Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 132: Chuyến bay trải nghiệm
Sáng 25 tháng 9, sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc hiện lên như một kiệt tác công nghệ, nhà ga kính cong vút cao 30 m, ánh nắng phản chiếu lấp lánh trên bề mặt. Bãi đáp composite rộng 2 km², bệ phóng thép cao 50 m, và tháp điều khiển trắng bạc đứng sừng sững, như cổng vào vũ trụ. AstroPod Model B, thân tàu dài 15 m, mũi nhọn sắc sảo, vỏ bạc ánh kim, cửa sổ kính chống tia vũ trụ, đậu trang nghiêm trên bãi, động cơ plasma ẩn dưới thân, sẵn sàng bứt phá Mach 10. Nội thất tàu là đỉnh cao xa xỉ: bốn ghế da trắng mềm mại, khâu tay, màn hình 8K cong chiếm nửa bức tường, bảng điều khiển cảm ứng phát sáng xanh lam, mùi da mới hòa quyện với hương kim loại lạnh. Hệ thống đèn LED chạy dọc trần, tạo ánh sáng dịu, như bầu trời đêm.
Nam đứng trên bãi đáp, bên cạnh là Trần Ngọc Anh cầm tablet, kiểm tra lịch trình với nụ cười chuyên nghiệp. Một chiếc Rolls-Royce Phantom lướt đến, Thái tử Hussein bước ra, giọng trầm ấm, bắt tay Nam: “Nam, sân bay này vượt xa tưởng tượng. Như bước ra từ phim khoa học viễn tưởng. Tàu sẵn sàng chưa?” Nam cười chậm, giọng thân thiện: “Thái tử, AstroPod đã kiểm tra ba lần. Hôm nay, ngài và Công nương sẽ thấy Trái Đất từ góc nhìn 400 km.”
Công nương Rajwa Al Hussein xuất hiện, váy lụa vàng nhạt bó sát, ôm lấy đường cong mảnh mai, dài đến đầu gối, lộ đôi chân thon dài. Gương mặt thanh tú, môi hồng mọng, tóc nâu sóng buộc cao, bông tai ngọc trai lấp lánh, hương nước hoa hoa hồng thoảng qua, quyến rũ đến ngạt thở. Cô nắm tay Hussein, giọng nhẹ, chậm: “Anh Nam, tôi chưa từng bay vào vũ trụ. Hơi run, nhưng… hào hứng.” Nam nghiêng đầu, mỉm cười: “Công nương, cảm giác lơ lửng sẽ làm cô mê mẩn. Tôi sẽ ở ngay cạnh, dẫn cô qua từng khoảnh khắc.” Rajwa cắn môi, gật nhẹ, một thoáng ngại ngùng.
Ngọc Anh bước tới, giọng rõ ràng, chậm: “Thái tử, Công nương, chuyến bay kéo dài 1 giờ, quỹ đạo thấp 400 km. Hệ thống AI tự động, phi công giám sát. Mời lên tàu.” Họ đi qua cầu thang kính, gió biển Phú Quốc thổi nhẹ, váy Rajwa phấp phới. Trong khoang chính AstroPod, không gian rộng 10 m², bốn ghế da trắng xếp đối diện, cửa sổ lớn lộ bầu trời xanh thẳm, màn hình 8K hiển thị bản đồ quỹ đạo. Phi công Lê Văn Tuấn, 35 tuổi, mặc đồng phục AstroViet xanh đen, cúi chào: “Thái tử, Công nương, chào mừng lên AstroPod. Thắt dây an toàn, cất cánh sau 5 phút.” Hussein ngồi ghế đầu, kiểm tra dây, hỏi chậm: “Tuấn, tàu này có thể đến khách sạn vũ trụ không? Tôi thấy quảng cáo của Lee Min-jung rất ấn tượng.” Tuấn gật đầu: “Thái tử, được, chỉ 30 phút. Hôm nay, ta ngắm Trái Đất trước.”
Rajwa ngồi cạnh Hussein, váy lụa vàng ôm sát, tay nắm ghế, thì thầm: “Hussein, em thấy lạ quá. Lơ lửng thật sao?” Hussein nắm tay cô, giọng dịu: “Rajwa, yên tâm. Nam và đội của anh ấy là chuyên gia.” Nam ngồi đối diện, cài dây, giọng chậm: “Công nương, cứ thả lỏng. Khi không trọng lực bắt đầu, mọi thứ nhẹ như mây. Cô sẽ thích.” Tàu rung nhẹ, động cơ plasma khởi động, âm thanh trầm thấp như tiếng gầm của biển. Màn hình 8K đếm ngược: 10, 9, 8… Cất cánh. AstroPod lao vút, lực G ép họ vào ghế, Phú Quốc thu nhỏ, biển ngọc bích biến thành vệt xanh, bầu trời chuyển từ lam sang đen huyền, sao trời lấp lánh như kim cương.
Sau 5 phút, tàu đạt quỹ đạo thấp, không trọng lực bao trùm. Hussein tháo dây, lơ lửng, cười lớn: “Nam, như Star Wars! Tôi chưa từng thấy gì thế này!” Rajwa tháo dây, tóc nâu sóng lơ lửng, váy lụa vàng bay nhẹ, cô kêu khẽ: “Ôi, Nam… em đang trôi thật!” Nam lơ lửng đến, giữ tay cô, giọng dịu: “Công nương, cứ thả lỏng. Nhìn kìa.” Anh chỉ cửa sổ, Trái Đất hiện ra, xanh lam rực rỡ, mây trắng xoáy, đại dương lấp lánh như viên ngọc khổng lồ. Rajwa thì thầm, giọng run: “Đẹp… đẹp không thể tin nổi. Nam, đây là giấc mơ à?” Anh cười: “Công nương, là thật. Giá 100 triệu USD, đáng từng xu.”
Hussein lơ lửng đến bảng điều khiển, hỏi Tuấn: “Tuấn, AI này có thể tự hạ cánh? Độ an toàn thế nào?” Tuấn đáp: “Thái tử, tự động 100%, chính xác 99,9%. NASA đã kiểm định.” Nam nắm cơ hội, nói nhỏ với Rajwa: “Công nương, khoang VIP có view đẹp hơn. Tôi dẫn cô xem nhé?” Cô ngập ngừng, môi mọng khẽ run, liếc Hussein, rồi thì thầm: “Được, Nam… nhưng nhanh thôi.” Họ lơ lửng qua cánh cửa kính mờ, vào khoang riêng, dục vọng trong Nam bùng cháy, sẵn sàng cho một khoảnh khắc cấm kỵ giữa các vì sao.
Khoang VIP, 5 m², như một viên ngọc giữa vũ trụ, ghế da nhỏ bọc nhung, tường cong lấp lánh ánh LED, cửa sổ tròn lộ Trái Đất xanh lam, sao trời lấp lánh. Nam đóng cửa, khóa lật, tiếng click vang trong tĩnh lặng, chỉ còn hơi thở của họ. Rajwa lơ lửng, váy lụa vàng phấp phới, tóc nâu sóng bay, môi hồng mọng khẽ hé, hương nước hoa hoa hồng quyến rũ, như kéo Nam vào cạm bẫy. Anh tiến sát, hơi thở ấm áp chạm má cô, giọng khàn, chậm: “Rajwa… cô đẹp như ngôi sao, giữa vũ trụ thế này.” Cô cắn môi, má hồng, biểu cảm vừa ngại ngùng vừa khao khát, thì thầm: “Nam… nguy hiểm lắm. Nhưng… em không cưỡng được.”
Anh chạm môi cô, hôn nhẹ, môi mềm mại, lưỡi anh lướt vào, quấn lấy lưỡi cô, chậm rãi, sâu lắng, như thể thời gian tan biến. Rajwa đáp lại, tay ôm cổ anh, rên khẽ, giọng run: “Nam… anh làm em… rạo rực.” Họ xoay tròn trong không trọng lực, váy lụa vàng bay, tóc cô quấn quanh vai anh. Nam cảm nhận cơ thể cô, nóng bỏng, mềm mại, dục vọng trong anh như ngọn lửa. Anh kéo váy, chậm rãi, lộ lồn hồng hào, lông đen mịn, lấp lánh dâm thủy, những giọt nhỏ lơ lửng như sương sao. Anh thì thầm: “Rajwa… cô ướt thế này… vì tôi?” Cô rên, biểu cảm mê đắm, môi run: “Nam… đừng nói… cứ làm đi.”
Ngón giữa anh vuốt âm vật, chậm, đều, lồn cô ướt át, co bóp, dâm thủy phun ra, lơ lửng, lấp lánh như pha lê, va vào tường, cửa sổ. Nam cảm nhận từng nhịp co bóp, lồn cô nóng bỏng, như mời gọi anh sâu hơn. Anh cúi xuống, lưỡi liếm âm vật, mút nhẹ, rồi sâu, lồn cô phun nước, lấp lánh, bay khắp khoang, như mưa sao. Rajwa rên lớn, tay bấu vai anh, biểu cảm đau đớn xen khoái lạc: “Ư… Nam… sâu nữa… em chịu không nổi!” Anh mút mạnh, lưỡi xoay, dâm thủy lơ lửng, lấp lánh, dính lên má anh, ngọt ngào, khiến anh điên cuồng.
Tay trái anh bóp núm vú qua lụa, chậm rãi, núm vú cứng lên, lấp lánh mồ hôi, như hai viên ngọc nhỏ. Anh kéo lụa, lộ vú trắng ngần, bóp mạnh, Rajwa cong người, rên: “Nam… đau… nhưng thích…” Nam cảm nhận vú cô, mềm mại, nóng bỏng, dục vọng anh dâng trào, như muốn nuốt chửng cô. Rajwa lơ lửng, tay sục chim anh qua quần, mở khóa, chim bật ra, dài 20 cm, đỏ rực, gân nổi, rỉ nước, lấp lánh. Cô thì thầm, giọng khàn: “Nam… to quá…” Cô bú cu anh, lưỡi xoay đầu khấc, miệng nóng, mút sâu, nước dãi lơ lửng như ngọc trai, bay quanh họ. Nam rên nhỏ, cảm giác khoái lạc lan khắp cơ thể, như điện chạy dọc sống lưng: “Rajwa… miệng cô… tuyệt quá…”
Cô ngậm sâu, cu anh chạm họng, cô ho nhẹ, nước dãi lấp lánh, biểu cảm vừa nỗ lực vừa mê đắm. Anh kéo cô lên, hôn môi, lưỡi quấn, vị dâm thủy và nước dãi hòa quyện. Anh cởi quần, đâm chim vào lồn, chậm rãi, lồn siết chặt, nóng bỏng, lấp lánh dâm thủy. Rajwa rên dài, biểu cảm đau đớn xen khoái lạc, môi run, má hồng: “Nam… sâu… em… tan chảy rồi…” Nam cảm nhận lồn cô, như hút lấy anh, từng nhịp co bóp, dục vọng anh bùng nổ, nhưng anh giữ nhịp chậm, muốn kéo dài khoảnh khắc. Họ xoay tròn, anh bóp vú, bóp mạnh, núm vú đỏ ửng, lấp lánh mồ hôi. Lồn cô phun nước, lơ lửng, lấp lánh, như những viên ngọc bay trong không gian.
Ngoài khoang, Hussein hỏi Tuấn, giọng vang qua cửa: “Tuấn, khách sạn vũ trụ xa lắm không? Tôi thấy ánh sáng phía trên.” Tuấn đáp: “Thái tử, 200 km, ngay kia.” Nam tăng nhịp, nhưng vẫn chậm, đâm sâu, lồn Rajwa co bóp, cô rên: “Nam… em… sắp ra…” Anh thì thầm: “Rajwa… cùng nhau nhé…” Cả hai đạt cực khoái, lồn cô phun nước, lấp lánh, tinh trùng anh xuất ra, trắng đục, lơ lửng như ngọc trai, hòa dâm thủy, bay khắp khoang, va vào tường, cửa sổ, ghế da, như bức tranh nhục dục giữa vũ trụ. Nam cảm nhận khoái lạc ngập tràn, như chạm đỉnh thiên đường, Rajwa cong người, rên dài, biểu cảm mê đắm, môi hé, má đỏ rực.
Rajwa thở hổn hển, váy rối, tóc dính mồ hôi, thì thầm: “Nam… nhiều quá… dọn đi, kẻo Hussein thấy!” Nam bật hệ thống hút khí, tinh trùng và dâm thủy biến mất, nhưng vài giọt lấp lánh sót lại, lơ lửng gần cửa. Hussein lơ lửng vào khoang chính, thấy giọt nước, hỏi chậm: “Nam, Rajwa, mấy giọt này là gì? Nước mát à?” Nam cười, giọng bình tĩnh: “Thái tử, hệ thống làm mát nhỏ giọt. Đã xử lý, không sao.” Rajwa trở ra, tóc rối, váy chỉnh vội, biểu cảm bình tĩnh, nói nhỏ: “Hussein, khoang VIP… đẹp lắm. View Trái Đất… không thể quên.” Hussein gật đầu, không nghi ngờ: “Tốt. Nam, con tàu này hoàn hảo.”
Nam dẫn cả hai về khoang chính, Trái Đất lấp lánh qua cửa sổ. Rajwa ngồi xuống, tránh nhìn Nam, dục vọng vẫn âm ỉ trong cô. Tàu bắt đầu hạ cánh, lực G kéo nhẹ, Phú Quốc hiện ra, biển xanh ngọc bích, bãi đáp lấp lánh. Họ rời tàu, bước xuống cầu thang, gió biển mặn mà thổi qua, váy Rajwa phấp phới, như muốn che giấu bí mật vừa xảy ra.
Chiều 25 tháng 9, văn phòng kính trong nhà ga sân bay Phú Quốc hiện lên sang trọng, ánh nắng vàng chiếu qua cửa, phản chiếu trên bàn gỗ mun dài 3 m, ghế da đen bóng loáng. Nam, Hussein, Rajwa, và Ngọc Anh ngồi quanh bàn, hợp đồng AstroPod Model B, trị giá 75 triệu USD, đặt trước mặt, in trên giấy trắng, logo AstroViet lấp lánh. Một khay bạc trên bàn có trà Earl Grey và bánh macaron pistachio, hương thơm thoảng nhẹ. Hussein cầm bút Montblanc, giọng chậm, trầm: “Nam, chuyến bay này là trải nghiệm đỉnh cao. Model B hoàn hảo cho hoàng gia Jordan. Giao tháng 3/2036, đúng không?” Nam gật đầu, giọng thân thiện, chậm: “Thái tử, đúng cam kết. Chúng tôi sẽ tùy chỉnh ghế da trắng, sơn bạc ánh kim, và khắc logo hoàng gia Jordan. Công nương có ý kiến gì không?”
Rajwa nhấp trà, váy lụa vàng lấp lánh, biểu cảm bình tĩnh, giọng nhẹ: “Nam, tôi muốn cửa sổ lớn hơn ở khoang VIP. View Trái Đất… quá đặc biệt.” Cô liếc Nam, ẩn ý, rồi quay sang Hussein, tay chạm tay anh, như che giấu cảm xúc. Nam mỉm cười: “Công nương, ý kiến tuyệt vời. Chúng tôi sẽ mở rộng cửa sổ, thêm kính chống tia vũ trụ, giữ view hoàn hảo.” Ngọc Anh đẩy hợp đồng, giọng rõ ràng: “Thái tử, ký tại đây. AstroViet cam kết giao đúng hạn, bảo hành 5 năm, hỗ trợ kỹ thuật 24/7.” Hussein ký, nét chữ mạnh mẽ, bắt tay Nam: “Nam, hợp tác này sẽ đưa Jordan vào kỷ nguyên vũ trụ. Tôi sẽ quảng bá AstroPod ở Trung Đông.”
Nam cười: “Thái tử, cảm ơn. Đây là khởi đầu cho nhiều hợp đồng lớn hơn.” Rajwa đứng dậy, váy lụa vàng ôm sát, nói nhỏ: “Nam, cảm ơn anh. Chuyến bay… không thể quên.” Cô nắm tay Hussein, rời văn phòng, dáng đi thanh thoát, như mang theo bí mật. Ngọc Anh thì thầm với Nam: “Nam, Jordan là khách VIP đầu tiên. PR sẽ bùng nổ trên X và CNN.” Anh gật đầu: “Ngọc Anh, làm việc với Beatrice ngay. Chúng ta cần photoshoot đẳng cấp.”
Nam kiểm tra email trên iPhone 17 Pro, Minh báo: “Nam, hợp đồng Jordan đẩy NYSE lên 150 USD, SGX 110 SGD. Thị trường phấn khích.” Anh trả lời: “Minh, tuyệt. Đẩy PR, theo dõi HKEX.” Anh bước ra ban công văn phòng, gió biển Phú Quốc thổi qua, mang theo mùi mặn mà. Anh gọi video cho Beatrice Borromeo, cô xuất hiện từ Milan, áo lụa trắng, tóc nâu sóng, giọng ấm, chậm: “Nam, chúc mừng hợp đồng Jordan! Bài đăng trên X đạt 1 triệu lượt thích. Photoshoot thế nào?” Nam đáp, giọng thân mật: “Beatrice, tuần sau, tại Phú Quốc. Lee Min-jung chụp với AstroPod Model A, váy lụa đỏ bó sát, ngắn trên đùi, gợi cảm, nhắm khách VIP. Cô liên hệ Min-jung và Vogue Korea được không? Ngân sách 5 triệu USD.”
Beatrice ghi chú, giọng chậm: “Nam, tôi hình dung rồi. Min-jung trong váy đỏ, đứng cạnh AstroPod, ánh đèn LED tím, tạo vibe vũ trụ, như Big Bet. Tôi thêm khói mù và quạt gió, làm tóc cô ấy bay. Ý anh sao?” Nam gật đầu: “Tuyệt, Beatrice. Nhấn nhục dục nhẹ, nhưng giữ sang trọng. Đăng trên X, WeChat, TikTok, nhắm khách Trung Đông và châu Âu.” Beatrice cười: “Rõ, Nam. Tôi bay sang sớm, phối hợp với Ngọc Anh. Min-jung sẽ làm cả thế giới sững sờ.” Anh kết thúc cuộc gọi, tưởng tượng Lee Min-jung, váy đỏ bó sát, tóc đen óng, đứng cạnh AstroPod, hình ảnh sẽ lan truyền khắp mạng xã hội.
Nam đứng trên ban công, nhìn AstroPod lấp lánh dưới nắng, nghĩ đến Rajwa, khoái lạc trong khoang VIP, lồn cô nóng bỏng, tinh trùng lơ lửng. Anh cảm thấy quyền lực, nhưng lòng khẽ nhói khi nhớ Leonor. Anh nhắn cô: “Em yêu, AstroPod chốt đơn lớn. Anh nhớ em và Isabella.” Leonor trả lời: “Nam, em tự hào lắm! Về sớm nhé, mẹ con em chờ.” Anh giấu bí mật, tập trung vào AstroViet. Anh gọi Ngọc Anh: “Ngọc Anh, chuẩn bị sân bay cho photoshoot. Lee Min-jung sẽ làm bùng nổ truyền thông.” Anh bước vào văn phòng, sẵn sàng cho cột mốc khai trương khách sạn vũ trụ, dẫn dắt AstroViet qua đỉnh cao mới.
Ra thêm truyện đi bác
Thêm truyện đi bạn