Con dâu thuộc về bố chồng - Chương 31
# Cảm ơn Bác ( Vo Nhan Chi** ) : đã donte 200k nhé. Tác giả cũng như ae độc giả cảm ơn nhé. Đây là chương mới : Tác giả rất vui khi thành quả công sức được ghi nhận… cũng không muốn bán để gửi lên ae độc giả cùng thưởng thức. hehe nhưng vẫn rất thích được donate ạ, Cảm ơn ae
**Chương 31: Ánh Sáng Của Sự Thật**
**Phần 1: Tỉnh Dậy Trong Hoang Mang**
Hà mở mắt trong ánh nắng mai lọt qua khe cửa rèm. Đầu cô đau như búa bổ, hậu quả của men rượu đêm qua. Nhưng điều đầu tiên cô nhận ra không phải là cơn đau đầu – mà là cảm giác lạ lùng nơi háng.
Cô cảm thấy đau rát, nhức nhối – dấu hiệu của một đêm bị xâm chiếm quá dữ dội. Cô cử động nhẹ và rên lên khi cơn đau lan tỏa từ âm đạo. Cô nhớ lại những mảnh vỡ của đêm qua: bóng người đàn ông cao lớn, cảm giác sung sướng tột độ, những tiếng rên thét của chính mình…
Hà ngồi bật dậy, nhìn xuống cơ thể trần truồng của mình. Trên đùi trắng nõn là những vệt khô màu trắng đục – tinh dịch. Nhiều đến mức cô không thể chối cãi. Cô nhìn quanh phòng, không thấy ai, nhưng trên gối là một sợi tóc bạc phơ – tóc của ông Quân.
“Bố… bố chồng…” – Hà thì thầm, tay run run đưa lên miệng.
Ký ức ùa về như thác đổ. Cô nhớ rõ từng tư thế, từng cú đâm, từng lời thì thầm dâm đãng. Cô nhớ mình đã cầu xin ông như thế nào, nhớ mình đã gọi tên ông ra sao, nhớ cảm giác khi ông xuất tinh vào trong cô…
“Trời ơi… tôi đã làm gì vậy…” – Hà ôm mặt, nước mắt trào ra.
**Phần 2: Nỗi Dằn Vặt Và Khoái Cảm**
Hà lao vào phòng tắm, mở vòi nước thật mạnh. Cô đứng dưới dòng nước lạnh, cố gắng rửa trôi mọi dấu vết của đêm qua. Nhưng càng rửa, cô càng cảm thấy những vết bầm trên ngực, trên eo, trên mông – dấu tay của ông Quân.
Cô nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ khác. Đôi môi sưng đỏ vì bị hôn mút, cổ có dấu hôn tím, và ánh mắt… ánh mắt không còn trong sáng như trước. Cô thấy rõ những vệt tinh dịch còn đọng lại trên đùi, chảy dài xuống bắp chân, bất chấp dòng nước lạnh đang xối xả.
Cô nên cảm thấy tội lỗi, nên cảm thấy ghê tởm với chính mình. Nhưng tại sao… tại sao cơ thể cô lại rùng mình nhớ lại cảm giác đó? Tại sao giữa dòng nước lạnh, cô lại cảm thấy nóng bừng khi nghĩ đến con cặc to lớn của bố chồng?
“Không… tôi không thể… tôi đã phản bội chồng…” – Hà lắc đầu, nhưng hình ảnh ông Quân đang nhấp vào cô từ phía sau lại hiện lên rõ mồn một.
Cô nhớ lại cảm giác căng đầy, cảm giác bị xé toạc ra rồi lại được lấp đầy bởi thứ to lớn đến kinh khủng. Cô nhớ tiếng “phạch phạch” của da thịt va chạm, nhớ cảm giác tử cung bị chạm vào khiến cô rên la không kiểm soát.
“Trời ơi… tại sao… tại sao tôi lại thấy sướng…” – Hà tự vả vào má mình, nhưng cơn rùng mình khoái cảm vẫn chạy dọc sống lưng.
Cô tắt vòi nước, nhìn vào gương một lần nữa. Cô thấy rõ vết bầm hình bàn tay trên eo, vết cắn trên vai, và nhất là… cô thấy đôi mắt mình đang ánh lên thứ gì đó giống như… thèm khát.
**Phần 3: Tiếng Bước Chân Ngoài Cửa**
Tiếng gõ cửa phòng tắm làm Hà giật mình, suýt nữa thì hét lên.
“Hà ơi? Con dậy chưa?” – Giọng ông Quân trầm ấm vọng vào từ bên ngoài, nghe bình thản như thể đêm qua chỉ là một đêm bình thường.
Hà cứng người, nước vẫn còn chảy róc rách trên da thịt. Cô không biết phải trả lời thế nào. Nên giả vờ ngủ tiếp? Nên la hét? Hay nên…
“Con… con đang tắm ạ.” – Giọng cô run run, khàn đi vì khóc.
“Ừ, bố để sữa tắm mới ngoài cửa. Đêm qua… đêm qua con say quá nên bố đưa con về phòng. Con có khó chịu không?” – Ông Quân hỏi, giọng đầy quan tâm giả tạo.
Hà nhìn xuống bộ phận sinh dục đang rát buốt của mình. *Chỉ là đưa về phòng thôi sao?* Cô muốn hét lên. *Vậy còn những vết bầm này là gì? Còn tinh dịch trong người con là gì?*
Nhưng cô không thể. Miệng cô như bị bịt kín.
“Con… con không sao ạ.” – Cô nói dối, nước mắt lặng lẽ rơi trộn vào dòng nước.
“Thế thì tốt. Bố nấu cháo rồi, con xuống ăn nhé. Chồng con gọi điện sáng nay đi sớm xử lý công việc bảo nhanh thì mai sẽ về, nó đi sớm con chưa dậy nên nó nói với ta thế. Tim Hà như ngừng đập. Chồng cô. Hoàng. Người đàn ông hiền lành, yêu thương cô. Người mà cô đã thề nguyện trước bàn thờ tổ tiên. Và giờ đây, cô đang đứng trong phòng tắm, thân thể vẫn còn dính đầy dấu vết của cha anh ta.
“Con biết rồi ạ.” – Cô cố gắng giữ giọng bình thường.
Nghe tiếng bước chân ông Quân đi xa, Hà từ từ trượt xuống sàn nhà tắm, ôm gối khóc nức nở. Cô cảm thấy mình thật bẩn thỉu, thật đáng khinh. Nhưng đồng thời, một cảm giác kỳ lạ lại nhen nhóm – sự kích thích từ việc làm điều cấm kỵ, từ việc giữ bí mật động trời này.
**Phần 4: Trò Chơi Giả Vờ**
Hà mặc quần áo kín đáo, cố gắng che đi những vết hôn trên cổ bằng phấn trang điểm. Cô bước xuống bếp với tâm trạng hồi hộp tột độ, chuẩn bị tinh thần đối mặt với ông Quân.
Nhưng khi thấy ông, Hà ngạc nhiên. Ông Quân đang đứng bếp với vẻ mặt bình thản như mọi ngày, như thể đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra. Ông mặc bộ đồ ngủ bình thường, tóc tai gọn gàng, đang khuấy nồi cháo.
“Ôi, con dâu dậy rồi à?” – Ông Quân quay lại, nở nụ cười hiền hậu quen thuộc. “Bố nấu cháo rồi, con ngồi xuống ăn đi. Đêm qua con say quá, bố đỡ con về phòng mà con cứ vật vã suốt.”
Hà cảm thấy tim đập nhanh. Ông ấy đang giả vờ? Hay thật sự nghĩ rằng cô không nhớ gì?
“Con… con xin lỗi bố. Con say quá nên không biết gì…” – Hà cúi đầu, cố giữ giọng bình thản.
“Không sao đâu.” – Ông Quân đặt bát cháo trước mặt cô, ngồi xuống đối diện. “Con có nhớ gì không? Lúc đưa con về phòng, con cứ ôm chặt bố, bố đỡ mãi mới được.”
Hà giật mình. Đây là câu hỏi dò thăm. Ông ta đang thử xem cô có nhớ thật không.
“Con… con không nhớ gì hết ạ.” – Cô lắc đầu, vẫn cúi mặt xuống bát cháo. “Con chỉ nhớ uống rượu với bạn, rồi mờ mờ thấy được đưa về… sau đó ngủ li bì.”
“Thế à…” – Ông Quân gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia gì đó khó đoán. “Thôi không nhớ thì tốt. Mà này, Hoàng đi lúc mấy giờ vậy bố?”
Hà ngước lên, ngạc nhiên trước câu hỏi đột ngột. “Dạ? Con… con không biết ạ. Con ngủ say quá.”
“À, nó đi tầm 4h sáng gì đó. Lúc đó con chưa dậy.” – Ông Quân thản nhiên ăn cháo. “Nó nói công việc gấp lắm, phải đi ngay. Mai nó mới về.”
“Mai… mai mới về?” – Hà lặp lại, tay cầm đũa run nhẹ.
“Ừ. Nó bảo mai chiều về sớm đón con đi siêu thị.” – Ông Quân nhìn cô, nở nụ cười. “Thế là tối nay chỉ có hai bố con mình thôi đấy.”
Hà cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô vội cúi đầu ăn cháo, tránh ánh mắt của ông Quân. Suốt bữa ăn, cô không dám ngước lên, cảm giác như ánh mắt ông đang đâm xuyên qua đỉnh đầu cô.
Căn bếp chìm trong im lặng đến ngột ngạt. Chỉ có tiếng đũa va vào bát, tiếng nhai nuốt. Hà ăn mà như nhai đá, từng miếng cháo nghẹn ở cổ họng.
“Con ăn xong rồi ạ.” – Hà đứng dậy, vội vàng dọn bát đũa.
“Để bố rửa cho.” – Ông Quân nói.
“Không ạ, để con.” – Hà nhanh chóng ôm đống bát đũa chạy vào bếp.
Ông Quân nhìn theo bóng cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khó hiểu. “Vậy bố ra ngoài hút thuốc nhé. Trời sáng rồi, mát mẻ.”
“Con… con đi giặt đồ đây ạ.” – Hà vội vàng nói, mặt đỏ bừng vì sợ ông nghi ngờ.
Ông Quân gật đầu, bước ra sân sau, châm điếu thuốc. Hà thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rửa bát rồi chạy lên phòng lấy đống quần áo bẩn đêm qua – cả quần áo của cô và… chiếc quần lót của ông Quân mà cô vô tình thấy trên gối khi dọn giường.
Cô đỏ mặt khi nhìn thấy vệt tinh dịch khô trên đó. Đêm qua ông ta cởi ra khi nào? Cô không nhớ rõ. Chỉ biết rằng cô phải giặt ngay, phải xóa đi mọi dấu vết.
Hà vội vàng giặt quần áo, treo lên dây phơi ở góc sân sau. Cô treo chiếc quần lót của ông Quân khuất sau đống quần áo khác, hy vọng ông không để ý.
Nhưng ông Quân đã để ý.
Từ góc sân, ông nhìn thấy rõ ràng chiếc quần lót của mình đang phơi trên dây, cạnh bộ đồ ngủ của Hà. Ông khựng lại, điếu thuốc treo trên môi.
*Con bé đã giặt quần lót của mình…* – Ông nghĩ nhanh – *Vậy là nó biết. Nó biết hết nhưng đang giả vờ không nhớ.*
Một nụ cười chậm rãi nở trên môi ông Quân. Trò chơi trở nên thú vị hơn rồi đây. Con dâu của ông đang chơi trò mèo vờn chuột, và ông sẽ là người kết thúc trò chơi này.
Ông dập tắt điếu thuốc, bước vào nhà.
Hà đang đứng bếp rửa nốt mấy cái chảo, lưng quay về phía cửa. Cô nghe tiếng bước chân, tim đập thình thịch.
“Bố… bố vào rồi ạ?” – Cô hỏi mà không quay lại.
“Ừ.” – Giọng ông Quân trầm hơn, gần hơn.
Hà cảm thấy hơi ấm từ cơ thể ông áp sát phía sau. Cô định bước sang một bên nhưng ông đã đứng sát vào lưng cô, hai tay vòng qua ôm lấy eo cô.
“Bố… bố làm gì…” – Hà run rẩy.
“Con giặt quần lót của bố rồi à?” – Ông thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi. “Sao con biết là quần của bố?”
Hà cứng người. Ông ta đã biết.
“Con… con thấy trên giường… con tưởng quần của mình…” – Cô nói dối, giọng run run.
“Thế à?” – Ông Quân cười khẩy, tay trượt xuống bụng cô, ôm chặt. “Vậy tại sao con không hỏi bố? Tại sao con giả vờ không nhớ đêm qua?”
Hà im lặng, cơ thể run lẩy bẩy.
“Con nhớ mà, đúng không?” – Ông xoay người cô lại, ép cô dựa vào bồn rửa. “Con nhớ rõ từng chi tiết. Con nhớ cảm giác bố nằm trong con. Con nhớ khi bố xuất tinh…”
“Không… con…” – Hà lắc đầu, nước mắt trào ra, nhưng cơ thể cô lại không phản kháng.
“Nhìn bố.” – Ông Quân nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào mắt mình. “Con muốn giả vờ đến khi nào? Chồng con đi rồi. Đêm nay chỉ có bố và con.”
Hà nhìn vào đôi mắt đen thẫm của ông, thấy trong đó sự thèm khát trần trụi. Cô biết mình nên đẩy ông ra, nên chạy đi, nên gọi điện cho chồng…
Nhưng tay cô lại vô thức nắm lấy cánh tay ông, không phải để đẩy ra, mà là để giữ chặt.
“Con… con không muốn…” – Cô thì thầm yếu ớt.
“Không muốn gì?” – Ông Quân cười, tay trượt xuống dưới váy cô. “Không muốn thế này?”
Ngón tay ông chạm vào nơi ẩm ướt của cô – cô đã ướt từ lúc nào không hay.
“Con nói dối.” – Ông thì thầm, hôn lên cổ cô. “Cơ thể con thành thật hơn miệng con nhiều.”
Hà rên lên, đầu ngả ra sau, để mặc ông Quân làm điều ông muốn. Trò chơi giả vờ đã kết thúc. Và trò chơi mới, trò chơi của sự thừa nhận và đam mê, vừa bắt đầu.
—**Phần 5: Cuộc Gọi Từ Chồng**
Điện thoại reo. Là Hoàng. Có cớ Hà gỡ tay bố chồng ra chạy về phòng đóng cửa để nghe điện thoại
Hà run tay bắt máy. “A lô… anh?”
“Em yêu, anh sắp về rồi. Em khỏe không? Đêm qua em say quá, anh lo lắm.” – Giọng chồng cô ấm áp, tràn đầy yêu thương.
Nước mắt Hà lại trào ra. Cô muốn thú nhận tất cả. Muốn nói rằng cô đã phản bội anh, đã ngủ với bố anh, đã…
“Em ổn. Bố chăm sóc em rất chu đáo.” – Cô nói, và khi nhắc đến chữ “chu đáo”, cô nhìn về phía ông Quân đang rửa bát.
Ông quay lại, nháy mắt với cô.
“Thế thì tốt. Anh yêu em, Hà.”
“Em cũng yêu anh.” – Cô nói, nhưng mắt lại dán vào ông Quân.
Khi cúp máy, Hà biết mình đã bước vào một con đường không lối thoát. Một mối quan hệ nguy hiểm, cấm kỵ, nhưng lại khiến cô thèm khát đến mức không thể dừng lại được.
Và đêm nay, khi chồng cô ôm cô ngủ, liệu cô có còn nhớ đến bàn tay của ông Quân? Liệu cô có còn cảm thấy cơn sóng thủy triều mà chỉ có ông mới tạo ra được?
Chỉ có thời gian mới trả lời được……
# Bình luận : Ông Quân đã 1 lần nữa chiếm được cơ thể con dâu xinh đẹp Hà. Còn trái tim sẽ sớm thôi ông Quân sẽ cho Hà say đắm không thể rời bỏ mình. Các bạn cùng hóng nhé…..