Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 16
Chương 16: Đông Tinh vs Hồng Hưng (4)
Những ngày tiếp theo, Ngân không dám xuống căn tin mà nhờ bạn mua hộ, nhờ đó tránh mặt được thằng Tuấn Hồng.
Một hôm tôi đi xe đạp về, thì nghe tiếng xe máy chạy phía sau, thì ra là thằng Tuấn Hồng, lúc này nó chạy xe Wave Alpha đi học (một loại xe của dân chơi thời bấy giờ, đi học mà chạy xe này đến trường là rất oách). “Anh Bình nhà ở đâu dzạ? Bữa nào để xe ở nhà đi, em chạy qua chở cho.”
Tôi thầm nghĩ, “Mé, thằng này nó định cua mình.” nhưng ngoài mặt tôi nói “Ủa, Tuấn hả? Anh đạp xe sẳn tập thể dục luôn Tuấn ơi. Mà anh không có về nhà đâu anh chơi game.”
Tôi nghĩ như thế bèn chuyển hướng đạp xe tới quán Bambi, để tránh việc nó biết nhà mình. Tôi còn sợ nó nhào vào xin chơi chung, nhưng thật ra là nó không biết chơi game nên bỏ đi hướng khác.
Hôm đó thằng Hoàng Phi Hùng lớp tôi đang đi ỉa trong nhà vệ sinh nam. Khi nó nhìn xuống thì thấy một cái lỗ nhỏ như được khoan từ phòng bên kia nó nhìn vào thì thấy một con mắt. Nó liền hô hoán lên biến thái, khiến mấy đứa con trai vây căn phòng kế bên lại. Sau khi leo lên trên nhìn xuống để biết hung thủ là ai, thì hoá ra là thằng Tuấn Hồng.
Thằng Tuấn Hồng có sở thích biến thái là thích xem nam giới đi cầu. Khi không có người nó đã dùng cái khoan tay đã chuẩn bị trước để khoan một lỗ nhỏ từ bên phòng bên kia của nhà vệ sinh. Lúc này vách của toa lét là ván ép, không phải tường gạch. Từ cái lỗ đó nó có thể nhìn lén các nam sinh đi tiêu tiểu. Dám cá nếu ở thời hiện đại có Smartphone nó đã dùng để quay phim cho dục vọng đê hèn của nó.
Thế là cả đám tức giận, tông cửa lôi nó đánh đánh hội đồng, bất chấp nó đem thằng anh nổi tiếng ra để hù doạ. Sau đó thằng Tuấn phải nằm viện một tuần, thằng Tuấn nói người đánh nó là thằng Hoàng Phi Hùng. Và thế là thằng Hồng Kim Bảo đã chặn đánh thằng Phi Hùng tại trước cổng trường.
Không thể chịu nổi trước sự nghênh ngang vô lý của anh em nhà thằng Bảo. Thằng Phi Hùng tập hợp những người có xích mích với thằng Tuấn Pê Đê và kéo người qua lớp 12A13 tìm thằng Hồng Kim Bảo hẹn chiều thứ 7 tuần này giải quyết ân oán một trận tại sân banh “Đồng Diều” gần trường.
Và thế là trận chiến Đông Tinh – Hồng Hưng lần hai đã mở màn.
Chiều hôm thứ bảy, bên tôi tập hợp “binh mã” bao gồm 8 người là Hoàng Phi Hùng, Đoàn Chí Bình (tôi), Châu Nhuận Phát, Ngô Mạnh Đạt, Châu Tinh Tinh, Nguyễn Hồ Xung, Dương Văn Hoá và Tư Đồ Hạo Nam cho một trận chiến cuối cùng.
Bên thằng Hồng Kim Bảo nó cũng tập hợp thằng Gia Bảo, Khương Đại Vệ cùng với đám anh em bên Hồng Hưng bao gồm Thành Côn, Khang “Vô Kỵ”, Trần Hạo Lâm, Quang Minh, Hồng Đào (nữ quái), Vân Sơn, Bảo Liêm, tổng là 10 ngưởi.
Ngoài gậy gộc, dây nịt thì Hồng Đào nữ quái duy nhất trong nhóm Hồng Hưng cầm theo một cây dao làm bếp bản lớn. Nó định dùng vũ khí để san bằng khoảng cách về cơ bắp, sức mạnh nam nữ.
Xét tổng thể bên tôi ít hơn về số lượng cộng với việc bên thằng Kim Bảo có thằng Khang “Vô Kỵ” rất đáng gờm. Nên trận này cơ hội thắng là rất thấp.
Thấy sự chênh lệch quá lớn ngoài thực địa, tôi vội vàng hội ý với nhóm thằng Hoàng Phi Hùng để tìm ra con đường san bằng cách biệt. Tôi thấy nếu giáp la cà thì không chắc nắm phần thắng.
Bên chúng tôi đề nghị chơi tay đôi từng cặp một để phân định thắng thua. Và nêu điều kiện “bất đối xứng” như sau: Nếu bên tôi thắng xem như mọi việc hoà, nếu bên tôi thua thì chúng tôi sẽ hùn tiền lại bồi thường thương tích cho thằng Tuấn Pê Đê.
Thằng Hồng Kim Bảo thấy điều kiện cũng khá hấp dẫn, mặc dù thực lực bên nó mạnh hơn, nhưng nó chủ quan và bất ngờ đồng ý, nó cũng muốn xem từng cặp đánh nhau thay vì đánh hỗn loạn.
Và Đoàn Chí Bình, tôi sẽ là người ra đánh trận đầu tiên.
Bên thằng Kim Bảo ban đầu định cử thằng Quang Minh, nhưng con Hồng Đào cứ nằng nặc đòi được đánh trận đầu với điều kiện được sử dụng vũ khí. Để chứng tỏ nữ giới cũng không thua kém gì.
Bên tôi chấp nhận điều kiện và tôi lấy ra vũ khí tôi đã chuẩn bị sẳn đó là cặp “Tonfa sắt” để đấu với nữ quái Hồng Đào cầm dao xắt thịt làm bếp.
Trận đấu mở màn, con Hồng Đào đằng đằng sát khí cầm dao lao đến chỗ tôi. Tôi bình tĩnh chờ nó đến.
Khi đã đến cự ly, tôi bất ngờ lấy đà tiến lên và giơ cao chân phải, đá thật mạnh vào giữa mặt con Hồng Đào – BỐP – con Hồng Đào ngửa mặt ra té ngược về sau, đầu đập xuống đất (rất may đây là sân cỏ). Đây là một chiêu phản đòn cực hiểm tôi học được trong bộ môn đô vật Mỹ.
Việc con Hồng Đào lao tới hết tốc lực cộng với việc tôi lấy đà tung đòn theo hướng ngược lại sẽ tạo nên hiệu ứng cộng hưởng. Cú đá của tôi cộng với lực lao vào của nó, uy lực được tăng không khác gì cú tông của một chiếc xe tải.
Tôi chọn mục tiêu là phần yếu nhất trên cơ thể là ‘cơ cổ, nếu đạp vào người thì nó có thể gượng lại được, nhưng nếu đạp thẳng vào mặt, cơ cổ sẽ không kéo lại được cơ thể và bị giật ngược ra sau dẫn đến đập ngửa đầu ra đất. Võ sĩ Tony Jaa đã thực hiện đòn này ở bộ phim Ong Bak. (Nếu đây là sân xi măng thì tôi sẽ không dùng đòn này)
Con Hồng Đào bất tỉnh nằm trên đất, tụi thằng Kim Bảo ngạc nhiên vì trận đấu đã kết thúc nhanh đến thế. Chưa đến 30 giây một “tướng” bên nó đã bị hạ gục. Thằng Bảo tiếp tục cử thằng Bảo Liêm lên ứng chiến, thằng này thấy gậy gỗ của nó không địch lại cặp tonfa sắt của tôi thì đề nghị đấu tay không.
Tôi bỏ vũ khí xuống, tay tôi cuộn lại và xoay tới trước, chân trái tôi bước lên dậm xuống đất, tôi đã vào thế thủ Muay Thái. Thằng Bảo Liêm cũng là dân Vovinam. “Nhân mã” hai bên nín lặng chờ trận đấu của tôi và Bảo Liêm.
Thằng Bảo Liêm rút kinh nghiệm không ào lên tấn công một cách vội vã nữa, nó đi tới trước từng bước thận trọng. Tay chân tôi dài nên tôi giữ khoảng cách không cho nó áp sát thì tốt hơn.
Khi đã đến cự ly trong tầm đánh, thằng Liêm định tung đòn tát trái vào đầu tôi. Tôi nắm bắt thời điểm, lúc đấm nó sẽ mất cảnh giác phần bụng, tôi tung cú đạp trái chân trước vào bụng nó. Chân tôi dài hơn tay nó, tay nó chưa kịp tới, một đá của tôi đã đạp trúng bụng.
Nó lùi lại vài bước. Tôi thuận thế, tiến tới đá tiếp vòng cầu trái vào người nó, nhưng nó chụp chân được. Tôi bình tĩnh kéo co chân lại để lấy đà, rồi bất ngỡ duỗi mạnh ra, nó bị chân tôi hất tung ra ngay lập tức.
Nó bị đẩy ra xa, bất ngờ nổi xung, lấy đà chạy từ xa tung cú đá bay song phi về hướng tôi. Tôi biết cú đá này chỉ đi theo một đường thẳng, đây là đòn không thể đỡ, tôi lập tức lách né khỏi đường thẳng tấn công của nó.
Khi nó vừa đáp xuống đất, thì cũng là lúc không phòng bị nhất. Tay trái tôi đẩy mạnh nó làm nó mất thăng bằng, và tung một cú đá cao vào đầu nó – BỐP – đòn đá trúng đích. Nó hơi loạng choạng.
Tôi nối tiếp bằng loạt combo đòn tay. Đấm thẳng trái vào mặt nó (nhưng chỉ là nghi binh), đòn thật là đấm thẳng phải hết tốc lực vào bụng, sau đó là đòn móc trái vào hàm. Nó trúng đòn và lui lại vài bước, bụng và hàm nó có tập luyện nên đòn này chưa hạ được nó.
Tôi tiếp tục tấn công bằng cách “vã” tay trái vào tay thủ của nó, nhưng kỳ thực tôi mở tay trái đó chụp tay thủ nó và giật xuống, nó lộ mặt ngay lập tức, sau đó tôi co chỏ trái, đánh một chỏ ngang tay trái vào màng tang nó – BỐP – Lần này nói trúng đòn nặng hơn và loạng choạng. Không để nó hồi khí, tôi tiếp tục dùng tay trái xô nó ra và tung đòn đá phá trụ sở trường bằng chân phải – BỐP – nó quỵ xuống ngay lập tức.
Thay vì nhào lên đánh địa chiến như MMA, tôi cho nó thời gian để đứng dậy. Lúc này nó đã không còn một chiến thuật nào nữa, nó xông vào định đánh tôi như đánh lộn đường phố, tôi đã chuẩn bị trước, tôi dùng chân trái đạp thẳng ra và tiếp theo là một đòn vòng cầu chân phải – BỐP – nó lại trúng đòn.
Trong cơn bí bách, nó vùi chân vào cát, đá hất cát vào mặt tôi (đây vốn chỉ là khu đất trống, chỉ có cát và cỏ). Tôi quán tính giơ tay lên che mặt, nó liền lao tới nắm tóc tôi kéo giật xuống để lên gối.
Nếu như là người khác thì đã hoảng loạn, nhưng tôi vốn biết điểm yếu của đòn gối là gì. Một mặt tôi để tay trái ngang để chặn đòn gối, một mặt tôi thúc thật mạnh nguyên cẳng tay phải (không phải đấm) từ dưới lên trên, vào giữa hạ bộ của thằng Bảo Liêm, mạnh đến mức hai chân nó hổng đất. Thằng Bảo Liêm bị loại khỏi vòng chiến ngay lập tức.
Đòn chụp đầu lên gối rất lợi hại nhưng lại đưa tôi vào vị trí yếu nhất trên cơ thể con người là hạ bộ. Nếu là trận đấu có luật thì khác, nhưng đây là trận đấu đường phố, tôi chỉ cần tấn công vào “trứng dế” của nó là đủ chiến thắng.
Trận thứ 2 tôi lại thắng, bên thằng Hồng Kim Bảo hoảng hốt, bèn cử người giỏi nhất của bọn nó là thằng Khang “Vô Kỵ”, trận này thằng Khang yêu cầu dùng vũ khí.
Tôi quay lại chỗ của phe tôi lấy cặp tonfa sắt. Thấy tôi còn thở sau trận vừa rồi. Thằng Khang nói cho tôi 15 phút để để hồi sức cho công bằng.
Thằng Phi Hùng hỏi tôi có cần lui về phía sau để cho thằng khác lên đánh thay hay không?.
Tôi xua tay và nói, “Không có ích gì đâu, đứa nào lên cũng nạp mạng cho nó, mày thấy lúc trước nó hạ gục cả hai thằng trường mình dễ như chơi thế nào rồi đấy. Chỉ có tao mới có cách khắc chế được nó.”
Tôi tận dụng 15 phút để nghỉ ngơi và hình dung nó sẽ đánh cái gì và mình sẽ đánh cái gì với nó. Cây kiếm gỗ trên tay nó tuy lợi hại nhưng nó chỉ có một, còn tôi đến hai thanh tonfa. Chỉ cần một thanh khống chế, một thanh tấn công là sẽ ổn, tôi nghĩ thầm.
Tôi và thằng Khang bước ra giữa sân, tôi nói “Khang Vô Kỵ gì chứ, mày là Khang MH-370 thì đúng hơn.” để thăm dò thái độ nó.
Quả nhiên như tôi dự đoán nó mở tròn mắt vì ngạc nhiên, nó cứ tưởng nó là người duy nhất biết bí mật này. “Mày, mày.. chẳng lẽ mày cũng là MH-370?”
Tôi cười nhạt, “Đúng cũng được mà không đúng cũng được.”
Thằng Khang nói, “Chỉ có những người ‘được chọn’ mới biết được bí mật này. Nhưng dù gì đi nữa tao cũng sẽ đánh bại mày ngày hôm nay.”
Tôi nói, “Được đánh một trận xem nào, xem trình mày tới đâu.”
Thằng Khang “Vô Kỵ” đột nhiên nói lớn,
“Hôm nay, tao Khang Vô Kỵ – Hồng Hưng hứa với mọi người hôm nay sẽ đánh gục thằng này.”
“Được, tao Đoàn Chí Bình – Đông Tinh hứa cũng y như mày.”
Vừa dứt câu, cả hai lao vào nhau. Đòn đầu tiên là thằng Khang chém từ trên xuống – CHOANG – tôi đưa Tonfa sắt trái lên đỡ, nhưng tôi đã tính đến hậu chước của nó. Nó chém tử trên xuống để dụ tôi đưa tay lên đỡ để thực hiện đòn đâm vào mặt.
Quả nhiên như trong dự liệu, nó biến chiêu đâm thẳng vào mặt tôi, tôi hạ tay trái xuống gạt ngay làm mũi kiếm nó chệch xuống đất. Nếu bị trúng đòn này có lẽ tôi cũng bị knock out. Thế công của nó đã qua, tôi bắt đầu lao lên vung tonfa tay phải nhắm vào đầu nó. Bằng phản xạ tuyệt vời, nó rút kiếm về đánh bạt Tonfa phải của tôi và chém nghich lại. Tôi cũng kịp thời nhảy về sau để né được một đòn chí mạng.
Hai bên lui lại như ban đầu, thanh kiếm của thằng Khang như bức tường vô hình, không thể nào áp sát nó, trong khi cách duy nhất để cây tonfa trong tay tôi phát huy tác dụng là cận chiến.
Thằng Khang “Vô Kỵ” quay về với thế thủ tầm trung. Tôi mà lao vào ẩu thế nào cũng dính đòn đâm của nó. Tôi phải tìm cách để nhử cho nó đánh trước và tìm cách phản đòn. Tôi lao lên định đánh nó, để xem nó phản ứng thế nào, nó giơ kiếm lên cao, tôi biết ngay nó chuẩn bị đòn chém xuống. Tôi lui lại.
Tôi và thằng Khang cứ đi vòng vờn nhau, tôi nhấp nhử để xem phản ứng của nó. Thằng Vân Sơn bên thằng Kim Bảo la lên “Đánh nhanh lên, buồn ngủ thấy mẹ rồi nè.” Mấy thằng kia cũng hưởng ứng “Đánh nhanh đi, đứng đó múa múa hoài !!”
Bên thằng Phi Hùng cũng thúc giục tôi “Mày đánh nhanh đi Bình.”
Tôi tự nhủ, không được phép lao vào nó đánh càn, nó đâm tôi như cách tôi đạp con Hồng Đào còn sát thương nặng hơn. Nghĩ vậy tôi bỏ phương án dùng tonfa trái làm khiên mà xoay đầu nó lại để trở thành một cây búa.
Thằng Khang thấy vậy chém tới tôi giơ tonfa trái hình búa đỡ và dùng tay cầm móc kiếm nó xuống, để cản nó khỏi biến chiêu. Sau đó tôi dùng tonfa phải quật xuống cẳng tay cầm kiếm của nó một phát chí mạng – Bốp – Mặt thằng Khang nhăn nhó một tay đã buông kiếm (nó cầm kiếm hai tay). Thấy được đòn, tôi vụt tonfa phải theo hướng nghịch vào đầu nó – KOONG – Đòn đã trúng nó, cây Tonfa sắt của tôi đánh cú nào cũng chí mạng.
Được thế, không cho thằng Khang có cơ hội nghỉ ngơi, tôi khôi phục thế cầm tonfa trái như ban đầu. Tôi vụt tonfa trái phải liên tục theo lực ly tâm, cả thuận lẫn nghịch, vào mọi nơi, thân hình, tay chân và đầu thằng Khang. Nó cũng đưa kiếm gỗ lên chống đỡ. Thấy bàn tay cầm kiếm của nó, tôi vụt một phát cuối vào phần tay cầm – BỐP – nó buông kiếm ngay lập tực, bàn tay nó bị cây tonfa sắt tôi đập chảy máu, nó thét lên một tiếng rồi nằm giãy dụa trên mặt đất. Trận chiến đã ngã ngũ. Người mạnh nhất bên Hồng Hưng đã ngã xuống.
Thằng Hồng Kim Bảo lúc này đã kinh hoàng thật sự vì ba người bên nhóm nó đã bị tôi hạ gục. Không còn giữ được uy tín gì nữa, nó hô toàn bộ anh em lên tấn công để gỡ lại thể diện.
Bên Đông Tinh bọn tôi đã có lại được nhuệ khí và cũng đồng thanh xông lên. Thằng Hồng Kim Bảo nghĩ tôi đã kiệt sức trong trận với thằng Khang, nên cầm gậy inox nhằm vào tôi đầu tiên. Tôi tuy mệt nhưng vẫn còn phản xạ. Tôi giơ tonfa săt trái lên đỡ – KOOONG – tiếng kim loại va vào nhau.
Tonfa chẳng những dùng để đỡ mà sau đó tôi dùng tonfa trái “gặt mạnh” qua một bên để chuyển hướng cây gậy sắt của thăng Hồng Kim Bảo.
“Cái thứ anh bênh vực thằng em biến thái một cách mù quáng. Chết đi thằng chó !!!” tôi quất cây tonfa sắt bên phải theo lực ly tâm xuống đầu thằng Kim Bảo – BOONG – nó gục ngay lập tức. Mấy thằng này chỉ có võ đường phố, không có nhiều kỹ thuật.
Nhóm bên Hồng Hưng đã mất đi những nhân sự chủ chốt và nhìn cặp tonfa sắt trong tay tôi với sự e ngại. Bên Hồng Hưng thằng Khang Vô Kỵ, Hồng Đào, Bảo Liêm, Hồng Kim Bảo đã bị loại khỏi vòng chiến. Nhưng cả nhóm Đông Tinh vẫn còn bảo lưu được lực lượng và tràn lên tấn công,
Thằng Hoàng Phi Hùng xử thằng Quang Minh, thằng Tư Đồ Hạo Nam đánh bại thằng Vân Sơn. Tôi cùng thằng Nguyễn Hồ Xung và Dương Văn Hoá đánh 2 thằng Trần Hạo Lâm và Thành Côn phe Hồng Hưng.
Thằng Gia Bảo và Khương Đại Vệ phe thằng Kim Bảo thì bị ba thằng Châu Nhuận Phát, Ngô Mạnh Đạt, Châu Tinh Tinh vây công.
Lợi thế chênh lệch về người đã quá rõ, cây Tonfa sắt của tôi đánh gãy cây gậy dài của thằng Thành Côn. Nhưng cũng bị thằng Trần Hạo Lâm vụt một cây trúng mũi, khiến tôi choáng váng, nước mắt dàn dụa ngay lập tức. Bọn Hồ Xung và Dương Văn Hoá thấy thế liền tràn lên để hỗ trợ cho tôi, để tôi kịp hồi khí.
Ngoài ra bọn Châu Nhuận Phát, Ngô Mạnh Đạt, Châu Tinh Tinh sau khi đánh cho mấy thằng kia lui, cũng vây thằng Khang Vô Kỵ lúc này đã mất kiếm, đánh hội đồng để trả thù cho lần trước.
Bên phe Hồng Hưng yếu thế dần vừa đánh vừa lui, cuối cùng bỏ chạy tan tác. Mấy thằng trọng thương như Hồng Kim Bảo, Hồng Đào, Bảo Liêm cũng ráng sức tàn để rút lui. Tàn cuộc chỉ còn có thằng Khang “Vô Kỵ” nằm lại.
Trong trận chiến này, phe Đông Tinh bọn tôi đã hoàn toàn chiến thắng. Mặc dù chúng tôi chiến thắng do sự chủ quan của bên Hồng Hưng và bản thân thằng Hồng Kim Bảo. Nếu đánh toàn lực ngay từ lúc đầu phe thua cuộc sẽ là chúng tôi. Thằng Khang “Vô Kỵ” sẽ càn quét hết tất cả.
Phe bên tôi cũng không làm khó dễ gì thằng Khang, mọi người chuẩn bị lên xe đi về. Trong khi thằng Khang Vô Kỵ vẫn còn đang nằm dưới đất, tôi đi đến chỗ nó, ngồi xuống và hỏi, “Mày thật sự là người xuyên không trên chuyến bay MH-370 à?”
Thằng Khang, gượng nhìn lên tôi, và nói “Đúng rồi, sao mày biết? Không lẽ mày cũng là hành khách trên chuyến bay đó?”
“Đúng vậy.” Tôi trả lời “Ai đời người 29 tuổi lại đi đánh nhau với bọn nhóc 18 tuổi.” Tôi khịa nó.
“Mày cũng có hơn gì tao. Tái sinh xong rồi làm trùm trường luôn.” thằng Khang nói,
“Tao cũng bất đắc dĩ thôi, mày cũng khá lắm, nếu lần này không dùng mưu e rằng cũng khó thắng được bọn mày” tôi nói.
“Tao cũng vậy thôi, tao chỉ muốn làm cái gì đó khác biệt so với cái quá khứ không có gì nổi bật của tao.” Thằng Khang nói, “Tao luôn mơ được dùng kiếm đạo để tung hoành dưới mái học đường một lần.”
“Mày đã toại nguyện rồi đó.” Tôi nói,
Tôi nắm tay kéo thằng Khang đứng dậy và nói, “Thôi đi về, tao với mày cùng là người xuyên không, nên giữ liên lạc lẫn nhau và tìm kiếm những người xuyên không khác nhé.”
“Ừ được, có gì cho tao nick yahoo đi tao với mày kết bạn.” thằng Khang nói.
“OK”
Từ sau trận chiến đó, thằng Hồng Kim Bảo hết xưng hùng xưng bá, thằng Tuấn Pê Đê đã biết tém gọn, thu mình lại không dựa vào thằng anh để gây sự nữa. Thuý Ngân giờ đã có thể tự do xuống căn tin. Linh San cứ bám theo tôi “xà nẹo”, để tôi không đến gần Thuý Ngân nữa. Chẳng mấy chốc đã đến đến kỳ thi học kỳ hai. Sau đó là giờ tự quản như mọi năm.
Đến ngày học cuối của giờ tự quản, trước khi nghỉ ở nhà để tự ôn trước ngày thi tốt nghiệp THPT. Chúng tôi ký lên áo nhau trước khi chia tay, Linh San nhất định phải ký lên ngực trái tôi và bôi son đỏ rồi hôn lên đó để tạo một dấu hiệu. Nhưng sau đó tôi cũng bí mật hẹn với Thuý Ngân trước cửa toa lét để cho Ngân ký vào mặt bên trong của ngực áo trái.
Tôi cũng ký lại 2 chỗ, một trên bầu vú trái hai là ở một bên mông của hai em Thuý Ngân và Linh San. Xong tôi cũng không quên hôn vào đó một cái thật nồng ấm.
Sau hôm nay chúng tôi sẽ tạm chia tay để tiến đến kỳ thi tốt nghiệp và đại học. Và chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở đâu đó trên cuộc đời. Trong tiếng anh cụm từ hẹn gặp lại nhưng đâu đó là: “See You Around !”
———
Sau trận chiến hôm đó, tôi đã kết bạn yahoo với thằng Khang “Vô Kỵ”
Nói chia tay lớp 12 cũng không hẳn vì chúng tôi luôn giữ được liên lạc qua phần mềm chat của thời đại này là Yahoo Messenger. Sau khi đã thi xong tất cả các kỳ thi tôi mở yahoo lên thì thấy các tin nhắn của các bạn gửi.
Lê Linh San
LinhSanLe1212: Bình chồng iu của em đâu roài?
LinhSanLe1212: sáng nay bx nhớ ox wua à
LinhSanLe1212: chủ nhật này mình đi Net ADSL ở gần trường đại học Hắc Hưng đi. Em cũng muốn thử nghiệm internet tốc độ cao là như thế nào.
LinhSanLe1212: bx nhớ “chú chim non” của ox quá.
LinhSanLe1212: ox định thi trường ĐH nào?
Lý Bình Chi
LeeBingZhi99: anh Bình dự định thi ĐH trường nào, em năm sau chắc cũng thi vào trường đó học cho vui.
LeeBingZhi99: em cũng tính thi khối D giống anh vậy đó.
LeeBingZhi99: bữa nào ra quán Bambi chơi Warcraft chơi anh Bình.
LeeBingZhi99: Dạo này thấy bà Chu Chỉ Lan vợ chủ quán Bambi để ý thằng kia, chồng bả ghen quá trời.
LeeBingZhi99: Năm sau, thằng Hồng Kim Bảo ra trường rồi, thằng Tuấn Pê Đê chắc hết dám hống hách.
Dương Văn Hoá
DuongHoa195: mày có đó không Bình?
DuongHoa195: Tao dạo này tiếng Anh khá lắm, nhờ cô Long Nhi dạy kèm 1:1 ở nhà cô.
DuongHoa195: Cô Long Nhi dạo này mở trung tâm tiếng Anh rồi mày. Cổ nói học xong trên thành phố đi rồi về đây làm cho cổ.
DuongHoa195: Có cái này tao nói, mày đừng nói ai nghe nhe. Hôm bữa tao bóp vú được cô Long Nhi mà cổ không phản ứng gì, tao cũng mò được lùn được luôn rồi mày. Đã thấy sợ luôn.
DuongHoa195: mai mốt tao kiếm được công ăn việc làm ổn định tao chắc sẽ cưới cô Long Nhi.
Nguyễn Hồ Xung
HoXungNguyen262: 222
HoXungNguyen262: Dạo này khoé không?
HoXungNguyen262: Mày định thi trường gì? Tao không giỏi gì chỉ được cái sức trâu thôi. Tao định thi ĐH sư phạm Thể Dục Thể Thao nếu được thì thành vận động viên võ thuật luôn.
HoXungNguyen262: Tao thấy mày cũng mê võ lắm, hay thi chung trường với tao cho vui.
HoXungNguyen262: làm vận động viên cống hiến cho quốc gia, thoả đam mê võ thuật.
HoXungNguyen262: học ba cái thứ văn hoá đó nhức đầu lắm, tập luyện võ thuật cho cơ thể cường tráng, khoẻ mạnh rồi đi đấu giải có phải vinh quang hơn không. Về già thì làm huấn luyện viên võ thuật.
HoXungNguyen262: Nghe tao đi không bao giờ sai, học trường ĐH thể dục thể thao với tao nhé.
Chị Lan Bambi
LanBambi: hi em trai
LanBambi: lâu quá rồi sao không ghé quán chị vậy?
LanBambi: nhớ em trai muốn chết luôn.
LanBambi: chồng chị với chị nói chuyện không có hợp nhau, nói chuyện vài ba câu là cãi lộn.
LanBambi: cha nội gì đâu sáng xỉn chiều say, lúc nào cũng có mùi rượu trong người.
LanBambi: chừng nào muốn “bảo dưỡng phụ tùng” thì qua đây với chị.
LanBambi: dạo này cũng muốn đi chơi mà nhìn hai đứa con oải quá em ơi.
LanBambi: Quán chị có mạng ADSL tốc độ cao rồi đó em, rảnh qua chơi.
Dương Thành Khang tức Khang “Vô Kỵ”
DuongKhang131: hi
DuongKhang131: ở dòng thời gian cũ mày học khá không?
DuongKhang131: hồi còn 2014 tao đang học thạc sĩ Luật, giờ mấy môn học cấp 3 với tao dễ như ăn kẹo.
DuongKhang131: Tự nhiên nhỏ lại làm học sinh một lần nữa cũng có cái thú của nó.
DuongKhang131: Từ một thằng “mọt sách” trong thế giới cũ, tự nhiên trở thành nhân vật anh hùng của thế giới mới.
DuongKhang131: Mày có quen ai xuyên không về thời gian này nữa không?
DuongKhang131: Dân xuyên không tụi mình nên lập hội nhóm với nhau.
DuongKhang131: Năm sau 2004 có facebook đó mày, youtube thì qua năm 2005 mới xuất hiện. Cũng may bây giờ có mạng ADSL rồi, lướt net đỡ khổ hơn là mấy năm trước.
DuongKhang131: Tao chắc chắn đậu đại học rồi. Tao với mày lên thành phố giữ liên lạc có gì hỗ trợ lẫn nhau.
Sau một vài tuần đã có kết quả thi. Trường Đông Tinh tôi gần như 99,9% là đậu tốt nghiệp 12. Riêng phần thi xét tuyển vào Đại Học thì có những kết quả như sau:
Linh San học giỏi thì đậu vào đại học Hutech học ngành QTKD.
Thuý Ngân thì học ngành Kế Toán của ĐH Kinh Tế.
Nguyễn Hồ Xung thi vào ĐHSP thể dục thể thao chuyên ngành Vovinam.
Dương Văn Hoá thi đậu cao đẳng kỹ thuật Cao Thắng, ngành CNTT
Dương Thành Khang với thành tích học xuất sắc vượt trội thì học ĐH Xã Hội và Nhân Văn TP.HCM ngành Báo Chí.
Còn tôi Đoàn Chí Bình thì học trường cao đẳng Tinh Võ Môn ngành Tiếng Anh
Tôi chọn đúng trường cao đẳng trong thời gian cũ để học bởi vì tôi cũng muốn gặp lại những người bạn mà tôi đã từng gặp trong quá khứ và cũng muốn làm lại những “thay đổi, ngã rẽ” như đã từng làm tại trường cấp 3. Tôi cũng muốn đậu vào ĐH lắm nhưng bất khả thi.
Việc tôi trở về từ tương lai cũng chỉ có thể giúp cho xếp hạng tốt nghiệp THPT của tôi được lên loại “Khá” thay vì “Trung Binh” như dòng thời gian cũ.
Tôi đang đứng trước trường cao đẳng năm xưa, nơi tôi đã bao lâu rồi không trở lại. Cái bảng “Trường cao đẳng bán công Tinh Võ Môn” vẫn đứng sừng sững tại vị trí mặt tiền của ngôi trường. Xin chào tôi đã trở lại và sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu mới!
(còn tiếp)