Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

CON DÂU TRONG TRẮNG - Chương 79

  1. Home
  2. CON DÂU TRONG TRẮNG
  3. Chương 79
Prev
Next

Chương 79: Trốn dưới gầm bàn liếm lồn suýt bị lộ
Bà Kim Loan, với tình yêu thương vô bờ của một người mẹ, biết rằng con gái mình đã kết hôn ba năm rồi mới có được đứa bé quý giá trong bụng này, nên tự nhiên là bà rất quý nó. Nhưng bà cũng không nỡ để con gái mình phải vất vả. Thấy cô muộn thế này rồi mà vẫn còn chưa ngủ, bà đoán chắc là cô đang bận rộn thêu áo yếm cho đứa con sắp chào đời. Bà vội vàng giật lấy khung thêu từ tay cô, định sẽ làm giúp cô.
“Mẹ~ không cần mẹ bận rộn đâu, con tự làm được, được mà…”. Khuôn mặt Diễm Kiều đỏ bừng lên, cô nhìn mẹ, cả người căng thẳng đến mức run rẩy. Cô làm sao có thể để mẹ ngồi lại đây được? Bởi vì ba chồng cô, ông Tráng, căn bản là không chịu ngồi yên một chỗ. Ngay lúc này, ở dưới gầm bàn, ông lại còn đang dùng mặt mình mà cọ vào hạ thân cô.

Bản thân ông Tráng cũng không biết tại sao mình lại trở nên liều lĩnh đến thế. Vốn dĩ khi bà sui đã vào phòng, ông nên nằm im, yên phận một chút. Nhưng khi phải trốn dưới gầm bàn, ở một khoảng cách gần đến như vậy, vừa ngửi thấy mùi nước lồn đặc trưng của con dâu, ông liền cảm thấy đói khát cồn cào. Một ham muốn điên cuồng trỗi dậy, ông chỉ muốn lột phăng chiếc quần của cô ra ngay lập tức. Vì vậy, ông cũng không do dự thêm nữa. Bàn tay ông lén lút luồn xuống dưới, kéo váy con dâu lên, rồi kéo cả chiếc quần lót của cô ra. Ông vùi mặt mình vào giữa hai chân cô, đôi mắt tham lam nhìn chằm chằm vào cái lồn đang hé mở của cô.

Ông thấy rõ hai mép lồn non của cô vì quá căng thẳng mà không ngừng co rút lại, và chỉ không bao lâu sau, một dòng nước lồn trong suốt liền từ từ chảy ra. Cảnh tượng đó khiến ông cảm thấy đói khát vô cùng. Không suy nghĩ gì thêm, ông liền dúi cả khuôn mặt mình vào lồn con dâu.

“Ư…”.
Diễm Kiều giật nảy mình. Cô không thể ngờ được rằng ba chồng cô lại có thể làm ra hành động kinh khủng đến thế ngay khi mẹ cô đang ngồi cách đó chỉ một sải tay. Ông cọ loạn xạ cũng thôi đi, đằng này lại còn dùng cả môi mà dúi vào lồn mình. Người đẹp không thể chịu nổi cảm giác này, cô phải nắm chặt lấy tay áo của mình, những ngón chân khó khăn co quắp lại. Miệng nhỏ của cô khó chịu cắn chặt vào môi dưới để ngăn tiếng rên rỉ sắp bật ra. Cô suýt nữa đã rên rỉ thành tiếng, nhưng mẹ cô đang ở ngay bên cạnh, chăm chú thêu từng đường kim mũi chỉ trên chiếc áo yếm nhỏ. Cô không dám kêu ra, cô đành phải cố gắng chịu đựng trong im lặng.
Còn bà Kim Loan, lúc này đang ngồi nghiêng người thêu thùa, dường như cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Bà chỉ nhíu mày, rồi ngẩng đầu lên nhìn con gái. Bà lại thấy mặt cô bé đang đỏ bừng lên, trên trán còn lấm tấm những giọt mồ hôi. Người phụ nữ xinh đẹp không khỏi đưa tay lên sờ trán con gái: “Con làm sao thế? Sao mặt đỏ thế này?”.

“Không, không ư~ con không sao~”. Diễm Kiều căng thẳng cúi đầu xuống, cô sợ bị mẹ phát hiện ra sự khác thường của mình. Cô đành phải cố gắng nén lại tiếng rên đang chực chờ nơi cổ họng, cố gắng ngồi thẳng người lại. Nhưng ba chồng cô ở dưới gầm bàn vẫn không chịu buông tha, ông vẫn đang thè lưỡi ra mà liếm lồn cô. Người đẹp nào có thể chịu nổi những điều này?

Thực sự có chút không chịu nổi nữa rồi, Diễm Kiều đành phải đưa tay xuống dưới gầm bàn, túm lấy tóc của ba chồng mà kéo mạnh.
Bà Kim Loan sờ má con gái, cảm thấy nhiệt độ không có gì bất thường thì cũng không nghĩ nhiều nữa. Bà chỉ nghĩ có lẽ trong phòng hơi nóng, rồi lại tự mình cúi xuống, tiếp tục giúp cô thêu chiếc áo yếm nhỏ cho đứa bé.
Ông Tráng, đang ngồi xổm dưới gầm bàn, thấy đã lừa được bà sui, ngược lại càng trở nên bạo dạn hơn. Ông tiếp tục cúi đầu, liếm láp cái lồn non của con dâu. Cái lưỡi to của ông không ngừng lướt trên hai mép lồn của Diễm Kiều, ông còn thỉnh thoảng dùng đầu lưỡi mà cuốn lấy hột le của con dâu. Sự quấy rầy liên tục này gần như khiến người đẹp không thể nào chống đỡ nổi nữa.

“Ư~”. Một tiếng rên nhỏ vô tình bật ra khỏi đôi môi bị cắn chặt của cô.
“Sao vậy Diễm Kiều?”. Bà Kim Loan đang chuyên tâm giúp con gái thêu thùa, bỗng nghe thấy tiếng rên của cô, bà không khỏi nhíu mày lo lắng. “Diễm Kiều, con có phải bị động thai không?”. Nói rồi, bà Kim Loan lại đến gần con gái hơn một chút nữa.

Sợ bị mẹ phát hiện ra bộ dạng xấu xí của mình, Diễm Kiều thực sự không thể nhịn được nữa. Cô dùng hết sức đẩy mạnh đầu ba chồng ra, rồi mặt đỏ bừng đứng bật dậy. Cô chột dạ kéo lại chiếc váy dài của mình, giọng nói run rẩy: “Con, con không sao… vừa rồi, vừa rồi con nó đạp con…”. Nói rồi, Diễm Kiều chỉ biết xấu hổ ngồi lên trên giường, rất chột dạ mà né tránh ánh mắt của mẹ. Chưa bao giờ cô cảm thấy xấu hổ và nhục nhã đến như vậy. Người đẹp sợ bị mẹ phát hiện ra chuyện xấu của mình, tim cô căng thẳng đập thình thịch không ngừng. “Mẹ, con, con…”.

Mặc dù bà Kim Loan cảm thấy con gái mình tối nay có chút kỳ lạ, nhưng bà lại nghĩ rằng có lẽ là do cô đang mang thai nên cơ thể và tâm tính mới nhạy cảm hơn. Vì vậy, bà không định làm phiền cô nữa. Ngược lại, bà còn kéo chăn lên đắp cho cô, vỗ về cô nằm xuống, rồi nhẹ nhàng nói: “Cũng phải, dù sao cũng là lần đầu con mang thai, khó tránh khỏi phản ứng mạnh hơn một chút. Vậy cái áo yếm này, mẹ mang đi thêu giúp con nhé.”. Nói rồi, bà tự mình thu dọn lại kim chỉ và khung thêu cho cô.

Thấy mẹ quan tâm mình đến như vậy, Diễm Kiều lại càng cảm thấy vô cùng áy náy. Cô không biết phải nói gì cho phải, đành phải im lặng nhìn mẹ rời đi, có chút bất an mà mím chặt môi, rồi quay lưng vào trong. Cô biết rằng lát nữa thôi, sau khi mẹ cô đã về phòng, ba chồng chắc chắn sẽ lại qua đây mà quấn quýt lấy mình. Nhưng sau lần này, cô đã quyết tâm, cô không muốn để ý đến ông nữa.

Quả nhiên, ngay khi thấy mẹ vợ cuối cùng cũng đã đi rồi, ông Tráng lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm. Ông vội vàng từ dưới gầm bàn đứng dậy, đi đến bên giường con dâu, định sẽ dỗ dành cô. Nhưng ông vừa mới mở miệng, con dâu đã tức giận kéo chăn trùm kín cả đầu. Ông đành phải cẩn thận nhìn ra ngoài cửa một lần nữa cho chắc chắn, rồi mới dám ôm cả người lẫn chăn vào lòng mà dỗ dành.

“Diễm Kiều ngoan, vợ ngoan, em đừng giận mà, anh, anh lần sau không như vậy nữa…”.
“Anh ra ngoài đi…”. Mặc dù Diễm Kiều rất tức giận, nhưng cô lại không nghĩ ra được lời nào khác để mắng ông. Cô đành phải trốn ở trong chăn, lí nhí nói: “Anh ra ngoài đi, em muốn nghỉ ngơi…”.
“Diễm Kiều…”. Mặc dù con dâu không mắng chửi mình, nhưng ông Tráng biết rằng cô đã thật sự tức giận. Ông không dám làm bậy thêm nữa, đành phải nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài đang lộ ra ngoài chăn của cô. Ông không khỏi thở dài một tiếng, một lúc sau mới nhỏ giọng nói: “Diễm Kiều, em ra ngoài trước đi, đừng để ngột ngạt ảnh hưởng đến mình và con.”.
“Em…”. Diễm Kiều tự nhiên biết rằng cứ trùm chăn kín mít như vậy không tốt cho sức khỏe. Bây giờ cô đang mang thai, cơ thể tự nhiên cũng yếu ớt hơn nhiều, ở trong chăn lâu cũng thực sự không hề thoải mái. Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, người đẹp đành phải đỏ mặt, vén chăn lên rồi ngồi dậy.

Nhưng ngay lúc đó, ông Tráng lại nhanh tay nhanh mắt, kéo cô vào lòng mình một lần nữa.

“Ối, ba, ba mau buông ra!”. Vô cùng bất lực nhìn ba chồng, Diễm Kiều chỉ có thể vừa xấu hổ vừa tức giận né tránh ông, nhưng lại sợ động thai nên không dám giãy giụa lung tung. Cuối cùng vẫn để ông Tráng ôm, người đẹp chỉ không vui chu môi, vẻ mặt uất ức.
Thấy con dâu như vậy, ông Tráng cũng không nỡ làm khó cô, chỉ đành ôm cô nhỏ nhẹ dỗ dành. Diễm Kiều tuy trong lòng có tức, nhưng lại sợ làm ồn ào đánh thức ba mẹ, đành phải bĩu môi nằm trong lòng ông không nói gì nữa.
ông Tráng vốn tưởng cô sẽ còn giãy giụa hoặc tức giận, bây giờ thấy cô như vậy lại cảm thấy không có gì, lại vui vẻ ôm một lúc lâu rồi mới lén lút về phòng mình.
Còn về phía bà Kim Loan, sau khi mang đồ thêu từ phòng con gái về, bà liền không ngồi yên được, thắp đèn dầu ngồi làm việc dưới đèn. Lúc này ông Mục vừa từ ngoài về, thấy vợ mình đang bận rộn, không khỏi có chút xót xa, vội tiến lên ôm người vào lòng.
“Đêm hôm khuya khoắt làm gì vậy? Mau đi ngủ đi.”. ông Mục thực ra không phải là cha ruột của Diễm Kiều. Nói chính xác hơn, ông Mục tên thật là ông Túc, là bác của Diễm Kiều. Ông và cha của Diễm Kiều vốn là anh em sinh đôi, nhưng hai anh em không được nuôi dưỡng cùng một nơi. Sau này cha của Diễm Kiều thi đỗ tú tài, liền ở thị trấn nhỏ cưới bà Kim Loan, nhưng trong lúc thi cử nhân đã bị một tên công tử nhà giàu hãm hại chết giữa đường. Tên công tử đó liền nhân cơ hội, muốn dụ dỗ bà Kim Loan làm thiếp của hắn. Lúc đó bà Kim Loan chưa đầy hai mươi tuổi, lại xinh đẹp, Diễm Kiều lúc đó còn là một đứa trẻ sơ sinh. Một thiếu phụ xinh đẹp hiền lành như vậy bỗng nhiên mất chồng, gần như ngất đi. Lúc này nghe tin em trai gặp nạn, ông vội vàng chạy đến, trong đêm chôn cất em trai, rồi bày kế dọa cho tên công tử đó sợ đến ngớ ngẩn, ngay trong ngày liền đưa bà Kim Loan về quê.
Chỉ là ông không bao giờ ngờ rằng bà Kim Loan quá yêu cha của Diễm Kiều, nhất thời không chịu nổi cú sốc mà tinh thần rối loạn một thời gian dài, luôn coi ông là ông Mục.
Ban đầu còn đỡ, nghĩ đến tình nghĩa anh em, ông Túc luôn giữ mình, không dám động vào cô. Chỉ là bà Kim Loan không biết sự thật, liên tục quyến rũ, liền trở thành vợ chồng thực sự. Sau này lo lắng cho sức khỏe của em dâu, ông Túc luôn không dám đòi hỏi có con với cô, mỗi tháng đều tốn rất nhiều tiền mua thuốc tránh thai từ thành phố cho cô uống, đối với hai đứa trẻ thì coi như con đẻ, thoáng một cái đã hai mươi năm trôi qua.
Công việc thêu thùa trong tay bị chồng lấy đi, bà Kim Loan trước tiên sững người. Bà cũng không hiểu tại sao mình lại cưới một người đàn ông luôn hung dữ như vậy, trị bà đến ngoan ngoãn. Bây giờ nghe ông ra lệnh cho mình đi nghỉ, người phụ nữ xinh đẹp chỉ không vui liếc ông một cái rồi ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trên giường, khẽ “ừ” một tiếng.
Thấy bà như vậy, ông Túc mới nhận ra mình đã hơi hung dữ làm bà sợ, vội đi lên đỡ vai bà cẩn thận dỗ dành: “Loan, em đừng sợ, đừng sợ, anh chỉ muốn em nghỉ ngơi thôi…”.
Bà Kim Loan vốn giật mình, bây giờ thấy chồng không còn hung dữ nữa, bà chỉ mím môi, gật đầu, bỗng nhiên lại nhớ đến tâm sự của con gái, liền siết chặt cánh tay chồng, mềm mại nói với ông: “Chồng ơi, chúng ta, chúng ta có một đứa con đi?”. Nếu không phải con trai cả không ra gì, bà bây giờ cũng đã là mẹ chồng rồi. Bây giờ mang thai không khỏi khiến người ta xấu hổ, nhưng bà lại không nỡ để con gái lo lắng sợ hãi, một lúc sau lại rụt rè nói: “Anh xem Diễm Kiều nhà chúng ta mang thai khó khăn biết bao, em… chúng ta năm đó vừa mới cưới đã một năm một đứa… ư…”.

Vốn dĩ, trong lòng ông Túc đã có một khúc mắc, bây giờ lại nghe vợ nhắc đến, ông không khỏi có chút không vui. Tức giận, ông trực tiếp đè bà xuống giường, đôi mắt chăm chú nhìn người vợ tuy đã ngoài ba mươi nhưng vẫn vô cùng quyến rũ. Ông không phải không muốn có con với bà, chỉ là sợ làm tổn thương cơ thể bà, hoặc sau khi trải qua nỗi đau sinh nở sẽ nhớ lại rằng cha ruột của Diễm Kiều đã chết. Nhưng bà lại cứ một mực nhắc đến chuyện sinh con, mắt còn nhìn chằm chằm vào mình.
ông Túc cũng không kìm được nữa, trực tiếp áp sát vào hôn lên khuôn mặt non mềm của bà.
“Ư~ chồng~ anh chậm lại, chậm~”. Mặc dù bà Kim Loan muốn có thêm một đứa con, nhưng chồng đột nhiên đối xử mạnh bạo với mình như vậy, bà vẫn có chút sợ hãi, chỉ đỏ mặt đẩy ông ra. Cuối cùng sức lực yếu hơn, lại bị ông Túc hôn đến mê man, không bao lâu đã bị ông chiếm được.
Sau một hồi dày vò, người phụ nữ xinh đẹp chỉ thở hổn hển nằm trong lòng chồng. ông Túc tự nhiên muốn cùng bà ân ái một phen, nhưng lại sợ bà có thai, đành phải vội vàng rút cặc ra. Mấy ngày nay ở nhà họ hàng, hai người đều rất giữ kẽ, không dám làm bậy, tự nhiên đã nhiều ngày không thân mật. Lần này lại bắn rất nhiều tinh dịch vào trong lồn vợ, lúc này, ông chỉ bận rộn dùng khăn lau sạch tinh dịch trong lồn bà ra.
“Ư~ đừng, đừng làm thế nữa~ cũng chưa chắc đã có thai…”. Nhưng lúc này ông lại không để ý đến bà, tiếp tục làm việc của mình. Nhíu mày nhìn người chồng vẻ mặt nghiêm túc, người phụ nữ xinh đẹp bỗng không biết phải nói gì. Nhưng ngửi thấy mùi tinh dịch nồng nặc, tanh nồng lan tỏa trong không khí, bà lại không biết phải nói gì. bà Kim Loan thực sự quá mệt mỏi, trong thoáng chốc có ý nghĩ gì đó lóe lên, nhưng bỗng nhiên lại quên mất.
Sáng sớm hôm sau, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ông Tráng liền đưa con dâu từ biệt sui gia để trở về làng Lục Hợp.
Mặc dù bà Kim Loan luôn cảm thấy ông sui có gì đó không ổn, nhưng lại không nói được là gì, cũng đành nuốt lời vào bụng.
Diễm Kiều tuy trong lòng có chút hoang mang, nhưng sau khi đi xa cùng ba chồng lại cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

me-vo-98
Mẹ vợ (98%)
Tháng 2 16, 2024
Nữ Vận Động Viên Cử Tạ Và Ông Thầy Dâm Đãng_truyencogiaothao
Nữ Vận Động Viên Cử Tạ Và Ông Thầy Dâm Đãng
Tháng 1 2, 2026
Bố Chồng Mất Nết_truyencogiaothao
Bố Chồng Mất Nết
Tháng 4 20, 2025
thang-tuan-ba-hien
Thằng Tuấn – Bà Hiền (18+)
Tháng 10 14, 2023

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây