Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 13
Chương 13: Đông Tinh vs Hồng Hưng (1)
Sau cái đêm thần tiên đó, Lê Linh San đã đi sau đến trước, vượt mức trở thành “vợ tôi” khi cho tôi là người đầu tiên phá cái màng trinh đáng giá ngàn vàng ấy, tuy nhiên để nói thay thế hoàn toàn cho Thuý Ngân thì vẫn chưa chắc chắn. Tôi đã chịu khuất phục bởi sự kiên trì của cô gái ấy.
Việc đầu tiên tôi làm là khuyên Linh San đổi mật khẩu yahoo đi bởi vì thằng Hồ Xung đã biết mật khẩu và thường xuyên kiểm tra tin nhắn của em. Sau đó, ở trong lớp chúng ta phải thể hiện hết sức bình thường không được để lộ việc chúng ta đến với nhau. Việc tôi phá trinh Linh San, mặc dù tôi kỹ lưỡng không để lại một “hậu quả” nào, nhưng tôi vẫn phải có trách nhiệm đối với em ấy. Tôi đã có quyền từ chối Linh San để chung thuỷ với Thuý Ngân nhưng tôi đã không làm như vậy.
Một tuần sau đó, khi cả lớp đang chuẩn bị cho tuần ôn thi học kỳ sắp đến. Thằng Triệu Chí Kính nói với tôi, “mày có tiền không cho tao mượn 50,000 được không?” – tôi nói “Tao không có tiền.”
“Mày muốn đưa tiền hay để tao kể chuyện mày chịch rách màng trinh con Linh San rồi lấy ku bắn tinh trên sàn ở trên lớp 10A2 hôm cắm trại.” thằng Triệu Chí Kính nói với tôi giọng điệu nham hiểm,
“Được, mày muốn tiền mới im miệng chứ gì?”, tôi móc ví và lấy ra 50.000, nó định chụp nhưng tôi rút tay lại, và nói mày phải thề, nếu mà mày lấy 50.000 này xong mà mày tiết lộ bí mật này cho người thứ ba thì mày phải tính sao?
“Địu má, bắt chước ba cái phim Hồng Kong bên hông Chợ Lớn.” thằng Triệu Chí Kính nói,
“Tao có thể một đấm đánh gục mày tại đây, nhưng tao không phải là người thích dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Sao mày có chịu thề không?” Tôi hỏi,
“Được tao thề nếu tao tiết lộ chuyện mày với con Linh San thì về nhà tao bị hắt xì, chảy mũi được chưa?” thằng Triệu Chí Kính láu cá nói,
“Mày láu cá vừa thôi, tao nhịn cũng có hạn thôi, mày phải thề nếu mày tiết lộ chyện này cho người thứ ba ngoài tao và mày thì ra đường mày sẽ bị xe đụng, xe cán được không?”
“Ui xời, chuyện này đơn giản, thề thì thề, nếu như tao đem chuyện này nói cho người thứ ba, tao sẽ bị xe cán, xe đụng được chưa?” Thằng Triệu Chí Kính nói, sau đó giật phắt tờ 50.000 trên tay tôi và đi xuống căn tin.
Một tuần sau, vào giờ ra chơi thằng Chí Kinh nói “Ê Bình, cho tao mượn 100.000 đi mày.” – “Tao là máy rút tiền hả mậy? Tiền đâu cho mày mượn hoài?” tôi trả lời,
“Mày không cho tao mượn thì tao sẽ nói cho mọi người biết chuyện xấu của mày với con Linh San.” thằng Chí Kính vừa nói vừa cười đểu
Tôi nói, “giờ tiền tao không đủ có nhưng có cuộn băng sex này bù được không?” tôi vừa nói vừa mở cặp ra, thằng chí Kính nghe vậy hí hửng nói “Đâu đâu, đưa tao xem.” Tôi mang cặp qua, mở cho nó xem, nó vừa nhìn vào trong. Tôi bất ngờ dùng chỏ đập từ trên đỉnh đầu đầu nó đập xuống “Bốp”, nó té gục mặt xuống đất. Bạn bè xung quanh đều quay lại nhìn. Thằng Chí Kính choáng váng đầu óc nhìn lên tôi với đôi mắt khiếp sợ. Tôi nói ”đồ cặn bã, dám tống tiền tao hả mậy? Mày mà đi rêu rao chuyện đó ra ngoài, tao sẽ cho mày vài cái chỏ nữa đi về băng bó.” Thằng Chí Kính ngồi dậy không nói gì nữa và đi ra ngoài. Linh San ngồi ở dãy bàn kế bên cũng nhìn qua nhưng không hiểu chuyện gì.
Vài hôm sau, cũng lại là giờ ra chơi, khi giáo viên đã ra khỏi lớp, thằng Chí Kính đứng lên bục giảng và nói với cả lớp, “Hôm thứ bảy cắm trại tuần trước tao chính mắt thấy thằng Chí Bình với con Linh San đụ nhau rách màng trinh máu chảy đầm đìa ở lớp 10A2 tầng một nè tụi mày. Chúc mừng thằng Chí Bình lên chức làm cha đi.” (Nó không dám nói là tôi xịt tinh lên sàn vì trên đầu còn “nhột” đòn chỏ cắm)
Tôi giật mình, giận điên lên vì độ đê tiện của thằng Triệu Chí Kính, tôi đứng dậy và nói “Mày nói cái gì? Mày có bằng chứng không mà vu khống? Mày tin là tao đập mày không?”
“Bằng chứng gì? Cái thái độ của mày chính là bằng chứng rồi? Có ai bị nói trúng tim đen mà không tức giận như mày.” thằng Chí Kính nói.
“Mày đã thề không đem chuyện này nói cho người thứ ba biết rồi mà?”
“Tao đã thề không nói chuyện này cho người thứ ba, nhưng ở đây có người thứ tư thứ năm thứ 50 cùng một lúc, tao đang kể cho gần một chục người cùng nghe chứ có kể với mỗi người thứ ba đâu?” thằng Chí Kính láu cá,
Lúc này, Linh San lại là người bình tĩnh hơn và nói, “Đúng, tao với Chí Bình yêu nhau đó, thời đại này yêu đương rồi quan hệ tình dục là chuyện bình thường, mày đi rình người ta không biết nhục nhã mà còn nói cho lớn,”
“Quan hệ tình dục thì vô nhà nghỉ làm, mắc mớ làm trong trường làm gì để tao bắt gặp?” thằng Triệu Chí Kính nói,
Tôi mới nói, “Mày còn già mồm, thứ người như mày làm gì có liêm sĩ. Mày tống tiền của tao 50.000 sau đó còn đòi thêm 100.000 tao không cho thì mày đem ra nói cho cả lớp biết. Thứ người chó đẻ như mày, sống không được lâu đâu.”
“Úi tao sợ quá, rồi mày làm gì được tao? Đánh chỏ tao nữa hả? Lại đây đánh tao nữa đi, tao có cớ kiện lên hiệu trưởng đuổi học mày. Ba tao làm hiệu phó trường này đó mày không biết hả?”
Thằng Hoàng Phi Hùng nghe từ đầu đến đuôi, chạy lại bắt tay tôi, “Chúc mừng mày nhé bro, đã có được Linh San, mày đúng là tốt số, đàn ông trong số đàn ông, từ nay nhớ chăm sóc Linh San cho tốt.”
Thằng Châu Nhuận Phát cũng nói theo “Chuyện khó vậy mà mày cũng làm được, mày đúng là làm cho tụi tao ngưỡng mộ đó Chí Bình.”
Mộc Kiếm Bình nói “chuyện người ta yêu đương mày ganh tị hả Chí Kính, đàn ông gì mà không có tự trọng, đi tống tiền người ta không được thì vu oan giá hoạ, mày coi chừng về bị xe cán đó.”
A Kha cũng nói tiếp lời, “Thằng Chí Kính này trước giờ đê tiện mà, có gì đâu lạ, nó ế lâu năm bền vững rồi, đã đi rình mà còn đi hại người ta nữa, đã thề mà còn phản bội lời thề sau này chắc bị liệt dương, bất lực ku lên không nổi.”
Thằng Chí Kính thấy bị phản tác dụng. Nó hết hào hứng liền bỏ đi ra cửa một mạch. Tôi cũng qua chỗ Linh San, trong ánh mắt của mọi người và nói “Anh xin lỗi, San.” rồi nắm tay dẫn Linh San đi xuống căn tin trước cặp mắt của nhiều người.
Một lát sau, vào giờ học thằng Triệu Chí Kính quay lại bàn tôi với vẻ sợ sệt, tôi cũng bình thản không làm gì nó và học hết tiết còn lại, thằng Chí Kính thấy không có gì nên cũng hú hồn. Lúc nó cất tập vào cặp tôi kêu “Chí Kính!” nó vừa ngẩn đầu lên nhìn, thì tôi giáng một chỏ ngang vào ‘màng tang’ cạnh mắt trái của nó, đầu nó dạt sang một bên, đập vào bàn phía sau ngay lập tức. Tôi đã chuẩn bị đề phòng nó đánh trả, nhưng nó mếu máo không có phản ứng gì.
Tôi nói, “Cái này là vì cho 50.000 mà mày lấy của tao hôm trước, tao với mày không ai nợ ai.”
Sau đó vài ngày, thằng Triệu Chí Kính đi chiếc xe Wave trên đường đi học về, quả nhiên bị xe hơi đi phía sau mất lái tông vào đuôi xe nó, nó lạng choạng té xe xuống đường bỗng từ phía sau một chiếc xe ba gác máy chạy cùng chiều phanh không kịp cán qua người nó. Kết quả là cả người bị trầy xước, chân bị bong gân đi cà nhắc và phải bó bột tay trái. Cả lớp không ai biết lời thề của nó với tôi, quả nhiên sự láu cá của nó không qua mắt được thần thánh. Trong lớp nhiều người như vậy dĩ nhiên phải được tính có người thứ ba nghe được câu chuyện. Mấy đứa gọi đó là quả báo cho kẻ bất tín.
Tuy vậy, tin đồn này vẫn bị lan truyền tra khắp trường, thằng Hồ Xung nghe được tin, mặc dù đã có bạn gái mới, nhưng cũng không vui, cũng không còn qua lại với tôi như trước. Thằng Bình Chi nghe tin như sét đánh ngang tai. Nhưng dần dà cũng chấp nhận sự thật, nó nhắn yahoo rằng phải thay nó chăm sóc thật tốt cho Linh San. Khổ nhất là Thuý Ngân, người mà tôi đã động chạm sờ mó đầy đủ nhưng lại chưa quan hệ lần nào. Sau khi biết tin Ngân cũng từ mặt tôi luôn.
Cuối cùng tôi và Linh San đã đến với nhau như thế đấy. Mọi người đều mừng cho chúng tôi vì xứng đôi lắm. Và chúc cho cả hai ra trường cưới nhau đi. Nhưng tôi tự nhủ, tương lai của tôi và Linh San còn dài lắm, vẫn chưa chắc chắn được điều gì phía trước.
——————–
Bây giờ đã đến những ngày đầu tháng 4, những ngày học tập mệt mỏi của năm cuối cấp đã đến. Các giáo viên đã bắt đầu phát đề cương ôn tập cho học sinh. Tôi nhìn cái đề cương lịch sử, địa lý, sinh học, GDCD mà ngao ngán. Đến 6,7 trang giấy A4 dày đặc chữ cho mỗi môn. Tôi phải nhồi nhét tất cả những thứ này vào đầu trong thời gian chưa đến một tháng. Chưa kể các môn Toán, Lý, Hoá, Văn… Cũng may tôi rút kinh nghiệm học dần dần từng bài mỗi ngày lên lớp, chứ nếu không đến ngày thi tất cả đều là bài mới thì có nước vỡ tung đầu vì học.
Lớp 12 thì học buổi chiều, buổi tối về tôi không đi đâu chơi mà ở nhà ôn tập. Buổi tối sau khi ăn cơm xong, tầm 7 giờ tôi khởi động, đánh gió, hít đất, tập cơ tay, cơ bụng, cơ đùi. Xoạc chân, đá các loại đá từ Muay Thai đến Taekwondo. Tập các combo đòn chiến lược có thể gây knock out cho đối phương nhanh nhất.
Tôi chợt nghĩ tới thằng Khang “Vô Kỵ” về thứ vũ khí nó sử dụng, là một cây kiếm Katana gỗ tự chế, hẳn là nó dùng bào để gọt tỉa một thanh gỗ dài một mét thành một thanh kiếm. Tuy bằng gỗ, nhưng các cạnh của nó đặc biệt là đầu nhọn, chém và đâm đều gây nội thương, gãy xương chứ không đùa, nhất là trong tay một cao thủ kiếm đạo.
Thằng Khang nhất định là người đến từ tương lai, tôi thầm nghĩ có lẽ trên chuyến bay đó vẫn còn nhiều người Việt mà tôi không biết tới, hơn nữa lại còn cùng quê với tôi, cùng tuổi với tôi. Tôi với nó không thù không oán, nhưng vô tình ở hai bờ chiến tuyến, nếu gặp nhau trên chiến trường cũng đành phải choảng nhau thôi.
Tôi nghĩ mãi có cánh gì để khắc chế thanh Katana trên tay nó. Kiếm nhật dài một mét, có thể đánh tầm xa, muốn khắc chế nó thì phải nhập nội. Đối với các cao thủ về kiếm mà nói, họ giữ cự ly rất tốt, khi đối phương đến gần thì họ lui lại rất nhanh và đối phương chưa kịp làm gì đã bị ăn hàng trăm nhát chém.
Khi áp sát bị trúng đòn là chắc chắn rồi, chả lẽ phải cầm theo một cái khiên để đỡ và một cây gậy để đánh, như thế nhìn rất kỳ cục, và phải mang theo cồng kềnh. Hơn nữa một trận chiến quy mô như thế chỉ kéo dài không lâu trước khi công an kéo đến. Tôi mở máy tính để lướt web xem có ý tưởng gì không? Ở một trang tin tức tôi thấy hình một cảnh sát Mỹ tay cầm dùi cui hình chữ L, nó không phải là cây thẳng mà bên hông lại có một tay cầm. Tôi tra cứu thêm về cái này thì ra nó có tên tiếng Nhật là Tonfa.
Tôi search thêm từ khoá “Tonfa tutorial” thì ra thêm kết quả về các file sách hướng dẫn sử dụng Tonfa bằng tiếng Anh. Bao gồm các video hướng dẫn. Tôi không dám tải về vì sợ tốn dung lượng. Tôi tải các sách ebook về xem trước và nắm được thông tin. Thế là tôi đã nghĩ ra cách rồi, cây tonfa với tay cầm như chữ L có khác chi là một cái khiên đỡ, giúp tôi chịu được vài đòn chém của thằng Khang. Trong khi tay còn lại tôi dùng thanh Tonfa khác để tấn công. Thậm chí nó còn có thể xoay đầu lại để sử dụng như một cây búa nếu cần. Quả là hay và tiện dụng.
Hay thì hay đấy, nhưng biết kiếm Tonfa ở đâu bây giờ ở cái tỉnh này. Có nước tự chế thôi. Tôi nghĩ cái này chắc cũng đơn giản. Đầu tiên tôi ra tiệm vật liệu xây dựng, mua cái thanh sắt hộp mạ kẽm vuông kích thước 25x25cm, tôi đánh dấu cẳng tay của tôi lên thanh sắt và từ đó thêm ở đầu và ở đuôi thêm hai phần ba gang tay. Tôi lại mua thêm ống sắt tròn phi (đường kính) 21 cm. Tôi đem đến thợ sắt, cắt và hàn lại dùm tôi theo hình chữ L của Tonfa. Tôi mua thêm chai sơn xịt đen, sơn hai lớp lên Tonfa. Thế là cặp Tonfa sắt của tôi đã thành hình. Với cây này, dù cho thằng Khang có dùng kiếm thật chém tôi cũng không xi nhê gì.
Tuy có thể đỡ đòn chém, nhưng những đòn đâm của kiếm gỗ cũng nguy hiểm không kém, đâm vào tim vào sườn có nước đi đời luôn. Tonfa có tay cầm tròn, có thể lăn trong lòng bàn tay tạo lực xoay ly tâm khiến các cú quật thêm lực. Đánh với mấy thằng không biết võ thì dễ, nhưng để đối phó với cao thủ kiếm đạo như thằng Khang thì đúng là khó như lên trời.
Sẵn còn dư sắt tôi nhờ hàn thêm một cây kiếm sắt hai tay như châu Âu dài một mét. Để nghiên cứu cách đối phó với thằng Khang nếu đụng chuyện xảy ra. Nói là thanh kiếm nhưng nó giống kiếm đồ chơi hơn, có thanh ngang phân biệt giữa lưỡi và tay cầm. Nó vốn là sắt hộp 25×25 nên không cần bén chi cả, chỉ cần nó là binh khí cùn có thể gõ là được.
Một hôm tôi nhờ thằng Bình Chi tới nhà tôi để thử nghiệm binh khí mới, tôi nhờ nó dùng gậy đánh thẳng xuống để tôi đỡ “nương lực” như thằng Khang đã làm. Tôi giơ ngang kiếm đỡ tôi không đỡ kháng lại, mà tôi nương cho lực tì của gậy đi xuống, quả nhiên kiếm tôi có thể lướt qua cây gậy gỗ của thằng Bình Chi và lập tức có thể phản đòn ngay lập tức.
Sau đó tôi thử dùng Tonfa còn thằng Bình Chi dùng kiếm sắt hộp để thử đối phó. Thanh tonfa có thể bảo vệ được cẳng tay trái tôi không bị thương khi bị kiếm chém, ngay sau đó tôi dùng thanh bên phải tay thuận, quật tonfa tới trước bằng cách lăn tay cầm trong lòng ban tay. Lực quật có ly tâm nên rất mạnh. Tôi quật từ trên xuống, quật từ dưới lên, quật ngang hai hướng đều rất linh hoạt. Tôi thậm chí còn đảo ngược chiều để biến tonfa thành cái búa, tôi móc tay cầm vào cây kiếm để kéo lại, trong khi tấn công bằng tay kia. Rất linh hoạt và hiệu quả.
Sau vài buổi tập với nhau, tôi cũng chỉ cho thằng Bình Chi vài thế miếng võ thuật. Tình anh em lại gắn kết như xưa. Qua tìm hiểu thằng Chi cho tôi biết thằng Khang “Vô Kỵ” có tên thật là Dương Thành Khang nó lấy biệt danh là “Vô Kỵ” cho có vẻ chính nghĩa thôi.
Ngoài ra tôi nói với Bình Chi nên để thời gian tập trung học, đừng ham yêu đương làm gì, không có kinh nghiệm thì bị gái nó “quay như dế”. Ra trường thì còn bao la cơ hội. Sau này, đậu ĐH, CĐ lên thành phố đi, anh giới thiệu cho vài em. Nhớ cho kỹ “Đối với gái thì đừng tin hoàn toàn, đàn bà càng đẹp thì càng hay lừa người.”
(còn tiếp)