Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 127: Cameo
Máy bay đáp xuống sân bay Incheon, Seoul, lúc 9 giờ sáng, không khí mát mẻ, bầu trời trong xanh. Nam mặc vest xám Hugo Boss, áo sơ mi trắng, đeo đồng hồ Patek Philippe, bước xuống, được tài xế AstroViet đưa đến Lotte Hotel Seoul, một khách sạn 5 sao ở Gangnam với sảnh đá cẩm thạch và tầm nhìn ra thành phố nhộn nhịp. Anh tắm nhanh, thay cà vạt xanh navy, kiểm tra tin nhắn từ Trần Ngọc Anh: “Nam, tôi ở studio. Đội quay sẵn sàng.” Anh trả lời: “Ngọc Anh, tôi đến ngay.”
Tại studio ở Gangnam, một tòa nhà kính hiện đại, Nam bước vào phim trường rộng 500 m², ánh đèn sân khấu chiếu sáng mô hình sảnh khách sạn vũ trụ: tường kính trong suốt, ghế lơ lửng giả lập không trọng lực, màn hình LED hiển thị Trái Đất. Máy quay 8K Arri Alexa, cần cẩu quay, và màn xanh bao quanh, tạo không gian giả lập quỹ đạo. Đội quay 30 người, gồm đạo diễn Kim Ji-hoon, 50 tuổi, mặc áo khoác đen, và kỹ thuật viên CGI từ Industrial Light & Magic, đang điều chỉnh ánh sáng. Trần Ngọc Anh, 40 tuổi, mặc áo blazer trắng, váy bút chì đen, tóc ngắn nhuộm nâu, đón Nam, giọng lịch sự: “Nam, Lee Byung-hun đang thử trang phục phi hành gia, Min-jung chuẩn bị cameo. Chúng ta quay cảnh sảnh trước, rồi cảnh không trọng lực của anh Lee.”
Nam quan sát, ấn tượng với mô hình sảnh: quầy lễ tân cong, đèn LED giả lập sao, và logo AstroViet lấp lánh. Anh bắt tay Kim Ji-hoon: “Đạo diễn Kim, phim trường rất chuyên nghiệp. Cảnh đầu tiên thế nào?” Kim đáp: “Nam, chúng tôi quay anh Lee bước vào sảnh, ánh sáng giả lập không gian. Min-jung sẽ quay cảnh cầm cocktail sau.” Nam gật đầu, đi quanh, kiểm tra đạo cụ: ly cocktail lơ lửng bằng nam châm ẩn, ghế bay điều khiển từ xa. Anh nghĩ: “Quảng cáo này sẽ làm khách thượng lưu phát cuồng.”
Lee Byung-hun, 65 tuổi, tóc đen vuốt ngược, gương mặt góc cạnh, mặc bộ đồ phi hành gia trắng, đeo mũ bảo hộ, bước ra từ phòng hóa trang. Anh bắt tay Nam, giọng ấm áp: “Nam, studio này như phim G.I. Joe của tôi. Cảnh sảnh sẽ hoành tráng.” Nam cười: “Anh Lee, anh là linh hồn của quảng cáo. Min-jung đâu rồi?” Lee chỉ về phía phòng chờ: “Cô ấy đang thử váy.” Lee Min-jung, 53 tuổi, xuất hiện, mặc váy lụa trắng ôm sát, lộ dáng mảnh mai, gương mặt thanh tú, môi mọng, tóc đen dài buộc cao, đeo bông tai kim cương nhỏ, hương nước hoa hoa nhài thoảng qua. Cô gật đầu với Nam, giọng lạnh: “Anh Nam, tôi sẵn sàng. 2 ngày, đúng không?” Nam đáp, giọng thân thiện: “Min-jung, chính xác. Chúng tôi sẽ làm cô tỏa sáng.” Cô quay đi, rõ ràng giữ khoảng cách sau vụ quấy rối.
Nam đứng cạnh Ngọc Anh, quan sát Lee Byung-hun diễn thử, lòng rạo rực khi thấy Min-jung. Anh thì thầm: “Ngọc Anh, Min-jung trông căng thẳng. Theo dõi cô ấy nhé.” Cô gật đầu: “Rõ, Nam. Tôi sẽ đảm bảo cô ấy thoải mái.” Cảnh đầu tiên bắt đầu, Lee Byung-hun bước vào sảnh, máy quay lướt qua, ánh sáng lấp lánh. Kim hô: “Cắt! Tốt! Nghỉ 10 phút, chuẩn bị cảnh Min-jung!” Nam kiểm tra email từ Minh: “Nam, Sullivan & Cromwell cần thêm tài liệu cho SEC.” Anh trả lời: “Minh, gửi ngay.” Anh bước về phía bàn cà phê, dục vọng trỗi dậy khi thấy Min-jung trò chuyện với đội quay.
Trong giờ giải lao, ánh đèn studio dịu xuống, không khí náo nhiệt quanh bàn cà phê, ly cà phê bốc khói, khay tteokbokki cay đỏ bày bên cạnh bánh macaron Hàn Quốc. Lee Min-jung đứng giữa Lee Byung-hun, đạo diễn Kim Ji-hoon, Trần Ngọc Anh, và kỹ thuật viên ánh sáng Park Soo-jin, 35 tuổi, mặc áo phông trắng, thảo luận về cảnh cameo của cô. Cô cầm ly cà phê, giọng nhẹ nhàng nhưng chuyên nghiệp: “Đạo diễn Kim, tôi muốn bước chậm hơn trong cảnh cầm cocktail, để máy quay bắt ánh sáng trên váy lụa. Có cần thêm đạo cụ, như túi xách không?” Kim, nhấp cà phê, gật đầu: “Min-jung, ý hay. Túi xách nhỏ sẽ tăng độ sang. Ngọc Anh, đội đạo cụ chuẩn bị được chứ?” Ngọc Anh, kiểm tra tablet, đáp: “Đạo diễn, tôi sẽ thêm túi Dior mini. Min-jung, cô muốn màu bạc hay đen?”
Nam tiến đến, đứng sát Min-jung, vai anh chạm nhẹ vai cô, mùi nước hoa hoa nhài thấm vào từng hơi thở, làm dục vọng trong anh bùng cháy. Anh tham gia cuộc trò chuyện, giọng thân thiện, che giấu ý đồ: “Min-jung, túi bạc sẽ hợp với váy lụa trắng, làm cô nổi bật như trong White Nights. Soo-jin, ánh sáng dịu hơn được không, để váy lấp lánh?” Soo-jin, đang ăn tteokbokki, gật đầu: “Anh Nam, tôi sẽ giảm 10% độ sáng, thêm bộ lọc để ánh sáng mềm hơn.” Lee Byung-hun, đứng cạnh, cười: “Nam, anh chú ý chi tiết thật. Min-jung, em nên thử vòng cổ kim cương nữa, như trong sự kiện Pinkvilla.” Min-jung gật đầu, giọng bình tĩnh: “Byung-hun, em sẽ thử. Đạo diễn, vòng cổ có làm phân tâm máy quay không?”
Lợi dụng đám đông và góc khuất sau bàn cà phê, Nam lén đưa tay trái dưới váy lụa trắng của Min-jung, ngón trỏ và ngón giữa trượt chậm qua lớp quần lót lụa mỏng, chạm vào lồn hồng hào, nóng bỏng, đã ướt át từ sự căng thẳng của phim trường. Dâm thủy rỉ ra, lấp lánh, thấm vào đầu ngón tay anh, chảy dọc đùi mảnh mai của cô, tạo vệt ướt nhỏ trên làn da trắng ngần. Anh giữ nhịp chậm, ngón trỏ vuốt dọc môi lồn, cảm nhận từng nếp gấp mềm mại, lồn cô run nhẹ, co bóp quanh ngón tay. Tay phải anh luồn qua eo cô, qua lớp lụa mỏng, chạm vú trái, ngón cái và ngón trỏ xoay chậm quanh núm vú, núm vú hồng nhạt cứng lên, lấp lánh mồ hôi dưới ánh đèn studio, vú cô rung nhẹ theo từng xoay.
Min-jung cứng người, tay trái nắm chặt ly cà phê, móng tay bấm vào lòng bàn tay, mặt đỏ bừng, môi mím chặt để kìm tiếng rên. Cô cố giữ giọng, nói với Ngọc Anh, giọng run nhẹ nhưng rõ: “Chị Ngọc Anh, cocktail màu xanh có hợp không gian vũ trụ không? Tôi sợ màu sáng quá.” Ngọc Anh, không nhận ra, đáp: “Min-jung, xanh ngọc rất hợp, như Trái Đất từ quỹ đạo. Tôi sẽ báo đội đạo cụ giữ màu đó.” Nam, vẫn kích thích, thì thầm sát tai cô, hơi thở nóng bỏng: “Min-jung, màu xanh làm cô quyến rũ hơn.” Anh đẩy ngón giữa vào lồn, chậm rãi, cảm nhận lồn cô siết chặt, dâm thủy chảy nhiều hơn, lấp lánh, thấm ướt quần lót, tạo vệt ướt trên váy lụa. Anh xoay núm vú mạnh hơn, ngón cái ấn nhẹ, núm vú lấp lánh, vú cô căng lên, mồ hôi chảy dọc cổ, lấp lánh dưới ánh đèn.
Min-jung nhẫn nhục, không dám phản kháng, sợ Lee Byung-hun, đang nói với Kim về CGI, hoặc đội quay chú ý, đặc biệt sau khi cô miễn cưỡng đồng ý cameo. Cô tiếp tục, giọng run hơn, hỏi Soo-jin: “Chị Soo-jin, ánh sáng dịu hơn nữa được không? Tôi sợ bị chói khi quay từ trên.” Soo-jin, cầm máy đo ánh sáng, cười: “Min-jung, yên tâm, tôi sẽ thêm bộ lọc. Cô trông hơi nóng, cần quạt không?” Min-jung lắc đầu, giọng yếu: “Không cần, cảm ơn chị.” Lee Byung-hun, quay sang, nhận thấy cô đỏ mặt, hỏi: “Min-jung, em ổn chứ? Trông em hơi căng thẳng.” Cô cười gượng: “Byung-hun, em ổn, chỉ hơi nóng thôi.” Kim, nhấp cà phê, bổ sung: “Min-jung, studio có điều hòa, nhưng váy lụa dễ làm cô nóng. Cần nghỉ thêm không?” Cô lắc đầu: “Đạo diễn, tôi ổn.”
Nam, giữ nhịp chậm, kéo dài khoái lạc, ngón giữa móc sâu hơn, ngón cái vuốt âm vật, lồn cô co bóp mạnh, dâm thủy phun ra, lấp lánh, chảy xuống sàn gỗ, tạo vệt ướt nhỏ. Anh bóp núm vú, ngón tay xoay chậm, cảm nhận vú cô run rẩy, mồ hôi thấm qua lụa, lấp lánh. Min-jung đạt cực khoái, lồn phun nước, lấp lánh, chân cô run mạnh, cô tựa nhẹ vào bàn để giữ thăng bằng, ly cà phê nghiêng, vài giọt rơi xuống tay, cô vội lau. Cô cắn môi, rên nhỏ trong cổ họng, cố nói với Kim, giọng lạc đi: “Đạo diễn, góc quay từ trên xuống ổn chứ? Tôi muốn thử một lần trước khi quay chính.” Kim gật đầu: “Min-jung, hoàn hảo. Chúng tôi sẽ dùng cần cẩu, quay thử ngay sau giải lao.”
Ngọc Anh, đứng cạnh, nhận thấy Min-jung run, nghĩ do áp lực, thì thầm với Nam: “Nam, Min-jung trông không ổn. Có nên cho cô ấy nghỉ thêm không?” Nam, rút tay chậm, lau ngón tay vào khăn giấy, mỉm cười: “Ngọc Anh, cô ấy ổn thôi, chỉ hơi căng thẳng. Để cô ấy diễn.” Anh đứng thẳng, hỏi Kim: “Đạo diễn, cảnh cocktail của Min-jung quay bao lâu?” Kim đáp: “Nam, khoảng 2 giờ, cần 3 góc.” Min-jung, lấy khăn giấy lau đùi kín đáo, váy lụa ướt một mảng nhỏ, cô dùng túi xách che, mặt đỏ bừng, nhẫn nhục giữ im lặng. Lee Byung-hun, quay sang cô, nắm tay: “Min-jung, em làm tốt lắm. Cứ bình tĩnh.” Cô gật đầu, tránh nhìn Nam, nghĩ: “Chỉ 2 ngày, mình phải chịu đựng.”
Nam đứng cạnh Ngọc Anh, giả vờ vô tư, lòng rạo rực, biết Min-jung sẽ không lên tiếng, như lần trước. Anh nghĩ: “Cô ấy không dám làm lớn, quảng cáo sẽ thành công.” Soo-jin, nhìn Min-jung, thì thầm với Kim: “Đạo diễn, Min-jung trông mệt. Có cần nước không?” Kim lắc đầu: “Cô ấy nói ổn. Chuẩn bị quay thôi.” Nam quan sát Min-jung, dục vọng vẫn cháy, nhưng tập trung vào phim trường, sẵn sàng giám sát cảnh tiếp theo.
Giải lao kết thúc, ánh đèn studio sáng rực, đội quay vào vị trí, máy quay 8K sẵn sàng. Lee Min-jung, vẫn mặc váy lụa trắng, đứng ở sảnh khách sạn, cầm ly cocktail giả lập màu xanh, nam châm ẩn làm ly lơ lửng. Cô hít sâu, che giấu sự khó chịu, lau mồ hôi trên trán, kiểm tra váy để đảm bảo không lộ dấu vết dâm thủy. Cô thì thầm với trợ lý hóa trang, Minh-ji, 28 tuổi: “Minh-ji, chỉnh lại tóc, tôi hơi rối.” Minh-ji gật đầu, buộc lại tóc, không nhận ra căng thẳng của cô. Min-jung tránh Nam, đứng xa, tập trung diễn xuất, quyết tâm hoàn thành cảnh trong ngày đầu.
Đạo diễn Kim hô: “Quay!” Min-jung bước chậm qua sảnh, mỉm cười thanh lịch, ly cocktail lơ lửng, ánh sáng chiếu qua váy lụa, tạo hiệu ứng lấp lánh. Máy quay lướt từ trên xuống, cần cẩu di chuyển mượt mà. Kim hô: “Tốt! Quay lại góc bên!” Min-jung lặp lại, giữ nụ cười, nhưng tay nắm ly chặt hơn, cơ thể vẫn run nhẹ sau cực khoái. Cô nghĩ: “Chỉ 2 ngày, mình sẽ vượt qua.” Sau 5 lần quay, Kim hô: “Cắt! Hoàn hảo! Nghỉ 15 phút, chuẩn bị cảnh Lee bay!” Min-jung rời phim trường, đi thẳng đến phòng hóa trang, ngồi trước gương, kiểm tra váy, uống nước để trấn tĩnh, rõ ràng muốn tránh Nam.
Lee Byung-hun chuẩn bị cảnh bay, mặc dây an toàn, treo trên dây cáp để giả lập không trọng lực. Anh nói với Nam: “Nam, cảnh này sẽ làm khán giả kinh ngạc, như Squid Game. Min-jung diễn tốt chứ?” Nam gật đầu: “Anh Lee, cô ấy tuyệt vời, rất tự nhiên.” Lee cười: “Cô ấy luôn thế.” Nam quan sát Min-jung từ xa, cô trò chuyện với Minh-ji, giữ khoảng cách, rõ ràng căng thẳng nhưng chuyên nghiệp. Ngọc Anh đứng cạnh Nam, thì thầm: “Nam, Min-jung trông không ổn. Có nên hỏi cô ấy không?” Anh lắc đầu: “Ngọc Anh, để cô ấy tập trung. Theo dõi tiến độ, đảm bảo quay đúng lịch.”
Cảnh tiếp theo bắt đầu, Lee Byung-hun “bay” trong sảnh, dây cáp nâng anh lên, máy quay ghi hình, CGI sẽ thêm hình Trái Đất lấp lánh. Kim điều chỉnh: “Lee, nghiêng trái chút, để thấy logo AstroViet!” Lee diễn mượt mà, ánh sáng chiếu qua bộ đồ phi hành gia, tạo hiệu ứng không gian. Nam đứng sau màn hình giám sát, hài lòng, nghĩ: “Quảng cáo này sẽ là bước ngoặt.” Anh kiểm tra email từ Minh: “Nam, Sullivan & Cromwell gửi tài liệu bổ sung cho SEC. Cổ phiếu NYSE ổn.” Anh trả lời: “Minh, tốt. Giữ bí mật.” Anh nghĩ thoáng về Leonor và Isabella, cảm giác áy náy với Min-jung, nhưng tự nhủ quảng cáo sẽ thành công. Anh quan sát phim trường, sẵn sàng giám sát ngày quay thứ hai, dẫn dắt AstroViet qua áp lực SEC và cột mốc khai trương khách sạn vũ trụ.
Ra thêm truyện đi bác
Thêm truyện đi bạn