Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 122: Thành phố Hồ Chí Minh
Sáng 18 tháng 7, biệt thự của ba mẹ Nam ở quận 7, TP.HCM, nằm bên dòng sông Sài Gòn lấp lánh ánh nắng, cây phượng vĩ đỏ rực ngoài sân. Nam mặc áo thun trắng bó sát cơ ngực săn chắc, quần jeans xanh đậm, đội mũ lưỡi trai xám, đứng trước gương, chỉnh lại nụ cười. Leonor mặc áo sơ mi lụa xanh nhạt, quần culottes trắng, nón rộng vành che khuôn mặt thanh tú, buộc tóc nâu thành đuôi ngựa. Isabella, 7,5 tháng tuổi, mặc váy hồng, nằm trong nôi, cười khúc khích khi bà Hoa, mẹ Nam, 62 tuổi, chơi với bé. Nam nắm tay Leonor, giọng ấm áp, chậm rãi: “Leonor, em sẵn sàng làm dân Sài Gòn một ngày chưa? Anh đưa em đi chợ Bến Thành, Nhà thờ Đức Bà, Dinh Độc Lập, rồi lên Bitexco ngắm hoàng hôn.” Cô tựa vào vai anh, giọng dịu dàng: “Nam, em thích thế này. Chỉ anh và em, không ai nhận ra công chúa Tây Ban Nha.” Họ cười, bước ra sân, ánh nắng vàng rực chiếu lên đôi vợ chồng.
Họ bắt xe điện, hòa vào dòng người tấp nập ở quận 1, tiếng xe máy vang vọng, mùi cà phê phin thoảng từ các quán vỉa hè. Chợ Bến Thành hiện ra, mái ngói đỏ cổ kính, bên trong là mê cung của hàng trăm quầy hàng, từ vải lụa óng ánh đến nón lá thủ công, từ mứt dừa non đến cà phê bột thơm lừng. Nam nắm tay Leonor, dẫn cô qua lối đi hẹp, tiếng người bán hàng rao: “Anh chị mua lụa đi, đẹp lắm!” Leonor dừng trước quầy tranh thêu, chỉ vào bức tranh hoa sen trên hồ: “Nam, bức này tinh xảo quá, mua cho bố mẹ anh nhé? Nó hợp với phòng khách.” Anh gật đầu, quay sang chị bán hàng, giọng thân thiện: “Chị ơi, bức tranh bao nhiêu? Giảm chút cho vợ chồng em được không?” Chị bán hàng, khoảng 40 tuổi, cười tươi: “Anh chị dễ thương, 500 ngàn thôi, giảm 50 ngàn nè!” Nam trả tiền, xách túi tranh, tay kia đan chặt tay Leonor, cả hai cười rạng rỡ, như cặp đôi mới cưới lang thang giữa chợ.
Họ mua một túi bánh mì pate nóng hổi, Nam xé miếng, đút cho Leonor: “Em thử đi, bánh mì Sài Gòn chính gốc đấy.” Cô nhai chậm, môi hồng lấp lánh: “Nam, ngon quá! Pate béo mà không ngấy, đúng là đặc sản.” Họ ngồi trên băng ghế gỗ ngoài chợ, ăn bánh mì, nghe tiếng rao hàng hòa lẫn tiếng xe cộ, mùi nước mắm và lá chuối từ quầy chả lụa gần đó. Nam vuốt tóc Leonor: “Leonor, hồi anh còn sinh viên, ngày nào cũng chạy qua chợ này mua bánh mì. Giờ có em, mọi thứ đặc biệt hơn.” Cô tựa đầu vào anh: “Nam, em yêu những khoảnh khắc thế này. Chỉ cần anh bên em.”
Tiếp đến, họ đi bộ đến Nhà thờ Đức Bà, công trình đá đỏ cổ kính đứng sừng sững giữa quảng trường Công xã Paris, xung quanh là hàng cây xanh mát, tiếng chim hót líu lo. Những người bán hàng rong đẩy xe dừa tươi, mời chào: “Dừa mát lạnh đây!” Nam mua hai trái, đưa cho Leonor: “Em uống thử, dừa Bến Thành ngọt lắm.” Cô nhấp môi, nước dừa trong veo chảy xuống cằm, cô cười: “Nam, ngọt thật! Ở Madrid không có thế này.” Họ đứng dưới bóng cây, chụp ảnh trước nhà thờ, Leonor tựa vào ngực Nam, váy lụa bay nhẹ trong gió. Anh thì thầm: “Leonor, hồi cưới mình chưa khám phá TP.HCM kỹ. Giờ anh bù cho em.” Cô nắm tay anh: “Nam, miễn là có anh, nơi nào cũng đẹp.”
Họ ghé Dinh Độc Lập, tòa nhà lịch sử với sân cỏ xanh mướt, những căn phòng lưu giữ ký ức thập niên 1960, mùi gỗ cũ và không khí mát lạnh từ máy điều hòa. Nam dẫn Leonor qua phòng khánh tiết, giọng chậm rãi: “Leonor, hồi nhỏ anh hay nghe bố kể về nơi này, trung tâm của Sài Gòn xưa. Em thấy sao?” Cô chạm vào bàn gỗ cổ, giọng dịu dàng: “Nam, nó như kể chuyện, giống cung điện Zarzuela, nhưng gần gũi hơn.” Họ đi dạo trong sân, nắng chiếu qua tán bàng, Nam ôm eo Leonor, cả hai cười khi thấy nhóm học sinh chụp ảnh kỷ yếu, váy áo lộng lẫy.
Chiều muộn, họ lên tầng 49 tháp Bitexco, Sài Gòn Skydeck, nơi toàn cảnh TP.HCM trải rộng, sông Sài Gòn uốn lượn như dải lụa bạc, ánh hoàng hôn nhuộm vàng các tòa nhà chọc trời. Nam đứng sau Leonor, tay ôm eo cô, thì thầm: “Leonor, nhìn thành phố này, anh nghĩ đến AstroViet, nhưng hôm nay chỉ muốn ở đây với em.” Cô quay lại, hôn nhẹ môi anh: “Nam, em yêu anh vì những lời như thế. Thành phố này giống anh, đầy năng lượng và ấm áp.” Họ chụp ảnh selfie, Leonor cười rạng rỡ, tóc bay trong gió, Nam cảm nhận tình yêu sâu đậm, tạm gác công việc AstroViet. Họ trở về biệt thự, chuẩn bị cho bữa tối lãng mạn.
Tối 18 tháng 7, Nam và Leonor bước vào La Villa Sài Gòn, nhà hàng fine dining phong cách Pháp-Việt ở quận 2, nằm bên sông Sài Gòn, ánh trăng lấp lánh phản chiếu trên mặt nước. Nam mặc vest xám ôm sát, áo sơ mi trắng làm nổi cơ ngực săn chắc, Leonor mặc váy lụa đỏ bó sát, khoe đường cong hoàn hảo, tóc nâu xõa sóng, đeo vòng ngọc trai lấp lánh. Sảnh nhà hàng lấp lánh ánh đèn vàng từ chùm pha lê treo cao, bàn ăn phủ khăn lụa trắng, hoa lan tím điểm xuyết, mùi gỗ đàn hương thoảng nhẹ. Người quản lý, anh Minh, 40 tuổi, mặc vest đen, cúi chào: “Anh chị, chào mừng đến La Villa. Tôi đã chuẩn bị bàn riêng bên sông, rất lãng mạn.”
Bàn của họ nằm cạnh cửa sổ lớn, view sông Sài Gòn lấp loáng ánh đèn từ những con thuyền trôi chậm, xa xa là cầu Thủ Thiêm rực rỡ ánh neon. Nam kéo ghế cho Leonor, tay chạm nhẹ vai cô, giọng ấm áp: “Leonor, tối nay chỉ có anh và em. Không công việc, không áp lực, chỉ có tình yêu của chúng ta.” Cô ngồi xuống, váy lụa cọ nhẹ chân anh, giọng dịu dàng: “Nam, em mong tối nay từ chiều rồi. Anh luôn làm mọi thứ đặc biệt.” Họ nắm tay qua bàn, ngón tay đan chặt, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của Leonor, làm Nam thấy tim mình đập nhanh.
Thực đơn 5 món được trình bày trên giấy lụa, chữ viết tay tinh tế: khai vị là gỏi tôm sú với xoài xanh và lá bạc hà, súp bí đỏ truffle thơm nồng, cá chẽm áp chảo sốt chanh dây, bò Wagyu nướng với rượu vang đỏ và khoai tây nghiền kem, tráng miệng là mousse sô-cô-la với mứt dâu Đà Lạt. Sommelier, chị Linh, 35 tuổi, gợi ý: “Anh chị, rượu vang Bordeaux 2025 rất hợp với bò Wagyu. Tôi có thể rót thử không?” Nam gật đầu, giọng thân thiện: “Cảm ơn chị Linh, cứ rót thử đi. Leonor, em thích Bordeaux không?” Cô mỉm cười: “Nam, anh chọn là em thích. Rượu vang làm em nhớ tiệc cưới mình.”
Món khai vị được dọn lên, tôm sú tươi rói nằm trên lớp xoài xanh thái mỏng, điểm lá bạc hà thơm mát. Leonor nếm thử, môi hồng lấp lánh: “Nam, gỏi này tuyệt quá. Tôm ngọt, xoài giòn, đúng chất Việt Nam.” Anh nhấp rượu vang, tay vuốt nhẹ mu bàn tay cô: “Leonor, anh học từ mẹ cách thưởng thức đồ Việt. Em thấy sự kết hợp Pháp-Việt thế nào?” Cô nghiêng đầu, giọng chậm rãi: “Hoàn hảo, Nam. Giống như anh và em, Tây Ban Nha và Việt Nam, hòa quyện mà vẫn đặc biệt.” Anh cười, ngón tay lướt qua cổ tay cô, cảm giác ấm áp lan tỏa.
Khi món bò Wagyu được dọn, miếng thịt nướng vàng óng, rưới sốt vang đỏ, mùi thơm quyến rũ. Nam cắt một miếng, đút cho Leonor: “Em thử đi, Wagyu ở đây mềm như tan.” Cô nhai chậm, môi lấp lánh: “Nam, ngon không tả nổi. Anh chiều em quá.” Anh nâng ly, giọng trầm: “Leonor, vì tình yêu của chúng ta, và AstroViet vừa niêm yết SGX.” Cô chạm ly, ngón tay chạm nhẹ tay anh: “Nam, vì anh, em, và Isabella. Anh là tất cả của em.” Họ nhấm nháp rượu, ánh trăng lấp lánh, Nam vuốt tóc Leonor, thì thầm: “Leonor, em đẹp quá, như ánh trăng ngoài kia.” Cô đỏ mặt, tay nắm chặt tay anh: “Nam, anh làm tim em đập nhanh.”
Bữa ăn kết thúc với mousse sô-cô-la, vị ngọt đậm hòa quyện mứt dâu chua nhẹ. Leonor múc một thìa, đút cho Nam: “Anh nếm thử, ngọt như em yêu anh.” Anh cười, hôn nhẹ ngón tay cô: “Leonor, ngọt hơn cả anh tưởng.” Họ rời nhà hàng, tay đan chặt, xe đưa về biệt thự, Leonor tựa đầu vào vai Nam, thì thầm: “Nam, đêm nay anh ở cạnh em, được không?” Anh hôn trán cô, giọng chậm: “Leonor, cả đêm nay, chỉ có anh và em.”
Đêm 18 tháng 7, trong phòng ngủ biệt thự quận 7, ánh trăng lấp lánh xuyên qua rèm lụa trắng, chiếu lên giường lụa mềm mại, tạo những mảng sáng bạc mờ ảo. Isabella ngủ say trong nôi, hơi thở đều đặn như làn gió nhẹ, ba mẹ Nam nghỉ ở phòng khác, cả nhà chìm trong tĩnh lặng. Nam khóa cửa, ánh sáng dịu dàng bao quanh, anh bước chậm đến Leonor, đứng cạnh cửa sổ, váy lụa đỏ ôm sát cơ thể, tóc nâu xõa sóng lấp lánh dưới ánh trăng. Anh ôm cô từ phía sau, môi chạm gáy, hơi thở nóng bỏng, giọng trầm chậm: “Leonor, em đẹp quá… Anh muốn em, muốn cảm nhận từng chút của em đêm nay.” Cô quay lại, tay vuốt ngực anh qua áo sơ mi, giọng run run, dịu dàng: “Nam, em cũng muốn anh… Muốn anh yêu em, như chỉ có hai ta trên thế giới.”
Nụ hôn bắt đầu, môi chạm môi, chậm rãi, lưỡi quấn quýt, vị rượu vang Bordeaux từ bữa tối còn vương, hòa lẫn hơi thở ngọt ngào. Nam cởi từng nút váy lụa đỏ, tay lướt qua da cô, để lộ cơ thể trần truồng, da trắng ngọc trai lấp lánh ánh trăng, vú căng tròn, núm vú hồng nhạt dựng đứng, lồn hồng hào dưới lông nâu mịn, dâm thủy rỉ ra, lấp lánh như giọt sương. Anh thì thầm, môi chạm tai cô: “Leonor, cơ thể em… như một tác phẩm nghệ thuật, làm anh không thể rời mắt.” Cô đỏ mặt, cởi áo sơ mi anh, lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng rắn rỏi, ngón tay lướt qua từng đường nét, giọng run: “Nam, anh mạnh mẽ quá… Em yêu từng phần của anh.”
Leonor kéo khóa quần Nam, chim anh bật ra, cứng đỏ rực, dài 20 cm, đầu khấc rỉ nước lấp lánh, mạch máu nổi rõ. Cô quỳ xuống, môi hồng bao lấy chim, lưỡi lướt chậm quanh đầu khấc, mút nhẹ, rồi sâu hơn, miệng nóng bỏng siết chặt, làm anh rên khẽ, tay vuốt tóc cô: “Leonor, miệng em… nóng quá, làm anh run lên mất.” Cô ngẩng lên, môi lấp lánh dâm thủy, giọng thì thầm: “Nam, anh thích không? Em muốn anh sướng, muốn anh cảm nhận em.” Anh kéo cô đứng dậy, hôn sâu, lưỡi quấn chặt, tay bóp vú, ngón tay xoay núm vú, làm cô cong người, rên nhỏ: “Nam, vú em… nhạy lắm, anh làm em run rồi, em ướt hết rồi.”
Anh dẫn cô đến giường, nằm xuống, kéo Leonor ngồi lên mặt, môi anh chạm lồn cô, lưỡi liếm chậm từ mép lồn lên âm vật, mút nhẹ, vị dâm thủy ngọt ngào chảy ra, lấp lánh dưới ánh trăng. Cô ôm đầu anh, móng tay bấu vai, rên lớn: “Nam, lồn em… sướng quá, anh liếm sâu nữa đi, em không chịu nổi!” Lồn cô co bóp, phun nước, dâm thủy chảy xuống cằm anh, lấp lánh, thấm xuống ga giường. Anh ngón tay xâm nhập lồn, ra vào chậm rãi, cong lên chạm điểm nhạy, làm cô thở hổn hển: “Nam, ngón tay anh… làm em điên, anh vào đi, em cần chim anh, cần anh trong em.”
Nam đứng dậy, để Leonor nằm ngửa, chân dang rộng, lồn ướt át lấp lánh mời gọi. Anh cầm chim, cọ đầu khấc lên mép lồn, trêu chọc, làm cô cong hông, rên nhỏ: “Nam, đừng trêu em… Đâm vào đi, em muốn anh, muốn anh sâu trong em.” Anh đâm chậm, chim xâm nhập lồn, lồn nóng bỏng siết chặt, dâm thủy chảy ra, lấp lánh trên giường lụa. Mỗi nhịp sâu tận tử cung, anh rên khẽ: “Leonor, lồn em… chặt quá, nóng quá, anh sướng không tả nổi.” Cô bấu vai anh, móng tay cào nhẹ, giọng đứt quãng: “Nam, sâu thế… em sướng, anh làm em tan chảy, đâm mạnh hơn đi!”
Anh bóp vú, mút núm vú, lưỡi xoay quanh, làm cô cong người, rên lớn: “Nam, vú em… sướng, anh mút mạnh nữa!” Anh tăng nhịp, chim đâm nhanh, mỗi cú thúc làm lồn cô phun nước, dâm thủy lấp lánh, thấm ướt ga giường. Lồn cô co bóp dữ dội, cô hét nhỏ: “Nam, em ra… lồn em ra rồi, anh đừng dừng!” Anh cảm nhận khoái cảm dâng trào, phun tinh vào lồn, tinh trùng nóng bỏng tràn đầy, hòa dâm thủy, lấp lánh, chảy dọc đùi cô, xuống giường, mùi tình dục lan tỏa.
Họ thở hổn hển, ôm nhau, trần truồng, mồ hôi lấp lánh ánh trăng. Nam hôn môi cô, thì thầm: “Leonor, anh chưa xong đâu… Em muốn tiếp tục không?” Cô cười, giọng run, tay vuốt chim anh, vẫn cứng: “Nam, em muốn nữa… Muốn anh cả đêm, muốn anh làm em ra lần nữa.” Anh lật cô nằm sấp, nâng hông, lồn ướt át lộ ra, dâm thủy chảy dài, lấp lánh. Anh đâm chim từ phía sau, lồn siết chặt, mỗi nhịp làm cô rên lớn: “Nam, sâu quá… anh làm lồn em bốc cháy, mạnh nữa đi!” Anh vỗ nhẹ mông cô, bóp vú, ngón tay kích thích núm vú, nhịp đâm mãnh liệt, cơ thể họ hòa quyện, mồ hôi lấp lánh.
Leonor cong người, lồn co bóp, phun nước lần nữa, giọng cô lạc đi: “Nam, em ra… lồn em lại ra, anh sướng chưa?” Anh rên khẽ, cảm nhận lồn cô siết chặt, phun tinh lần nữa, tinh trùng nóng bỏng tràn ra, chảy xuống đùi cô, lấp lánh, hòa dâm thủy, thấm xuống giường. Họ ngã xuống, ôm nhau, cơ thể trần truồng lấp lánh mồ hôi. Nam vuốt tóc Leonor, giọng trầm: “Leonor, anh yêu em, mãi mãi. Em làm anh sướng, làm anh quên hết mọi thứ.” Cô tựa ngực anh, thì thầm: “Nam, em cũng yêu anh. Anh, em, và Isabella, là cả thế giới của em.”
Họ hôn nhau, môi chạm nhẹ, chậm rãi, lưỡi lướt qua, vị dâm thủy và tinh trùng còn vương. Hệ thống lọc không khí xóa dấu vết, ánh trăng dịu dàng bao quanh. Isabella vẫn ngủ say, Nam ôm Leonor chìm vào giấc ngủ.
Ra thêm truyện đi bác
Thêm truyện đi bạn