Chuyện Gia Đình Hiện Đại - NGOẠI TRUYỆN
Hai năm sau.
Thời gian lặng lẽ trôi, đủ để một người đàn ông rũ bỏ đi vẻ non nớt để khoác lên mình sự vững chãi của thành công. Sau khi rời đi, Vương đã dốc toàn lực vào sự nghiệp, không một ngày ngơi nghỉ. Bằng thực lực tự thân và những nỗ lực bền bỉ đến cực hạn, cậu nhanh chóng thăng tiến và đạt được những thành tựu mà bao người mơ ước. Giờ đây, Vương đứng giữa phi trường trong bộ âu phục lịch lãm, phong thái tự tin và ánh mắt đã nhuốm màu sương gió. Cậu ngỡ mình đã đủ xa để không còn bị quá khứ bủa vây, đã đủ mạnh để tự quyết định vận mệnh của chính mình.
Dự án lần này là một cuộc chơi lớn với tầm vóc quốc tế, một sự kết hợp ba bên đầy hứa hẹn mà Vương đã dồn toàn bộ tâm huyết để tham gia.
Ngày khởi hành sang Nhật, sảnh phi trường ngập trong ánh sáng trong vắt của buổi sớm mai. Những vệt nắng xiên qua lớp kính khổng lồ, nhảy múa trên sàn đá cẩm thạch lộng lẫy. Vương là người đến sau cùng. Từ phía xa, cậu thấy vị sếp hiện tại đang đứng đợi cùng hai nhân vật với phong thái đầy quyền uy, bóng lưng của họ tạc vào ánh nắng một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ.
Vị sếp mỉm cười, ra hiệu cho Vương lại gần: “Vương, cậu tới rồi. Giới thiệu với cậu, đây là đại diện từ đối tác chiến lược sẽ đồng hành cùng chúng ta trong dự án quan trọng này. Vì sự cố phút chót tôi không đi cùng cậu được, hai vị đây sẽ đồng hành cùng cậu sang Nhật”.
Vương bước tới, nụ cười xã giao trên môi bỗng chốc đông cứng. Khung cảnh xung quanh dường như rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực.
Đứng đó, giữa dòng người tấp nập, là một người đàn ông với phong thái đĩnh đạc, gương mặt toát lên vẻ uy nghiêm của một kẻ nắm quyền sinh quyền sát nhưng vẫn vô cùng điềm đạm. Bên cạnh gã là người đàn bà với vẻ đẹp mặn mà, đầy kiêu sa sau làn kính mát — không ai khác chính là Ngọc.
Không một lời nhắc về những ngày cũ, không một chút biểu hiện của sự truy đuổi. Hữu chậm rãi tháo kính râm, đôi mắt gã sâu thăm thẳm, chứa đựng một sự thấu thị khiến người đối diện phải rùng mình. Gã nhìn Vương—người em năm xưa nay đã là một đối tác đầy tiềm năng—rồi từ tốn đưa bàn tay đĩnh đạc ra phía trước.
Giọng Hữu vang lên trầm thấp, vang vọng giữa phi trường lộng gió: “Chào cậu. Rất vui được gặp lại. Tôi là Trần Minh Hữu.”
Cái bắt tay ấy khô khốc nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình. Vương nhìn vào đôi bàn tay đang đan vào nhau, rồi nhìn sang Ngọc—người vẫn lặng lẽ đứng đó với nụ cười bí ẩn phảng phất trên môi. Trong khoảnh khắc ấy, Vương bàng hoàng nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Cậu đã nỗ lực hết mình để bay cao, nhưng bầu trời mà cậu đang sải cánh hóa ra vẫn nằm trong tầm mắt bao quát của người đàn ông này.
Dù Hữu không nói một lời về sự sắp đặt, nhưng sự hiện diện của gã ở đây, trong tư cách đối tác chiến lược của dự án này, chính là câu trả lời đanh thép nhất. Mọi ngả đường tự do mà Vương hằng tin tưởng, cuối cùng đều dẫn cậu trở về vị trí mà gã mong muốn. Vòng lặp chính thức bắt đầu lại bằng một danh phận mới, sang trọng hơn nhưng cũng vĩnh cửu hơn bao giờ hết.