Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 152: Mập mờ
Sáng 13 tháng 7, trong căn suite sang trọng tầng 40 của khách sạn Shilla Seoul, Nam, 38 tuổi, ngồi bên bàn gỗ óc chó đánh bóng, trước mặt là tách cà phê Americano nghi ngút khói và một tập báo cáo về tiến độ tàu vận tải liên hành tinh, với con số 47% hoàn thiện. Ánh nắng sớm len qua cửa sổ kính lớn, chiếu lên sàn gỗ, phản ánh dòng sông Hàn uốn lượn bên dưới, nơi những con thuyền nhỏ lướt nhẹ. Điện thoại anh rung nhẹ trên bàn, màn hình sáng lên với tin nhắn từ Im Yoon-ah: “Nam, chào anh. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều sau tiệc sinh nhật anh Byung-hun. Tôi sắp xếp được tối nay, nếu anh vẫn muốn ăn tối cùng tôi. Nhà hàng Hanilkwan, phòng riêng, 7 giờ tối. Anh thấy thời gian này ổn không? Tôi mong được gặp anh, để trò chuyện nhiều hơn.”
Tim Nam đập nhanh, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Anh đọc lại tin nhắn ba lần, như muốn chắc chắn rằng Yoon-ah, người phụ nữ với nụ cười rạng rỡ tại tiệc sinh nhật Lee Byung-hun, thực sự đã đồng ý. Anh gõ trả lời, ngón tay lướt chậm trên bàn phím: “Yoon-ah, chào cô. Tôi rất vui khi nhận được tin nhắn này. Hanilkwan, 7 giờ tối, hoàn hảo. Tôi sẽ đến đúng giờ, và tôi cũng rất mong được gặp cô. Cảm ơn cô đã dành thời gian cho tôi.” Anh nhấn gửi, mỉm cười, lòng rạo rực như một chàng trai trẻ chuẩn bị cho buổi hẹn đầu tiên. Anh lưu tin nhắn, như muốn giữ lại khoảnh khắc này mãi mãi.
Nam đứng dậy, bước ra ban công suite, hít thở không khí trong lành của Seoul. Những tòa tháp chọc trời của Gangnam vươn cao, ánh kính phản chiếu nắng vàng, hòa quyện với tiếng xe hơi và nhịp sống hối hả bên dưới. Anh nghĩ về Yoon-ah, về vẻ đẹp trẻ trung, nụ cười khiến anh quên đi áp lực của AstroViet, và cả những bí mật anh giấu kín trước Leonor.
Buổi tối, Nam chuẩn bị kỹ lưỡng, chọn bộ vest xanh navy Hugo Boss may đo, sơ mi trắng tinh, cà vạt lụa xám nhạt, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh nhẹ trên cổ tay. Anh xịt nước hoa Creed Aventus, hương gỗ và cam bergamot thoảng qua, mang đến sự tự tin và quyến rũ. Anh rời Shilla, lên chiếc Bentley Continental của AstroViet, lái qua những con phố Gangnam rực rỡ ánh đèn neon, đến Hanilkwan, một nhà hàng truyền thống Hàn Quốc nằm trên tầng 25 của một tòa tháp hiện đại.
Bước vào Hanilkwan, Nam được nhân viên mặc hanbok cúi chào, dẫn qua hành lang lát gỗ, treo tranh thư pháp mực tàu. Phòng riêng anh đặt nằm cuối hành lang, với cửa trượt bằng gỗ mun, mở ra không gian ấm cúng. Bàn gỗ thấp đặt giữa phòng, xung quanh là đệm lụa đỏ thêu hoa mẫu đơn, tường treo tranh vẽ núi sông Hàn Quốc, ánh nến từ ba chiếc đèn lồng giấy tỏa sáng dịu dàng. Cửa sổ kính lớn chiếm trọn một bức tường, mở ra view sông Hàn uốn lượn, ánh đèn từ các tòa tháp đối diện phản chiếu trên mặt nước, như một bức tranh sống động. Mùi kimchi cay nồng, thịt bò nướng sizzle trên bếp than, và hương hoa oải hương từ bình sứ nhỏ đặt giữa bàn lan tỏa, tạo nên một không gian vừa truyền thống vừa lãng mạn.
Im Yoon-ah đã có mặt, đứng bên cửa sổ, ngắm dòng sông Hàn. Cô mặc váy lụa trắng ngà bó sát, ôm lấy thân hình mảnh mai, ngực cao đầy đặn, eo thon như liễu, hông cong nhẹ nhàng. Tóc đen dài thả sóng, lòa xòa trên vai, da trắng mịn như sứ, như thể thời gian đã bỏ quên cô, khiến cô trông như chỉ 30 tuổi dù đã 46. Hương nước hoa Chanel No.5 thoảng qua, hòa quyện với mùi tóc cô, tạo nên một sức hút khó cưỡng. Cô quay lại, nụ cười rạng rỡ, bước tới bắt tay Nam, giọng nhẹ nhàng: “Nam, chào anh. Tôi đến sớm để chọn phòng này. View sông Hàn rất đẹp, anh thấy thế nào?”
Nam nắm tay cô, cảm nhận sự mềm mại, giọng ấm áp: “Yoon-ah, chào cô. Cô trông tuyệt đẹp tối nay, như một ngôi sao bước ra từ màn bạc. Phòng này hoàn hảo, và view sông Hàn càng đẹp hơn vì có cô đứng đây.” Yoon-ah đỏ mặt, nụ cười e ấp, rút tay nhẹ, chỉ vào bàn: “Nam, anh khéo nói quá. Chúng ta ngồi đi, tôi gọi món được chưa?” Nam kéo đệm cho cô, ngồi đối diện, đáp: “Yoon-ah, tôi tin tưởng gu của cô. Cô chọn món gì, tôi cũng sẽ thích.”
Họ gọi hanjeongsik, một bữa tiệc truyền thống với hơn mười món nhỏ tinh tế: jeon hải sản giòn rụm với tôm và mực, japchae sợi khoai lang dai ngọt trộn rau củ, galbi bò nướng thơm lừng trên bếp than giữa bàn, canh doenjang đậu nành ấm nóng, kimchi cải thảo cay giòn, banchan rau muối đủ màu, và cơm gạo tím dẻo thơm. Đồ uống là rượu soju đào mát lạnh, đựng trong bình sứ xanh, và trà hoa cúc nóng để kết thúc. Nam rót soju, nâng ly, giọng trầm: “Yoon-ah, tôi chúc cô luôn rạng rỡ, như ánh đèn Seoul đêm nay. Cảm ơn cô đã dành buổi tối này cho tôi.” Yoon-ah nhấp ly, má hồng, đáp: “Nam, cảm ơn anh. Tôi chúc AstroViet chinh phục vũ trụ, và anh luôn thành công. Tối nay, tôi rất mong được trò chuyện với anh.”
Nam bắt đầu câu chuyện, kể về AstroViet, giọng đầy đam mê: “Yoon-ah, chúng tôi vừa phóng module đầu tiên của trạm ASEAN từ Phú Quốc, một bước tiến lớn cho châu Á. Khách sạn vũ trụ của chúng tôi, ở quỹ đạo 400 km, đã đón 50 khách từ 2035. Cô có muốn lên đó, ngắm Trái Đất từ không gian không?”Yoon-ah nghiêng đầu, nụ cười tò mò: “Nam, nghe như một giấc mơ. Nhưng tôi sợ độ cao, và không gian thì… xa lạ quá. Anh sẽ làm gì để tôi dám thử?” Nam nắm tay cô qua bàn, ngón tay lướt nhẹ trên mu bàn tay cô, giọng khàn: “Yoon-ah, tôi sẽ nắm tay cô, chỉ cho cô từng ngôi sao, từng hành tinh. Với tôi, cô sẽ an toàn, và tôi hứa cô sẽ thấy Trái Đất đẹp hơn bất kỳ bài hát nào cô từng hát.”
Yoon-ah đỏ mặt, rút tay chậm, giọng nhỏ: “Nam, anh thật biết cách làm trái tim con gái rung động. Nhưng… tôi biết anh có gia đình, một người vợ xinh đẹp và một cô con gái đáng yêu. Chúng ta nên giữ khoảng cách, đúng không?” Nam gật đầu, giọng chân thành: “Yoon-ah, tôi tôn trọng cô. Tôi có Leonor, vợ tôi, và Isabella, con gái tôi. Nhưng khi gặp cô tại tiệc sinh nhật, tôi cảm thấy trái tim mình không còn nghe lời. Cô có trách tôi vì điều đó không?” Yoon-ah lắc đầu, giọng run: “Nam, tôi không trách anh. Tôi… cũng cảm thấy điều gì đó, ngay từ khi anh mời rượu tôi. Nhưng tôi sợ, vì tôi không muốn làm tổn thương ai, nhất là gia đình anh.”
Không khí trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nến tí tách và hơi thở nhẹ của họ. Nam mỉm cười, đổi chủ đề để giảm căng thẳng: “Yoon-ah, kể tôi nghe về SNSD. Cô debut thế nào, và điều gì khiến cô yêu sân khấu?” Yoon-ah cười, giọng xúc động: “Nam, chúng tôi debut năm 2007, tôi mới 17 tuổi. Những ngày tập luyện kéo dài đến 3 giờ sáng, có lúc tôi khóc vì mệt. Nhưng khi đứng trên sân khấu, nghe fan hát theo, tôi biết mình sinh ra để làm điều này.” Nam vuốt tay cô, giọng dịu dàng: “Yoon-ah, cô mạnh mẽ hơn cô nghĩ. Tôi ước được xem cô biểu diễn lúc đó, chắc hẳn cô là tâm điểm của mọi ánh nhìn.” Cô đỏ mặt, nói: “Nam, anh làm tôi ngại đấy. Anh kể đi, điều gì khiến anh xây dựng AstroViet?” Nam kể về giấc mơ chinh phục vũ trụ từ khi còn nhỏ ở Việt Nam, giọng trầm: “Yoon-ah, tôi muốn nhân loại sống trên sao Hỏa, và AstroViet là bước đầu tiên. Nhưng tối nay, tôi chỉ muốn sống trong khoảnh khắc này, với cô.”
Bữa tối kéo dài hơn hai giờ, rượu soju đào làm má Yoon-ah hồng phấn, giọng cô trở nên mềm mại, như thể rào cản giữa họ đang tan dần. Cô gắp một miếng galbi, đặt vào bát Nam, giọng nhẹ: “Nam, thử miếng này, tôi nướng kỹ cho anh đấy.” Nam ăn, mỉm cười: “Yoon-ah, ngon tuyệt. Nếu cô mở nhà hàng, tôi sẽ là khách hàng đầu tiên.” Cô cười lớn, lần đầu tiên thoải mái: “Nam, anh hài hước thật. Nhưng tôi chỉ giỏi nướng thịt cho bạn bè thôi.”
Không khí thân mật hơn, nhưng Yoon-ah vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Cô nhìn Nam, giọng nhỏ: “Nam, anh là người đặc biệt. Anh vừa mạnh mẽ, vừa dịu dàng, như một nhân vật trong phim tôi từng đóng. Nhưng tôi sợ cảm xúc này. Anh nghĩ chúng ta nên làm gì?” Nam nghiêng người, giọng trầm, đầy cảm xúc: “Yoon-ah, tôi không muốn ép cô vào bất kỳ điều gì. Nhưng tôi không thể giả vờ rằng tôi không rung động trước cô. Tôi muốn cô ở gần tôi, dù chỉ là bạn, hay đối tác. Tôi không hứa được gì ngoài việc tôi sẽ trân trọng cô, từng giây phút.”
Yoon-ah cúi đầu, ngón tay xoay ly soju, lòng rối bời. Cô thì thầm: “Nam, tôi chưa từng cảm thấy thế này, không phải từ rất lâu rồi. Anh làm tôi muốn quên đi lý trí, nhưng tôi không thể. Anh có vợ, và tôi… tôi không muốn là người phá hoại hạnh phúc của ai.” Nam nắm tay cô chặt hơn, ngón tay đan vào tay cô, giọng khàn: “Yoon-ah, tôi hiểu. Tôi không muốn cô đau lòng. Nhưng tôi tin định mệnh đã đưa chúng ta gặp nhau, dù chỉ là để nói những lời này. Cô có tin vào định mệnh không?” Yoon-ah gật đầu chậm, giọng run: “Nam, tôi tin. Nhưng định mệnh đôi khi đến sai thời điểm. Chúng ta có thể là bạn, và tôi hy vọng điều đó đủ cho cả hai.”
Nam lắc đầu nhẹ, giọng chân thành: “Yoon-ah, tôi muốn nhiều hơn thế. Nhưng tôi sẽ chờ, cho đến khi cô sẵn sàng, hoặc cho đến khi định mệnh cho chúng ta một cơ hội khác.” Cô mỉm cười buồn, tay siết nhẹ tay anh, như muốn giữ lại khoảnh khắc này. Không khí giữa họ đầy cảm xúc mập mờ, như một bản tình ca chưa được viết xong, đẹp đẽ nhưng dang dở.
Nam chuyển chủ đề, giọng tự tin, muốn mang lại sự nhẹ nhàng: “Yoon-ah, tôi có một đề nghị nghiêm túc. AstroViet đang tìm gương mặt đại diện mới cho khách sạn vũ trụ, bên cạnh Lee Min-jung. Tôi muốn cô đảm nhận vai trò này. Cô nghĩ sao về việc trở thành ngôi sao của chúng tôi?” Yoon-ah ngạc nhiên, lắc đầu: “Nam, tôi? Tôi là ca sĩ, diễn viên, không biết gì về vũ trụ. Anh không sợ tôi làm hỏng thương hiệu của anh sao?” Nam mỉm cười, giọng thuyết phục: “Yoon-ah, cô có sức hút toàn cầu. Hàng triệu người yêu mến cô, từ Seoul đến New York. Hợp đồng này trị giá 10 triệu USD, quay quảng cáo chỉ 3 ngày tại sân bay vũ trụ Phú Quốc. Cô sẽ là hình ảnh của tương lai, và tôi tin không ai phù hợp hơn cô.”
Yoon-ah cắn môi, suy nghĩ, giọng ngập ngừng: “Nam, anh tin tôi thật à? Tôi sợ mình không đủ sức, và tôi không muốn làm anh thất vọng.” Nam nắm tay cô, giọng chắc chắn: “Yoon-ah, tôi tin cô hơn bất kỳ ai. Cô không chỉ đẹp, mà còn có trái tim khiến mọi người yêu mến. Hãy để tôi giúp cô tỏa sáng, như cách cô đã làm với SNSD.” Cô im lặng, ngón tay lướt trên mép ly, rồi ngẩng lên, giọng quyết tâm: “Nam, tôi đồng ý. Tôi muốn thử thách này, và tôi tin anh sẽ dẫn dắt tôi. Nhưng tôi muốn hợp đồng rõ ràng, và… chúng ta giữ khoảng cách chuyên nghiệp, được không?”
Nam cười, nâng ly soju: “Yoon-ah, tôi hứa sẽ chuyên nghiệp. Nhưng tôi không hứa sẽ dừng tán tỉnh cô, vì cô quá quyến rũ. Chúc mừng đối tác mới của AstroViet.” Yoon-ah cụng ly, tiếng thủy tinh vang nhẹ, giọng cười: “Nam, anh thật khó cưỡng. Tôi hy vọng mình không hối tiếc quyết định này, và cả… buổi tối này.” Nam đáp: “Yoon-ah, tôi sẽ không để cô hối tiếc. Cô là ngôi sao sáng nhất tôi từng gặp.” Họ cười, không khí nhẹ nhàng hơn, nhưng tình cảm mập mờ vẫn len lỏi, như một sợi dây vô hình nối hai trái tim.
Bữa tối kết thúc gần 10 giờ, Nam thanh toán hóa đơn, nắm tay Yoon-ah rời Hanilkwan. Không khí Seoul đêm mát mẻ, ánh đèn neon từ các bảng quảng cáo ở Gangnam rực rỡ, phản chiếu trên mặt đường ẩm sau cơn mưa nhẹ. Tiếng xe hơi hòa lẫn với gió đêm, mang theo mùi hoa nhài từ các cửa hàng ven đường. Nam mở cửa chiếc Bentley Continental, mời Yoon-ah ngồi vào ghế phụ, rồi lái xe qua những con phố Gangnam sôi động, hướng về căn hộ penthouse của cô ở một tòa tháp cao cấp, tầng 30, với ban công kính nhìn ra skyline Seoul.
Trên xe, họ trò chuyện nhẹ nhàng, Yoon-ah chỉ ra cửa sổ, giọng hào hứng: “Nam, anh thấy tòa tháp kia không? Đó là COEX, nơi SNSD từng biểu diễn hồi 2010. Seoul thay đổi nhiều, nhưng tôi vẫn yêu những góc phố này.” Nam mỉm cười, giọng trầm: “Yoon-ah, Seoul đẹp thật, nhưng tối nay, tôi chỉ thấy cô. Tôi muốn lái xe mãi, để giữ cô bên tôi lâu hơn.” Yoon-ah đỏ mặt, quay mặt ra cửa sổ, giọng nhỏ: “Nam, anh làm tôi không biết trả lời thế nào. Anh luôn khiến tôi bối rối, anh biết không?” Nam cười, tay nắm vô-lăng chặt hơn: “Yoon-ah, tôi thích thấy cô bối rối. Nó làm cô đáng yêu hơn.”
Họ im lặng một lúc, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ radio, bài Fly Me to the Moon của Frank Sinatra, như hòa quyện với tâm trạng của họ. Yoon-ah nói, giọng xúc động: “Nam, tối nay là một trong những buổi tối đẹp nhất của tôi. Lâu rồi tôi không nói chuyện thoải mái thế này, không cần che giấu cảm xúc.” Nam đáp, giọng chân thành: “Yoon-ah, tôi cũng vậy. Cô làm tôi quên đi mọi áp lực, như thể chỉ có cô và tôi trên thế giới này.” Không khí trong xe đầy cảm xúc, như một khoảnh khắc họ muốn kéo dài mãi mãi.
Xe dừng trước tòa tháp ở Gangnam, Nam xuống xe, mở cửa cho Yoon-ah. Họ bước vào sảnh đại lý bằng đá cẩm thạch, ánh đèn vàng dịu, nhân viên cúi chào. Thang máy đưa họ lên tầng 30, mở ra hành lang lát gỗ, tường treo tranh trừu tượng. Trước cửa căn hộ penthouse của Yoon-ah, cô đứng dưới ánh đèn LED, váy lụa trắng nhẹ bay, tóc đen lòa xòa trên vai, nụ cười e ấp. Ban công kính sau lưng cô lộ ra ánh đèn từ các tòa tháp, như một bức tranh hậu cảnh hoàn hảo. Mùi hương Chanel No.5 từ cô thoảng qua, hòa với không khí mát lạnh.
Nam bước gần, đứng cách cô một bước, giọng khàn, đầy cảm xúc: “Yoon-ah, tôi không muốn đêm nay kết thúc. Cô là người phụ nữ đặc biệt nhất tôi từng gặp, như một bài hát không thể quên. Tôi tiếc vì không gặp cô sớm hơn, trước khi cuộc đời tôi đầy trách nhiệm và lựa chọn.” Yoon-ah cúi đầu, ngón tay xoắn vào nhau, giọng run: “Nam, anh đừng nói vậy. Tôi cũng tiếc, vì anh làm tôi muốn quên đi mọi giới hạn. Nhưng anh có gia đình, và tôi… tôi không muốn làm điều sai trái, dù trái tim tôi đang nói điều ngược lại.”
Nam nâng cằm cô, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên làn da mịn màng, giọng chậm: “Yoon-ah, tôi biết tất cả những điều đó. Nhưng trái tim tôi không nghe lý trí khi đứng trước cô. Tôi chỉ muốn cô biết, cô quan trọng với tôi hơn bất kỳ giấc mơ nào, kể cả AstroViet.” Anh cúi xuống, môi chạm môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng như cánh hoa đào rơi, ấm áp, ngọt ngào, nhưng đầy khao khát kìm nén. Yoon-ah sững sờ, tay nắm chặt mép váy, hơi thở ngừng lại, nhưng rồi đáp lại, môi cô mềm mại, hòa quyện với anh, như thể cả hai muốn gửi gắm tất cả những gì không thể nói thành lời. Nụ hôn kéo dài, sâu đậm, như một khoảnh khắc thời gian dừng lại, chỉ còn họ và ánh đèn Seoul.
Họ tách ra, Yoon-ah thở hổn hển, má hồng phấn, giọng nhỏ: “Nam, chúng ta không nên làm điều này. Nhưng… nụ hôn này đẹp hơn mọi bài hát tôi từng hát, mọi vai diễn tôi từng đóng. Tôi sẽ không quên nó, dù tôi muốn quên.” Nam vuốt má cô, ngón tay lướt qua gò má, giọng khàn: “Yoon-ah, tôi cũng không quên. Tôi sẽ chờ cô, cho hợp đồng, cho những buổi tối như thế này, và cho bất kỳ cơ hội nào cô cho tôi.” Yoon-ah gật đầu, mở cửa căn hộ, quay lại, giọng run: “Nam, về an toàn nhé. Tôi sẽ nhắn anh về hợp đồng, và… cảm ơn anh, vì một đêm tôi sẽ nhớ mãi.” Cô bước vào, cánh cửa khép lại, để lại Nam đứng đó, lòng nặng trĩu.
Nam trở về Shilla, lên suite, mở cửa sổ, nhìn ra sông Hàn. Anh nhắn Leonor: “Em, anh vừa họp ở Seoul. Nhớ em và Isabella. Anh sẽ về sớm.” Leonor trả lời: “Nam, em nhớ anh. Hôn Isabella giúp em. Ngủ ngon.” Anh giấu kín rung động với Yoon-ah, nhắn Trần Ngọc Anh: “Ngọc Anh, Yoon-ah đồng ý làm gương mặt đại diện. Gửi hợp đồng ngay, kèm vé máy bay Phú Quốc cho cô ấy.” Cô đáp: “Nam, tuyệt vời. Tôi sẽ lo ngay.” Nam nằm trên giường, hình ảnh Yoon-ah và nụ hôn ám ảnh anh. Anh biết tình cảm này là một con đường nguy hiểm, nhưng trái tim anh không thể dừng lại, dù phía trước là Leonor, Isabella, và cả AstroViet đang chờ đợi.