Chuyến bay định mệnh MH-370 – Ngược về quá khứ. - Chương 27
Chương 27: Sự báo thù của Nguyễn Ngọc Ngạn (7).
Sau hơn một tháng dưỡng thương, thằng Nguyễn Ngọc Ngạn đã vào trường học lại. Vừa thấy thằng Ngạn thằng Nguyễn Rê Mon liền thông báo cho đàn anh lớp trên của nó là thằng Fujiko Fujio một tên lưu manh nổi tiếng có cha là người Nhật mẹ là người Việt. Nó muốn tranh thủ thằng Ngạn còn yếu để trả thù trận thua đau lúc trước.
Vào giờ giải lao, đám thằng Ngạn đang tụ tập ở canteen khu A, thằng Fujiko Fujio cùng đám thằng Nguyễn Rê Mon đến gặp nó.
Vừa thoáng thấy thằng Fujiko thằng Ngạn nói, “Ủa, anh Fu đi đâu mà dẫn nhiều người xôm tụ vậy? Định đi đóng phim heo hả?”
“Heo cái đầu mày. Tao nghe tin mày vừa xuất viện, tao dẫn anh em tới hỏi thăm mày, không được sao?” – thằng Fujiko nói.
“Vậy hả? Tụi bây đâu, lấy ghế kéo bàn cho anh Fu ngồi.”
Thế là hai thằng ngồi xuống, mấy thằng đệ tử đứng xung quanh. Có mấy thằng đứng ngoài cửa cảnh giới để hai thằng đàm phán.
“Ngạn, tao nghe anh em nói dạo này mày bảnh lắm phải không?”
“Đâu có, là do anh em nể mặt thôi.” thằng Ngạn đáp.
“Mày nói xem, mày dám bảnh hơn tao phải không?”
“Anh Fu lại quá lời rồi, lúc anh ra chơi em còn chơi tắm sông với mấy đứa bạn. Số má anh dĩ nhiên là hơn em nhiều rồi. Nói về bảnh thì anh trong cái trường này dám bảnh hơn anh.” thằng Ngạn vừa cười vừa nói.
“Thằng Ngạn mày cũng láu cá lắm, mày đánh đàn em tao như cái đầu heo vậy rồi còn dám nói không bảnh? Tiền thuốc men mày tính sao đây?” – thằng Fujiko nói lớn vừa chỉ vào thằng Rê Mon.
“À thì ra là đến tính chuyện cũ.”
“Chuyện cũ rồi sao? Hôm nay tao tới đây đòi công đạo cho thằng em tao. Hôm nay mày nói chuyện không xong thì xem như mày có mạng đi mà không có mạng về.”
“Haha nói sến sến giống mấy phim bộ Hong Kong” thằng Ngạn cười nói “Đã ra chơi thì số mạng phó cho trời. Nó nhiều kẻ thù như vậy ai đánh nó thì liên quan gì tới tôi.”
“Thằng Mon mày có nhận ra trong đám bên kia là thằng nào đánh mày không?”
Thằng Rê Mon nhìn một lát và chỉ vào thằng Đại Sư Huynh, Long Nhật, Trịnh Công Sơn.
“Là mấy thằng đó, đó đại ca.”
“Rõ ràng là người bên mày đánh thằng Mon bên tao, mày còn nói không có liên can?” thằng Fujiko nói.
“Mấy thằng này hả? Tụi nó mới nhập băng hôm nay đó.” thằng Ngạn cười nói “Ba thằng mày sao còn chưa tới rót trà nhận lỗi với anh Fujiko?”
“Nói xin lỗi là xong hả mậy? Tiền thuốc men cho đám đàn em tao lên tới 10 – 20 triệu.” thằng Fujiko nói lớn “Mày trả thì chuyện này coi như huề, còn không thì cái quán này từ nay tao quản lý, tao bảy mày ba.”
“Haha, em nể tình anh ra chơi trước em, nên em cũng nói phải quấy đàng hoàn. Hay là như vầy, anh đưa con bồ anh cho em chơi trước rồi em suy nghĩ việc này thêm được không?” thằng Ngạn cười khẩy nói.
“THẰNG CHÓ NÀY, MÀY DÁM KHÔNG NỂ MẶT TAO?” thăng Fujiko Fujio đứng dậy la lớn.
Thằng Ngạn vừa cười vừa đáp,“Ể, anh Fujiko bớt giận, em đâu dám không nể anh.”
Nó huýt sáo một tiếng, từ bên ngoài thêm một chục người khác cầm gậy gộc, ống nước sắt hùng hổ chạy vào.
“Em thì nể mặt anh, nhưng mấy người phía sau này thì em không chắc đâu.”
Thằng Fujiko thấy vậy quát lớn, “Mày kêu đông người vậy làm gì, định áp tao hả?”
Mấy thẳng Đại Sư Huynh, Hắc Hùng, Long Nhật, Trịnh Công Sơn đứng sau thằng Ngạn hét lớn “Tụi tao áp mày không được sao? Sao mày phách lối quá vậy?”
Thằng Fujiko nói “Ỷ đông mà đòi áp tao hả? Thằng Tài, thằng Phát, thằng Hỷ, thằng Cung đâu rồi, mau ra đây hết cho tao!”
Bỗng có 4 thanh niên cao lớn từ sau thằng Fujiko Fujio bước ra trước, người nào người nấy đằng đằng sát khí, có vẻ đến từ đoàn Lân Sư Rồng.
“Mấy thằng mày cho tụi nó biết bên mình là ai đi.” thằng Fujiko nói,
Thằng tên là Cung thét lớn “Linh Linh Cung”. chỉ thấy thằng Cung giơ cánh tay lực lưỡng ra phía trước, một thằng đệ dùng cây gậy dài đánh xuống – RỐP – cây gậy gãy gập. Sau đó thằng Cung đứng trung bình tấn, hai thằng phe nó lại tiếp tục dùng cây đánh hai bên chân – RỐP RỐP – hai cái cây một lần nữa lại gãy đôi. Nó là cao thủ về Thiết Bố Sam mình đồng da sắt.
Một thằng khác dùng một cái cây bán kính lớn húc vào hạ bộ thằng Cung – BỐP – nhưng không xi nhê gì. Thằng Cung xoay người đá đòn cá sấu quẫy đuôi thằng đệ văng ra, nàm la liệt trên đất.
“Linh Linh Hỷ” thằng tên Hỷ hét lớn và lao ra. Nó là một chuyên gia về cước pháp. Trong vòng vài giây nó tung ra hàng trăm cú đá, nào là đá vòng cầu, đá ngang, đá hất, đá chẻ, đá hònh cước… Sau đó có hai thằng đệ cầm hai miếng ván hai bên. Nó bay lên đá xoạc ngang trên không, hai chân đá vỡ hai miếng ván. Một thằng khác không biết lấy từ đâu ra một tảng đá phiến xi măng. Thằng Linh Linh Hỷ chạy từ xa tung một cú đá song phi đá bể tấm đá tan tành.
“Linh Linh Tài” thằng tên Tài hô lên, xuất trận. Chỉ thấy nó hạ tấn khoa tay múa chân, hai tay biến thành trảo, đánh tới trước và hô “LONG” thì ra nó đang thi triển Long quyền như rồng bay phụng múa. Ba thằng đệ cầm gậy lao lên trước định tấn công nó, chỉ thẫy nó hô lên “HẠC” hai tay nó biến thành như mỏ hạc, bay lên mổ trúng mắt của từng người. Sau đó nó hô lên “XÀ” hai tay lập tức biến đổi thành xà quyền phóng ra tấn công chính xác vào vùng yết hầu đối phương. Mấy thằng lâu la chỉ biết kêu lên đau đớn. “BÁO” tay nó co các ngón lại, chỉ chừa khớp giữa ngón tay, báo quyền nó phóng tới tấn công vào giữa ngực, mấy thằng kia văng ngược về phía sau.
Bỗng sau lưng có hai thằng lao tới, nó xoay cổ qua khoé mắt nó xác định mục tiêu, hai chân đá bay ngược về phía sau, đáp cả thân người xuống đất. Xong nó xoay người, nhảy bật dậy và hô to “HỔ” hai tay biến thành hổ trảo móc vào cổ đối phương rồi giằng xuống. Chân còn lại đá Hổ Vĩ Cước (tống sau) vào thằng kia, và kết thúc bằng đòn Long Trảo Thủ hiểm hóc, Thì ra đây là một cao thủ về Ngũ Hình Quyền.
“Linh Linh Phát” giờ đến lượt thằng Phát xuất trận. Không thấy nó nhào lộn hay gì. Chỉ thấy nó giơ ngón giữa về hai thằng đệ, kêu đuổi theo nó đi. Hai thằng kia chạy theo nó, bỗng dưng thằng Phát đang chạy bỗng nhảy lên không trung, người xoay lai dero như con mèo, tay nó phóng ra hai viên bi sắt – BỐP BỐP – hai thằng kia trúng viên bi vào trán, ngã lăn ra đất. Thì ra thằng này là cao thủ về ám khí.
Sau đó bốn thằng đứng thành hàng ngang và hô lớn “tụi tao là CUNG, HỶ, PHÁT, TÀI.”
Thằng Fujiko Fujio cười nói, tụi mày thấy rõ chưa, chỉ cần 4 thằng này là đủ càn quét hết băng tụi bây.
“Cung Hỷ Phát Tài mẹ gì chứ, tụi bây đâu, cầm hàng lên đánh nó.” thằng Ngạn hô lớn.
Thằng Linh Linh Tài hô “Long, Hổ” Long Quyền, Hổ Trảo nhanh chóng đánh trúng thằng bên kia đang lao tới, nhưng lại bị mấy thằng khác dùng gậy sắt đánh túi bụi vào tay, khiến Ngũ Hình Quyền bị đàn kiến quây không thể phát huy tác dụng.
Nói về thằng Linh Linh Cung luyện Thiết Bố Sam người cứng như thép, mấy thằng bên băng thằng Ngạn thi nhau đánh nó mà không xi nhê gì. Nhưng luyện mấy cũng có chỗ không luyện được đó là bàn chân, khớp xương. Mấy thằng kia thay vì gõ vào da thịt thì gõ vào bàn chân, đầu gối, khiến thằng Cung la thét lên.
Thằng Long Nhật dùng Taekwondo lao lên đấu cước pháp với thằng Linh Linh Hỷ, những cú đá khó, hoa mỹ nhất được tung ra như đá lốc xoáy Tornado 720 vòng, đá vòng cầu 360 độ… nhưng không thằng nào đá trúng thằng nào, bởi vì các đòn đá chỉ dùng để biểu diễn.
Mấy thằng Rê Mon, Rê Mi, Nhân Nobita, Dũng Đê Khi, Hoàng Thị Phương Xu, Thanh Xê Kô, Trần Trai En cũng lao lên trợ chiến. Lúc này thằng mạnh nhất bên thằng Ngạn là thằng Đại Sư Huynh cũng lao vào cuộc chiến. Lúc này nó đã cởi phăng áo để lộ cơ bắp cuồn cuộn, rê chân lên một bước tạo thành thế Sanchin (một dạng Thiết Bố Sam của Karate) mấy thằng Rê Mon, Nobita, Trai En, Thanh Xê Kô cầm gậy đánh bóng chày nhào lên đánh nó túi bụi, nhưng chỉ như muỗi đốt Inox.
Thằng Đại Sư Huynh vốn đã khổ luyện “Thủ Đao” cạnh bàn tay cứng như sắt chặt ngang cây gậy bóng chày của thằng Trai En, – RỐP – cây gậy gãy ngay lập tức. Một đấm trung đẳng vào ngực thằng Trai En và cú đá tống sau trúng thằng Thanh Xê Kô khiến hai thăng văng về hai hướng. Nhưng lúc đó thằng Dũng Đê Khi từ đâu bay tới đập một cú gậy bóng chày thật mạnh vào đầu thằng Đại Sư Huynh – BỐP – một cú đắc thủ, máu trên đầu thằng Đại Sư Huynh chảy ròng ròng.
“Mày tưởng đóng phim hả mậy? Một người mà đòi đấu nhiều người.” thằng Dũng Đê Khi nói “Anh em cầm gậy xông lên, mình đánh hội đồng xem nó chống trả cách gì.”
Mấy thằng Rê Mon và em nó Rê Mi dường như cũng sực tỉnh, võ thuật cao mấy cũng không thể địch nổi số đông cùng một lúc, huống gì còn tay không chống binh khí.
Mấy thằng Rê Mon, Rê Mi, Nobita, Hoàng Xu nhào đến đánh thằng Đại Sư Huynh tơi tả như “cái đầu heo” trả món nợ hôm nào. Cho đến khi mấy thằng Hăc Hùng, Trịnh Công Sơn đến giải vây. Thằng Lê Bảo Châu tức Châu “Toán” nhân cơ hội lao đến định đập cái máy tính vào đầu thằng Fujiko Fujio nhưng bỗng một hòn bi sắt bay tới bắn trúng mũi nó, thì ra là thằng Linh Linh Phát đã cảnh giới.
Thằng Fujiko Fujio nổi cơn thịnh nộ, nắm cổ thằng Châu Toán đứng dậy, nó dùng một đòn húc vai có tên là ‘Thiết Sơn Kháo’ của Bát Cực Quyền khiến thằng Châu bị văng ra một đoạn, nó chạy đến vả nó một tát phải rồi thuận tay tung đòn “chỏ phóng xuyên tâm” thằng Châu bị đòn nặng văng bay về phía thằng Ngạn ngay lập tức.
Hai thằng bên thằng Ngạn vội lao lên đánh thằng Fujiko. Chỉ thấy thằng Fujiko giơ tay phải chém ngang, gạt đòn đấm của thăng kia và dùng đòn húc vai đẩy tung nó. Thằng còn lại vừa tung đám vào mặt thằng Fujiko thì nó dùng tay phải đập cú đấm chệch xuống đất và trả lại bằng đòn đấm thẳng trái phải và kết thúc bằng “chỏ phóng xuyên tâm” lồng ngực thằng kia như nổ tung và bị văng ngược rất xa về sau.
Bỗng các thầy giám thị đã nghe động về vụ ẩu đả ở căn tin và mấy thằng cảnh giới đã ra dấu kêu rút. Thằng Ngạn trước khi rút nó nói “Không hổ danh là anh Fujiko tiền thuốc cho đàn em anh em đền, nhưng muốn ăn chỗ này của em thì nằm mơ đi.”
“Tao muốn gì mà không được mậy? Mày về ngủ kỹ đi chừng con bồ mày bị tao chơi đó.” thằng Fujiko Fujio đáp.
Đây chỉ là ngọn lửa khởi đầu của cuộc chiến giứa băng Rê Mon – Fujiko Fujio và băng thằng Ngạn. Không ai có thể ngờ từ những việc nhỏ như thế này lại dẫn đến sự báo thù “khủng khiếp” của Nguyễn Ngọc Ngạn.
(còn tiếp)