Dục Vọng Người Vợ - Chương 14
—
** – Chương 14: Thực Thi 2**
“Vợ à, vừa nãy em nói hôm nay trên xe em cố tình dạng chân cho bố nhìn, là thật hay giả vậy?”
“Đương nhiên là giả rồi, em làm sao có thể làm chuyện đó chứ. Vừa nãy em chỉ nói vậy để kích thích anh thôi. Còn những lời màu mè lúc nãy cũng không có thô tục đến mức ấy đâu.”
Dao Dao lo lắng giải thích với tôi, không muốn tôi hiểu lầm cô là một người phụ nữ dâm đãng.
“Em biết mà, anh không có chút suy nghĩ tiêu cực nào. Nếu em thật sự chịu cố tình để lộ chút xuân quang cho bố nhìn, anh cũng rất vui lòng.” Tôi bắt đầu nói ra những mong đợi từ sâu thẳm trong lòng.
“Chồng nói gì vậy? Làm sao có con dâu nào đi quyến rũ bố chồng chứ, đó là loạn luân. Nếu bố tự lén nhìn em thì kệ bố để bố nhìn đi, chứ bắt em cố tình lộ ra cho bố xem, em ngại chết đi được. Xấu hổ lắm.”
Tôi đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, cần Dao Dao hợp tác giúp đỡ. Điều này có thể là một sự tra tấn và thử thách cực lớn đối với tôi, hoặc cũng có thể khiến cuộc sống sau này của chúng tôi trở nên tràn đầy kích thích trở lại.
Tôi và Dao Dao đã ở bên nhau nhiều năm, rất nhiều thứ từng đầy kích thích trước đây giờ đã trở nên nhạt nhẽo, không còn cảm giác tim đập mạnh và mặn nồng như xưa.
Tuy hiện tại chúng tôi vẫn hạnh phúc viên mãn, nhưng tổng quan vẫn cảm thấy thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Bây giờ tôi đã hiểu, đó chính là sự kích thích.
Những năm tháng đam mê ngày xưa đã dần bị mài mòn.
Tôi và Dao Dao đều không phải là người cam chịu cuộc sống bình dị, chúng tôi thích sự mới mẻ và kích thích.
Tôi bắt đầu nói ra suy nghĩ của mình: “Dao Dao, em biết bố quan trọng với anh thế nào không. Bố một mình nuôi anh và em gái lớn lên, còn phải chăm sóc mẹ. Thật sự rất vất vả, nhưng bố vẫn một mình gánh vác tất cả.”
“Chồng sao tự nhiên lại nói chuyện này? Ừm, em đương nhiên biết bố vất vả rồi. Em cũng rất cảm ơn bố đã nuôi lớn anh, để em có thể gặp được anh tốt như vậy. Hạnh phúc nhất của em chính là gặp được anh, lấy anh.”
Dao Dao nói xong còn cọ cọ vào lòng tôi, đổi sang một tư thế nằm thoải mái hơn.
“Trước khi mẹ mất, mẹ đã dặn với anh rằng, sau khi mẹ không còn nữa, hãy giúp bố tìm một người bạn đời. Mẹ nói bà đã kéo dài bố cả một đời, muốn sau này bố sống cho chính bản thân mình, được hưởng thụ cuộc sống, để cuộc sống có màu sắc. Chứ không phải vì mẹ mất mà bố buông xuôi, không còn hy vọng vào đời.”
Nghĩ đến việc mẹ ra đi, nước mắt tôi không kìm được trào ra khóe mắt, hai hốc mắt đỏ hoe.
Dao Dao giúp tôi lau nước mắt, an ủi: “Thôi mà chồng, đừng nói nữa. Mẹ đi rất thanh thản. Bố cũng biết tấm lòng hiếu thảo của anh. Em cũng hơi hiểu ý anh rồi.”
Tôi và Dao Dao lại nói thêm về đời sống tình dục của người cao tuổi, đây đều là những kiến thức tôi tìm hiểu trên mạng và hỏi thăm một số bác sĩ.
Tôi nói với Dao Dao rằng người cao tuổi cũng cần có đời sống tình dục hợp lý.
Nếu lâu dài thiếu thốn tình dục, nội tiết sẽ rối loạn, dễ lão hóa hơn, kèm theo một số bệnh tuổi già như tim mạch, mạch máu não, chức năng cơ thể, da dẻ… đều sẽ kém đi.
Tôi nghĩ đến bố mình, từ khi mẹ mắc bệnh nặng đến nay, chắc chắn rất ít khi có quan hệ tình dục. Bố chắc chắn sẽ không ép buộc mẹ, vì bố yêu mẹ rất sâu sắc, không muốn làm tổn thương mẹ.
Có lẽ bố từng có quan hệ, nhưng chắc chắn không nhiều, đặc biệt khi tình trạng bệnh của mẹ ngày càng nặng, càng ít hơn, thậm chí là không có.
Còn tôi chỉ một hai năm không thường xuyên quan hệ, mỗi tháng cũng chỉ một hai lần, huống chi cơ thể tôi còn có vấn đề, đã thấy khó rất chịu và hay nhờ Dao Dao giúp tôi.
Bố bao nhiêu năm không có tình dục? Mười năm? Hai mươi năm? Bố đã vượt qua như thế nào? Bố thật sự rất không dễ dàng gì.
“Chồng, vậy chúng ta phải làm sao? Làm thế nào để giải quyết vấn đề tình dục cho bố? Bố chẳng phải là không chịu tìm bạn đời nữa sao?”
Dao Dao hơi ngại ngùng nói, cô chắc chắn đã đoán ra suy nghĩ của tôi, chỉ là chưa biết cụ thể thôi.
“Dao Dao à, nếu bố chịu tìm bạn đời, thì mẹ đã khuyên từ lúc ấy là bố đồng ý rồi. Hơn nữa mẹ mới mất có hơn nửa năm, bố không thể nào tìm bạn đời ngay bây giờ được. Và người thế hệ bố nghĩ hơi bảo thủ, cảm thấy mình già rồi còn tìm bạn đời là mất mặt, ngại ngùng.”
“Chồng muốn nói gì thì nói thẳng đi.” Dao Dao quả nhiên nghe ra rồi.
“Nếu sau này chỉ dùng cách cấm kỵ như hiện tại để kích thích và chữa trị cho anh, chỉ bằng lời em nói, anh cảm thấy hiệu quả sẽ không lớn lắm, nhiều nhất cũng chỉ như hôm nay. Vì vậy anh cần kích thích mạnh hơn. Giống như em nói hôm nay trên xe em dạng hai chân cho bố nhìn, chỉ cần anh tưởng tượng em làm vậy, khoái cảm và kích thích đã lớn hơn rất nhiều. Anh tin hiệu quả chữa trị sẽ tốt hơn.”
“Còn nếu như vậy vẫn chưa đủ thì sao?”
Tôi im lặng một lúc, rồi nói: “Vậy anh hy vọng em có thể để bố sờ sờ chân em gì đó…” Khi nói câu này, trong lòng tôi có chút khó chịu.
“Chồng, anh nói thật sao? Anh có phải không muốn em nữa không? Hu hu…”
Dao Dao hoảng hốt ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào tôi như không còn nhận ra nữa.
Trong mắt cô đầy nước mắt, lăn dài trên má, khóc thật sự.
Tôi nhìn Dao Dao mà câm nín, có lẽ tôi cũng làm cô ấy giật mình quá. Tôi nắm lấy đôi tay đang run run của cô.
An ủi: “Em ngốc à hay anh ngốc? Vợ tốt như em anh làm sao mà không muốn? Vừa xinh đẹp lại hiền lành, lại còn ngốc ngốc nữa. Nếu anh không muốn em, anh thành đồ ngốc rồi.”
Tôi dịch sát sang bên Dao Dao, dang rộng hai tay ôm cô vào lòng. Dao Dao vùi mặt vào ngực tôi, vai run run thật sự khóc. Nhìn vậy khiến tôi càng thêm xót xa, cũng hận bản thân mình.
“Vợ, anh xin lỗi. Em khóc gì chứ? Không thì em véo anh thêm mấy cái nữa đi, anh tuyệt đối không phán kháng.”
“Hừ, ai thèm véo anh, da dày thịt dai. Véo cũng không đau. Còn anh nói gì vậy? Ai ngốc chứ, em gọi là đáng yêu được không. Hừ.” Dao Dao hậm hực nói, mặt vẫn vùi trong ngực tôi.
“Đáng yêu, đáng yêu, vợ anh đáng yêu nhất. Đừng giận nữa, anh chỉ nói suông thôi, tuyệt đối không có ý như em nghĩ. Nếu anh nói dối, ngày mai anh ra đường bị xe…”
Dao Dao vội đưa tay bịt miệng tôi, giận dỗi: “Anh bị bệnh à, tự dưng thề thốt gì. Không được nói bậy nữa, biết chưa? Mau mau phì phì phì, nhổ hết mấy lời vừa rồi ra.”
Tôi nắm tay Dao Dao mà hôn chụt chụt mấy cái, nước miếng dính cả lên.
“Ừm, không nói nữa. Phì phì phì. Nhổ ra rồi. Hê hê.”
“Ghê quá, không được hôn.” Nói xong cô lại vùi vào lòng tôi, hai tay ôm chặt lưng tôi. Nhìn Dao Dao như vậy, tôi đau lòng cực kỳ.
“Vợ, anh biết sai rồi. Anh quyết định rồi, chuyện về bố thôi bỏ qua đi. Với anh mà nói, em mới là người quý giá nhất. Dù nói vậy rất bất hiếu, nhưng nếu phải chọn giữa em và bố, anh chắc chắn chọn em.”
Tôi siết nhẹ vai Dao Dao.
Tiếp tục nói:
“Anh không muốn vì anh mà làm em bị tổn thương. Thôi được rồi vợ. Đừng nghĩ lung tung nữa, em biết lòng anh mà, anh làm sao có thể không cần em!”
Dao Dao ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào tôi, nói: “Chồng làm em lo rồi. Em chỉ ủy khuất một chút thôi, ai bảo anh nói ra những lời ấy. Nghe như anh định đem em cho người khác vậy, em làm sao không buồn được?”
“Thôi qua rồi, là anh chưa suy nghĩ đến cảm xúc của em. Chuyện hôm nay coi như chưa xảy ra. Hiện tại anh như vậy cũng ổn rồi, chỉ là ủy khuất cho em thôi.”
Với tôi mà nói, Dao Dao mới là quan trọng nhất.
Tuyệt đối không thể làm tổn thương cô.
“Không được. Anh không muốn em buồn, em cũng không muốn anh khó chịu. Em luôn biết, vì lý do cơ thể, anh rất day dứt. Có lúc anh đối diện với em còn tự ti, đúng không? Đừng nghĩ lừa em.”
Nhìn vào mắt Dao Dao, tôi gật đầu, không nỡ lừa cô. Tôi cũng biết không lừa được cô, chỉ là trước nay Dao Dao luôn nể nang cảm xúc của tôi nên không nói ra thôi.
Cũng chỉ đến hôm nay nói ra hết, Dao Dao mới chịu thổ lộ.
“Em không yếu đuối như anh nghĩ đâu. Những gì anh nói, em cũng không phải là không chịu. Thật ra với bố, em vốn dĩ đã có cảm giác tốt từ lâu.
Anh cũng biết, từ mấy tuổi em đã bị cha ruột bỏ rơi cùng mẹ. Từ nhỏ em không có tình cha. Lúc nhỏ em đặc biệt ghen tị với những đứa trẻ khác đều có bố, chỉ mình em không có.
Từ khi lấy anh, bố đối xử với em rất tốt. Đó chính là cảm giác của tình cha. Em đặc biệt cảm ơn bố.” Dao Dao dừng một chút, tiếp tục: “Bố anh rất tốt với em, còn nói với em rằng, nếu anh dám bắt nạt em, cứ nói với bố, bố sẽ dạy dỗ anh. Hê hê, kiểu quan tâm này em trước đây chưa từng có. Với bố, em vừa có chút ngưỡng mộ, vừa có chút thích, đương nhiên đó là tình cảm của người trẻ với người lớn tuổi. Anh đừng nghĩ xằng bậy nhé.”
Xem ra tâm trạng Dao Dao đã khá hơn nhiều, trên mặt lại nở nụ cười, khiến tôi nhẹ nhõm.
“Anh tư tưởng bẩn thỉu đến vậy sao? Đừng oan cho anh chứ.”
“Anh chính là bẩn mà. Còn nói để bố sờ em, anh bẩn nhất.”
“Vợ, anh đã nhận sai rồi, em còn níu mãi làm gì. Thôi cho qua chuyện hôm nay đi…”
—
*Chương 14: Thực Thi 3**
—
“Không được, em đã nghĩ kỹ rồi, em muốn tiếp tục. Em tình nguyện vì anh mà hi sinh. Hơn nữa em cũng không ghét bố. Nếu anh thật sự có thể phục hồi sức khỏe, dù không thể khỏi hoàn toàn nhưng miễn là khỏe hơn hiện tại, thì những gì em mà em bỏ ra đều đáng giá.”
Tôi vừa định mở miệng, Dao Dao đã ngắt lời tiếp tục nói: “Chồng, anh đừng nói vội, nghe em nói hết đã. Còn về bố, anh nói đúng, người già cũng cần đời sống tình dục. Bố lại không chịu tìm bạn đời, như vậy về sau bố sẽ hoàn toàn không có tình dục. Hơn nữa dục vọng của bố lại mạnh như vậy, nếu không giải quyết vấn đề này, hiện tại bố còn khỏe nhưng vài năm nữa thì sao? Bố nhịn dục vọng lớn như vậy trong nhiều năm, chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe.”
“Dù em không thể thật sự giúp bố giải quyết vấn đề dục vọng thể xác, nhưng để lộ chút cảnh xuân để cho bố nhìn, em vẫn có thể chấp nhận được đó. Còn chuyện anh vừa nói để bố sờ em, thì truyện đó từ từ thôi, em cũng không biết mình có làm được hay không.”
Dao Dao nói xong lại ngại ngùng đỏ mặt.
Dao Dao rời khỏi lòng tôi, dựa vào đầu giường.
Cô ấy ôm cánh tay tôi, để cánh tay tôi đi sâu vào khe ngực mềm mại đầy đặn của mình, đầu tựa vào vai tôi.
Đôi chân dài gợi cảm gác lên đùi tôi, vạt áo ngủ được tụt lên tận đùi, thậm chí còn lộ cả chiếc quần lót nhỏ xinh đầy sexy .
“Chồng, nói thật lòng, để bố lén nhìn em, em không phản cảm, thậm chí còn hơi vui mừng và rất kích thích. Có thể giúp đời sống tuổi già của bố thêm phần thú vị, em rất sẵn lòng, dù cách hiếu thảo dù cho có này hơi đặc biệt. Nhưng không sao nếu truyện đó vừa tốt cho anh, vừa giúp cho bố tốt lên , vậy sao chúng ta thử xem sao. Chồng, anh cảm thấy thế nào?”
Dao Dao nghiêng đầu nhìn tôi.
Lúc này Dao Dao hỏi như vậy, chắc chắn là cô ấy cũng đồng ý, chỉ cần tôi giúp cô ấy quyết tâm: “Ừm, vậy quyết định như vậy đi. Vậy chúng ta nên làm thế nào?”
“Em làm sao biết được, hừ, em chưa từng làm chuyện này bao giờ, em nghe theo anh hết. Còn nữa, nếu em thật sự để bố sờ em, anh không được ghen tuông hay không vui đâu đo, không được suy nghĩ tiêu cực nhé. Với em mà nói, anh là người đàn ông duy nhất em yêu. Nếu anh cảm thấy không vui thì em làm những chuyện này còn ý nghĩa gì nữa?”
Tôi có thể chỉ hưởng thụ loại khoái cảm khác thường ấy, nhưng trong lòng làm sao không vui được? Dù sao bố cũng là đàn ông.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ, tưởng tượng khoảng mười mấy giây. Khó chịu chắc chắn sẽ có, nhưng loại kích thích khoái cảm lại mạnh hơn nhiều. Tôi còn nghi ngờ bản thân mình có phải có sở thích gì đó biến thái không.
Nhưng tôi cũng nghĩ kỹ, chính vì là bố ruột nên tôi mới chấp nhận được. Nếu là đàn ông khác, tôi nghĩ cũng không dám nghĩ, chỉ cần nghĩ thôi đã đau lòng lắm rồi. Đúng vậy, đây cũng là một cách hiếu thảo, một kiểu hiếu thảo khác biệt.
“Đương nhiên rồi, trước tiên phải có hiệu quả với anh và anh chấp nhận được mới.Không vui thì chắc chắn sẽ có, nhưng nghĩ đến kích thích thì lớn hơn nhiều. Hihi.”
Bộ ngực mềm mại to lớn của Dao Dao ép chặt vào người tôi.
Cô giả vờ giận dỗi nói:
“Hừ, biến thái. Vậy anh muốn em làm thế nào? Không thể quá trực tiếp được, nếu làm vậy chưa kịp bố hưởng thụ gì đã bị chúng ta dọa sợ trước rồi.”
“Ừm, chúng ta không cần quá cố ý, cứ tự nhiên là được. Ban ngày anh đi làm, chỉ có em và bố ở nhà, cơ hội rất nhiều, em tự nắm bắt. Cứ từ từ thôi.”
Nghe mà trong lòng tôi ngứa ngáy, như có ngọn lửa nhỏ đang cháy.
Dưới thân cũng có phản ứng.
Chân nhỏ của Dao Dao đang gác lên “cậu nhỏ” của tôi, cô rõ ràng cảm nhận được. Cô đưa cho tôi một cái liếc mắt trắng lớn, còn dùng chân nhẹ nhàng ấn xuống một cái.
“Sao em thấy anh càng ngày càng hư hỏng vậy. Cái gì mà chỉ có em và bố ở nhà, nghe như giữa em và bố có gì đó ấy.”
Tôi cười hê hê một tiếng, không đáp lại, tôi cũng không để ý là mình nói có phần ám muội.
“Thôi được rồi, không trêu anh nữa. Vậy em sẽ tự nắm bắt. Nhưng em từ từ thôi, có thể vài ngày, cũng có thể lâu hơn, anh không được giục em, càng không được ép em, biết chưa.”
“Chuyện này đương nhiên em nói tính. Vợ, cảm ơn em nhiều, vì anh mà chịu hi sinh lớn như vậy.”
“Nói gì mà cảm ơn chứ, em là vợ anh, vì anh mà suy nghĩ là chuyện đương nhiên. Em hy vọng anh sẽ càng ngày càng khỏe. Cũng không biết cách này đúng hay sai.”
“Vợ à,nếu chúng ta đã quyết định, thì thử xem sao. Chỉ cần em không vui, bất cứ lúc nào cũng có thể dừng lại.”
“Ừm, những chuyện khác để sau tính tiếp. Chúng ta cứ thuận theo tự nhiên, ép buộc có khi lại phản tác dụng, phải không chồng?”
“Được rồi, cứ thuận theo tự nhiên. Em cũng đừng nghĩ nhiều, chúng ta làm vì gia đình mình, cùng nhau nỗ lực. Thôi không nói nữa, cũng khuya rồi, ngủ đi. Em mới sinh con được bao ngày, lại vừa làm tình, chắc mệt lắm rồi phải không?”
Tôi ôm Dao Dao từ từ nằm xuống giường. Dao Dao trở mình đè lên người tôi, gối tay tôi nằm nghiêng trong lòng tôi, đôi chân dài trắng muốt vắt ngang bụng tôi, tay trái vòng qua ngực ôm tôi.
Nửa thân trên ép sát vào người tôi, tay phải và tay trái tôi đan xen mười ngón, ngón tay cô khẽ cù lét lòng bàn tay tôi.
Khuôn mặt tinh xinh vùi vào cổ tôi.
Hơi thở nóng ấm phả ra, làm cổ tôi ngứa ngáy.
Cô còn nghịch ngợm dùng đỉnh đầu cọ cọ cằm tôi.
“Ừm, hôm nay anh biểu hiện lại rất tốt, thời gian lâu như vậy. Mệt chết em rồi, em muốn anh ôm em ngủ.” Dao Dao lại cựa mình một chút cho thoải mái hơn.
“Ôm chứ, thân thể mềm mại thơm phức tuyệt vời thế này đương nhiên phải ôm, còn phải ôm cả một đời.” Tay phải tôi ôm lấy eo Dao Dao, khẽ vuốt ve.
“Anh chính là đại sắc lang, chỉ biết ăn đậu phụ em. Chồng, đừng sờ nữa, cứ ôm em thật chặt và ngủ đi. Lâu lắm rồi anh không ôm em ngủ tử tế. Bây giờ Tuyết Nhi đã ra đời, cuối cùng em lại có thể nằm trong lòng anh mà ngủ. Chính là cảm giác này, thoải mái quá. Chồng ơi, em hạnh phúc thật. Ừm ừm. A ha.”
Dao Dao ngáp một cái, lại ép sát vào lòng tôi, thân thể dính chặt hơn: “Ừm, mệt rồi thì mau ngủ đi. Hôm nay bận rộn cũng mệt rồi. Ngủ ngon nhé, vợ chúc chồng ngủ ngon.”
“Ừm, chồng ngủ ngon, không được buông em ra, phải ôm em suốt đêm…!”
Xem ra Dao Dao thật sự mệt rồi, nói năng cũng mơ mơ màng màng.
Tôi khẽ cọ cọ đỉnh đầu Dao Dao, ngửi mùi thơm trong tóc cô, siết chặt tay hơn.
Ôm Dao Dao chìm vào giấc ngủ.
Không biết qua bao lâu, khoảng hai ba tiếng đồng hồ, tiếng khóc của Tuyết Nhi vang lên.
Tôi mơ màng mở mắt, cảm thấy cổ mát lạnh, đưa tay sờ, nhờ ánh đèn mờ mờ nhìn, thực ra không cần nhìn cũng biết là gì — quả nhiên là nước miếng của Dao Dao.
Đúng lúc Dao Dao cũng bị tiếng khóc của Tuyết Nhi đánh thức, cô mơ màng mở đôi mắt to, thấy hành động của tôi và nước miếng trên tay tôi, ngại ngùng cười với tôi.
Cô ngồi dậy lấy vài tờ khăn giấy đưa cho tôi.
Chiếc miệng nhỏ gợi cảm liên tục ngáp: “Ha… ha… Chồng, anh ngủ tiếp đi, mai còn đi làm. Tuyết Nhi chắc đói rồi, em cho con bú chút là xong. Ha…”
Nói xong Dao Dao chuẩn bị xuống giường.
Tôi kéo tay Dao Dao, kéo cô dựa vào đầu giường: “Để anh đi, có chồng mà không biết sai khiến, em ngốc à.”
Nói rồi tôi đứng dậy xuống giường, đi đến chiếc nôi cạnh tường, bế Tuyết Nhi đang khóc lên, đi về phía Dao Dao.
Dao Dao đã vặn sáng đèn hơn.
“Chồng, anh tốt với em thật.”
Dao Dao bế Tuyết Nhi, sâu sắc nhìn tôi nói.
Cô đã kéo một bên tay áo ngắn xuống, bộ ngực đầy đặn lộ ra ngoài. Tuyết Nhi vừa lao vào lòng Dao Dao đã ngậm lấy núm vú và mút mạnh, phát ra tiếng chụt chụt.
“Chồng ngủ trước đi, em biết anh tốt với em. Mai anh còn phải đi làm, em chỉ mất mười mấy phút là xong. Không cần ở lại với em đâu. Ối… nhìn gì vậy? Đại sắc lang thật, ngay cả lúc cho con bú anh cũng không tha.”
Nghe Dao Dao nói, tôi thật sự câm nín. Chẳng lẽ trong lòng Dao Dao, tôi chỉ là một đại sắc lang sao?
Thật ra, đây là lần đầu tiên tôi nghiêm túc như vậy nhìn Dao Dao cho con bú.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ, nhìn Tuyết Nhi từng ngụm từng ngụm mút núm vú.
Thỉnh thoảng con còn cắn mạnh, lúc đó miệng Dao Dao lại phát ra tiếng “xì… xì…” vì đau. Tôi còn để ý thấy trên núm vú của Dao Dao, da thịt mịn màng bị nứt, có cả những sợi máu đỏ li ti.
Khoảnh khắc này tôi rất xót xa cho Dao Dao. Làm mẹ thật sự không dễ dàng chút nào.
—