Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 125: Minh tinh điện ảnh
Sáng 25 tháng 7, bầu trời Seoul trong trẻo, ánh nắng lấp lánh trên những tòa nhà kính hiện đại. Nam, 38 tuổi, và Trần Ngọc Anh, 40 tuổi, đáp máy bay riêng AstroViet xuống sân bay Incheon, không khí mát mẻ thoảng mùi muối biển từ vịnh Hoàng Hải. Nam mặc vest xanh navy, áo sơ mi trắng ôm sát cơ ngực săn chắc, cà vạt lụa xanh đậm, tóc chải gọn, toát lên vẻ chuyên nghiệp nhưng thân thiện. Ngọc Anh mặc áo blazer trắng, váy bút chì đen, tóc ngắn nhuộm nâu buộc thấp, mang theo laptop và tài liệu quảng cáo. Họ lên xe limousine, hướng về Lotte Hotel Seoul, một khách sạn 5 sao ở trung tâm Gangnam, nơi ánh đèn neon và biển hiệu K-pop làm đường phố rực rỡ.
Trong xe, Nam kiểm tra email từ Beatrice Borromeo: “Nam, BH Entertainment đã đồng ý gặp. Lee Byung-hun rất hào hứng với vai phi hành gia. Tôi đã đặt bàn tại Mingles, 19 giờ.” Anh quay sang Ngọc Anh, giọng ấm áp: “Ngọc Anh, tối nay là cơ hội lớn. Lee Byung-hun là ngôi sao toàn cầu, vai này sẽ làm khách sạn vũ trụ của chúng ta nổi bật. Cô chuẩn bị đến đâu rồi?” Ngọc Anh mở laptop, chiếu slide: “Nam, tôi đã soạn kế hoạch chi tiết: quảng cáo 2 phút, Lee Byung-hun vào vai phi hành gia, trải nghiệm phòng suite vũ trụ, ngắm Trái Đất qua cửa sổ kính. Chúng ta quay tại studio CJ ENM ở Seoul, dùng CGI cho cảnh không gian. Ngân sách 10 triệu USD, phát trên CNN, BBC, và WeCha.” Nam gật đầu, mỉm cười: “Tốt lắm. Cô nhớ nhấn mạnh công nghệ AstroViet, đặc biệt hệ thống không trọng lực. Beatrice nói Lee Min-jung có thể đóng cameo, đúng không?” Ngọc Anh gật: “Vâng, Beatrice đề nghị chị ấy vào vai khách VIP. Tôi đã chuẩn bị hợp đồng sơ bộ qua BH Entertainment.”
Họ đến Lotte Hotel, check-in tại suite tầng 30, tầm nhìn ra sông Hàn lấp lánh. Nam đứng bên cửa sổ, ngắm đường chân trời Seoul, nghĩ thoáng về Leonor và Isabella ở Madrid, nhưng nhanh chóng tập trung vào buổi tối. Anh mặc áo sơ mi mới, kiểm tra đồng hồ: “Ngọc Anh, 18 giờ 30, chúng ta đến Mingles.” Cô đáp: “Rõ, anh. Tôi mang theo iPad để trình bày slide.”
Tối 25 tháng 7, nhà hàng Mingles ở Gangnam hiện lên như một viên ngọc, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu qua cửa kính lớn, nội thất gỗ tối màu phối khăn lụa trắng, tranh trừu tượng treo tường, thoảng hương thảo mộc từ bếp. Mingles nổi tiếng với ẩm thực Hàn Quốc hiện đại, kết hợp truyền thống và sáng tạo. Nam và Ngọc Anh bước vào, được người quản lý, cô Kim Soo-jin, 35 tuổi, mặc hanbok cách tân, dẫn đến bàn riêng gần cửa sổ, nhìn ra đường phố Gangnam nhộn nhịp. Nam cởi áo vest, treo gọn, ngồi xuống, cảm nhận không khí sang trọng nhưng ấm cúng.
Vài phút sau, Lee Byung-hun và Lee Min-jung đến. Lee Byung-hun, 65 tuổi, dáng cao, tóc đen vuốt ngược, gương mặt góc cạnh đầy sức hút, mặc vest xám than, áo sơ mi trắng, cà vạt lụa đen, phong thái tự tin như trong Squid Game. Anh bắt tay Nam, giọng trầm ấm: “Anh Nam, rất vui được gặp. Beatrice nói AstroViet là công ty tiên phong. Tôi tò mò về khách sạn vũ trụ của anh.” Lee Min-jung, 53 tuổi, bước bên cạnh, dáng mảnh mai, gương mặt thanh tú với mũi cao, môi mọng, mặc váy lụa xanh ngọc ôm sát, tóc đen dài óng ả xõa sóng, đeo bông tai kim cương nhỏ, hương nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ. Cô mỉm cười nhẹ, bắt tay Nam và Ngọc Anh: “Anh Nam, chị Ngọc Anh, chào hai người. Byung-hun rất hào hứng với dự án này.” Nam đáp, giọng thân thiện: “Anh Lee, chị Lee, cảm ơn đã đến. AstroViet muốn hợp tác với anh Lee để đưa khách sạn vũ trụ thành biểu tượng toàn cầu. Chị Lee, Beatrice nói chị có thể đóng cameo, đúng không?” Min-jung gật đầu, giọng nhẹ: “Tôi đang cân nhắc. Tùy vào kịch bản.”
Họ ngồi vào bàn, thực đơn được dọn lên: khai vị là salad jeonbok với bào ngư và rong biển, món chính gồm bibimbap truffle với nấm cục đen, sườn bò galbi nướng sốt đậu nành, và cá tuyết áp chảo với sốt miso. Tráng miệng là kem misutgaru với hạt dẻ rang. Nam nâng ly soju, ánh đèn phản chiếu trên ly thủy tinh: “Vì AstroViet và sự hợp tác này.” Lee Byung-hun chạm ly, cười: “Vì khách sạn vũ trụ, và hy vọng là một quảng cáo tuyệt vời.” Min-jung nhấp môi, mỉm cười lịch sự, đặt ly xuống nhẹ nhàng.
Ngọc Anh mở iPad, trình bày: “Anh Lee, quảng cáo dài 2 phút. Anh vào vai phi hành gia, bước vào suite khách sạn vũ trụ, trải nghiệm không trọng lực, ngắm Trái Đất qua cửa kính lớn. Chúng ta quay tại studio CJ ENM, kết hợp CGI từ Weta Digital, nhắm khách thượng lưu châu Á và phương Tây.” Lee gật đầu, giọng trầm: “Ngọc Anh, tôi thích ý tưởng này. Tôi từng đóng Storm Shadow trong G.I. Joe, vai phi hành gia sẽ thú vị. Min-jung, em nghĩ sao nếu làm khách VIP trong quảng cáo?” Min-jung nhấp soju, đáp chậm: “Byung-hun, em cần xem kịch bản trước. Vai cameo nghe hay, nhưng em muốn đảm bảo nó phù hợp.” Nam gật đầu, giọng thân thiện: “Chị Lee, chúng tôi sẽ soạn kịch bản chi tiết, đảm bảo vai của chị nổi bật.” Không khí bàn ăn ấm áp, tiếng dao nĩa chạm đĩa nhẹ nhàng, nhưng Nam bắt đầu để ý đến Lee Min-jung, váy lụa xanh của cô cọ nhẹ tay anh khi cô với lấy đĩa salad.
Bữa tối trôi qua nửa giờ, mùi truffle từ bibimbap hòa quyện với hương soju, ánh đèn vàng lấp lánh trên bàn. Nam ngồi cạnh Lee Min-jung, vai anh cách cô vài phân, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô và hương hoa nhài thoảng qua. Anh nhấp ly soju thứ ba, đầu óc hơi lâng lâng, dục vọng trỗi dậy khi nhớ đến ảnh Lee Min-jung trên Soompi, gương mặt thanh tú và dáng mảnh mai trong váy lụa. Lee Byung-hun và Ngọc Anh đang thảo luận về lịch quay, anh quay sang Min-jung, giọng nhỏ, chậm rãi: “Chị Lee, tôi xem April Snow của chị trên máy bay. Chị đẹp hơn trên màn ảnh nhiều.” Cô mỉm cười gượng, nghiêng người ra xa, đáp nhẹ: “Cảm ơn anh Nam, nhưng đó là phim cũ rồi. Tôi không đóng nhiều nữa.” Cô cầm đũa, gắp miếng bào ngư, cố tránh giao tiếp.
Nam không dừng lại, đặt tay trái xuống dưới bàn, ngón tay chạm nhẹ đùi cô qua lớp lụa xanh, vuốt chậm từ đầu gối lên, tiến gần háng. Min-jung cứng người, tay cầm đũa khựng lại, cô đẩy tay anh ra, giọng nhỏ nhưng sắc bén: “Anh Nam, xin dừng lại. Tôi không muốn như thế này.” Anh mỉm cười, giả vờ vô ý, rút tay về, nhưng tiếp tục: “Chị Lee, tôi chỉ muốn thân thiện thôi. Vai cameo của chị sẽ làm quảng cáo bùng nổ.” Cô cau mày, nắm chặt khăn lụa trên bàn, cơ thể nghiêng hẳn sang bên phải, gần Lee Byung-hun hơn. Cô đáp, giọng lạnh: “Anh Nam, tôi hiểu ý anh, nhưng xin hãy tôn trọng tôi. Tôi cần không gian.”
Nam nhấp thêm soju, dục vọng che mờ lý trí. Khi rót rượu cho cô, anh cố ý để ngón tay lướt qua cổ tay cô, chạm nhẹ vào da, cảm nhận sự mềm mại. Min-jung rút tay nhanh, ly soju nghiêng, vài giọt rơi xuống khăn bàn. Cô nhìn thẳng vào anh, giọng run nhưng kiên quyết: “Anh Nam, đủ rồi. Tôi không thoải mái, và tôi muốn anh dừng lại ngay.” Cô quay sang chồng, đặt tay lên vai anh: “Byung-hun, em hơi mệt. Có lẽ mình nên về sớm.” Lee Byung-hun, đang nói về CGI với Ngọc Anh, ngừng lại, quay sang cô: “Min-jung, em ổn không? Nếu mệt thì mình về.” Cô gật đầu, không giải thích: “Vâng, em cần nghỉ.”
Ngọc Anh, ngồi đối diện, thoáng thấy cử chỉ của Nam, nhíu mày, nhưng không lên tiếng, lo ngại làm căng thẳng bầu không khí. Lee Byung-hun không nhận ra xung đột, chỉ nghĩ vợ mệt. Nam, cảm nhận sự khó chịu của Min-jung, biết mình đã vượt giới hạn, nhưng giữ vẻ bình tĩnh, nói chậm: “Chị Lee, mong chị không giận. Tôi chỉ muốn buổi tối vui vẻ. Nếu chị mệt, chúng ta có thể gặp lại ngày mai.” Min-jung không đáp, đứng dậy, cầm túi xách, váy lụa xanh bay nhẹ. Cô gật đầu với Ngọc Anh: “Chị Ngọc Anh, cảm ơn chị. Tôi sẽ xem xét kịch bản.” Với Nam, cô chỉ nói: “Anh Nam, tạm biệt.” Lee Byung-hun bắt tay Nam và Ngọc Anh: “Nam, Ngọc Anh, chúng ta nói tiếp ngày mai nhé. Cảm ơn bữa tối.” Họ rời đi, Min-jung đi trước, không quay lại.
Nam ngồi lại, nhấp soju, cảm giác áy náy xen lẫn tự biện minh rằng cô sẽ không làm lớn chuyện. Ngọc Anh nhìn anh, giọng nhỏ: “Nam, tôi thấy chị Min-jung rất khó chịu. Có chuyện gì xảy ra không?” Anh lắc đầu, giọng bình thản: “Ngọc Anh, không có gì nghiêm trọng. Cô tập trung vào Lee Byung-hun và kịch bản đi.” Cô gật, nhưng vẻ lo lắng không giấu được. Họ rời nhà hàng, xe đưa về Lotte Hotel. Nam nhận email từ Beatrice: “Nam, Lee Byung-hun phản hồi tích cực. Min-jung có thể cần thuyết phục thêm.” Anh trả lời: “Beatrice, tôi sẽ gặp anh Lee ngày mai. Cảm ơn cô.” Anh nghĩ thoáng về Leonor, lòng nặng trĩu, nhưng tự nhủ phải giữ quảng cáo đi đúng hướng.
Lee Min-jung muốn rút lui, Nam đề nghị Lee Byung-hun thuyết phục
Sáng 26 tháng 7, tại phòng họp riêng ở Lotte Hotel Seoul, ánh nắng lấp lánh qua cửa kính, sông Hàn lấp loáng phía xa. Nam mặc vest xám, áo sơ mi trắng, ngồi đối diện Lee Byung-hun, 65 tuổi, trong áo sơ mi trắng, quần tây đen, phong thái điềm tĩnh nhưng nghiêm túc. Ngọc Anh, mặc blazer xanh navy, ngồi cạnh, iPad mở sẵn slide. Không khí phòng họp tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy lạnh rì rì. Lee mở lời, giọng chậm, trầm: “Nam, tôi đã nói chuyện với Min-jung sáng nay. Cô ấy không muốn tham gia cameo trong quảng cáo. Cô ấy không nói rõ lý do, chỉ bảo cảm thấy không thoải mái với buổi tối qua. Anh có biết chuyện gì không?”
Nam nhấp cà phê, giữ vẻ thân thiện, đáp chậm: “Anh Lee, tôi rất tiếc nếu chị Min-jung không thoải mái. Có lẽ tôi hơi nhiệt tình quá khi mời chị ấy đóng cameo. Tôi chỉ muốn chị ấy thấy vai này quan trọng với quảng cáo. Anh nghĩ sao nếu chúng ta điều chỉnh vai cho chị ấy, ví dụ ngắn hơn, ít cảnh hơn?” Lee lắc đầu, giọng trầm: “Nam, Min-jung khá kiên quyết. Tôi biết cô ấy, khi đã quyết thì khó thay đổi. Tôi đã cố thuyết phục, nhưng cô ấy nói muốn tập trung cho gia đình và con trai, Joon-hoo.” Anh ngừng lại, nhấp nước, tiếp tục: “Còn tôi, tôi vẫn hào hứng với vai phi hành gia. Kịch bản thế nào rồi?”
Ngọc Anh chen vào, giọng nhẹ: “Anh Lee, chúng tôi đã soạn kịch bản sơ bộ: anh xuất hiện trong bộ đồ phi hành gia, bước vào suite khách sạn, bật hệ thống không trọng lực, và ngắm Trái Đất. Có một cảnh anh nâng ly rượu với khách VIP. Nếu chị Min-jung không tham gia, chúng tôi có thể thay bằng KOL như Son Ye-jin.” Lee gật đầu: “Ngọc Anh, tôi thích kịch bản này. Gửi tôi bản đầy đủ, BH Entertainment sẽ duyệt trong 5 ngày. Nhưng về Min-jung, tôi không chắc cô ấy sẽ đổi ý.”
Nam nghiêng người, giọng chậm, chân thành: “Anh Lee, tôi hiểu quyết định của chị Min-jung. Nhưng cameo của chị ấy sẽ thu hút khán giả nữ, đặc biệt ở Hàn Quốc và Trung Quốc, nơi chị ấy rất nổi tiếng. Anh có thể nói chuyện với chị ấy lần nữa không? Chúng tôi sẵn sàng tăng thù lao hoặc điều chỉnh lịch quay cho tiện. AstroViet rất trân trọng cả hai.” Lee xoa cằm, suy nghĩ, đáp: “Nam, tôi sẽ thử nói lại với Min-jung, nhưng tôi không hứa. Cô ấy đang không vui, và tôi tôn trọng cảm xúc của cô ấy. Nếu cô ấy từ chối, các anh có kế hoạch dự phòng chứ?” Nam gật đầu: “Anh Lee, nếu chị Min-jung không tham gia, chúng tôi sẽ mời Son Ye-jin hoặc Park Shin-hye, cả hai đều hợp vai khách VIP. Nhưng tôi vẫn hy vọng chị Min-jung sẽ cân nhắc.”
Ngọc Anh bổ sung: “Anh Lee, chúng tôi cũng phối hợp với KOLs trên WeChat và Douyin để mở rộng khán giả châu Á. Quảng cáo này sẽ chạy đồng thời với chiến dịch PR của Beatrice trên SCMP.” Lee mỉm cười nhẹ: “Ngọc Anh, các anh rất chuyên nghiệp. Tôi sẽ gửi phản hồi sớm. Nam, cảm ơn sự nhiệt tình của anh, và bữa tối hôm qua rất tuyệt.” Anh bắt tay Nam và Ngọc Anh, đứng dậy, rời phòng họp, dáng đi điềm tĩnh.
Ra thêm truyện đi bác
Thêm truyện đi bạn