Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 18

  1. Home
  2. Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ.
  3. Chương 18
Prev
Next

Chương 18: Khởi đầu mới, rắc rối mới

Sau khi đăng ký nhập học vào trường cao đẳng Tinh Võ Môn, trước ngày khai giảng trường có tổ chức buổi khám sức khỏe đầu năm, sinh viên đứng xếp hàng đông nghẹt, tôi có cơ hội sờ mó khe đít các bạn nữ thỏa thích. Sau đó là khoảng 2 tuần học quân sự bao gồm lăn lê, bò trường, tháo lắp súng AK, lý thuyết, tập đội hình đội ngũ.

Khoa ngoại ngữ của trường có 3 lớp tiếng Anh, 2 lớp tiếng Hoa, khoa nhiều nhất là QTKD và Kế Toán, tiếp đến là các khoa Cơ Khí, Chế Tạo Máy… Hiệu trưởng của trường rất thíchthể thao nên ngoài giờ học chính khóa còn có các câu lạc bộ bóng rổ, bóng chuyền, cầu lông, võ thuật như Boxing, Vovinam, Taekwondo. Để khuyến khích tham gia, trường có quy định ai đăng ký CLB sẽ xem như được 10 điểm thể dục.

Tôi được may mắn trở lại làm sinh viên lần thứ 2, tôi sẽ rút kinh nghiệm và hoàn thiện lại bản thân mình trong thời gian này thật tốt hơn.

Thế giới cũ tôi ở ký túc xá của trường, nhưng thế giới mới này tôi quyết định thuê phòng tại một khu trọ gần đại học Minh Giáo cách trường tôi không xa. Đây là một dãy trọ không có lầu, ngăn thành các phòng nhỏ, có nhà vệ sinh riêng, có mạng internet dùng chung, cáp TV để xem truyền hình cáp.

Mẹ tôi mua cho một chiếc TV màn hình CRT “Sony” nhái của Trung Quốc, xem thỉnh thoảng có sọc trên, dưới. Theo đúng lịch sử tôi sẽ chưa có máy tính cho đến năm 2006. Ngày đó thú vui nhất là xem phim trên đài HBO, Star Movie…

Thời trước năm 2000, ở tỉnh tôi chỉ có TV dùng Ăn-Ten xương cá, thu được khoảng 10 đài, đài gần thì rõ, đài xa thì lúc xem được lúc mờ. Nên giờ có truyền hình cáp thì mê lắm. Tôi còn chỉnh lại đài theo vị trí số mà tôi mong muốn ví dụ HTV7 ở kênh 7, HTV 9 ở kênh 9, HBO ở kênh 0, Star Movie ở kênh 99 (bấm lùi). Tôi còn ghi lại giấy thứ tự cụ thể các kênh để không bỏ mất kênh nào.

Tôi thỉnh thoảng chạy xe ra quán nét cập nhật tình hình. Sau một năm, tình hình mối quan hệ với Linh San và Thuý Ngân dường như đi xuống, nhớ vài tháng đầu Linh San đậu ĐH Hutech còn nhắn tin khoe lớp, khoe trường, giờ thì mất hút hẳn, nick lúc nào cũng ở trạng thái Offline. Tôi dùng web check trạng thái yahoo xem San có thật là off mạng hay không, thì thật bất ngờ nick San báo về là “Available” tức có nghĩa là San vẫn Online nhưng chỉ ẩn nick với tôi thôi. Yahoo Messenger có chức năng chỉnh “trạng thái hiển thị” cho riêng từng người.

Tôi nghĩ chắc có lẽ thời gian một năm cũng đủ để có thể làm người ta “xa mặt cách lòng” như thế này chắc San đã có người mới. Sau này tôi mới biết San đã quen với một người đàn ông thành đạt, hơn em ấy 12 tuổi tên Lâm Chí Dĩnh.

Còn Thuý Ngân tôi check ra thì thấy Ngân offline thật, Ngân ít khi sử dụng mạng xã hội như một thói quen, Ngân chỉ thích đi chơi, tham gia các hoạt động bên ngoài trực tiếp mà thôi. Tôi không rõ tình cảm của Ngân có còn như xưa hay không, nhưng ít ra cũng trung thực. Tôi nghĩ, họ cũng có cuộc đời họ phải sống, trên thành phố này có biết bao nhiêu người tốt, họ cũng không thể chờ tôi mãi. Cứ nghĩ thoáng, mở lòng ra sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.

Chị Chu Chỉ Lan chủ quán nét Bambi cũng không thấy nhắn tin gì kể từ khi tôi báo tôi lên thành phố học, riêng chị này thì tôi không thấy lo gì, bởi vì chị cũng hơi lăng nhăng, nghe nói chị còn tăm tia vài thanh niên chơi nét khác. Chị có đứa con riêng với tôi sau một cuộc vụng trộm trong nhà tắm nhà chị.

Không có bạn gái nhưng tôi không buồn bởi vì tôi đã có quá nhiều kinh nghiệm tình trường, cũng như ngân sách gia đình trợ cấp không đủ để tiêu vào các “love phí”. Tôi chỉ được có 3 triệu để ăn uống sinh hoạt trong một tháng 30 ngày.

Với kiến thức từ tương lai, tôi sẽ cải thiện được điều này nhưng vẫn đảm bảo được kết quả việc học. Bằng kiến thức tiếng Anh IELTS 6.0 tôi đăng tin dạy gia sư tiếng Anh cho các học sinh luyện thi các chứng chỉ quốc tế Starters, Movers, Flyers, KET, PET, dạy kèm bài tiếng Anh từ lớp 6 đến 12. Dò bài, kèm bài cho các học sinh trung học. Tôi kiếm cũng được một hai lớp buổi tối thu được một khoảng nho nhỏ hỗ trợ cho cuộc sống. Tôi không dám nhận full tuần vì còn chừa thời gian để tham gia các CLB võ trong trường.

Thỉnh thoảng tôi viết báo về bình luận game, thủ thuật máy tính như, “Screen Hunter chương trình chụp màn hình miễn phí”, “chỉnh sửa file PDF với Adobe Acrobat Pro”, “Chuyển đổi video, nhạc dễ dàng bằng Total Video Converter”, “Game cũ mà hay Max Payne 2”, “Theo dõi nhiệt độ máy tính bằng SpeedFan”, “Nén file, cắt file, đặt password như pro bằng Winrar”…

Tại nhà trọ, thời gian rảnh tôi tập luyện đấm đá, luyện đòn để nhớ. Tôi không ra phòng gym mà chủ yếu chỉ dựa vào cặp tạ đơn 10kg để tập các loại nhóm cơ. Cái tôi cần là cơ thể săn chắc chứ không cần cơ to.

———

Từ cái hôm bị thầy Hiếu Kun sờ mông, tôi lúc nào cũng cảnh giác phía sau sợ thầy Hiếu Kun giở trò lần nữa. Một hôm trường tổ chức lễ hội cắm hoa, tôi đang đứng xem thì có một bàn tay lạ “chạm” vào một bên mông tôi khá lâu. Nhớ lại cái cảnh “ghê tởm” hôm đó tôi quay người lại ngay dự là đấm cho thầy Hiếu Kun một phát nhưng ai dè đó lại là một cô gái có thân hình chubby dễ thương. Tôi quay lại định ra hiệu mò tiếp đi, nhưng bạn nữ ấy lại sợ sệt và bỏ đi, làm tôi tiếc hùi hụi. Trong lòng tôi cay cú “lão già dê” Hiếu Kun vì đã làm tôi ám ảnh.

Trong lớp có thằng Ngô Ứng Hùng nó chơi với bạn bè mà luôn ra vẻ bề trên, nói chuyện đâm thọc, nói sốc, ngoài ra nó có chiêu hay “nhá đánh” tạo áp lực tâm lý cho người khác. Thằng Trịnh Khắc Sảng thì là một tay trùm mê gái, nó theo đuổi điên cuồng bé Mi-A (hoa khôi lớp tôi).

Ngày còn là một sinh viên non nớt chân ướt chân ráo từ quê lên, tôi bị mấy thằng xấu tính như thằng Ngô Ứng Hùng chơi gác. Có một hôm tôi để chân ở ngoài bàn, thằng Ứng Hùng đi ngang kiếm chuyện nói, “Chỗ đi lại, mày có để chân vô chưa? Không tao ‘vỗ’ cho mày một cái bây giờ” đoạn nó giơ tay nhá đánh tôi. Tôi cười thầm, vì cái trò này giờ đã “miễn nhiễm” với tôi.

Tôi nói, “Ừ được rồi, xin lỗi nhé.” rồi tôi rút chân vào bàn, ngay ngắn.

Nó bỏ đi mà không quên quay lại lườm tôi. Tôi chủ động nhường nhịn, bởi vì tôi đã biết rõ “tẩy” thằng này trong thời gian cũ.

Lớp học của tôi là cửa đi vào nằm ở sau lưng, bảng nằm ở hướng đối diện cửa, bàn sinh viên là một dãy bàn gỗ dài và một dãy bàn gỗ ngắn, ở khoảng cách hai dãy là một lối đi. Tôi ngồi ở cuối lớp bên phía bàn dài, xoay lưng ra cửa. Không có quy định về chõ ngồi, ai thích ngồi đâu thì ngồi, một thời gian, thằng Ngô Ứng Hùng và Trịnh Khắc Sảng cũng xuống bàn cuối của tôi ngồi, tôi ngồi bìa, thằng Hùng ngồi giữa, thằng Sảng ngồi trong tường.

Một hôm thằng Ngô Ứng Hùng mượn cái điện thoại Nokia 1100 của tôi gọi điện, nó cố ý gọi nói chuyện lâu để hết tiền điện thoại tôi, tôi biết điều này nhưng tôi vẫn điềm tĩnh. Mấy ngày sau đó, nó nói vài ba câu thì giơ tay lên “nhá” như định đánh tôi, tôi bình tĩnh đáp trả nó bằng một nụ cười (tôi đã quá quen về việc này).

Nhớ lại hồi đó, sau mỗi lần kiểm tra tôi ghi đáp án ra giấy nháp để tìm bạn đối chiếu xem có đúng hay không. Tôi có đến hỏi nó để so đáp án, thì bất ngờ nó vò tấm giấy nháp của tôi rồi quăng đi, tôi hồi đó non trẻ bị bất ngờ không biết làm sao, nên đành ấm ức bỏ đi.

Đến một hôm, nó đòi mượn ba lô đi học của tôi để xem, thấy có 20k trong đó, nó lấy bỏ túi áo và nói cho tao mượn nhe. Nó đã phạm điều kỵ của tôi, nó có thể nhá đánh, hay hù doạ nhưng tuyệt đối không được lấy đồ của tôi. Tôi quyết định phải trừng phạt nó.

Tôi ngồi bên tay phải nó, tôi quay qua không nói gì. Bất ngờ tôi đập một đòn chỏ ngang tay phải vào một bên mắt của nó – BỐP – nó mất thị lực tạm thời, tôi đứng dậy đấm vào yếu điểm thứ hai là mũi nó – BỐP BỐP – nước mắt nước mũi nó giàn dụa, mũi chảy máu. Tôi nắm tóc nó kéo quăng ra ngoài bàn và nói “Lần sau bỏ tật mất dạy nhe mày.” Rồi không quên lấy lại tờ 20,000 trong túi áo nó.

Từ đó thằng Ngô Ứng Hùng không còn dám cà khịa với tôi nữa, nhưng sau đó nó lại chuyển hướng bắt nạt thằng khác là Lỗ Chấn Thuận, Vào giờ giải lao nó đến bàn thằng Thuận nhá đánh, đe doạ, mượn điện thoại, mượn tiền. Tôi thấy chướng mắt liền nói, “Mày giỏi đánh thật đi, chứ nhá làm con kẹt gì.” Nó không ngờ tôi can thiệp việc nó với thằng Thuận.

“Thằng Thuận nó hiền, chứ gặp tao là tao đập mày chít moẹ rồi đó thằng chó!” tôi nói,

Thằng Ứng Hùng nổi xung lên “Đụ mé, mày nói ai là chó” nó liền lao xuống chỗ tôi. Tôi lấy chai nước trên bàn chọi nó để cản lại, và bước lên bàn nhảy về cửa lớp và trêu nó “Giỏi thì lại đây đánh tao.”

Thằng Ứng Hùng nổi điên đuổi theo tôi, nhưng tôi chạy mất. Một lát hết giờ giải lao tôi vào lớp vào chỗ thì không thấy ba lô tập vở đâu. Tôi nhìn kế bên thì thấy thằng Ứng Hùng đang hả hê. Tôi nhìn xung quanh thì thấy ba lô tôi đang ở trong thùng rác ở góc lớp. Tôi liền chạy đến thì thấy tập vở bút viết của tôi bị trút đổ vào thùng rác. Tôi lặng lẽ lấy tập vở bỏ vào ba lô, lúc này cô bộ môn cũng đã vào lớp. Tôi quyết định sẽ không chịu đựng thêm thằng khó chịu, ba trợn này thêm nữa.

Tôi đặt cái ba lô lên bàn, tôi lấy cái cốc uống nước bằng sứ trong cặp ra, tôi chạy đến thằng Ứng Hùng đập vào đầu nó vài cái – BỐP, BỐP, XOẢNG –  Cú đập cuối làm cái cốc võ nát, đầu nó toé máu.

“Từ nay mày đừng lại gần tao nữa nhe mậy, nếu không thì tao đập chết moẹ mày.” tôi nói trong giận dữ.

Cô giáo cùng các bạn thấy vậy chạy xuống hỏi chuyện gì. Tôi nói vì tôi bênh vực bạn Thuận, nó đổ hết tập vở tôi vào thùng rác. Mọi người thấy hợp tình hợp lý và không truy cứu, cô giáo chỉ định tôi qua chỗ khác ngồi. Các bạn nữ cũng không thấy có sự bạo lực gì trong tôi mà đó đều là vì chính nghĩa.

——-

Trong các câu lạc bộ võ thuật sau giờ học, tôi chọn môn Boxing, tôi cũng có ít nhiều duyên nợ với môn này. Trong thời gian cũ, khi tôi tập Muay Thái, có một giai đoạn tôi bị chấn thương dây chằng chân trái do tập luyện. Chân tôi khi đã phục hồi một phần, thì cũng đi được, nhưng vài bước lại kêu lắc cắc, nhất định không thể đá với tình trạng này được. Bao nhiêu đòn đá đạp trước, đá vòng cầu “chiến thuật” nay xem như đã phải “tạm” chia tay. Lúc đó chỉ còn đôi tay là người bạn thân thiết, chính lúc này tôi đã ghi danh tập luyện Boxing.

Quan điểm tập boxing của thời điểm 2004 và 2014 có nhiều điểm khác biệt. Đòn đấm thẳng tay trái (Jab) trong thời gian này buộc phải xoay luôn chân trước, trong khi trong thời hiện đại đòn đấm thẳng trái không cần xoay chân. Đòn đấm ngang ngón cái phải hướng xuống đất thay vì ngón cái hướng lên trời như thời hiện đại.

Cách phát lực cũng khác, huấn luyện viên trong trường dạy muốn tung đòn móc ngang tay phải “vẽ” trong không khí một vòng tròn lấy đà rồi mới “đáp đòn” vào mục tiêu, trong khi trong hiện đai tôi được dạy phải xoay vai lấy đà.

Cũng nói thêm thời điểm trong thế giới cũ tôi chọn Taekwondo chứ không phải Boxing. Ở thế giới này tôi chọn lại để tạo “ngã rẽ” và nhận ra sự khác biệt trong cách huấn luyện cũng thấy vui vui. Tôi không cho rằng quá khứ và hiện đại “ai là đúng ai là sai”. Nhưng tôi chỉ tập theo kỹ thuật HLV dạy trước mặt ông ấy, nhưng sau đó tôi đánh theo cách của tôi.

Đến một hôm thầy cho đấu tập với thằng Đoạn Lãng bên lớp kế toán. Trong Boxing không thể chỉ tung một đòn đơn mà trúng mục tiêu được, để tung đòn và trúng thì lúc nào cũng có một tay đánh lạc hướng và tay còn lại sẽ tung ra đòn thật.

Trận đấu bắt đầu, sau khi chạm găng, thằng Đoạn Lãng lù lù tiến tới trước tung vài đòn thẳng trái vào mặt tôi, Tôi lùi ra phía sau né tránh, tôi đoán trước sau khi đánh thẳng trái thế nào nó cũng đấm thẳng phải. Và đúng như vậy (bởi vì họ chỉ học bấy nhiêu thôi) tôi lách sang bên trái, tôi có cảm giác đấm của nó đang lướt ở bên tai tôi. Vai tôi xoắn vì việc né cũng là đang lấy đà cho tay trái. Tôi móc lại bằng cú đánh mạn sườn. – BỐP – thằng Đoạn Lãng nhói đau lui lại vài bước. Đây là trận đấu chỉ mang giáp đầu và chỉ sử dụng 60% lực.

Tôi không cho nó cơ hội hồi khí, tôi tiến lên “vả” dòn móc trái “nghi binh” nhưng đòn đấm thẳng tay phải xuyên thủ vào mặt mới là thật – BỐP – lại một đòn nữa trúng đích. Tôi dùng tay trái đẩy nó ra để lui lại hít thở. Dù cho có là phổi có sức bền như voi, cũng không thể đánh liên tục được mà phải đánh vài cái rồi lui để đánh dài.

Thằng Đoạn Lãng hồi khí xong thì tức giận lao lên đánh tôi. Khi đã có kinh nghiệm thì đối phương lao đến, đều là tình huống ngon ăn, tôi bước mũi chân trái sang trái và dựa vào nó như cây kim compa. Tôi vận lực xoay người sang góc 90 độ thoát ngay đòn tấn công trực diện của thằng Lãng và không quên tung cú đấm ngang tay trái vào màng tang nó. -BỐP- một đòn nữa đã trúng đích.

Tôi thấy nó hơi khựng lại vì “bí đòn”, không biết tấn công như thế nào cho hiệu quả. Không cho có hội nó nghỉ ngơi, tôi bước đến trước tung hai đòn thẳng trái nghi binh vào tay thủ nó. Nhìn xuống cùi chỏ nó, tôi không đấm vào cơ thể thằng Lãng, mà tôi quyết định tung cú móc lên tay phải (uppercut) vào chính cùi chỏ phải của nó. Lực móc của tôi đã khiến tay phải nó bay lên cao, nguyên sườn của nó đã lộ ra. Tôi xoay người lấy đà tay trái móc thẳng vào sườn với lực 80% (ăn gian tí). – BỐP – Thằng Đoạn Lãng té xuống lăn lộn. Trọng tài là thầy dạy boxing cũng chạy lại xem nó thế nào và kết quả nó bỏ cuộc. Tôi là người giành chiến thắng.

Tôi đến cạnh nó và đưa tay kéo thằng Đoạn Lãng dậy, và cười khen nó đánh cũng tốt lắm, đừng buồn, cố gắng luyện tập nhiều hơn. Cũng phải thôi, nó đâu biết rằng tôi tuy bằng tuổi nhưng lại có hơn nó 10 năm kinh nghiệm từ thế giới khác.

———–

Một hôm nhân ngày thành lập đoàn 26/3 trường mời một nhóm ca sĩ nổi tiếng về trường hát ở hội trường. Tôi cũng khá hào hứng.

Nhưng tới nơi thì thấy thật thất vọng, sinh viên ngồi trật tự trên ghế xem văn nghệ chứ không phải hỗn loạn như thời học sinh. Tôi tự nhũ “Thôi kệ, dù sao chuyện sờ mó cũng là điều không tốt, phải ráng kiềm hãm lại, nếu bị phát hiện chắc cũng quê lắm.”

Trên sân khấu có các tiết mục của sinh viên trường như là hai đứa Trọng Thủy và Mỵ Châu lớp QTKD hát bài “Đoàn Ca”, “Khúc Quân Hành”, hai thằng sinh đôi Sơn Tinh, Thủy Tinh thì biểu diễn tiết mục nhảy Hip Hop sôi động, thằng Lục Tiểu Linh Đồng lớp tôi cũng biểu diễn bài múa trường côn trên nền nhạc Tây Du Ký. Ca sĩ thì có Đàm Chánh Hưng, Ưng Hồng Phúc, nhóm nhạc HKT.

Thấy sinh viên đứng đông nghẹt ngoài cửa phòng hội trường để chờ ca sĩ đi ra xin chữ ký. Thấy có cả bạn Mi-A, Lương Tiểu Băng lớp tôi, tự nhiên cảm giác ham muốn, nếu được sờ vào khe của Mi-A thì thật sung sướng biết bao. Thế là tôi ngồi dậy đi đến đó.

Tôi tiến đến chỗ đám đông và cố gắng tìm Mi-A. Đồng thời dáo dác nhìn xung quanh cẩn thận xem có thầy Hiếu Kun ở đây hay không. Ổng cũng trà trộn vào mò tôi tiếp chắc tiêu. Nhìn một hồi cũng thấy Hiếu Kun đứng xa xa tìm “cơ hội”.

Đã phát hiện ra bạn Mi-A tôi cố gắng len lên mà không được. Thấy phía trước là bạn Lương Tiểu Băng mặc quần thể dục với bộ mông to tròng của tuổi mới lớn. Tôi tự ngẫm “quần thể dục này mỏng lắm, sờ vào sẽ có cảm giác cực đã, rất mượt.”.

Tuy thế tôi cũng không dám khinh suất, tay giả bộ như va chạm tình cờ vào một bên mông trước. Tôi thấy bạn Băng sửng người ra một lúc, nhưng vẫn để yên, tôi thấy vậy để ở đó một lúc lâu như “tình cờ”. Nhưng một lát Tiểu Băng quay lại, tôi vội rụt tay về.

Tôi giả bộ tình cờ nói “Ủa, cũng chờ ca sĩ ra hả?” – “Ừ, đơi nãy giờ.” bạn Tiểu Băng trả lời.

Đúng lúc đó ca sĩ Đàm Chánh Hưng đi ra nguyên một đám ào lên trước, sóng người xô mạnh tôi và Tiểu Băng tới trước, không bỏ lỡ cơ hội tôi “ép ku” vào đít của Tiểu Băng rồi tỏ cảm giác như lúng túng vì đông quá.

Nguyên thằng ku được ép chặt vào cái đít đẩy đà mặc quần thể dục của bạn Tiểu Băng thật là đã, không một bút mực nào có thể tả xiết. Bạn Băng chắc cũng cảm giác được thằng ku tôi nên thấy có vẻ hơi căng thẳng trong khi mắt thì đang hướng về ca sĩ Đàm Chánh Hưng đang cho chữ ký.

Được một lúc thì bạn Tiểu Băng chen lên phía trước một người. Thấy giữa tôi và Tiểu Băng đã có một người “bảo hiểm” tôi bạo dạn móc nguyên bàn tay vào lỗ đít Tiểu Băng. Một cảm giác tuyệt diệu, thư giãn tuôn trào. Ngón tay tôi còn cảm giác được hơi ấm bên trong khe đít của Băng. Lúc này Băng như bị điểm huyệt và không còn phản kháng gì nữa.

Cái quần thun thể dục thật tuyệt vời làm sao, tay tôi chạm vào như thật sự chạm vào da thịt của bạn Lương Tiểu Băng, tôi rút tay ra vân vê theo viền của cái tam giác quần lót, một cảm giác hồi hộp mà hưng phấn vô cùng, Ca sĩ Đàm Chánh Hưng vẫy tay chào tạm biệt nhưng  Băng vẫn chưa xin được chữ ký. Thấy đám đông sắp tan, tôi vội thọc tay vào sờ một cái cuối. Băng cũng hưởng ứng và không quay lại, đám đông tan tôi cũng rút lui. Tôi từ xa nhìn Băng thấy Băng có vẻ suy tư, nghĩ ngợi gì đó thật nhiều. Đúng là con gái lần đầu bị động chạm vào vùng nhạy cảm có khác.

Tôi định quay về hội trường xem tiếp, nhưng thấy có cảm giác ai dó đang nhình mình, bất chợt nhìn quanh thì thấy trong đám đông khi nãy có một nam sinh tóc vàng mặt trắng, vừa nhìn thấy ánh mắt của tôi thì nhìn về hướng khác ngay. Tôi không biết người này, nhưng dáng vẻ rất quen, tôi ngờ ngờ đã gặp ở đâu đó rồi.

(còn tiếp)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-va-gai-dep
Tiền Và Gái Đẹp (Những Người Như Chúng Ta…)
Tháng 3 24, 2023
vo-nguoi
VỢ NGƯỜI
Tháng 4 4, 2024
Đêm Ái Ân Cùng Gái Có Chồng
Đêm Ái Ân Cùng Gái Có Chồng
Tháng 10 26, 2024
Không xuống được giường_truyencogiaothao
Không xuống được giường
Tháng 2 21, 2026

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây