là “giấc mơ” đối với tôi.
Tôi nhớ lại khoảng chừng giữa năm 2003, mạng internet tốc độ cao ADSL sẽ bắt đầu triển khai tại Việt Nam. Lúc đó sẽ có nhiều thú vui hơn. Tiệm cận đến tương lai hơn. Điều đầu tiên tôi làm sẽ là tải một bộ phim không che, về xem cho đã ghiền, chứ thời gian này chỉ được xem ảnh sex độ phân giải thấp, thật sự vã quá.
————-
Trong hè, trường tôi trường THPT Đông Tinh tổ chức các buổi học hè chuẩn bị cho lớp 12 và thi đại học. Riêng môn Hoá tôi học cô Mạc Sầu bên ngoài theo lời giới thiệu của Linh San vì nghe nói cô dạy hay lắm, nhờ vậy tôi gặp và quen được học sinh trường THPT Hồng Hưng bao gồm Trần Hạo Minh, Tư Mã Ý, Nguyễn Quang Công, Trương Mã Phi, Trần Lưu Bị và cả bạn nữ Lý Doanh Doanh bạn gái mới quen của thằng Hồ Xung.
Trong hè tôi vừa đi cài win, dạy kèm tin học vừa đi học thêm, chẳng mấy chốc đã đến ngày khai giảng năm học mới. Năm nay tôi lại bị chuyển lớp, và điều này cũng không xuất hiện trong thế giới cũ, đây lại là một “bước ngoặc” mới khiến tương lai càng thêm khó đoán.
Tôi đã bị chuyển sang lớp 12A12. Đừng nhìn vào con số và nghĩ số càng nhỏ càng học giỏi, điều này vốn đã bị nhiều bậc phụ huynh qua nhiều thế hệ hiểu nhầm.Kỳ thực lớp tuyển, lớp chọn được bố trí ở ‘con số bí mật’ nào thì chỉ có hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm biết. Thứ tự sáp xếp khiến mọi người không thể dự đoán được, lớp ‘dở, trung bình’ sẽ nằm vào 12A1, 12A2, 12A4, 12A6, 12A13 các lớp giỏi và khá là 12A3, 12A4, 12A5, 12A8, 12A12 để tránh tâm lý xin chuyển sang các lớp có số nhỏ hơn với niềm tin rằng sẽ có chất lượng tốt hơn.
Năm nay tôi không được học cùng với Nguyễn Huỳnh Thuý Ngân cô gái gần như là “vợ tôi” suốt năm 11, nhưng vẫn học cùng với bạn cũ Lê Linh San, Hoàng Phi Hùng, Châu Nhuận Phát. Khi vào năm học, tôi bỏ hết công việc làm thêm để tập trung cho năm học cuối cấp.
Lớp năm nay không có ai đẹp ngoại trừ mấy “bé” Tiểu Vy, A Kha, Mộc Kiếm Bình trông cũng được được. Tôi được thầy chủ nhiệm sắp ngồi với một bạn nam tên Triệu Chí Kính. Thằng này học hành cũng khá, nhưng hay tính toán so đo, tính tình hơi hẹp hòi.
Lê Linh San ngồi ở cách tôi một dãy bàn, ngồi bàn thứ 3 từ trên xuống tuy vậy do là trong lớp người quen ít, nên Linh San càng gần gũi với tôi hơn. Hôm nào trả bài miệng, tôi bị quên câu nào thì Linh San nhắc tôi. Mặc dù dễ thương như thế, nhưng tôi tự nhủ không được có cảm tình với Linh San, nó là người trong mộng của Bình Chi và Hồ Xung ra đời mà giành người yêu với anh em bằng hữu thì còn ra thể thống gì.
Hôm đó tôi lên trả bài môn Sinh học, Tuy đã có học trước nhưng những câu chữ rối rắm khiến tôi vẫn chưa thể đọc một cách rành rọt, tôi quyết tâm không nhìn về phía Linh San không muốn bị mang ơn cô ấy. Cô Sinh là một người khó tính, cô gắt gỏng nói tôi, “Sao có thuộc không? không thuộc thì về chỗ không điểm. Đừng có đứng đây “rề rà” làm mất thời gian của tôi.”
“Em đọc nãy giờ cũng được nửa bài rồi đó cô, cô nói không điểm là sao? nghĩa vụ của cô là phải dành thời gian cho học sinh, giờ cô nói tốn thời gian của cô là sao? Bộ cô buôn bán hay gì mà sợ tốn thời gian?” – tôi trả lời
“Sao em ‘mất dạy’ quá vậy? em học mà không hiểu gì cả, đọc rề rà cả buổi làm mất thời gian của tôi mà còn cãi nữa hả? tôi đã kêu ở nhà học thuộc làu làu mới vào lớp mà..”
“Cô dạy có một môn, còn em phải học rất nhiều môn, cô dạy em, mà em học không hiểu là lỗi ở cô đấy chứ, sao lại nói em.”
“Trời cái thằng này, giờ mày trả treo hả? Vậy trong lúc học, ngày nào tôi cũng nói còn ai có câu hỏi gì không thì giơ tay, lúc đó sao không thấy em lên tiếng, mà giờ còn trách tôi?” – Cô la lớn
“Đúng là cô có nói, nhưng cô không có thật lòng, cô hỏi mà mặt cô lúc nào cũng hung dữ, thì làm sao ai dám hỏi. Nhiều lúc có bạn hỏi, thì thứ lần hai cô giải thích theo kiểu khác còn khó hiểu hơn lần đầu. Mà càng hỏi nhiều thì cô lại không vui,”
Cô phừng phừng lửa giận “Đồ mất dạy, để tôi ghi sổ đầu bài em vô lễ với tôi đề nghị giáo viên chủ nhiệm hạ hạnh kiểm.”
“Em nói sự thật thôi chứ vô lễ gì? Nói thật đến giờ của cô em chỉ toàn chịu đựng cô, chứ vui vẻ gì đâu. Nếu làm đơn xin đổi giáo viên được em đã làm đơn từ lâu rồi.”
“Bộ em bị “thiểu năng” hả, tôi nói nãy giờ bộ em không hiểu hả cứ “dãnh mỏ” lên mà cãi.” – Cô bật lại.
“Cô nói em “thiểu năng” mà cô còn cãi với em thì cô mới bị “thiểu năng” đó. Cô nhục mạ nhân phẩm em, cô coi chừng em kêu gia đình lên làm đơn kiện cô đó.”
Cô gào lên “Bình, đi về chỗ, KHÔNG điểm.”
Từ đó về sau hạnh kiểm của tôi ở môn sinh lúc nào cũng là hạnh kiểm “yếu”. Thật ra thôi cũng chỉ gỡ gạc thôi, chứ lúc đó tôi cũng không thuộc mấy. Nhưng thực tế có những thầy cô lúc nào cũng khó đăm đăm, lại không có khiếu diễn đạt, dạy tiêu cực cho xong buổi mà không màng gì đến cảm xúc của học sinh.
Đến giờ học lớp gặp giáo viên chủ nhiệm, “Bình đứng dậy” Thầy chủ nhiệm nói “Em nói coi, sao mà em dám vô lễ với cô môn Sinh?”
“Em không có vô lễ, cô lúc nào mặt mũi cũng ‘hầm hầm’ vào lớp đối xử với học sinh như ‘kẻ thù’ thì em nói những gì em nghĩ thôi. Cô dạy mà như ‘khủng bố’ vậy, những gì cô dạy em thật sự không tiếp thu được.” Tôi nói,
“Thầy cô đôi lúc cũng có khuyết điểm, nhưng em không được vô lễ với thầy cô, em không hiểu thì có thể ở nhà tự nghiên cứu thêm, em làm vậy là em sai rồi đó.”
“Em thấy thầy nói vậy là chưa đúng, học sinh là những người chưa phát triển hoàn chỉnh, giáo viên phải bao dung, rộng lượng, chứ chi li từng chút, động tí là xúc phạm, nói nặng học sinh để làm gì?” Tôi nói,
Thầy nói, “Tôi cũng hết chịu nổi em rồi, chiều mai em mời phụ huynh cho tôi, không thì ĐUỔI HỌC.”
“Thôi thầy khỏi phải doạ em, thầy làm gì có khả năng đuổi em. Trừ phi thầy là hiệu trưởng trường này, cha mẹ em đi làm cả ngày không có thời gian gặp thầy đâu.”
“Vậy thì kêu chú bác cô dì gì cũng được.”
“Chú bác họ hàng em không sóng chung nhà, mà cũng ko rảnh để đi đâu thầy.”
“Vậy cho tôi địa chỉ tôi đến nhà gặp ba mẹ em.”
“Em chuyển qua nhà khác rồi, đổi địa chỉ mới em cũng không nhớ nữa.”
“Vậy cho tôi số điện thoại để tôi gọi.”
Tôi nghĩ tôi quyết liệt từ chối thì sẽ căng hơn, chi bằng nhượng bộ đôi chút “Thầy đợi em chút em xuống viết cho thầy..” – Tôi về chỗ suy nghĩ nên phải làm sao, tôi mở sách giáo khoa ra kiếm phần số điện thoại của NXB GD rồi viết ra giấy đưa thầy. Thằng Triệu Chí Kính ngồi kế bên nhìn tôi tròn xoe mắt. Tôi hứa trong bụng nó mà làm lộ chuyện của tôi, tôi sẽ cho nó một trận,
Đầu tuần sau đến giờ chào cờ, tôi buộc phải phạt đứng suốt buổi, sau đó lại đi quét sân, hốt rác trong sân trường vì vi phạm kỷ luật. Tôi nghĩ thà là như vậy mà sống thực với bản thân mình, hơn là chịu đựng để sống trong áp lực. Trong thời gian cũ tôi đã không được nói lên ý kiển của mình, thì bây giờ chính là lúc tôi có thể thay đổi.
—————————
Trong lớp Linh San hay qua chỗ tôi mượn tập vì viết chưa kịp (?) hoặc hỏi bài môn tiếng Anh. Có hôm thì tặng thanh kẹo sing gum để cảm ơn. Tôi ngồi ở đâu thì lâu lâu nhìn lên thấy Linh San cũng xuất hiện ở tầm mắt tôi giả như đang nói chuyện với bạn khác. Tôi biết Linh San có ý với tôi, nhưng không được đây là cô gái mà bạn và em trai kết nghĩa của tôi đang theo đuổi, tôi không được có cảm tình với cô ta.
Đến một hôm tôi đi qua bàn San để trả đồ, thì thấy San đang viết bài bù cho hôm trước nghỉ, phần chỏ tay phải của San để nhô ra khỏi bàn. Dạo này tôi cũng đang “bức bối” trong người, nhìn cái chỏ ‘hớ hênh’ của Linh San tự nhiên làm tôi có chút ý nghĩ “bậy bạ”. Tôi giả bộ đến gần xem San đang ghi gì, và giả vô tình ‘áp con ku’ vào cái phần chỏ đó. Cái cảm giác bị “đè bèp” bởi một bộ phận của con gái nó kích thích làm sao, một cảm giác vừa hồi hộp, vừa hưng phấn.
San chắc có lẽ cũng biết, nhưng không rút tay lại, tôi có cảm giác San cũng đang đẩy tới để cảm nhận thằng nhỏ của tôi nhiều hơn, cũng như tôi cũng đang ép vào phần chỏ của San. Cái áp lực “đè nén” giữa hai bên nó cho một cảm giác nhột nhạt, ngứa ngứa, khó tả, nhưng rất thích. Được một lúc San rút tay về, mắt ngước lên nhìn nhìn tôi. Tôi cũng không biết nói gì và lảng đi chỗ khác. Thằng ku lúc đó chưa ra nhưng sau vụ đó cũng thấy ướt ướt. Từ đó trở đi tôi bỗng dưng chú ý đến San nhiều hơn, mặc dù vẫn cảm thấy tội lỗi với bạn hữu.
Trong một số trường hợp, vào lúc chào cờ đầu tuần, nhân lúc đông người, tôi cố gắng đến gần San, và áp ku vào cái đít mơn mởn, ẩn trong bộ áo dài trắng phau tinh khôi đó. Sau một cảm giác sửng người, San cũng đứng yên, không phản ứng, để tôi “in dấu” quả chuối cong dài trên mông của cô gái có tên Linh San ấy.
Một vài hôm thằng Hồ Xung qua lớp tôi giả bộ để thăm tôi, nhưng thật ra là tìm cách ngồi trong lớp nói chuyện với Linh San. Ghen thì không đâu, nhưng trong lòng cũng cảm thấy ray rứt vì giữa tôi và Linh San cũng có một số quan hệ đang nảy nở.
Rồi một hôm, giờ ra chơi, San thấy thằng Triệu Chí Kính đã đi xuống căn tin, San mang tờ giấy tiếng Anh sang ngồi ngay bàn tôi để hỏi một số câu khó (tôi trong thế giới cũ đã đạt được IELTS 6.5). Trong một giây phút không rõ là tình cờ hay cố ý San xích vào thật sát tôi, vai chạm vai, bàn tay San chạm vào tay tôi. Được một lát tôi ngước lên thì giật mình, thấy thằng em “kết nghĩa” Lý Bình Chi đang đứng ngoài cửa lớp tay cầm que kem mà run run nhìn hai đứa tôi. Nó thấy tôi nhìn thì bỏ đi thẳng.
Tôi vội đứng dậy và kêu “Bình Chi, em đó hả, đợi anh chút, anh có này nói với em.” Rồi quay xuống nói với Linh San, “Cứ để đó nha có gì lát vô Bình giải, cuối giờ đưa lại cho.” Rồi hôn nhẹ lên trán Linh San, sau đó tôi chạy ra cửa tìm thằng Bình Chi.
—————————
Trong tuần sau có bài kiểm tra môn sinh phải học 5,6 bài cô khoanh vùng. Thú thật là tôi học không vô mặc, dù ý thức học tập đã tiến bộ hơn xưa. Bí quá thì tôi làm liều, phải lên kế hoạch để quay cóp. Trước đây tôi có dùng mã Morse nhưng nó chỉ giúp ích khi tôi cần ít thông tin, nếu trường hợp quá nhiều, quá dài thì cách này không khả thi và phải chuyển sang viết chữ như cũ.
Thời gian quá gấp nên cũng chưa nghĩ ra cách gì, tôi đành dùng theo cách ngày xưa tôi đã làm ở thế giới cũ, là đàn tài liệu ở cổ chân, gác chân chữ ngũ và vén lên để xem. Thông thường bị bắt là do thầy cô thấy sự hoang mang thể hiện trên gương mặt nên nghi ngờ. Lần này tôi sẽ tập luyện trước ở nhà làm sao cho trót lọt và không để lại biểu cảm gì đáng nghi.
Hôm nay bà cô Sinh ‘khó chịu’ sẽ gác kiểm tra tôi. Sau khi chép đề kiểm tra, như đã tập luyện từ trước, chờ cô Sinh khuất mắt, tôi sẽ kéo chân gác chữ ngũ và vén ống quần để chép. Tuy nhiên, vừa bắt đầu làm bài cô đã bắt tất cả phải để 2 tay lên mặt bàn, ai để tay dưới bàn đều sẽ xem như cố ý gian lận.
Tôi buộc lòng phải chuyển sang kế hoạch B, nhân lúc cô không chú ý tôi gỡ tờ giấy dưới cổ chân để vào tay trái, do có dán băng keo 2 mặt nên tôi tự tin duỗi thẳng bàn tay để không gây nghi ngờ là đang cầm gì trong tay. Hành động phải thật tự nhiên.
Tôi chép trót lọt được câu 1, còn lại câu 2,3 để bên chân trái, tôi gỡ giấy cũ ra vứt ngoài khe cửa sổ, tôi vừa gác chân trái chữ ngũ lên, thì bà cô từ đâu tới kiểm tra liền. Bả kêu giở tay lên xem, sau đó kiểm tra hộc bàn, vừa kịp lúc tôi đã phi tang “tờ phao” câu 1. Thời gian không còn nhiều nữa tôi phải làm gấp rút lên.
Bà cô vừa quay đi, thì tôi giật giấy ra dán vào lòng bàn tay. Khi làm gần xong câu 2, còn 15 phút nữa hết giờ bà cô đứng ngay sau lưng chỗ tôi như một ‘phép thử’, nếu lúc này phát hiện tôi không chép được gì có nghĩa là tôi đang gian lận.
Bỗng bà cô sinh nghi, bả kêu lớn “Bình em giấu gì trong tay đó?”
Tôi giật mình nhẹ, nhưng vẫn ráng trấn tĩnh. Tôi đứng dậy, tay trái (tài liệu) gãi đầu, tôi cố gắng kéo dài thời gian. “Gì vậy vậy cô? em đang làm bài cô kêu gì vậy?”
Bỗng tôi giả bộ mắc ho, quay qua hướng khác dùng tay trái bụm miệng, nhưng răng tôi cạp nhanh vào tài liệu. Tôi quay lại, để cây bút lên bàn đưa tay phải ra để cô xem, sau đó tôi mới đưa tay trái ra. (trước đó tôi đã kiểm tra thêm một lần rằng không còn dấu vết gì trong tay)
Cái phao tài liệu đang nằm trong miệng tôi, tôi giấu nó dưới lưỡi, tôi không dám nói một tiếng nào vì sợ lộ. Sau khi kiểm tra hai tay, cô kiểm tra bàn tôi lần nữa vì nghi tôi viết lên bàn nhưng không có gì. Cô kêu tôi ngồi xuống.
Cô bỏ đi, tôi thở phào nhẹ nhõm, vừa định đặt bút ‘chế cháo’ thêm vài chữ, thì bất ngờ bà cô quay lại với vẻ mặt ‘háo hức’, bà ta vừa sực nhớ cái gì đó. “Bình đứng dậy !” Tôi hoảng hồn, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Tôi nói “gì nữa vậy cô?” trong một giọng điệu bình thường nhất có thể, che giấu cái thứ trong miệng tôi.
Bà cô như bắt được vàng, “Có gì trong miệng em?” bà cô nói lớn.
“Cô nói gì vậy? Miệng là miệng gì?” tôi vừa nói, vừa suy nghĩ cách.
“Há miệng ra mau cho tôi.” cô nói lớn
“Cô này mắc cười quá. gần hết giờ rồi, cô định phá cho em không làm được bài hay gi?”
“Giờ có há ra không hay cô tịch thu bài em?” bà cô tiếp tục nói
Tôi giấu tài liệu dưới lưỡi và há cho bả xem “đây, cô vừa lòng chưa?”
“Kéo lưỡi lên!” bà cô nói, câu này chí mạng, làm đầu tôi muốn nhảy số.
Tôi bắt đầu bật lại “Thôi đủ rồi cô, gần hết giờ rồi cô làm phiền em nãy giờ hơi nhiều rồi đó, bây giờ nếu cô không tìm được tài liệu trong miệng em, cô phải cho em 10 điểm được không? Nãy giờ cô kếu em làm đủ thứ ảnh hưởng đến giờ làm bài của em rồi nè.”
“Tôi không có đùa giỡn với em nhe, tôi đếm 3 tiếng em phải giỡ lưỡi lên cho tôi xem.” bà cô nói,
“Bây giờ nếu không có thì cô tính gì với em, cô làm phiền em nãy giờ, cô có dám hứa nếu không có cô cho em 10 điểm không?” tôi kéo dài thời gian.
“Tôi không có thời gian để đôi co với em, đưa bài đây.”
“Em cũng không có thời gian đôi co với cô, em ngồi yên làm bài tự nhiên cô đến quấy rầy em rồi nói em đôi co gì với cô? Em không có gian lận em không đưa gì cho cô hết.”
Bà cô hết kiên nhẫn, bắt đầu lao tới tôi định bóp miệng tôi, móc tài liệu ra. Tôi la lên rằng cô làm cái gì vậy? Tôi xô bà ta ra, và giả bộ ho sặc sụa, tôi chạy thật nhanh ra lan can, và phun mạnh tờ giấy tài liệu dính đầy ‘nước bọt, nước miếng’ của tôi. Tôi mừng thầm, mà nghĩ bụng “thế là thoát rồi.” Vừa hay, lúc này đã đánh trống kết thúc tiết kiểm tra.
Tôi quay vào lớp, thấy cô cầm bài tôi đem lên, tôi hỏi “Cô làm gì vậy? Bài của em để em tự nộp cô làm vậy là sao?”
“Tôi tịch thu bài em vì em gian lận chứ còn cái gì nữa?” cô gân cổ lên quát tôi.
“Cô có bằng chứng gì mà nói em gian lận, cô có tin là em tố cô vì hiềm khích riêng mà trù dập em không?” tôi trả lời,
Cô bắt đầu nổi điên lên “Mày giỏi thì tố đi, tao sợ mày à?”
“Ủa cô, bằng sư phạm của cô là đi học hay là cô đi mua? mà cô nói chuyện không có lý lẽ vậy?” – “Em không cần nói nhiều với cô nữa, bài kiểm tra này em mà ít điểm, em sẽ trình lên ban giám hiệu cô ‘vu khống không có bằng chứng’ để chèn ép em. Cô cứ làm đi rồi cô sẽ thấy hậu quả.” Nói xong tôi quay đi.
Cái cơ sở của tôi là bà cô không có bằng chứng, nên dù bà ta có làm gì cũng không thể kết tội tôi là gian lận được,
Mọi học sinh ngơ ngác nhìn bà cô, bà cô cứng họng, mặt mũi mếu máo như muốn khóc. Có lẽ tôi là học sinh “rắn” nhất mà bà cô này từng gặp trong cuộc đời. Dạy học là tốt nhưng khó khăn với học sinh, dùng sự kinh hoàng để lấn áp sự non trẻ của học sinh là không đúng. Mặc dù chưa ai thẩm định được chất lượng giảng dạy của bà ta, nhưng để tạo sự hứng thú trong học tập và tâm lý trong việc giảng dạy là không có.
Tôi quay lưng đi như môt vị anh hùng, nhưng thực chất đi vừa qua góc khuất, tôi đã phi chạy thật nhanh xuống sân, vì sau giờ đó là giờ giải lao, tôi phải tìm ngay cái mẫu giấy tôi vừa phun ra, để phi tang ngay lập tức. Dáo dác tìm một lát cũng tìm thấy, tôi đem vào nhà vệ sinh bỏ vào thùng rác, kế bên bồn cầu vì chỗ này sẽ khó bị moi móc ra để tìm kiếm.
Sau giờ ra chơi, tôi lên lớp tôi ngạc nhiên vì bà cô Sinh chỉ phê vào sổ đầu bài rằng Bình “mất trật tự trong lớp” thay vì tội “gian lận, quay cóp”. Những ngày tiếp theo khi phát bài kiểm tra tôi được 6 điểm. Bà cô từ dạo đó cũng không muốn day dưa gì với tôi. Nhưng những lần kiểm tra kế tiếp thì theo dõi tôi cực kỳ gắt. Những lần kế tôi cũng biết thân biết phận, phải học bài dù là học vẹt, không hiểu gì nhưng cũng không mạo hiểm được với giờ cô môn Sinh.
———————–
Lớp kế bên là 12A13 có thằng tên là Hồng Kim Bảo có xích mích với thằng Hoàng Phi Hùng lớp tôi. Số là một lần bồ của thằng Phi Hùng tên là Chi Chi đi chơi nét ở quán Tây Cửu Long, bị đàn em của thằng Hồng Kim Bảo là Minh Nhí và Minh Béo chọc ghẹo, đòi cua gái. Chi Chi nhắn qua yahoo cho thằng Phi Hùng tới cứu. Sau đó thằng Phi Hùng tới nơi đánh “chèm bẹp” hai thằng. Đến vài ngày sau thằng Hồng Kim Bảo dẫn đàn em qua lớp tôi đòi kiếm thằng Phi Hùng và câu chuyện bắt đầu.
Hôm đó, đang là giờ chơi, thằng Kim Bảo dẫn hai thằng Minh Nhí, Minh Béo qua kiếm thằng Hoàng Phi Hùng nói chuyện, hẹn giờ ra về đợi trước cổng đánh nhau. Thằng Kim Bảo có kêu một số người bên trường Hồng Hưng qua tiếp viện như: Thành Côn, Khang “Vô Kỵ”, Lý Tầm Hoan… Còn bên thằng Phi Hùng nó nhờ thằng Nguyễn Hồ Xung 12A8, Ngô Mạnh Đạt 12A2, Hồng Hy Quan 12A6, Châu Nhuận Phát 12A12 ra đối ứng. Thằng Phi Hùng có rủ cả tôi, nhưng tôi từ chối. Tôi tự biết không nên dây vào rắc rối, kết thù kết oán, người trở về từ tương lai cũng chỉ có 1 mạng thôi.
Chiều hôm đó, tôi lén theo rình, tụi nó dàn trận ở con đường tôi hay đi học về. Tôi thấy ai cũng cầm gậy gộc, dây nịt trừ thằng Khang “Vô Kỵ cầm một thanh kiếm gỗ được đục đẽo thô sơ theo kiểu Katana (kiếm Nhật) thật hiếm gặp.
Khi hai bên giáp la cà, thanh kiếm gỗ của thằng Khang “Vô Kỵ” đã đánh ngang đánh dọc một cách huyền ảo khiến cho bọn Hoàng Phi Hùng bên trường tôi không thể áp sát, ngược lại những nhát chém, nhát đâm của thằng Khang rất chính xác, kiếm gỗ của nó tuy không gây chết người nhưng sát thương rất thốn, thăng Hồng Hy Quan bị đâm một nhát vào vai trái nhăn mặt lùi lại.
Bên phe thằng Hồng Kim Bảo đứa nào cũng mạnh, thằng Thành Côn cầm cây gậy dài đánh bạt thanh gỗ trong tay của thằng Hoàng Phi Hùng. Tôi thầm nghĩ nếu tôi có trong trận này chắc cũng không làm gì được, tôi chỉ có võ công tay không làm sao đối phó được với binh khí. Trong khi đó thằng Lý Tầm Hoan dùng ná bắn từ bên ngoài, thằng Hồng Kim Bảo thì sức trâu kinh người, một cú quật gậy của nó là mấy thằng bên tôi bị dạt sang ngang. Trong phe trường tôi chỉ có mỗi thằng Nguyễn Hồ Xung, Châu Nhuận Phát là có thể cầm cự lâu hơn một chút.
Tôi nhìn thế đánh của thằng Khang “Vô Kỵ” rất giống các thế đánh của Kendo hơn nữa rất bài bản, ở thời kỳ này Kendo chưa phổ biến ở Việt Nam, ở cái tỉnh lẻ này môn võ quý tộc đòi hỏi phải đầu tư lớn như thế này lại càng hiếm.
Cuối cùng chỉ còn lại thằng Hoàng Phi Hùng và Châu Nhuận Phát còn đứng vững, mấy thằng kia đã bị đánh gục. Thằng Khang “Vô Kỵ” giơ tay kêu những đứa khác dừng tay. Nó muốn một mình nó sẽ đấu với thằng Phi Hùng và thằng Phát. Nó cầm kiếm hai tay, giơ kiếm cao hơn đầu thủ thế như một cao thủ kiếm đạo.
Hai thằng kia cầm gậy và dây nịt, hai thằng nhìn nhau rồi cùng xông lên. Chỉ thấy thằng Khang ở tích tắc cuối lách người qua trái tránh khỏi đường tấn công thẳng, nó bổ kiếm xuống “Cốp” trúng đầu thằng Phi Hùng ở cạnh bên đầu, nó ôm đầu nằm lăn lộn. Thằng Nhuận Phát thấy vậy giơ gậy lên nhắm vào đầu thằng Khang “Vô Kỵ” đánh xuống, chỉ thấy thằng Khang giơ kiếm lên đỡ, nhưng không đỡ cương, mà đỡ ‘nương lực’. Lực gậy đánh xuống đè lên lưỡi kiếm, nhưng kiếm không kháng lại mà nương theo chiều xuống của gậy, cho đến khi triệt tiêu hết lực, thanh kiếm gỗ ngay sau đó ‘lách ra’ vòng lên đầu và chém xuống ngay giữa đầu thằng Phát “Cốp” nó gục ngay lập tức. Trận này bên tôi thua hoàn toàn.
Mới ban đầu tôi còn ngờ ngợ, nhưng đến giờ tôi đã khẳng định gần như 90%, thằng Khang “Vô Kỵ” chính là… người xuyên không.
(Còn tiếp)