Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 106: Nghiệm thu
Sáng 10 tháng 1 năm 2035, tại sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc, ánh nắng nhiệt đới lấp lánh trên đường băng bê tông, phản chiếu ánh bạc từ tàu AstroPod được gắn trên tên lửa đẩy Astro-2. Nam mặc bộ đồ phi hành gia trắng bó sát, ôm cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi hiện rõ, ánh mắt sắc lạnh dưới mũ kính, đứng trên bục kiểm tra, lướt mắt qua đội ngũ. Jetsun Pema, 43 tuổi, mặc đồ phi hành gia, tóc đen buộc cao lộ gáy trắng mịn, ánh mắt nâu lấp lánh, da trắng ngọc trai ánh lên, kiểm tra tablet, váy lụa xanh dương ẩn dưới lớp đồ bảo hộ. Đội gồm 10 kỹ sư AstroViet từ Hà Nội và Phú Quốc, mặc đồ phi hành gia xanh lam, 5 chuyên gia NASA với huy hiệu đỏ trắng, và 3 chuyên gia JAXA trong đồng phục xanh navy, tất cả ánh mắt lấp lánh, kiểm tra thiết bị đo bức xạ và oxy.
Nam ánh mắt lấp lánh, bước vào phòng điều khiển Astro-2, ngồi vào ghế chỉ huy, kiểm tra bảng hiển thị: áp suất 101 kPa, nhiên liệu plasma 98%, quỹ đạo mục tiêu 400 km. Anh giọng trầm vang qua loa: “Mọi người, hôm nay AstroViet khắc tên mình vào lịch sử. Khách sạn vũ trụ là giấc mơ của chúng ta, và chúng ta sẽ nghiệm thu nó hoàn hảo. Kiểm tra lần cuối, phóng sau 10 phút!” Jetsun ánh mắt lấp lánh, lơ lửng cạnh anh, tablet hiển thị số liệu, giọng rõ: “Anh Nam, hệ thống oxy đạt 21.3%, năng lượng mặt trời 120% công suất, quỹ đạo ổn định. NASA và JAXA phê duyệt kế hoạch kiểm tra 6 giai đoạn: sảnh, suite, nhà hàng, phòng gym, khoang kỹ thuật, và hệ thống năng lượng.” Tiến sĩ John Carter, NASA, 55 tuổi, tóc bạc, ánh mắt lấp lánh, kiểm tra đồng hồ đo bức xạ, gật đầu: “AstroViet chuẩn bị tốt ở Phú Quốc. Tôi mong thấy kết quả trong không gian.” Bà Aiko Tanaka, JAXA, 48 tuổi, ánh mắt lấp lánh, cầm máy đo áp suất, thêm: “Thiết kế không trọng lực của các bạn dẫn đầu. Suite và phòng gym là trọng tâm của chúng tôi.”
Astro-2 phóng lên, động cơ plasma gầm vang, ánh lửa xanh lam lấp lánh, xuyên qua mây trắng, đưa đội vào quỹ đạo Trái Đất thấp. Qua cửa sổ kính dày 10 cm, Trái Đất hiện ra như viên ngọc xanh lam, lấp lánh dưới ánh mặt trời, dải ngân hà mờ ảo phía xa, sao Hỏa đỏ rực lấp ló. Nam ánh mắt lấp lánh, lơ lửng trong khoang, kiểm tra đồng hồ Patek Philippe, thì thầm: “Leonor, Isabella, các em là động lực. Jetsun, Dorji, anh làm vì cả hai gia đình.” Sau 2 giờ, AstroPod cập bến khách sạn vũ trụ, một cấu trúc lấp lánh như viên kim cương, dài 200 mét, với 50 suite, nhà hàng quay 360 độ, phòng gym không trọng lực, và 4 tấm pin mặt trời dài 50 mét, lấp lánh.
Đội bước vào sảnh chính qua cổng khí áp, sàn kính trong suốt lộ khung thép lấp lánh, tường lụa trắng ánh lên dưới đèn LED đổi màu, cửa sổ lớn nhìn ra Trái Đất và dải ngân hà, ánh sao lấp lánh vô tận. Hệ thống oxy bơm không khí tinh khiết, thoảng hương bạc hà, tiếng máy lọc kêu êm ru. Nam ánh mắt lấp lánh, lơ lửng, kiểm tra bảng điều khiển trung tâm, màn hình hiển thị oxy 21.4%, bức xạ 0.07 mSv/ngày. Anh giọng trầm: “Jetsun, báo cáo chi tiết hệ thống.” Cô ánh mắt lấp lánh, lơ lửng, tablet hiển thị biểu đồ, giọng chuyên nghiệp: “Oxy dự phòng đủ cho 60 ngày, bức xạ dưới ngưỡng NASA 0.1 mSv, pin mặt trời sản xuất 1.2 MW, hệ thống tái chế nước đạt 99.8% hiệu suất.” Carter ánh mắt lấp lánh, kiểm tra máy đo bức xạ, gật đầu: “Số liệu hoàn hảo. Chia nhóm: Nam, Jetsun, kiểm tra suite VIP và khoang kỹ thuật; tôi và Tanaka kiểm tra nhà hàng; đội AstroViet kiểm tra phòng gym và sảnh.”
Nam và Jetsun dẫn 3 kỹ sư AstroViet đến suite VIP, một căn phòng 30 m², tường lụa trắng, giường không trọng lực bọc da trắng, bàn kính lấp lánh, cửa sổ lớn nhìn ra Trái Đất xanh lam, ánh sáng từ sao Hỏa lấp lánh. Họ kiểm tra áp suất 101 kPa, ánh sáng LED 500 lux, hệ thống liên lạc 5G, rèm tự động đóng trong 3 giây, và giường xoay 360 độ, tất cả hoàn hảo. Kỹ sư Minh, 35 tuổi, ánh mắt lấp lánh, kiểm tra cảm biến nhiệt, báo cáo: “Anh Nam, nhiệt độ ổn định 22°C, không rò rỉ.” Jetsun ánh mắt lấp lánh, lơ lửng, chạm nhẹ tay Nam khi đưa tablet, ngón tay lướt qua da anh, giọng thấp, đầy ẩn ý: “Nam, suite này… hoàn hảo cho những khoảnh khắc riêng tư, anh nghĩ sao?” Anh ánh mắt lấp lánh, cảm nhận hơi ấm, váy lụa cọ nhẹ, tim đập nhanh, thì thầm: “Jetsun, em táo bạo. Nhưng anh tự hào về em, về giấc mơ này.” Cô ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng cong, ánh mắt dục vọng, làm anh kiềm chế để tập trung.
Khi đội chuyển sang kiểm tra nhà hàng quay 360 độ, với bàn kính lấp lánh, ghế da xoay chậm, và thực đơn mẫu treo trên tường, Nam và Jetsun được giao kiểm tra khoang kỹ thuật, một khu vực kín đáo sau sảnh, tường thép xám dày 5 cm, màn hình giám sát hiển thị oxy, bức xạ, năng lượng, ánh sáng xanh lấp lánh từ bảng điều khiển. Cửa khoang đóng, khóa điện tử kêu “tách”, không gian không trọng lực làm họ lơ lửng, chỉ có tiếng hơi thở gấp gáp và nhịp tim đập mạnh. Jetsun ánh mắt lấp lánh, cởi khóa đồ phi hành gia, lộ áo lụa mỏng bó sát, vú căng tròn phập phồng, núm vú hồng nhạt sưng đỏ, hiện rõ qua lụa, mông săn chắc lấp lánh, lồn hồng hào ẩn dưới váy lụa, dâm thủy ướt át, lấp lánh, thấm qua vải. Cô lơ lửng, dang chân rộng, môi lồn hé mở, dâm thủy chảy thành giọt, lấp lánh, trôi lơ lửng, giọng run, đầy kích thích: “Nam, chúng ta có 7 phút. Làm tôi ngay đây, trong không gian, trước khi họ vào. Tôi muốn cảm nhận anh, giữa các vì sao!”
Nam ánh mắt lấp lánh, dục vọng bùng cháy như ngọn lửa, nghĩ về Leonor, nhưng hình ảnh Jetsun vả cảm giáckhông trọng lực làm anh mất kiểm soát. Anh giọng khàn, run: “Jetsun, em là cám dỗ chết người. Nếu bị phát hiện, AstroViet sẽ sụp đổ… nhưng anh khao khát em quá!” Cô trôi lơ lửng đến, môi đỏ mọng chạm môi anh, lưỡi quấn lấy, nước miếng lấp lánh, trôi lơ lửng như ngọc trai, giọng rạo rực: “Nam, nguy cơ làm tôi sướng hơn. Đâm tôi, ngay bây giờ!” Anh ánh mắt lấp lánh, cởi đồ phi hành gia, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh, chim cứng lên, đỏ rực, dài 20 cm, đầu chim bóng loáng, rỉ nước trắng đục, mạch máu nổi rõ, lơ lửng, rung nhẹ trong không gian.
Jetsun ánh mắt lấp lánh, kéo áo lụa xuống, lộ vú căng tròn, núm vú hồng nhạt sưng đỏ, sữa trắng rỉ ra, lấp lánh, phun thành giọt nhỏ, trôi lơ lửng, da trắng ngọc trai ánh lên dưới ánh sáng xanh. Cô lơ lửng, dang chân, kéo váy lụa, lộ lồn hồng hào, lông đen mịn ướt át, môi lồn hé mở, âm vật đỏ hồng, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, tạo thành đám mây nhỏ. Nam ánh mắt lấp lánh, lơ lửng đến, tay bóp vú, ngón tay bóp núm vú, sữa phun mạnh, lấp lánh, trôi lơ lửng, bám vào tóc đen của cô, lưỡi liếm núm vú, mút sâu, nuốt sữa ngọt, cảm giác ấm nóng, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy, rên nhỏ: “Nam, sướng chết… vú tôi phun sữa cho anh!” Anh ánh mắt lấp lánh, tay vuốt lồn, ngón tay tách môi lồn, chạm âm vật, day mạnh, làm cô run rẩy, dâm thủy phun ra, lấp lánh, giọng rên lớn: “Nam, lồn tôi… ướt át, sướng quá!”
Anh ánh mắt lấp lánh, lưỡi lướt xuống lồn, tách môi lồn, liếm âm vật, mút mạnh, lưỡi đâm sâu vào lồn, cảm nhận độ nóng bỏng, dâm thủy ngọt lấp lánh, chảy vào miệng anh. Cô ánh mắt lấp lánh, móng tay sơn nude cào vai anh, để lại vệt đỏ, rên lớn: “Nam, lồn tôi sướng… liếm sâu, tôi ra!” Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun thành dòng, lấp lánh, trôi lơ lửng, bám vào tường thép, tạo thành đám mây nhỏ. Anh ánh mắt lấp lánh, đứng lên, chim đỏ rực chạm lồn, đầu chim cọ âm vật, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, giọng lạc đi: “Nam, đâm vào… lồn tôi cần anh!” Anh ánh mắt lấp lánh, đâm mạnh, chim xuyên lồn, lồn hồng hào siết chặt, nóng bỏng, dâm thủy lấp lánh, bọc lấy chim anh, chảy thành giọt, lấp lánh.
Trong không trọng lực, anh đẩy cô vào tường thép, mỗi nhịp đâm làm lồn cô phun nước, lấp lánh, trôi lơ lửng, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: “Jetsun, lồn em chặt quá… làm anh điên!” Cô ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng hé mở, lưỡi thè ra, nước miếng lấp lánh, rên lớn: “Nam, đâm sâu… lồn tôi sướng chết!” Lồn cô co bóp, dâm thủy phun mạnh, lấp lánh, bám vào cơ ngực anh, làm da anh ướt át. Anh ánh mắt lấp lánh, tay bóp vú, sữa phun ra, lấp lánh, trôi lơ lửng, lưỡi liếm núm vú, mút sâu, làm cô run rẩy, ánh mắt lấp lánh, giọng rên lớn: “Nam, vú tôi… sướng, phun sữa nữa!” Sữa và dâm thủy lấp lánh, tạo thành đám mây nhỏ, lơ lửng quanh họ, làm không gian ngập mùi dục vọng.
Họ đổi tư thế, Jetsun bám bảng điều khiển, mông săn chắc chổng lên, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy lấp lánh, chảy thành dòng, âm vật đỏ hồng rung nhẹ. Anh ánh mắt lấp lánh, đâm từ phía sau, tay bóp vú, sữa phun mạnh, lấp lánh, bám vào màn hình giám sát, lưỡi liếm gáy, cắn nhẹ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, rên lớn: “Nam, sướng… lồn tôi ra nữa!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, ánh mắt lấp lánh khoái lạc, mồ hôi lấp lánh trên da, tóc đen rối tung, dính dâm thủy và sữa. Anh ánh mắt lấp lánh, đâm nhanh, chim căng tức, đầu chim rung, phun tinh vào lồn cô, lấp lánh, làm cô cong người, lồn co bóp, phun nước lần cuối, ánh mắt lấp lánh, giọng lạc đi: “Nam, anh… làm tôi yêu anh!” Tinh và dâm thủy lấp lánh, trôi lơ lửng, bám vào tường.
Tiếng bước chân đội vang ngoài cửa, Carter gọi: “Nam, Jetsun, khoang kỹ thuật ổn chứ?” Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, kéo Jetsun mặc đồ, ánh mắt lấp lánh, mồ hôi lấp lánh, dâm thủy và sữa lơ lửng được hệ thống lọc hút sạch, vừa kịp khi Carter mở cửa. Jetsun ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng, váy lụa ướt át, thì thầm: “Nam, tôi vẫn run…” Anh ánh mắt lấp lánh, nắm tay cô, thì thầm: “Jetsun, em làm anh điên. Nhưng chúng ta an toàn.”
Đội tập hợp tại nhà hàng quay 360 độ, ánh sáng lấp lánh từ Trái Đất và dải ngân hà chiếu qua cửa sổ kính cong, bàn kính lấp lánh, ghế da xoay chậm, thực đơn mẫu với bò Wagyu đông khô, cá tuyết, và rượu vang không trọng lực treo trên tường. Nam ánh mắt lấp lánh, đứng cạnh Jetsun, váy lụa xanh dương ướt át kín đáo, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng cong, như giữ bí mật khoang kỹ thuật. Carter cầm tablet, báo cáo: “Hệ thống oxy ổn định 21.4%, bức xạ 0.07 mSv/ngày, nội thất đạt tiêu chuẩn 5 sao, năng lượng mặt trời vượt 20% kỳ vọng. Khách sạn vũ trụ AstroViet sẵn sàng hoạt động, đón khách trong năm nay.” Tanaka ánh mắt lấp lánh, thêm: “Giường không trọng lực và phòng gym là đột phá. AstroViet dẫn đầu du lịch vũ trụ.”
Kỹ sư Minh ánh mắt lấp lánh, hô: “Vì AstroViet! Vì anh Nam và chị Jetsun!” Đội vỗ tay, ly nước lơ lửng chạm nhau, âm thanh trong trẻo. Nam ánh mắt lấp lánh, lơ lửng, giọng trầm qua loa: “Cảm ơn AstroViet, NASA, JAXA, và Jetsun, người biến giấc mơ thành hiện thực. Khách sạn vũ trụ là biểu tượng tham vọng loài người. Năm nay, chúng ta đón khách đầu tiên, và AstroViet sẽ chinh phục các vì sao.” Jetsun ánh mắt lấp lánh, chạm vai anh, thì thầm: “Nam, chúng ta là đội hoàn hảo… trong mọi chuyện.” Anh ánh mắt lấp lánh, nghĩ về lồn cô, dâm thủy lấp lánh, nhưng tập trung vào vinh quang.