Con dâu thuộc về bố chồng - Chương 27
**Chương 27: Bữa Rượu Tâm Sự**
### Phần 1: Lời Mời
Chiều thứ sáu, Ngọc Anh gọi điện cho Hà với giọng buồn bã: “Chị Hà ơi… em buồn quá… chị ra uống rượu với em được không?”
Hà nghe giọng bạn thân có vẻ u sầu, liền đồng ý ngay: “Ừ, em định chỗ đi, chị ra ngay.”
Tối hôm đó, hai người gặp nhau tại một quán rượu nhỏ kín đáo trong hẻm. Ngọc Anh đã ngồi đó từ trước, trước mặt là hai ly rượu vang đỏ và chai rượu mạnh.
“Em sao thế? Mặt mày buồn rười rượi vậy?” – Hà lo lắng ngồi xuống cạnh bạn.
Ngọc Anh rót rượu, đưa ly cho Hà: “Chị uống đi… em có chuyện muốn nói… nhưng chị phải hứa giữ bí mật cho em.”
“Hứa rồi, có chuyện gì cứ nói.” – Hà cầm ly, chạm nhẹ vào ly Ngọc Anh.
Ngọc Anh uống cạn ly rượu, ánh mắt trở nên xa xăm: “Chị… chị có bao giờ nghi ngờ em và ba Thành không?”
Hà giật mình, nhớ lại những gì bố chồng đã kể: “Ông Lương á? Sao em hỏi thế?”
Ngọc Anh cúi đầu, giọng run run: “Em… em và ba Thành… có quan hệ…”
### Phần 2: Câu Chuyện Bí Mật
Hà sững người, nhưng không hề tỏ ra kinh ngạc quá mức – vì cô đã biết qua video trong điện thoại. Cô giả vờ ngạc nhiên: “Sao… sao lại thế?”
Ngọc Anh rưng rưng nước mắt, giọng nghẹn ngào: “Em không cố ý đâu chị… mọi chuyện bắt đầu từ căn bệnh của ba…”
“Căn bệnh gì?” – Hà hỏi, tò mò.
“Ba bị căn bệnh cương cứng dương vật về già… bệnh này rất hiếm, dương vật cứ cương cứng liên tục, đau nhức không ngủ được, chỉ có cách xuất tinh ra mới giảm được…” – Ngọc Anh kể, mắt đẫm lệ nhưng đôi má ửng hồng.
“Lần đầu tiên… là ba đau quá gọi em tới khám. Em là bác sĩ mà… nhưng khi mở quần ba ra…” – Ngọc Anh ngừng lại, nuốt nước bọt – “Em như bị sức hút vô hình hút phải… nó to quá… cứng quá… đen nhánh và gân guốc nổi lên… em không kiểm soát được bản thân…”
Hà nghe đến đâu, cảm giác như tim mình đập mạnh hơn. Cô nhớ lại cảnh mình từng cầm dương vật bố chồng, cũng to lớn, cũng cứng rắn không kém.
“Em… em đã làm gì?” – Hà hỏi nhỏ, giọng run run.
“Em thủ dâm cho ba… ban đầu chỉ để giảm đau cho ba… nhưng rồi… rồi cơ thể em không chịu được…” – Ngọc Anh khóc thật to, nhưng giọng lại mang vẻ thỏa mãn – “Ba ôm em… hôn em… rồi chuyện gì xảy ra cũng xảy ra… em có hối hận… nhưng lần thứ hai… em đã bị ba trinh phục hoàn toàn…”
Hà uống cạn ly rượu, cảm thấy người nóng ran. Cô nhớ lại cảnh mình thủ dâm cho ông Quân, cũng nói những lời dâm đãng tương tự…
“Nhưng… nhưng Thành đâu?” – Hà hỏi.
Ngọc Anh lau nước mắt, giọng chua chát: “Thành yếu quá chị ạ… thực sự không thể thỏa mãn em… mỗi lần làm chỉ được vài phút đã xuất… còn ba… ba làm em sướng điên đảo…”
Hà im lặng, nghĩ đến Hoàng. Chồng cô cũng không phải dạng sung mãn gì, mỗi lần quan hệ đều vội vàng. Còn bố chồng… ông Quân… cô đã từng cầm thứ to lớn đó trong tay… Nghe câu chuyện của Ngọc Anh mà cơ thể Hà nóng lên hừng hực.
### Phần 3: Lời Trêu Ghẹo
Ngọc Anh nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng, thở dốc của Hà, trong lòng mừng thầm. Cô biết kế hoạch đang thành công.
“Chị Hà này…” – Ngọc Anh đổi giọng, tỏ vẻ tinh nghịch – “Chị có thấy bố chồng chị… cũng rất phong độ không?”
Hà giật mình: “Bố… bố Quân á?”
“Ừ, bác Quân…” – Ngọc Anh mỉm cười bí hiểm – “Hôm nọ em sang nhà chị, vô tình thấy bác ấy mặc quần đùi… đũng quần căng phồng… rất to…”
Hà nuốt nước bọt, nhớ lại cảnh tượng đó. Thực ra cô đã từng thấy trực tiếp, còn cầm nữa…
“Thú thật với chị…” – Ngọc Anh cúi xuống gần tai Hà, thì thầm – “Em cũng thèm… nếu chị không giành… thì nhường em đi…”
Câu nói như giọt nước tràn ly. Hà cảm thấy một cơn ghen tuông và chiếm hữu dâng lên mãnh liệt. Bố chồng cô… dương vật to lớn đó… là của cô… không ai được động vào!
“Em… em nói gì vậy…” – Hà lắp bắp, nhưng trong lòng đã xác nhận – “Bố… bố chồng chị… chị…”
“Chị cũng muốn phải không?” – Ngọc Anh trêu, tay chạm nhẹ vào đùi Hà – “Chị cũng đã từng thấy rồi mà đúng không… vì nó to quá nếu nói không để ý em nghĩ là chị nói điêu…
Hà đỏ mặt, biết Ngọc Anh ám chỉ chuyện cô từng cầm dương vật bố chồng đi tiểu: “Em… em biết rồi à…”
“Em biết hết…” – Ngọc Anh cười – “Nên chị cứ việc tận hưởng đi… bố chồng chị… khỏe lắm… to lắm… làm chị sướng hơn Hoàng nhiều…”
Hà uống thêm ly rượu nữa, cả người nóng ran. Trong đầu cô, hình ảnh dương vật to lớn của ông Quân cứ quẩn quanh, cùng với câu chuyện của Ngọc Anh về ông Lương. Cô cảm giác mình cũng sắp bước vào con đường đó… và cơ thể cô… đang rất mong chờ…
“Chị say rồi…” – Hà lắc đầu, nhưng thực ra là cô đang tỉnh táo hơn bao giờ hết.
“Em đưa chị về…” – Ngọc Anh mỉm cười, biết cái bẫy đã được giăng xong.
Khi ra khỏi quán, Hà loạng choạng, Ngọc Anh đỡ cô: “Về nhà em đi… nhà chị xa quá…”
“Ừ… về nhà em…” – Hà lẩm bẩm, không biết rằng Ngọc Anh đang đưa cô về nhà ông Quân…
Trong đêm tối, Ngọc Anh nhắn tin cho ông Quân: “Mồi đã cắn câu. Em đưa về nhà bác ngay. Bác chuẩn bị đi.”