Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 142: Bú cu chữa lành
Sáng 17 tháng 2, phòng tập riêng tại cung điện Zarzuela ngập ánh nắng, chiếu qua cửa sổ lớn nhìn ra vườn hoa hồng đỏ thắm, xen lẫn những cây olive xanh mướt đung đưa trong gió. Phòng rộng 50 mét vuông, sàn gỗ óc chó bóng loáng, thảm yoga xanh đậm trải dài, hai bộ tạ tay từ 5 đến 20 kg xếp ngay ngắn trên giá thép không gỉ, và một máy chạy bộ hiện đại với màn hình cảm ứng đứng im lặng ở góc trái. Một màn hình 55 inch treo trên tường trắng, sẵn sàng phát video hướng dẫn, bên cạnh là kệ gỗ sồi để ba chai nước suối Evian, bốn khăn bông trắng gấp gọn, và một loa Bluetooth Bose phát nhạc ambient nhẹ nhàng, tạo cảm giác thư giãn nhưng tràn đầy năng lượng. Một chiếc ghế bọc da nâu đặt gần cửa, bên cạnh là bình hoa cẩm chướng đỏ tươi, mang nét hoàng gia tinh tế.
Nam mặc áo thun thể thao xám bó sát, quần short đen ôm đùi, đứng bên giá tạ, kiểm tra dây kháng lực cao su màu đen, ngón tay lướt qua chất liệu bền chắc, cảm nhận độ đàn hồi. Anh vừa kết thúc cuộc gọi với Trần Ngọc Anh, cập nhật tiến độ tàu vận tải liên hành tinh, đạt 18% thiết kế. Tâm trí anh dao động giữa công việc và buổi tập sắp tới, đặc biệt khi nhớ lại lần trước, khi anh lợi dụng sờ mó Anna. Anh bật máy chạy bộ, bước đi chậm ở tốc độ 5 km/h, cơ bắp chân căng lên, mồ hôi lấm tấm trên trán và gáy, hơi thở đều đặn. Anh nhắn Leonor qua điện thoại: “Em, anh chuẩn bị tập với Anna đây. Chúc em buổi lễ thành công nhé.” Cô trả lời ngay: “Nam, cố lên, đừng để chị Anna bắt nạt anh. Em về sẽ tập bù cùng.” Nam mỉm cười, cất điện thoại vào túi, lòng thoáng xao xuyến, dự cảm buổi tập hôm nay sẽ khác biệt.
Chuông cửa reo nhẹ, Anna Lewandowska bước vào, mặc bộ đồ thể thao bó sát màu xanh đậm, áo croptop ngắn lộ bụng cơ sáu múi săn chắc, quần legging ôm sát đôi chân thon dài, tôn lên đường cong mông tròn đầy. Tóc nâu vàng buộc cao thành đuôi ngựa, lắc nhẹ khi cô di chuyển, cô đeo găng tay võ thuật đen, vai mang túi vải lớn chứa dây kháng lực, bóng yoga, hai bao cát nhỏ 2 kg, và một cuốn sổ tay ghi kế hoạch tập luyện. Mùi nước hoa thể thao thoảng nhẹ, hòa quyện với năng lượng mạnh mẽ của một vận động viên karate từng giành huy chương thế giới. Anna đặt túi xuống sàn gỗ, mỉm cười, giọng trầm ấm: “Chào Nam, hôm nay chỉ có hai chúng ta thôi sao? Anh đã khởi động chưa?” Nam dừng máy chạy, lau mồ hôi bằng khăn, bước đến bắt tay cô, cảm nhận bàn tay cô chắc khỏe, hơi thô ráp vì tập luyện: “Chào Anna, tôi chạy vài phút rồi. Leonor bận dự lễ khánh thành trường học với Felipe, nên cô cứ thách thức tôi đi.”
Anna mở túi, lấy ra đôi găng tay võ thuật dự phòng, một cuốn sổ tay bìa da, và hai bao cát nhỏ. Cô lật sổ, kiểm tra kế hoạch, nói: “Nam, hôm nay tôi muốn anh thử karate, tập trung vào đấm và đá, kết hợp với HIIT để tăng sức bền. Anh từng tập võ chưa?” Nam gật đầu, giọng chậm: “Anna, hồi trẻ tôi học taekwondo ở Việt Nam vài năm, nhưng giờ chắc quên gần hết. Cô dạy tôi từ đầu nhé.” Cô cười, giọng tự tin: “Tốt lắm, Nam. Karate cần kỷ luật, sức mạnh, và phản xạ. Tôi sẽ hướng dẫn anh từng bước, không vội.” Cô trải thảm yoga rộng hơn, đẩy giá tạ sát tường để tạo không gian, đặt hai chai nước và khăn trắng bên mép thảm. Cô bật loa Bluetooth, chọn playlist EDM nhịp nhanh, tiếng bass trầm vang lên, kích thích tinh thần. Anna đứng thẳng, giơ tay ra hiệu: “Nam, theo tôi khởi động sâu. Xoay hông 10 lần mỗi bên, rồi đấm gió 20 cái. Giữ nhịp thở đều.”
Nam đứng đối diện, xoay hông chậm rãi, cơ bụng co lại, mồ hôi chảy dọc thái dương. Anna sửa tư thế, tay chạm nhẹ vai anh: “Nam, thả lỏng vai, đấm thẳng hơn. Tưởng tượng tôi là đối thủ.” Anh đấm gió, cơ bắp tay căng lên, cố ý chậm lại để tay cô chạm lâu hơn, giọng thân thiện: “Anna, thế này đúng chưa? Cô nghiêm khắc thật đấy.” Cô cười, giọng nhẹ: “Nam, tôi nghiêm để anh khỏe. Đừng lười, đấm nhanh hơn.” Nam tăng nhịp, cảm nhận không khí thân mật dần len lỏi, sự thu hút với Anna trỗi dậy, cơ thể săn chắc và giọng nói tự tin của cô khiến anh khó tập trung hoàn toàn vào bài tập.
Anna chuyển sang bài tập karate, hướng dẫn tư thế đá thấp: “Nam, đứng vững, chân trụ chắc, đá vào chân tôi, giữ thăng bằng.” Cô đứng đối diện, giơ chân phải làm mục tiêu, đeo đệm bảo hộ dày trên ống chân, màu đen bóng. Nam hít sâu, điều chỉnh tư thế, giơ chân trái, đá mạnh vào đệm, tiếng “bộp” vang lên, rung nhẹ thảm yoga. Anna gật đầu, giọng khích lệ: “Tốt lắm, Nam. Lần nữa, mạnh hơn, tập trung vào lực hông.” Anh đá liên tiếp ba lần, mồ hôi thấm đẫm áo, cơ đùi căng cứng, hơi thở dồn dập. Nhưng lần thứ tư, anh đá quá mạnh, hông xoay quá đà, khiến cơ thể nghiêng về phía Anna. Cô nhanh tay đỡ anh, tay trái ôm vai, tay phải giữ eo, nhưng đầu gối phải vô tình va mạnh vào chim Nam qua quần short, lực đủ khiến anh cảm giác như bị đấm vào bụng dưới. Anh rên lớn, giọng đau đớn: “Anna, cô… trúng chỗ hiểm của tôi rồi!”
Anna hoảng hốt, quỳ ngay cạnh anh, tay buông vai, giọng run rẩy: “Nam, xin lỗi, tôi không cố ý! Anh đau lắm không?” Cô đặt tay lên vai anh, cố giữ anh ngồi thẳng, mặt cô đỏ bừng vì lo lắng. Trong lòng, Anna hoảng loạn, tự trách mình bất cẩn, nghĩ: “Chúa ơi, sao lại trúng chỗ đó? Anh ấy là học viên, mình phải giữ chuyên nghiệp.” Nam khuỵu xuống thảm, ôm bụng dưới, mặt nhăn nhó, thở hổn hển: “Anna, đau lắm… chỗ đó nhói kinh khủng, như bị bóp vậy.” Anh dựa lưng vào thảm, tay vẫn ôm hạ bộ, cố chịu đựng cơn đau lan tỏa. Anna cắn môi, giọng lo lắng: “Nam, để tôi kiểm tra xem có nghiêm trọng không. Anh nằm xuống, đừng cử động mạnh.” Cô đỡ anh nằm ngửa, tay trái kê sau đầu anh, tay phải chạm mép quần short, ngón tay lướt qua đùi anh, cảm nhận cơ bắp anh căng lên vì đau. Trong đầu cô, mâu thuẫn dâng lên: “Mình chỉ kiểm tra thôi, như một HLV. Nhưng… sao tim mình đập nhanh thế này?”
Cô hỏi, giọng nhỏ: “Nam, tôi kéo quần xuống được không? Tôi phải xem anh có bị sưng hay bầm không.” Nam hít sâu, giọng khàn: “Anna, cô làm đi… tôi tin cô, miễn là đỡ đau.” Anna hít một hơi dài, tay run rẩy chạm mép quần short, ngón tay lướt qua vải cotton, cảm nhận hơi ấm từ đùi anh. Cô kéo quần xuống chậm rãi, lộ quần lót xám bó sát, phác họa rõ hình dáng chim Nam, nổi bật qua lớp vải mỏng. Trong lòng, Anna giật mình: “Anh ấy… lớn thật. Không, mình phải tập trung, chỉ là kiểm tra.” Cô hít sâu, ngón tay chạm mép quần lót, kéo xuống từ từ, để lộ chim anh, đỏ ửng vì va chạm, hơi sưng, mồ hôi đọng thành giọt trên da, chảy dài xuống đùi bắp. Hai tinh hoàn căng cứng, đỏ nhẹ, lộ rõ dưới ánh nắng chiếu qua cửa sổ. Anna thở ra, giọng nhỏ: “Nam, chỗ này sưng nhẹ, có dấu đỏ. Tôi cần xoa dịu ngay, không thì sẽ tệ hơn.” Trong tâm trí, cô đấu tranh: “Mình chỉ giúp anh ấy giảm đau. Nhưng sao cơ thể mình lại nóng ran? Robert sẽ không bao giờ tha thứ nếu biết.”
Nam dựa lưng, giọng yếu: “Anna, cô làm gì cũng được… tôi không chịu nổi cơn đau này.” Cô lấy chai nước Evian lạnh từ kệ, đổ nước lên khăn bông trắng, rồi áp khăn vào chim anh, khiến anh giật mình, rên nhỏ: “Anna, lạnh quá!” Cô giữ khăn, giọng trấn an: “Nam, tôi chườm lạnh trước để giảm sưng. Anh chịu chút, sẽ đỡ ngay.” Cô chườm trong năm phút, tay ấn nhẹ, cảm nhận da anh mát dần, nhưng lòng cô rối bời: “Anh ấy tin tưởng mình. Mình không được phép nghĩ lệch lạc. Nhưng… mình muốn chạm vào anh ấy.”
Anna bỏ khăn, tay phải nắm lấy chim Nam, ngón cái và trỏ vuốt chậm từ gốc lên đầu, xoa dịu vùng sưng. Ngón tay cô mềm mại, lướt trên da, cảm nhận từng đường gân nổi lên, hơi ấm từ chim anh lan vào tay cô. Cô thì thầm: “Nam, tôi xoa nhẹ thôi. Anh thấy thế nào?” Trong lòng, cô tự nhủ: “Chỉ là xoa để giảm đau, như một bác sĩ. Nhưng sao mình không dừng được?” Ngón tay cô di chuyển đều, từ gốc đến đầu, rồi quay lại, chậm rãi, vuốt qua từng nếp da, cảm nhận chim anh rung động, dần cứng lên, dài ra gần 20 cm, đầu chim đỏ bóng rỉ nước mắt. Nam lâng lâng, khoái lạc trỗi dậy, rên nhỏ: “Anna, cô xoa vậy… tôi đỡ đau, nhưng cảm giác lạ quá, như bị kích thích.” Anna cảm nhận sự cứng ngắc, hơi thở cô nặng hơn, dục vọng len lỏi: “Anh ấy phản ứng rồi. Mình biết điều này sai, nhưng… mình muốn anh ấy cảm nhận mình.” Cô tăng nhịp, tay phải siết chặt hơn, vuốt từ gốc đến đầu, ngón cái xoay quanh đầu chim, chạm vào nước mắt, khiến anh cong hông, rên lớn: “Anna, cô… làm tôi điên rồi.”
Cô chuyển sang dùng cả hai tay, tay phải sục chim, tay trái vuốt tinh hoàn, ngón tay xoa nhẹ, cảm nhận chúng căng lên dưới da. Cô vuốt chậm, kéo dài từng động tác, ngón tay trỏ lướt qua khe giữa hai tinh hoàn, khiến anh run lên. Trong lòng, Anna mâu thuẫn dữ dội: “Robert là tất cả của mình. Nhưng Nam… anh ấy quá quyến rũ. Chỉ lần này thôi, không ai biết.” Cô cúi xuống, môi chạm đầu chim Nam, hơi thở nóng phả vào da, khiến anh rên nhỏ. Cô mím môi, ngậm lấy đầu chim, lưỡi liếm chậm quanh vành, vị mặn của nước mắt thấm vào miệng, kích thích giác quan. Cô rên nhẹ, giọng khàn: “Nam, tôi muốn anh quên cơn đau.” Trong tâm trí, cô tự biện minh: “Mình chỉ giúp anh ấy thoải mái. Nhưng sao mình lại khao khát thế này?”
Cô ngậm sâu, môi mút chặt, lưỡi xoáy quanh thân chim, từ đầu đến giữa, rồi xuống gốc, nước bọt ướt đẫm, chảy xuống tinh hoàn và thảm yoga. Cô nhấp nhô đầu, tóc đuôi ngựa lắc nhẹ, tay phải sục gốc chim, tay trái vuốt đùi anh, móng tay cào nhẹ da. Nam nắm tóc cô, ngón tay siết chặt, rên lớn: “Anna, cô… làm gì vậy? Tôi không chịu nổi!” Cô ngẩng lên, giọng run: “Nam, để tôi giúp anh. Không ai biết đâu.” Trong lòng, tội lỗi đè nặng: “Mình đang phản bội Robert. Nhưng cơ thể mình không nghe lời. Mình muốn anh ấy.” Cô tiếp tục bú, môi mút mạnh, lưỡi quấn lấy từng đường gân, đầu chim chạm họng cô, khiến cô rên nhỏ trong cổ họng. Cô đổi nhịp, lúc chậm, lưỡi xoáy quanh đầu, lúc nhanh, môi mút chặt, họng thít lấy chim. Cô dùng tay trái bóp nhẹ tinh hoàn, cảm nhận chúng co lại, tay phải sục nhanh, nước bọt và nước mắt chảy xuống cằm cô, dính vào áo croptop.
Nam cong người, khoái lạc dâng trào, giọng khàn: “Anna, tôi… sắp ra rồi!” Cô tăng nhịp, môi mút chặt, lưỡi xoáy nhanh, họng cô thít mạnh, cảm nhận chim anh giật liên hồi. Anh đạt đỉnh, xuất tinh mãnh liệt, tinh trùng nóng bắn ngập miệng Anna, tràn ra khóe môi, chảy xuống cằm, cổ, và ngực, thấm ướt áo croptop. Cô nuốt một phần, ho nhẹ, vị mặn đậm lan trong miệng, khiến cô run lên vì kích thích. Cô lau môi bằng mu bàn tay, thở hổn hển: “Nam, anh… ổn chưa? Tôi… đi xa quá rồi.” Nam kéo cô ngồi lên đùi, tay chạm mép áo croptop, ngón tay lướt qua bụng cơ săn chắc, định kéo áo lên, giọng khàn: “Anna, tôi muốn hơn nữa. Cô cũng muốn, đúng không?” Cô cắn môi, tay đặt lên ngực anh, ngón tay siết áo, giọng nhỏ: “Nam, chúng ta không nên… nhưng tôi—”
Đột nhiên, điện thoại Anna vang chuông, màn hình hiện tên “Robert.” Cô giật mình, nhảy khỏi đùi Nam, đứng bật dậy, chạy đến kệ gỗ lấy điện thoại, tay run rẩy. Cô nhìn Nam, ra hiệu im lặng, rồi nhấn nút nghe, giọng căng thẳng: “Anh, em đang tập với Nam ở Zarzuela. Mọi thứ ổn, anh khỏe không?” Robert nói gì đó, cô gật đầu liên tục: “Được, em về sớm. Anh chuẩn bị trận đấu thế nào? Yêu anh.” Cô cúp máy, quay lại Nam, giọng cẩn trọng: “Nam, Robert hỏi tôi đang làm gì. May mà anh ấy không nghi ngờ. Chúng ta… không thể tiếp tục.”
Chưa kịp nói thêm, tiếng gõ cửa mạnh vang lên, kèm giọng một nhân viên cung điện: “Ngài Nam, công chúa Leonor gọi từ sự kiện, hỏi ngài có cần nước trái cây hay đồ ăn nhẹ không. Tôi mang vào ngay được chứ?” Nam hoảng hốt, kéo quần short lên, chim vẫn nhói đau, giọng to: “Không cần, cảm ơn anh! Tôi đang tập, lát nữa tôi gọi lại!” Tiếng bước chân xa dần, nhưng ngay sau đó, tiếng đẩy xe đồ ăn vang lên ngoài hành lang, như thể nhân viên vẫn lảng vảng. Nam thở phào, nhìn Anna, giọng thấp: “Anna, suýt nữa bị phát hiện. Cô đúng, chúng ta dừng ở đây.”
Anna chỉnh áo croptop, lau mồ hôi trán, giọng trở lại chuyên nghiệp: “Nam, xin lỗi, tôi mất kiểm soát hoàn toàn. Chúng ta tập tiếp, để tránh… rắc rối.” Cô lấy chai nước, uống một ngụm, rồi lau miệng, cố lấy lại bình tĩnh. Nam mặc áo, lòng tiếc nuối nhưng gật đầu: “Anna, cô nói đúng. Làm bài gì tiếp đây?” Cô lấy dây kháng lực từ túi, giọng nghiêm túc: “Nam, làm bài kéo dây, tăng sức mạnh vai. Kéo chậm, 12 lần mỗi bên, siết cơ vai.” Nam nắm dây, đứng đối diện cô, kéo mạnh, mồ hôi chảy dài xuống cổ, cố tập trung vào bài tập, dù cơ thể vẫn rung động vì khoái lạc vừa qua và chim anh vẫn nhói nhẹ.
Buổi tập kéo dài 45 phút nữa, với squat, plank, và một thế karate đơn giản: đấm thẳng vào bao cát nhỏ do Anna giữ. Cô sửa tư thế từ xa, giọng rõ ràng: “Nam, đứng thẳng, đấm cao hơn, dùng lực hông. Anh làm tốt đấy.” Anh đấm mạnh, tiếng “bộp” vang lên, cơ bắp tay căng cứng, giọng chậm: “Anna, cô là HLV tuyệt vời. Tôi học được nhiều, dù hôm nay… hơi bất ngờ.” Cô gật đầu, giọng nhẹ: “Nam, tôi cũng không ngờ mình mất kiểm soát. Thứ tư sau, tôi quay lại. Leonor có tham gia không?” Nam đáp: “Tôi sẽ hỏi Leonor, nhưng chắc cô vẫn bắt tôi tập nặng. Chuẩn bị bài khó hơn cho tôi nhé.”
Anna thu dọn túi, xếp găng tay, dây kháng lực, và bao cát cẩn thận. Cô kiểm tra sổ tay, ghi chú nhanh về buổi tập, rồi đeo túi lên vai. Nam tiễn cô ra cửa, bắt tay, cảm nhận bàn tay cô vẫn ấm: “Anna, cảm ơn cô hôm nay. Tôi nhắn cô sớm để xác nhận lịch.” Cô gật đầu, giọng nhỏ: “Nam, cẩn thận hơn nhé. Hẹn gặp lại.” Cô bước ra, lên xe Bentley do cung điện sắp xếp, rời Zarzuela. Nam đứng lại, nhìn theo chiếc xe khuất dần, lòng xao xuyến nhưng trĩu nặng.
Anh trở vào phòng khách, ngồi trên sofa da, nhắn Leonor: “Em, anh tập xong, khỏe lắm. Em về sớm nhé.” Anh nhìn ra vườn Zarzuela qua cửa sổ, nghĩ về Anna, khoảnh khắc nhục dục vừa qua như ngọn lửa cháy bỏng, nhưng cũng là cạm bẫy nguy hiểm. Anh giấu kín bí mật, tập trung vào AstroViet và gia đình, chuẩn bị cho những ngày bận rộn phía trước.