Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Con dâu thuộc về bố chồng - Chương 38

  1. Home
  2. Con dâu thuộc về bố chồng
  3. Chương 38
Prev
Next

Cảm ơn b Duc Binh đã donate nhé. Chúc ae độc giả 1 ngày tốt lành

# Chương 38: Lưỡi Dao Hai Lưỡi

## Phần 1: Buổi Sáng Đầy Toan Tính

Ánh nắng sớm len lỏi qua khe rèm cửa phòng ngủ, đánh thức Hoàng từ giấc ngủ chập chờn. Anh mở mắt, lập tức quay sang nhìn Hà đang nằm cạnh. Vợ anh cuộn tròn trong chăn, khuôn mặt thanh tú vẫn còn vương nét mệt mỏi, nhưng ít nhất đã không còn cái vẻ lạnh lùng căm ghét như những ngày trước.

Hoàng nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc rối của Hà, trong lòng tràn đầy hy vọng. Đêm qua, anh đã cố gắng hết sức để chiều chuộng vợ — từ việc chuẩn bị bữa tối cầu kỳ, đến những lời nói ngọt ngào, và cả việc ân cần hỏi han về công việc của cô. Hà tuy không nói nhiều, nhưng cũng không đẩy anh ra. Đó đã là tiến bộ lớn.

“Ít nhất… mình còn cơ hội,” Hoàng thầm nghĩ, nghiến chặt răng khi nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng mình đã chứng kiến — Hà nằm trong vòng tay bố, cả hai trần truồng trên chiếc giường cưới của anh. Cơn giận dữ và ghen tuông vẫn còn âm ỉ trong lòng, nhưng Hoàng đã học được cách kiềm chế. Anh không thể để cảm xúc chi phối nữa. Mất Hà là điều anh không thể chấp nhận được.

Hoàng nhẹ nhàng rời giường, đi vào nhà tắm để chuẩn bị cho một ngày mới. Trong khi đánh răng, anh nhìn vào gương — đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Anh sẽ lấy lại Hà. Bằng mọi giá.

## Phần 2: Bữa Sáng Đầy Căng Thẳng

Khi Hoàng bước xuống nhà bếp, Ông Quân đã ngồi đó từ bao giờ, đang uống cà phê và đọc báo. Người đàn ông lớn tuổi ngẩng lên, ánh mắt hai người chạm nhau trong không khí ngưng đọng.

“Chào bố,” Hoàng gật đầu, cố giữ giọng điềm tĩnh.

“Ừ,” Ông Quân đáp ngắn gọn, rồi lại cúi xuống tờ báo, nhưng Hoàng nhận ra bố mình đang theo dõi từng cử động của anh qua góc mắt.

Hà cũng vừa bước vào bếp, khoác chiếc áo choàng mỏng bên ngoài bộ đồ ngủ. Cô trông xinh đẹp nhưng có phần luống cuống khi nhận ra cả Hoàng và bố chồng đều có mặt.

“Chào… chào mọi người,” Hà lắp bắp, tránh ánh mắt của cả hai người đàn ông.

“Em ngồi đi, anh pha cà phê cho,” Hoàng nhanh chóng nói, cố gắng thể hiện sự chu đáo.

“Không cần đâu, em tự làm được,” Hà đáp, nhưng Hoàng đã đứng dậy đi đến máy pha cà phê.

Trong lúc Hoàng quay lưng lại, Ông Quân đứng dậy, bước đến gần Hà. Hoàng có thể nghe thấy tiếng bước chân, nhưng anh cố tình không quay lại, tay vẫn bận rộn với hạt cà phê.

“Con ngồi xuống đi, để bố lấy sữa cho,” giọng Ông Quân trầm ấm vang lên ngay sau lưng Hà, gần đến mức Hoàng có thể cảm nhận được sự thân mật quá mức trong giọng nói đó.

Hoàng siết chặt nắm tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay đến mức đau nhói. Anh đếm từng giây, cố gắng không quay đầu lại. Khi cuối cùng anh quay lại với tách cà phê trên tay, Ông Quân đang đứng rất gần Hà, tay ông đặt nhẹ lên eo cô — một cử chỉ tưởng chừng vô tình nhưng lại đầy ý nghĩa chiếm hữu.

“Cảm ơn anh,” Hà nhận lấy tách cà phê từ tay Hoàng, ánh mắt cô thoáng qua sự áy náy khi nhìn thấy vẻ mặt chồng mình.

“Cảm ơn bố,” Hà quay sang Ông Quân, nhận lấy chai sữa.

“Không có gì, con gái cưng,” Ông Quân mỉm cười, cố tình dùng biệt danh thân mật ngay trước mặt con trai.

Hoàng ngồi xuống đối diện Hà, cố gắng duy trì vẻ bình thản. “Hôm nay em có lịch gì không? Anh nghĩ chúng ta nên đi xem phim, hoặc đi đâu đó… chỉ hai vợ chồng mình.”

Hà ngập ngừng, liếc nhìn Ông Quân. “Em… em còn việc ở công ty…”

“Cuối tuần nên nghỉ ngơi đi con,” Ông Quân chen vào, giọng điệu như thể ông mới là người có quyền quyết định. “Hoàng nói đúng, hai đứa nên dành thời gian cho nhau.”

Hoàng nhíu mày. Sự đồng ý của bố khiến anh không yên tâm — đây là chiến thuật gì đây? Ông Quân đang chơi trò gì?

“Thôi được, vậy… chiều nay đi được không?” Hà đồng ý, giọng cô có chút miễn cưỡng.

Hoàng mỉm cười, vui mừng vì ít nhất Hà đã chịu đồng ý. “Được, anh sẽ đặt vé. Phim gì em thích?”

Trong lúc hai vợ chồng trao đổi, Ông Quân đứng dậy, bước qua phía sau Hà. Ông cúi xuống, tay vờ như chỉnh lại cổ áo choàng cho con dâu, nhưng ngón tay ông khẽ chạm vào da cổ cô — một cử chỉ mơn man nhanh đến mức Hoàng gần như bỏ qua nếu không phải đang chú ý.

“Cổ áo bị lệch rồi,” Ông Quân nói nhỏ, đủ để Hoàng nghe thấy.

“Cảm ơn bố,” Hà đỏ mặt, cô cảm nhận rõ sự chạm chạm của bố chồng.

Hoàng nắm chặt ly cà phê, nước cà phê nóng hổi tràn ra ngoài đốt cháy da tay nhưng anh không buông. Anh phải kiên nhẫn. Anh phải giữ Hà.

## Phần 3: Khoảnh Khắc Nguy Hiểm

Sau bữa sáng, Hoàng ngồi ở phòng khách, đang lướt điện thoại để tìm rạp chiếu phim và đặt vé. Hà đã lên phòng thay đồ, còn Ông Quân đang ở trong vườn tưới cây — ít nhất là những gì Hoàng biết.

Anh đang chăm chú vào màn hình, so sánh các suất chiếu, thì điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ Thanh Thảo.

Hoàng cau mày. Anh đã nói rõ ràng với cô ta là không được liên lạc nữa. Anh mở tin nhắn, và tim anh như ngừng đập khi thấy nội dung:

*”Anh Hoàng ơi, em nhớ anh quá. Anh xem em mặc bộ này có đẹp không? Em mua để mặc cho anh xem đấy…”*

Kèm theo là một bức ảnh. Hoàng mở ra, và máu anh dồn lên đầu — Thanh Thảo đang mặc một bộ đồ lót ren đen mỏng tang, gần như trong suốt, tạo dáng trước gương với vẻ mặt gợi tình. Bộ đồ hở hang đến mức phản cảm, để lộ hầu hết làn da trắng nõn của cô ta.

Hoàng nuốt nước bọt, cảm giác tội lỗi và ham muốn xen lẫn nhau. Nhưng rồi anh chợt nhớ ra Hà có thể xuống bất cứ lúc nào. Nếu cô nhìn thấy tin nhắn này… mọi nỗ lực hàn gắn của anh sẽ tan thành mây khói.

Hoàng vội vàng nhìn quanh, tai anh dựng lên nghe ngóng. Không có tiếng bước chân. Anh nhanh chóng gõ trả lời:

*”Đừng nhắn tin nữa. Tôi đã nói rõ rồi. Xóa số tôi đi.”*

Gửi xong, anh lập tức xóa cuộc trò chuyện, rồi xóa luôn số điện thoại của Thanh Thảo khỏi danh bạ. Tay anh run run vì căng thẳng. Anh vừa kịp thở phào nhẹ nhõm thì…

“Anh đang làm gì thế?”

Giọng Hà vang lên ngay sau lưng anh. Hoàng giật nảy mình, suýt nữa làm rơi điện thoại. Anh quay lại, cố gắng tỏ vẻ bình thản nhưng tim đập thình thịch.

“À… anh đang đặt vé phim,” Hoàng đáp, giọng hơi cao hơn bình thường.

Hà nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. “Sao trông anh căng thẳng thế?”

“Không có gì đâu, chỉ là… anh đang cố tìm suất chiếu đẹp cho em thôi,” Hoàng cười gượng, đặt điện thoại xuống bàn, màn hình hướng xuống dưới.

Hà im lặng một lúc, ánh mắt cô đảo qua chiếc điện thoại rồi nhìn vào mắt Hoàng. Cô biết anh đang giấu điều gì đó — linh cảm của người vợ từng bị phản bội mách bảo cô thế. Nhưng cô không hỏi thêm. Có lẽ cô cũng sợ câu trả lời.

“Vậy… anh chọn phim gì?” Hà hỏi, giọng điệu trung lập.

Hoàng thở phào trong lòng, cảm giác như vừa thoát chết. “Anh nghĩ chúng ta nên xem phim tình cảm lãng mạn… để hâm nóng lại tình cảm.”

Hà không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng trong lòng cô, nghi ngờ đã gieo mầm.

## Phần 4: Ông Quân Theo Dõi

Từ cửa sổ phòng ăn, Ông Quân đã quan sát toàn bộ cảnh Hoàng vội vàng với điện thoại. Ông không nhìn rõ màn hình, nhưng biểu cảp hoảng loạn của con trai mình nói lên tất cả. Có ai đó nhắn tin — có lẽ là cô bồ nhí kia.

Ông Quân mỉm cười khẩy. Hoàng nghĩ mình thông minh, nhưng ông đã nhìn thấu tất cả. Con trai ông đang cố gắng che giấu quá khứ tội lỗi trong khi cố gắng lấy lại lòng tin của Hà. Nhưng ông sẽ không để điều đó dễ dàng xảy ra.

Ông Quân bước vào nhà, cố tình đi qua phòng khách nơi Hoàng và Hà đang ngồi. Ông dừng lại, nhìn vào điện thoại Hoàng đặt trên bàn.

“Con trai, điện thoại con sáng màn hình kìa, có tin nhắn gì đấy,” Ông Quân nói, giọng điệu vô tình nhưng đầy ẩn ý.

Hoàng giật mình, vội vàng cầm điện thoại lên. “À, không có gì đâu bố, chỉ là thông báo thôi.”

“Ừ, con nên cẩn thận với điện thoại của mình,” Ông Quân nói, ánh mắt ông nhìn Hà đầy ẩn ý. “Phụ nữ hay ghen lắm, đừng để vợ con hiểu lầm.”

Hà nghe vậy, mặt cô đỏ lên. Cô biết Ông Quân đang ám chỉ điều gì — ông biết về vụ ngoại tình của Hoàng, và giờ ông đang dùng nó như một lá bài.

“Cảm ơn bố nhắc nhở,” Hoàng nghiến răng đáp, anh hiểu rõ ý đồ của bố mình.

Ông Quân bước đi, nhưng trước khi rời khỏi phòng, ông cố tình đi sát qua Hà, bàn tay ông lướt nhẹ qua vai cô — một cử chỉ chiếm hữu rõ ràng trước mặt Hoàng.

Hoàng nắm chặt tay, nhưng anh ép buộc bản thân phải bình tĩnh. Anh nhìn Hà, thấy cô cũng đang bối rối.

“Em… em lên phòng thay đồ đã,” Hà đứng dậy, tránh khỏi không khí ngột ngạt.

Khi Hà đi khỏi, Hoàng ngồi một mình trong phòng khách, đầu óc anh quay cuồng. Anh vừa thoát khỏi một tình huống nguy hiểm, nhưng anh biết đây chỉ là khởi đầu. Bố anh đang theo dõi từng bước đi của anh, chờ đợi anh sơ suất để tấn công.

## Phần 5: Giằng Co Trong Bếp

Trưa đến, Hà xuống bếp chuẩn bị bữa trưa. Cô đang đứng trước bếp, đảo thức ăn trong chảo thì Hoàng bước vào.

“Để anh phụ em,” Hoàng nói, đứng sát vào sau lưng Hà, hai tay anh đặt lên eo cô.

“Không cần, anh ra ngoài đi, em tự làm được,” Hà đáp, nhưng không đẩy anh ra.

Hoàng thấy vậy, lòng dũng cảm nổi lên. Anh cúi đầu, hôn nhẹ vào gáy Hà. “Anh nhớ em… nhớ cơ thể em… nhớ cảm giác được ở bên em.”

Hà run lên, cô cảm nhận hơi thở nóng ấm của chồng phả vào da mình. Một phần trong cô khát khao được an ủi, được yêu thương — nhưng phần khác lại nhớ đến những giây phút đam mê với Ông Quân.

“Hoàng… đừng…” Hà yếu ớt nói, nhưng cơ thể cô không phản kháng.

Hoàng quay Hà lại, anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh yêu em. Anh biết anh đã sai, anh đã làm em tổn thương. Nhưng anh sẽ sửa chữa. Anh sẽ làm mọi thứ để em tha thứ.”

Hà nhìn vào đôi mắt đầy tội lợi của chồng, trong lòng cô dậy sóng. Cô nên tin anh chứ? Cô nên cho anh cơ hội thứ hai?

Đúng lúc đó, Ông Quân bước vào bếp. Ông dừng lại khi thấy cảnh hai vợ chồng đang đứng gần nhau, tay Hoàng đặt trên eo Hà.

“À, bố xin lỗi, bố không biết…” Ông Quân nói, nhưng ánh mắt ông tối sầm lại.

Hà vội vàng bước ra khỏi vòng tay Hoàng, mặt cô đỏ bừng. “Dạ không sao đâu bố, con… con đang nấu ăn.”

Ông Quân bước đến, cố tình chen giữa Hoàng và Hà. Ông nhìn vào chảo thức ăn. “Thơm quá, con gái cưng nấu món gì đấy?”

“Dạ… thịt kho trứng ạ,” Hà đáp, giọng cô run run.

” Món khoái khẩu của bố,” Ông Quân mỉm cười, rồi quay sang Hoàng. “Hoàng này, con ra ngoài đi, để bố phụ Hà nấu ăn. Hai người đàn ông không nên chen chân vào bếp.”

Hoàng nhíu mày. “Bố, con muốn phụ vợ con…”

“Ra ngoài đi,” giọng Ông Quân cứng lại, ánh mắt ông nhìn con trai đầy thách thức. “Bố có chuyện muốn nói với con dâu.”

Hoàng đứng yên, hai người đàn ông nhìn nhau căng thẳng. Không khí trong bếp như ngưng đọng.

“Thôi được, con ra ngoài,” Hoàng cuối cùng đành nhượng bộ, nhưng trước khi đi, anh nắm chặt tay Hà, thì thầm. “Chiều nay mình đi xem phim nhé, anh đặt vé rồi.”

Hà gật đầu nhẹ. Hoàng bước ra khỏi bếp, nhưng anh không đi xa. Anh dừng lại ngay sau cánh cửa, tai dựng lên nghe ngóng.

## Phần 6: Lời Thì Thầm Của Ông Quân

Khi Hoàng đi khỏi, Ông Quân quay sang Hà, ông bước đến gần cô đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa nam tính của ông.

“Sao con lại để hắn ôm con như vậy?” Ông Quân hỏi, giọng ông trầm và có chút ghen tuông.

“Dạ… con…” Hà lắp bắp, cô không biết trả lời thế nào.

“Bố nghĩ con không nên dễ dàng tha thứ những gì thằng con bố đã làm ,” Ông Quân nói, tay ông nâng cằm Hà lên. “Con hãy lựa chọn khôn khéo. Cơ thể này, trái tim này, tất cả sẽ thuộc về người nên thuộc.”

Hà nuốt nước bọt, cô biết điều ông nói là sai trái, nhưng cơ thể cô lại phản ứng với sự chiếm hữu đó. “Nhưng… nhưng con là vợ của Hoàng…”

“Hoàng đã phản bội con,” Ông Quân nhắc nhở, giọng ông như mật ngọt. “Hắn đã ngủ với cô ta, đã làm những chuyện tồi tệ với cô ta. Còn bố…bố sẽ chăm sóc bảo vệ luôn đứng về phía con..

Hà cúi đầu, nước mắt cô rơi xuống. Cô đang ở giữa hai người đàn ông — một người là chồng cô, đã phản bội nhưng đang cố gắng sửa chữa; người kia là bố chồng, đã cho cô cảm giác được yêu thương nhưng lại là mối quan hệ tội lỗi.

“Bố…” Hà nức nở. “Con không biết phải làm sao nữa…”

Ông Quân kéo Hà vào lòng, ông ôm chặt cô. “Đừng lo, con gái cưng. Bố ở đây. Bố sẽ bảo vệ con. Đừng để Hoàng dụ dỗ con. Hắn chỉ đang giả vờ hối lỗi thôi.”

Từ ngoài cửa, Hoàng nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào thịt. Anh nghe thấy từng lời bố mình nói, và cơn ghen tuông trong lòng anh như muốn nổ tung. Nhưng anh không thể xông vào — anh không có bằng chứng gì, và nếu làm vậy, Hà sẽ càng xa anh hơn.

Hoàng lặng lẽ bước đi, quay về phòng khách. Anh ngồi xuống sofa, đầu óc quay cuồng. Anh phải làm gì để lấy lại Hà đây? Làm sao để đánh bại bố mình?

## Phần 7: Chuẩn Bị Cho Buổi Hẹn

Chiều đến, Hoàng đã chuẩn bị xong. Anh mặc bộ vest lịch lãm, xịt nước hoa — loại Hà từng nói là cô thích. Anh đứng trước gương, tự tin rằng mình trông không thua kém bố mình.

Hà cũng đã thay đồ xong. Cô mặc một chiếc váy liền màu xanh nhạt, trông xinh đẹp và nữ tính. Nhưng điều khiến Hoàng khó chịu là cô đã trang điểm kỹ lưỡng — điều mà trước đây cô chỉ làm khi đi làm hoặc… khi gặp ai đó đặc biệt.

“Em đẹp lắm,” Hoàng nói, cố gắng giấu đi sự ghen tuông.

“Cảm ơn anh,” Hà đáp, nhưng ánh mắt cô lại nhìn về phía cầu thang — nơi Ông Quân đang bước xuống.

Ông Quân mặc bộ đồ thể thao, trông trẻ trung và khỏe mạnh. Ông nhìn thấy Hà, ánh mắt ông sáng lên đầy khen ngợi.

“Con gái cưng trông thật tuyệt,” Ông Quân nói, bước đến gần Hà. Ông cố tình đứng trước mặt Hoàng, che chồng mình khỏi tầm nhìn của cô. “Đi đâu mà xinh thế?”

“Dạ… con và Hoàng đi xem phim ạ,” Hà đáp, giọng cô có chút áy náy.

“À, vậy à,” Ông Quân nói, giọng ông có chút chua chát. “Hai đứa vui vẻ nhé. Bố ở nhà một mình cũng buồn lắm.”

Hà cảm thấy tội lỗi khi nghe vậy. Cô nhìn Ông Quân, thấy vẻ cô đơn trong mắt ông, và cô muốn ở lại. Nhưng cô cũng biết mình cần thời gian với chồng.

“Thôi… con đi đây bố,” Hà nói, bước qua Ông Quân.

Ông Quân đột nhiên nắm lấy tay Hà, kéo cô lại gần. Ông thì thầm vào tai cô, đủ để Hoàng nghe thấy: “Nhớ về sớm với bố. Bố sẽ đợi con.”

Hoàng nghiến răng, anh bước đến, cố tình chen vào giữa. “Bố, con và Hà đi đây. Bố ở nhà cẩn thận.”

Ông Quân buông tay Hà ra, nhưng ánh mắt ông vẫn dõi theo cô đầy chiếm hữu. “Đi đi. Nhớ đưa con gái bố về sớm.”

## Phần 8: Trên Đường Đi

Hoàng lái xe, Hà ngồi bên cạnh im lặng. Không khí trong xe nặng nề, hai người đều đang suy nghĩ về những chuyện riêng.

“Em đang nghĩ gì?” Hoàng hỏi, cố gắng phá vỡ sự im lặng.

“Không có gì,” Hà đáp, nhìn ra cửa sổ.

Hoàng thở dài. “Em vẫn còn giận anh phải không? Về chuyện Thanh Thảo?”

Hà im lặng một lúc lâu, rồi cô quay sang nhìn chồng. “Anh còn liên lạc với cô ta không?”

Hoàng giật mình, anh nhớ lại cảnh sáng nay — tin nhắn và bức ảnh sexy của Thanh Thảo. Nhưng anh đã xóa rồi, anh đã chấm dứt rồi.

“Không,” Hoàng nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Anh đã chấm dứt hoàn toàn. Anh chỉ có em thôi, Hà. Anh hứa đấy.”

Hà nhìn vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm sự thật. Nhưng cô không thể đọc được suy nghĩ của anh. Cô chỉ biết rằng mình đang rất mệt mỏi — mệt vì phải lựa chọn, mệt vì phải giấu giếm, mệt vì trái tim đang bị giằng xé giữa hai người đàn ông.

“Anh đỗ xe ở đây được rồi,” Hà nói khi họ đến trung tâm thương mại. “Em muốn đi bộ một chút.”

Hoàng gật đầu, tìm chỗ đỗ xe. Khi anh vừa dừng lại, điện thoại anh lại rung. Một tin nhắn nữa. Hoàng vội vàng nhìn vào — lại là số lạ, nhưng anh biết đó là Thanh Thảo. Cô ta đã dùng số khác.

*”Anh đang ở đâu? Em đang ở gần nhà anh. Em nhớ anh quá. Cho em gặp anh một lần thôi được không?”*

Hoàng tái mặt. Anh nhanh chóng xóa tin nhắn, rồi quay sang Hà. Cô đang mở cửa xe, may mắn là cô không nhìn thấy.

“Em đi thôi,” Hoàng nói, cố gắng che giấu sự hoảng loạn.

Hà gật đầu, bước ra khỏi xe. Nhưng trong lòng cô, linh cảm mách bảo rằng có điều gì đó không đúng. Hoàng đang giấu cô điều gì đó — và cô sợ rằng mình sẽ lại bị tổn thương.

## Phần 9: Buổi Tối Đầy Căng Thẳng

Buổi xem phim trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Hoàng cố gắng nắm tay Hà, nhưng cô khẽ rụt tay lại. Anh cố gắng nói chuyện, nhưng cô chỉ trả lời qua loa. Tâm trí cô đang ở đâu đó — có lẽ là ở nhà, với Ông Quân.

Sau khi xem phim xong, Hoàng đề nghị đi ăn tối, nhưng Hà từ chối.

“Em muốn về nhà,” cô nói, giọng cô mệt mỏi. “Em không khỏe.”

Hoàng thất vọng, nhưng anh không thể ép buộc. “Được, anh đưa em về.”

Trên đường về, Hà nhận được tin nhắn. Cô nhìn vào điện thoại, và khuôn mặt cô đỏ lên. Hoàng liếc nhìn, nhưng không đọc được nội dung.

“Ai nhắn tin em?” Hoàng hỏi, giọng anh có chút ghen tuông.

“Không ai,” Hà vội vàng tắt màn hình, nhưng Hoàng đã nhìn thấy biểu cảm của cô — đó là biểu cảm của người đang nhận được điều gì đó khiến cô xấu hổ nhưng vui mừng.

Hoàng không hỏi thêm, nhưng trong lòng anh, nghi ngờ đã nhen nhóm. Có phải Hà đang nhắn tin với bố anh? Có phải họ vẫn liên lạc ngay cả khi anh đang cố gắng hàn gắn?

Khi họ về đến nhà, Ông Quân đang ngồi trong phòng khách, xem TV. Ông nhìn thấy Hà, ánh mắt ông sáng lên.

“Về rồi à con? Sao về sớm thế?” Ông Quân hỏi, giọng ông có chút đắc ý.

“Em không khỏe,” Hà đáp, rồi cô đi thẳng lên phòng.

Hoàng đứng đó, nhìn theo vợ mình. Rồi anh quay sang bố, ánh mắt anh đầy thách thức.

“Bố vui lắm à?” Hoàng hỏi, giọng anh lạnh lùng.

Ông Quân tắt TV, đứng dậy. Ông bước đến gần con trai, hai người đàn ông đứng đối diện nhau, căng thẳng.

“Bố không hiểu con nói gì,” Ông Quân đáp, nhưng ánh mắt ông đầy khiêu khích.

“Con biết bố đang làm gì,” Hoàng nói, giọng anh run run vì tức giận. “Bố đang cố gắng cướp Hà khỏi con. Nhưng con không để điều đó xảy ra đâu. Hà là vợ con.”

Ông Quân mỉm cười khẩy và chửi Hoàng “Thằng ngu… Vợ con? Con đã nghĩ đến cô ấy khi ngủ với cô bồ nhí kia chưa? Con đã nghĩ đến cô ấy khi làm tổn thương cô ấy chưa?”

Hoàng cứng họng. Anh không thể phản biện.

“Bố chỉ đứng về lẽ phải. Bố sẽ bảo vệ con dâu- con mau chuộc lỗi lầm của mình đi. Con vẫn chưa chấm dứt xong với con bé thực tập kia đúng không?- Liệu mà làm…,” Ông Quân nói, giọng ông trầm và đầy quyết tâm. “Bố sẽ không để con làm tổn thương cô ấy thêm nữa. Nếu con thực sự yêu cô ấy, con nên buông tay con Thanh Thảo dứt khoát đi… ”

Hai người đàn ông nhìn nhau, căng thẳng đến đỉnh điểm. Không khí như sắp nổ tung.

Đúng lúc đó, Hà bước xuống cầu thang. Cô đã thay đồ, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh. Cô nhìn thấy hai người đàn ông đang đối đầu, và cô đứng khựng lại.

“Chuyện… chuyện gì vậy?” Hà hỏi, giọng cô run run.

Hoàng và Ông Quân cùng quay sang nhìn cô. Cả hai đều im lặng, không ai muốn nói ra sự thật.

“Không có gì,” Hoàng cuối cùng lên tiếng. “Bố con anh chỉ… trò chuyện thôi.”

Hà nhìn họ, cô biết họ đang nói dối. Nhưng cô quá mệt mỏi để hỏi thêm. Cô chỉ muốn được yên ổn, được quên đi tất cả.

“Em lên ngủ đây,” Hà nói, rồi cô quay lại đi lên cầu thang.

Hoàng và Ông Quân nhìn theo cô, cả hai đều muốn chạy theo,

nhưng cả hai đều đứng im. Họ biết, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Và Hà, người phụ nữ ở giữa, đang dần bị giằng xé đến mức không thể chịu đựng được nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

2-take-1-ngoai-tinh-loan-luan
2Take1 ( Ngoại tình – NTR & Loạn luân )
Tháng 11 3, 2023
Vợ Dâm Số 1 – Truyện Nước Ngoài_truyencogiaothao
Vợ Dâm Số 1 – Truyện Nước Ngoài
Tháng 5 2, 2025
gia-dinh-truyen-me-con
Gia đình – Truyện Mẹ Con
Tháng 10 29, 2023
3-so-phan
3 Số Phận
Tháng 7 3, 2022

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây