Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 109: Beatrice Borromeo
Sáng 17 tháng 1, mặt trời mùa đông dịu nhẹ mọc lên từ dãy Alps, chiếu những tia vàng nhạt lên Lake Como, mặt nước xanh ngọc lấp lánh như tấm gương khổng lồ, phản chiếu những biệt thự cổ kính với mái ngói đỏ, vườn ô liu xanh mướt, và những khóm hoa đỗ quyên rực rỡ. Du thuyền Azimut của Pierre Casiraghi, dài 30 mét, lướt êm ru trên mặt hồ, thân thuyền trắng bóng loáng, boong gỗ óc chó thơm mùi dầu đánh bóng, ghế mây trắng bọc đệm lụa dày, mái che lụa xanh lam phấp phới trong gió. Một bàn ăn nhỏ được bày trên boong, phủ khăn lụa trắng, với bánh mì focaccia mới nướng, phô mai burrata mềm mịn, mứt cam thơm lừng, ô liu ngâm dầu, và bình cà phê espresso bốc khói nghi ngút, mùi cà phê rang hòa quyện với hương nước hồ mát lạnh và hoa oải hương từ bờ.
Nam, 38 tuổi, mặc áo polo trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi hiện rõ qua lớp vải, quần short xanh navy để lộ đôi chân rắn rỏi, đứng ở mũi tàu, hít sâu không khí trong lành, cảm nhận gió hồ lùa qua tóc đen rối nhẹ, mang theo mùi thông và muối nhàn nhạt. Beatrice Borromeo, 49 tuổi, đứng cách anh vài bước, mặc váy lụa trắng mỏng, dài đến đầu gối, ôm lấy đường cong cơ thể, tóc nâu buộc thấp bay nhẹ, da trắng ngọc trai mịn màng. Cô bước đến, cầm hai ly cà phê espresso, đưa cho Nam một ly, ngón tay lướt nhẹ cổ tay anh, giọng chậm rãi, dịu dàng: “Nam, cà phê sáng nay thế nào? Lake Como có làm cậu quên đi những ngày bận rộn với khách sạn vũ trụ không?”
Nam nhận ly, cảm nhận hơi ấm từ ngón tay cô, mỉm cười, khuôn mặt góc cạnh giãn ra, giọng trầm, thong dong: “Beatrice, cà phê đậm đà, tuyệt vời, nhưng khung cảnh này mới là thứ làm tôi thả lỏng. Nước hồ lấp lánh, núi mờ sương, và cả sự hiện diện của cô, làm mọi thứ nhẹ nhàng hơn. Cảm ơn gia đình cô đã mời tôi.” Cô cười nhẹ, môi đỏ mọng cong lên, nghiêng người, váy lụa phớt qua đùi anh, giọng thấp, ấm áp: “Nam, cậu luôn biết cách nói những lời dễ nghe. Hôm nay, hãy thả lỏng, không nghĩ đến AstroViet, không nghĩ đến gì cả, được chứ?” Anh gật đầu, nhấp cà phê, vị đắng lan trên lưỡi, nghĩ thoáng về Leonor và Isabella ở Madrid, nhưng tiếng sóng vỗ mạn thuyền và nụ cười của Beatrice kéo anh vào khoảnh khắc hiện tại.
Pierre, 47 tuổi, mặc áo sơ mi linen trắng, tay áo xắn cao, tóc vàng hoe rối nhẹ trong gió, bước ra từ buồng lái, khuôn mặt rạng rỡ, vỗ mạnh vai Nam: “Này, Nam, ông CEO vũ trụ! Cậu đã thử mô-tô nước chưa? Stefano và Francesco đang nóng lòng khoe tài đấy!” Stefano, 17 tuổi, và Francesco, 16 tuổi, mặc áo phao đỏ, đứng ở đuôi tàu, kiểm tra ba chiếc mô-tô nước Yamaha, động cơ gầm vang, sóng nước bắn tung tóe, tạo thành những vòng trắng xóa lấp lánh dưới nắng. Stefano quay lại, cười lớn, giọng hào hứng: “Nam, dễ lắm! Cậu chỉ cần ngồi lên, giữ tay lái, nhấn ga, và lướt đi. Đi với chúng tôi đi, vui lắm!” Francesco gật đầu, thêm vào, giọng phấn khích: “Đúng đấy, Nam! Lake Como đẹp nhất khi lướt trên nước. Cậu sẽ thích, tôi cá đấy!”
Nam cười, lắc đầu, khuôn mặt bình thản, giọng chậm rãi, chân thành: “Pierre, Stefano, Francesco, cảm ơn các cậu, nghe hấp dẫn thật, nhưng tôi chưa lái mô-tô nước bao giờ. Có lẽ tôi sẽ ngã ngay lập tức, mà tôi không muốn làm trò cười cho cả nhà!” Anh nhún vai, nụ cười tinh nghịch, tiếp tục: “Tôi sẽ ở đây, ngắm cảnh với Beatrice, thưởng thức cà phê và không khí hồ. Các cậu cứ vui đi, lát kể tôi nghe chuyện lướt sóng nhé!” Pierre cười lớn, vỗ vai anh lần nữa: “Hiểu rồi, Nam! Không ép đâu. Thư giãn đi, trưa nay tôi nướng cá hồ, thêm ít thảo mộc, ngon tuyệt. Stefano, Francesco, chuẩn bị đi!” Anh quay lại buồng lái, điều khiển du thuyền lướt chậm hơn, để hai cậu con trai phóng mô-tô nước, tiếng động cơ vang vọng, sóng nước bắn cao, lấp lánh như ngàn viên ngọc.
Beatrice ngồi xuống ghế mây bên bàn ăn, ra hiệu cho Nam ngồi cạnh, váy lụa trắng xõa ra, lộ đùi trắng mịn khi cô vắt chéo chân. Cô cắt một miếng burrata, đặt lên bánh mì focaccia, rắc chút muối biển, đưa cho anh, giọng dịu dàng: “Nam, thử đi, phô mai này là đặc sản Como. Cậu không lái mô-tô nước, nhưng tôi cá cậu sẽ tìm được thứ gì đó thú vị hơn trên hồ này.” Nam nhận bánh mì, cắn một miếng, vị phô mai mềm mịn tan trên lưỡi, hòa với mùi thơm của dầu ô liu, giọng trầm, chậm rãi: “Beatrice, cô đúng. Ở đây, với cô và gia đình, tôi đã thấy hôm nay đáng giá rồi. Phô mai này ngon thật, cô chọn giỏi quá.” Họ cười, không khí thư giãn, tiếng Stefano và Francesco hò reo từ xa hòa cùng tiếng sóng vỗ mạn thuyền và tiếng chim hải âu kêu lảnh lót.
Một chiếc thuyền nhỏ lướt qua, kéo theo một người chơi wakeboard, nước bắn tung tóe, tạo thành cầu vồng nhỏ dưới nắng. Xa xa, những biệt thự cổ kính với mái ngói đỏ, vườn hoa đỗ quyên và cam quýt rực rỡ hiện lên như tranh vẽ, núi Alps mờ sương như bức phông nền hùng vĩ.
Nam và Beatrice di chuyển đến lan can boong, đứng sát nhau, mặt nước Lake Como lấp lánh dưới nắng, những con chim hải âu lượn vòng trên bầu trời xanh thẳm, tiếng kêu lảnh lót xen lẫn tiếng động cơ mô-tô nước của Pierre, Stefano, và Francesco. Một chiếc thuyền nhỏ lướt qua, kéo theo một người chơi wakeboard, nước bắn tung tóe, và xa xa, những biệt thự cổ kính với vườn hoa đỗ quyên, hoa hồng, và ô liu hiện lên như tranh vẽ. Beatrice dựa vào lan can, váy lụa trắng ôm sát, tóc nâu bay nhẹ trong gió, ngón tay vuốt nhẹ cốc cà phê đã nguội, giọng trầm, sâu lắng: “Nam, tôi vẫn nghĩ về phỏng vấn hôm qua. Cậu nói về khách sạn vũ trụ, về Isabella, với một niềm đam mê mà ít người có. Làm sao cậu giữ được lửa đó, giữa AstroViet và gia đình?”
Nam hít sâu, cảm nhận mùi nước hồ mát lạnh xen lẫn hương hoa oải hương và thông từ bờ, khuôn mặt trầm ngâm, giọng chậm rãi, chân thành: “Beatrice, thật ra, tôi chỉ cố gắng sống đúng với những gì quan trọng. AstroViet là giấc mơ tôi xây từ Phú Quốc, từ những ngày chẳng ai tin chúng tôi làm được. Nhưng mỗi lần nghĩ đến Isabella cười, hay Leonor ở bên, tôi biết mình làm vì cái gì. Đó là động lực. Còn cô? Làm mẹ, nhà báo, vợ, cô tìm động lực ở đâu?” Anh nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt cô, môi đỏ mọng hé mở, da trắng ngọc trai mịn màng.
Cô mỉm cười, môi cong lên, ngón tay gõ nhẹ lan can, giọng thấp, đầy cảm xúc: “Nam, cậu hỏi khó đấy. Tôi yêu Stefano và Francesco, yêu Pierre, nhưng đôi khi tôi tự hỏi mình có bỏ lỡ điều gì không. Tôi từng mơ viết một cuốn sách, đi khắp thế giới, kể những câu chuyện như của cậu. Nhưng làm mẹ, làm vợ, tôi thường đặt giấc mơ đó sang một bên. Cậu có bao giờ cảm thấy thế không? Thiếu một mảnh ghép?” Anh gật đầu, ngón tay chạm nhẹ tay cô trên lan can, cảm nhận da mịn, giọng trầm, chậm rãi: “Có, Beatrice. Đôi khi tôi tự hỏi mình có thể làm gì hơn, cho AstroViet, cho Isabella. Nhưng hôm nay, ở đây, nói chuyện với cô, tôi thấy mình đầy đủ.” Cô cười, khuôn mặt đỏ bừng, nghiêng đầu, tóc nâu lùa qua má, thì thầm: “Nam, cậu làm tôi thấy mình vẫn còn những giấc mơ đáng theo đuổi.”
Đang nói, một nhóm người chơi dù lượn lướt sóng xuất hiện phía xa, bốn chiếc dù đỏ, vàng, xanh, cam rực rỡ bay lượn trên bầu trời, kéo theo sóng nước trắng xóa, tiếng động cơ mô-tô nước gầm vang, tiếng hò reo phấn khích vang vọng qua mặt hồ. Những người chơi lơ lửng, gió thổi mạnh, dù phấp phới, cơ thể nghiêng theo từng đợt sóng, như những con diều khổng lồ, tự do giữa không trung. Nam đứng thẳng, khuôn mặt rạng rỡ, cảm nhận adrenaline dâng lên trong lồng ngực, giọng phấn khích, chậm rãi: “Beatrice, nhìn kìa. Dù lượn lướt sóng. Cảm giác như bay thật sự, tự do hoàn toàn, như ở trên khách sạn vũ trụ. Cô đã thử chưa?” Cô lắc đầu, môi cong lên, khuôn mặt tò mò, giọng dịu dàng: “Chưa, Nam. Trông… mạo hiểm, nhưng thú vị. Cậu muốn chơi à?”
Anh gật đầu, khuôn mặt sáng lên, nắm nhẹ tay cô, cảm nhận hơi ấm, giọng trầm, đầy hào hứng: “Chơi đi, Beatrice, cùng tôi. Sẽ là một kỷ niệm không bao giờ quên. Cô nói muốn sống trọn vẹn, đúng không? Đây là cơ hội.” Cô do dự, liếc Pierre đang lướt mô-tô nước phía xa, khuôn mặt hơi căng thẳng, giọng thấp: “Pierre có thể không thích. Anh ấy luôn lo tôi gặp nguy hiểm, nhất là mấy trò này.” Nam mỉm cười, kéo tay cô nhẹ nhàng, khuôn mặt tự tin, giọng chậm rãi: “Để tôi thuyết phục anh ấy. Chúng ta sẽ an toàn, tôi hứa. Pierre tin tôi, và tôi biết anh ấy muốn cô vui.”
Nam ra hiệu cho nhân viên du thuyền gọi Pierre trở lại. Pierre lướt mô-tô nước đến gần, sóng bắn tung tóe, khuôn mặt ướt nước, cười lớn, giọng hào hứng: “Nam, Beatrice, sao rồi? Thấy tôi lướt đẹp không?” Nam vỗ vai anh, giọng trầm, chân thành: “Pierre, anh lướt như dân chuyên! Nghe này, Beatrice và tôi muốn thử dù lượn lướt sóng. Nhìn mấy người kia kìa, thú vị lắm. Anh lái mô-tô nước kéo chúng tôi nhé? Tôi đảm bảo an toàn, và Beatrice thực sự muốn thử.” Pierre nhíu mày, khuôn mặt hơi căng thẳng, nhìn Beatrice: “Em chắc không, Beatrice? Trò này gió mạnh, nếu dây dù rối hay em mất thăng bằng, tôi không muốn em bị gì.”
Beatrice bước đến, nắm tay Pierre, mỉm cười, khuôn mặt dịu dàng, giọng chậm rãi: “Anh, em muốn thử, chỉ một lần, với Nam. Anh lái mô-tô nước giỏi thế, em tin anh sẽ giữ chúng em an toàn. Được không?” Nam thêm vào, giọng thuyết phục, chân thành: “Pierre, tôi chưa chơi bao giờ, nhưng tôi tin anh. Anh lướt mô-tô nước điêu luyện, kéo dù lượn chắc chắn không khó. Làm Beatrice vui, anh nhé? Cô ấy xứng đáng có một ngày đáng nhớ.” Pierre thở dài, nụ cười dần xuất hiện, gật đầu: “Được rồi, hai người. Tôi không thắng được cả em và Nam. Sẵn sàng đi, tôi chuẩn bị dây kéo, kiểm tra mô-tô nước. Nhưng cẩn thận, nghe chưa?” Nam vỗ vai Pierre, khuôn mặt rạng rỡ: “Cảm ơn, Pierre. Anh là người tuyệt nhất. Chúng tôi sẽ làm anh tự hào!” Beatrice cười, nắm nhẹ tay Nam, thì thầm: “Nam, cậu thuyết phục giỏi thật. Tôi hồi hộp rồi đây.”
Họ xuống đuôi thuyền, nhân viên buộc dây dù đỏ rực rỡ, kiểm tra khóa an toàn, hướng dẫn nắm dây và giữ thăng bằng. Beatrice mặc áo phao đỏ, váy lụa trắng dính chặt vào da trong gió, khuôn mặt đỏ bừng vì hồi hộp, môi hé mở, giọng run nhẹ: “Nam, tôi không ngờ mình sẽ làm chuyện này. Cảm giác như sắp bay thật.” Nam cười, khuôn mặt phấn khích, giọng chậm rãi: “Beatrice, cô sẽ thích. Chỉ cần thả lỏng, để gió và tôi dẫn lối.” Pierre kiểm tra mô-tô nước, động cơ gầm vang, dây dù căng ra, Nam đứng sau Beatrice, sẵn sàng bay, adrenaline dâng cao, tim đập thình thịch.
Pierre nhấn ga, mô-tô nước lao vút đi, dây dù kéo mạnh, Nam và Beatrice bay vụt lên, lơ lửng trên Lake Como, gió lạnh buốt rít qua tai, mang theo mùi nước hồ, hoa oải hương, và một chút muối mặn từ mồ hôi. Dù đỏ rực rỡ phấp phới, rung lên dữ dội trong gió, mặt nước xanh ngọc lấp lánh bên dưới, những con sóng trắng xóa vỡ ra, biệt thự cổ kính và núi Alps mờ sương hiện lên như một bức tranh khổng lồ. Adrenaline trào dâng, tim Nam đập thình thịch, cảm giác tự do ngập tràn, như khi anh lơ lửng trong khách sạn vũ trụ, cơ thể nhẹ bẫng, gió thổi mạnh làm áo polo dính chặt vào ngực, tóc rối tung. Beatrice ở phía trước, váy lụa trắng bay phần phật, dính vào da, lộ vú căng tròn và mông săn chắc, tóc nâu bung ra khỏi dây buộc, bay loạn xạ, khuôn mặt đỏ bừng vì gió và adrenaline, môi hé mở, tiếng rên nhỏ bị gió cuốn đi: “Nam… trời ơi… cảm giác này… quá đã… tôi như đang bay!”
Nam ép chặt vào lưng cô, đùi rắn rỏi chạm mông, tay nắm dây dù, ngửi mùi nước hoa hoa nhài xen lẫn mồ hôi của cô, dục vọng bùng cháy dữ dội. Chim anh căng cứng, đỏ rực, dài 20 cm, rỉ nước, chà mạnh giữa hai chân Beatrice qua quần short, cảm nhận lồn nóng bỏng qua váy lụa và quần lót mỏng, nóng ran như lò lửa. Beatrice thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, môi mím chặt, cảm nhận chim anh cọ lồn, giọng run, chậm rãi: “Nam… cậu… cậu đang làm gì vậy? Dừng lại… chúng ta không được làm thế này…” Nam hít sâu, mùi da cô làm anh mất kiểm soát, khuôn mặt căng thẳng, lưỡi liếm vành tai cô, ướt át, giọng trầm, thì thầm: “Beatrice, cô cảm nhận tôi, đúng không? Gió, độ cao, cảm giác này… chỉ một lần, trên trời, giữa mây và nước. Không ai biết, kể cả Pierre.”
Cô lắc đầu, móng tay bấm sâu vào dây dù, khuôn mặt nhăn nhó, giọng lạc đi: “Nam… không… Pierre… anh ấy ở ngay dưới… tôi có gia đình… xin cậu…” Nhưng Nam không dừng, tay trái rời dây dù, luồn dưới váy lụa, sờ vú căng tròn, ngón tay lần đến núm vú hồng nhạt qua áo lụa, bóp nhẹ, cảm nhận núm vú mềm mại dần cứng lên, nóng ran. Anh xoáy ngón tay quanh núm vú, day chậm, kéo dài, cảm nhận từng thớ da căng lên, rồi bóp mạnh hơn, xoáy núm vú trái, kéo nhẹ, day chậm, chuyển sang núm vú phải, bóp, xoáy, kéo dài, cảm nhận núm vú nóng ran, cứng như hạt ngọc, giọng thì thầm: “Beatrice, núm vú cô… cứng quá… nóng ran… cô thích, đúng không? Gió làm nó nhạy hơn, phải không?” Cô cong người, lưng ép chặt vào ngực anh, rên nhỏ, giọng run: “Nam… đừng… núm vú… tôi… không chịu nổi…”
Anh tiếp tục, ngón tay bóp núm vú mạnh hơn, xoáy chậm, kéo dài, cảm nhận núm vú nóng ran, rung lên theo từng đợt gió, Beatrice run rẩy, khuôn mặt méo mó, môi hé mở, rên lớn, gió át tiếng: “Nam… núm vú… sướng… tôi… tôi ra rồi!” Lồn cô co bóp dữ dội, dâm thủy phun ra, thấm ướt quần lót, lấp lánh trong nắng, chảy xuống đùi, váy lụa dính chặt, gió cuốn đi vài giọt, hòa vào mặt nước bên dưới. Nam hít sâu, mùi dâm thủy xen lẫn nước hoa làm chim anh căng tức, kéo khóa quần short, chim đỏ rực, bóng loáng, rỉ nước, luồn dưới váy Beatrice, cọ vào lồn hồng hào qua quần lót ướt sũng, cảm nhận lồn nóng bỏng, dâm thủy chảy thành dòng.
Cô chống cự, đẩy tay anh, khuôn mặt hoảng loạn, giọng run: “Nam… không… tôi xin cậu… Pierre… tôi yêu anh ấy!” Nhưng anh kéo quần lót xuống, đầu chim tách môi lồn, đâm sâu, lồn nóng bỏng siết chặt, dâm thủy lấp lánh, chảy thành dòng, thấm ướt đùi cô. Beatrice rên lớn, gió át tiếng, khuôn mặt đỏ bừng, môi mím chặt, giọng lạc: “Nam… cậu… làm tôi… điên mất…” Nam đâm mạnh, mỗi nhịp làm lồn cô phun nước, lấp lánh, hòa vào gió, cảm giác dù lượn khiến anh như bay, gió rít qua tai, adrenaline và dục vọng hòa quyện, cơ thể lắc lư theo từng đợt kéo của mô-tô nước, dù rung lên dữ dội. Anh bóp vú, ngón tay xoáy núm vú, kéo dài, day chậm, giọng trầm, chậm rãi: “Beatrice, lồn cô… siết chặt quá… như muốn nuốt tôi. Gió làm cô sướng hơn, đúng không?”
Cô ban đầu chống cự, móng tay cào dây dù, nhưng lồn co bóp, cơ thể phối hợp, rên nhỏ, giọng lạc: “Nam… nhanh lên… đừng để Pierre thấy… tôi… tôi không chịu nổi…” Anh đâm sâu, chim chạm tử cung, lồn cô nóng ran, dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh, thấm ướt váy. Gió thổi mạnh, dù rung lên, làm cơ thể họ lắc lư, cảm giác lơ lửng hòa vào nhịp đâm, Nam cảm nhận lồn Beatrice siết chặt hơn mỗi khi Pierre tăng tốc, sóng nước bắn cao, giọng thì thầm: “Beatrice, gió, sóng… làm lồn cô chặt hơn… tôi muốn lấp đầy cô…” Anh bóp núm vú, kéo dài, xoáy chậm, Beatrice cong người, lồn co bóp dữ dội, rên lớn: “Nam… tôi… ra… nữa!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống đùi, hòa vào gió.
Nam đâm nhanh, chim căng tức, phun tinh vào lồn cô, lấp lánh, nóng bỏng, lấp đầy tử cung, làm cô cong người, khuôn mặt méo mó, môi hé mở, rên nhỏ: “Nam… tinh cậu… nóng quá… đầy trong tôi…” Nam giữ chim trong lồn, tận hưởng lồn nóng bỏng bao bọc, dâm thủy và tinh trùng trộn lẫn, chảy thành dòng, lấp lánh, cảm giác như lồn cô mút chặt, siết từng mạch máu trên chim anh, nóng ran, ướt át, rung lên theo từng đợt gió, như muốn giữ anh mãi. Anh hít sâu, mùi dâm thủy và nước hoa làm đầu óc quay cuồng, giọng thì thầm: “Beatrice, lồn cô… như thiên đường… nóng, chặt, mút tôi… tôi muốn ở trong cô mãi.” Anh đâm chậm, kéo dài, cảm nhận lồn co bóp, dâm thủy chảy liên tục, lấp lánh, hòa vào gió, dù rung lên, sóng nước bắn cao, làm lồn cô siết chặt hơn, cảm giác lơ lửng và khoái lạc hòa quyện.
Cô thở hổn hển, lồn co bóp, khuôn mặt đỏ bừng, giọng thấp: “Nam… tôi… không hối hận… nhưng… không được tái diễn.” Nhưng gió rít qua, cảm giác lơ lửng, dù rung lên theo từng đợt sóng, làm Nam hưng phấn, anh đâm thêm lần nữa, lồn cô ướt át, siết chặt, dâm thủy lấp lánh, chảy thành dòng. Anh bóp núm vú, xoáy chậm, kéo dài, cảm nhận núm vú nóng ran, giọng thì thầm: “Beatrice, núm vú cô… vẫn cứng… rung lên trong gió… cô muốn tôi, đúng không?” Cô rên lớn, khuôn mặt méo mó, lồn co bóp, giọng lạc: “Nam… cậu… tôi ra… nữa!” Lồn cô phun nước, lấp lánh, chảy xuống đùi, hòa vào gió. Nam đâm nhanh, chim căng tức, phun tinh lần hai, lấp lánh, lấp đầy lồn cô, cảm giác tinh trùng nóng bỏng hòa với dâm thủy, lồn siết chặt, mút chặt chim anh, rung lên theo từng đợt gió, làm anh run lên vì khoái lạc. Anh giữ chim trong lồn, tận hưởng lồn nóng ran, ướt át, bao bọc chặt chẽ, như nuốt anh, cảm giác sóng nước và gió làm lồn cô co bóp liên tục, giọng thì thầm: “Beatrice, lồn cô… mút tôi… rung lên trong gió… tôi nghiện mất.”
Khi Pierre giảm tốc độ, dây dù chùng xuống, Nam rút chim khỏi lồn Beatrice, tinh trùng và dâm thủy tràn ra, lấp lánh, chảy thành dòng xuống đùi cô, thấm ướt váy lụa, nhỏ vài giọt xuống mặt nước. Beatrice khéo léo kéo váy che lồn, điều chỉnh quần lót, khuôn mặt đỏ bừng nhưng bình tĩnh, hít sâu, lấy lại vẻ tự nhiên, môi cong lên nụ cười nhẹ. Họ đáp xuống mặt nước, sóng bắn tung tóe, chân chạm nước lạnh buốt, gió vẫn rít qua tai, adrenaline vẫn dâng cao. Pierre dừng mô-tô nước, cười lớn, khuôn mặt ướt nước, giọng hào hứng: “Nam, Beatrice, thế nào? Vui chứ? Tôi kéo hai người bay đẹp lắm, đúng không?” Beatrice mỉm cười, môi đỏ mọng hé mở, giọng dịu dàng: “Pierre, tuyệt vời! Cảm giác như bay thật. Cảm ơn anh đã lái.” Nam vỗ vai Pierre, khuôn mặt phấn khích: “Pierre, anh kéo quá giỏi. Kỷ niệm này tôi không quên đâu.”
Họ lên boong, Beatrice ngồi cạnh Nam, váy lụa che dấu vết, ngón tay chạm nhẹ tay anh, thì thầm: “Nam… chuyện này, chỉ một lần thôi. Hiểu không?” Anh gật đầu, khuôn mặt bình thản, thì thầm: “Beatrice, tôi hiểu. Cảm ơn cô, vì khoảnh khắc trên trời.” Pierre mang khay cá nướng, thơm lừng mùi thảo mộc, đặt lên bàn, cười lớn: “Nam, Beatrice, kể đi! Lên đó thế nào? Có muốn tôi kéo thêm vòng nữa không?” Beatrice cười, khuôn mặt đỏ bừng nhưng tự nhiên, giọng dịu dàng: “Pierre, một lần là đủ rồi. Nhưng Nam đúng là bạn đồng hành tuyệt vời.” Nam cười, cắn miếng cá, vị ngọt tan trên lưỡi, giọng trầm: “Pierre, Beatrice làm tôi thấy mình như phi hành gia. Anh may mắn có cô ấy.” Pierre cười lớn, ôm vai Beatrice: “Tôi biết, Nam! Cô ấy là báu vật.” Họ ăn trưa, Stefano và Francesco kể về mô-tô nước, tiếng cười vang vọng, không ai nghi ngờ.
Nam nghĩ thoáng về Leonor và Isabella, nhưng cảm giác lồn Beatrice bao bọc chim anh, gió rít qua tai, dù rung lên trong nắng, sóng nước bắn cao, làm anh mỉm cười kín đáo. Anh chuẩn bị trở về Madrid, khuôn mặt sắc sảo, sẵn sàng cho AstroViet và gia đình.