Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

CON DÂU TRONG TRẮNG - Chương 85

  1. Home
  2. CON DÂU TRONG TRẮNG
  3. Chương 85
Prev
Next

Chương 85: Căng sữa 2
Lo cho sức khỏe của Diễm Kiều, ông Tráng mấy ngày nay luôn không dám làm bậy, thậm chí đến tối cũng ngủ ở phòng ngoài, thỉnh thoảng con khóc mới vào giúp dỗ dành. Bây giờ thấy vú cô vừa căng vừa cứng, ông chỉ cảm thấy bụng dưới căng lên, cặc dựng đứng, gần như không kiềm chế được. Nhưng để không làm cô sợ, ông Tráng chỉ xoa nắn vú cô trước, muốn để cô thoải mái hơn một chút. Lúc này nhìn đôi đầu vú hồng hào dưới sự xoa nắn của mình lại rỉ ra dòng sữa trắng đặc, ông đói khát không kìm được mà nuốt nước bọt, không nghĩ ngợi gì liền cúi đầu ngậm lấy đầu vú cô, mút mạnh.
“A ư~ không, đừng nữa~ đừng như vậy, a ưm~”. Mặc dù vú cô đau đến lợi hại, thực sự muốn tìm người bú giúp, nhưng lúc này ông Tráng thật sự bú sữa của cô, Diễm Kiều lại xấu hổ vô cùng, chỉ có thể không ngừng vặn vẹo thân mình.
Cánh tay ôm chặt lấy cơ thể Diễm Kiều, ông Tráng hít sâu mùi sữa quyến rũ trên người cô, môi không khỏi mím lấy đầu vú hồng hào, từng ngụm từng ngụm bú sữa của cô. Yết hầu không ngừng lên xuống, thỉnh thoảng vang lên tiếng nuốt ừng ực, làm Diễm Kiều xấu hổ muốn chết!.
“Anh, anh đừng bú nữa ư~”. Đỏ mặt nhìn người đàn ông đói khát nuốt sữa của mình, bộ dạng thật quá dâm đãng, Diễm Kiều chỉ muốn đẩy ông ra. Nhưng ông không những không cho cô đẩy ra, ngược lại còn áp sát hơn, vùi sâu mặt vào ngực Diễm Kiều, tay kia không ngừng xoa nắn bầu vú phì nhiêu của cô.
“A ha~ đừng, đừng như vậy~ đừng như vậy ư~”. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên bị ông Tráng bú vú, trước đây mỗi lần làm tình, ông cũng sẽ mút vú cô, thậm chí khi động tình còn cắn nhẹ vào bầu vú của cô. Nhưng từ khi sinh Cà Rốt, hai người không dám thân mật, bây giờ xa cách lâu như vậy, lại gần gũi nhau, cơ thể Diễm Kiều tự nhiên càng thêm nhạy cảm. Bây giờ bị bú sữa như vậy, càng không chịu nổi mà run rẩy, rên rỉ.
Đôi tay vốn định đẩy ông ra ngược lại lại ôm đầu ông Tráng chặt cứng.
Mặt áp vào vú lớn của Diễm Kiều vừa cọ vừa liếm vừa mút, ông Tráng phấn khích không sao tả xiết, cây cặc lớn cũng dựng đứng, chọc thẳng vào giữa hai chân cô vợ trẻ. Nhất thời cọ đến mức cô không khỏi khẽ run, ôm ông càng chặt hơn. Đói khát tham lam bú sữa của Diễm Kiều, bú đến mức đôi vú như dưa mật cũng có chút xẹp đi, ông Tráng lúc này mới vô cùng thỏa mãn nhả đầu vú đang ngậm trong miệng ra. Lúc này khóe miệng ông còn dính đầy sữa, làm người đẹp xấu hổ đến không ngẩng đầu lên được!.
“Diễm Kiều… còn đau không?”. Mặt hơi đỏ ngẩng đầu lên, ông Tráng rất quan tâm nhìn cô, người đẹp chỉ rụt rè liếc ông một cái rồi vội cúi đầu, một lúc sau mới gật đầu, giọng mềm mại nói: “Không, không đau nữa, không đau nữa~”.
“Ừm…”. Ánh mắt nóng rực nhìn người vợ nhỏ quần áo không chỉnh tề, ông Tráng vẻ mặt như chưa thỏa mãn. Còn lúc này người đẹp đã nhiều ngày không thân mật với ông, mặt đỏ bừng mím môi, một lúc sau mới vịn vào vai ông, cứ thế ngồi lên đùi ông, cúi đầu hôn lên môi ông.
Bốn môi chạm nhau, miệng nhỏ như cánh hoa của người đẹp áp vào đôi môi mỏng còn vương mùi sữa của ông, cả hai đều không kìm chế được, thè lưỡi ra cuốn lấy môi lưỡi của nhau, liếm láp mút mát…
Từ ngày đó, ông Tráng mới biết sữa của Diễm Kiều thực sự quá nhiều, một mình Cà Rốt ăn không hết, cô thường xuyên bị căng tức đến mức không dám cho ai biết. Vì vậy, sau khi Cà Rốt ngủ, ông Tráng liền nhân lúc mang điểm tâm cho cô, lén lút giúp cô bú sạch sữa.
Vì Diễm Kiều da mặt mỏng, thích sạch sẽ, trong tháng ở cữ lại không thể tắm, chỉ có thể lau người qua loa, nên ban đêm cô không muốn để ông Tráng gần gũi mình. Bây giờ thì khác rồi, nên ông Tráng thường xuyên phục vụ cô lau người vào ban đêm, lau xong người lại bú no hai bầu vú.
Cứ như vậy hơn nửa tháng, vốn dĩ Diễm Kiều còn sợ mình vì ở cữ mà béo lên, nhưng vì cung cấp sữa cho ông Tráng uống ngược lại lại không thấy béo lên. Đến khi ra cữ, cả người lại nhỏ nhắn đáng yêu như trước khi mang thai, đến cả bà Lượm cũng không ngừng khen cô còn xinh đẹp hơn xưa!.
Bốn năm thấm thoát trôi qua như một cái chớp mắt. Gió bụi và những lo toan của cuộc sống nơi thôn dã giờ đã là một miền ký ức xa xôi. Gia đình họ Lưu đã hoàn toàn ổn định cuộc sống trong căn nhà ba tầng khang trang ở một khu phố yên tĩnh của thành phố. Căn nhà không chỉ là nơi ở, nó còn là một mái ấm thực sự, một minh chứng cho sự hy sinh, thấu hiểu và một tình yêu vượt lên trên mọi định kiến.
Cà Rốt, cậu bé năm nào còn đỏ hỏn trong vòng tay bà nội, giờ đã là một cậu nhóc bốn tuổi lém lỉnh, hoạt bát. Nó gọi ông Tráng là ba, và gọi Quân là anh Cả.
Thằng bé là mặt trời nhỏ sưởi ấm cả gia đình, là sợi dây vô hình kết nối bốn người lớn lại với nhau một cách bền chặt không gì lay chuyển nổi.
bà Lượm, giờ đã lên chức bà nội, dường như tìm thấy niềm vui và ý nghĩa lớn nhất của cuộc đời mình trong việc chăm sóc cháu. Bà không còn vướng bận những lo toan về nợ nần hay những lời dị nghị của xóm làng. Mỗi ngày của bà trôi qua trong tiếng cười của cháu trai. Nụ cười của bà đã trở nên hiền hậu và mãn nguyện, không còn vương chút ưu tư nào của ngày cũ.
Diễm Kiều, cô đã lột xác hoàn toàn. Từ một cô con dâu rụt rè, cam chịu, cô đã trở thành một người phụ nữ tự tin, một người vợ biết cách yêu và được yêu, một người mẹ hết lòng vì con. Nhan sắc của cô ngày càng mặn mà, đằm thắm. Vẻ đẹp của một người phụ nữ được sống trong hạnh phúc và được thỏa mãn trong tình yêu khiến cô lúc nào cũng rạng rỡ.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ tư của Cà Rốt. Cả nhà quyết định không ra ngoài mà tổ chức một bữa tiệc ấm cúng tại gia. Từ sáng sớm, không khí đã rộn ràng. Quân tự mình lái xe đi siêu thị mua đủ thứ đồ ngon, còn ông Tráng thì xắn tay áo vào bếp, trổ tài nấu những món ăn mà cả nhà thích nhất. Diễm Kiều và bà Lượm thì cùng nhau trang trí nhà cửa, treo bóng bay và bày biện bàn tiệc.
ông Tráng cười khà khà, cúi xuống xoa đầu con trai, “Có chứ, ba biết con thích mà. Ngoan, ra ngoài kia chơi với bà nội, kẻo trong này nóng.”
Bữa tối diễn ra trong không khí không thể nào đầm ấm hơn. Mọi người cùng nhau hát bài chúc mừng sinh nhật, cùng thổi nến. Ánh mắt Quân nhìn cậu bé tràn đầy sự tự hào và yêu thương vô bờ bến. Anh gắp cho cậu một miếng bánh kem to, cười nói:
“Cà Rốt phải ăn nhiều vào, mau lớn để còn bảo vệ mẹ Diễm Kiều và bà nội nhé.”
Diễm Kiều nhìn cảnh tượng đó, lòng ngập tràn hạnh phúc. Cô quay sang nhìn ông Tráng, ánh mắt họ giao nhau, chứa đựng tất cả sự thấu hiểu và yêu thương mà không một lời nói nào có thể diễn tả hết.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, bà Lượm và Quân dắt Cà Rốt về phòng của cậu bé để dỗ ngủ. ông Tráng và Diễm Kiều ở lại dọn dẹp. Khi chỉ còn lại hai người trong không gian tĩnh lặng, ông Tráng tiến đến từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo cô, cằm tựa lên vai cô, hít hà mùi hương quen thuộc trên mái tóc.
“Hôm nay em vui không?” ông hỏi, giọng trầm ấm.
Diễm Kiều ngả đầu vào vai chồng, mỉm cười, “Có anh, có các con, có cả gia đình mình, ngày nào em cũng vui.”
Ông xoay người cô lại, đối diện với mình. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, khuôn mặt Diễm Kiều ửng hồng, đôi mắt long lanh như chứa cả ngàn vì sao. Ông không kìm được lòng, cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn sâu. Nụ hôn không còn vội vã, gấp gáp như những ngày đầu, nó chậm rãi, dịu dàng nhưng cũng đầy mãnh liệt, như thể đang thưởng thức một món mỹ vị tuyệt vời nhất trên đời.
“Đi tắm thôi, rồi mình đi ngủ,” ông thì thầm, bế bổng cô lên.
Diễm Kiều vòng tay qua cổ chồng, khúc khích cười. Cái cảm giác được ông bế vẫn luôn khiến tim cô đập rộn ràng như thuở ban đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chuyen-tinh-nu-quan-nhan
Chuyện tình Nữ Quân Nhân
Tháng 8 20, 2022
cach-biet-tuoi-tac
Cách Biệt Tuổi Tác
Tháng 8 14, 2022
Thương Em Như Là Em gái_truyencogiaothao
Thương Em Như Là Em gái
Tháng 3 31, 2025
nhu-mot-giac-mo
Như Một Giấc Mơ
Tháng 6 3, 2023

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây