Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 155: Ranh giới
Sáng 25 tháng 9, studio tại tầng 10 tòa nhà AstroViet, Phú Quốc, được dựng thành một không gian vũ trụ thu nhỏ. Tâm điểm là mô hình kho tiếp tế nhiên liệu của trạm ASEAN, cao 3 mét, sơn bạc ánh kim, với các ống dẫn hydro lỏng và oxy chi tiết. Phông nền là màn hình LED 20 mét, hiển thị quỹ đạo 400 km, các vì sao xoay chậm, và Trái Đất xanh lam. Ánh sáng LED trắng dịu chiếu từ trần, tạo hiệu ứng không trọng lực, trong khi quạt gió nhẹ làm tóc Im Yoon-ah bay tự nhiên. Đội ngũ 50 người, từ nhiếp ảnh gia Milan đến chuyên viên ánh sáng Nhật Bản, làm việc nhịp nhàng. Máy quay 8K ghi lại từng khoảnh khắc, livestream trên TikTok đạt 8 triệu view trong hai giờ.
Im Yoon-ah bước ra từ phòng trang điểm, mặc bộ đồ phi hành gia cách điệu màu trắng bạc, ôm sát thân hình mảnh mai, ngực cao, hông cong, được thiết kế bởi nhà mốt Milan. Bộ đồ có khóa kéo vàng, tay áo thêu logo AstroViet, và mũ kính trong suốt gập sau gáy, lộ khuôn mặt thanh tú, da trắng mịn như sứ, môi hồng tự nhiên. Tóc đen buộc cao, vài lọn buông lơi, cô tạo dáng trước mô hình kho nhiên liệu, tay chạm vào van điều áp, nụ cười tự tin. Nhiếp ảnh gia hô: “Yoon-ah, nghiêng vai trái, mỉm cười như cô đang chinh phục vũ trụ!” Cô điều chỉnh tư thế, động tác uyển chuyển, toát lên khí chất ngôi sao SNSD.
Nam đứng cạnh Beatrice Borromeo tại góc studio. Anh quan sát Yoon-ah, lòng rung động trước vẻ đẹp của cô, nhắn Leonor: “Em, photoshoot của Yoon-ah đẹp như phim khoa học viễn tưởng. Anh gọi em tối nay.” Leonor đáp: “Nam, gửi em ảnh nhé. Isabella hôn anh!” Beatrice, mặc váy công sở xám, tóc vàng búi cao, nói: “Nam, Yoon-ah vượt mong đợi. Cô ấy làm mô hình kho nhiên liệu trông như tác phẩm nghệ thuật. Livestream trên X đang bùng nổ, fan cô ấy bình luận liên tục.” Nam gật đầu, giọng trầm: “Beatrice, tôi muốn video quảng cáo ra mắt tại hội nghị ASEAN đúng hạn.” Beatrice đáp: “Nam, tôi đảm bảo. Yoon-ah sẽ là tâm điểm ở Bangkok.”
11 giờ, giờ giải lao, đội ngũ nghỉ ngơi, ăn bánh mì pate và uống nước dừa tươi. Yoon-ah ngồi trên ghế bạt, cởi khóa kéo bộ đồ phi hành gia đến ngực, lộ cổ thanh mảnh và xương quai xanh tinh tế. Cô cầm ly nước dừa, hút chậm, môi chạm ống hút, nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ. Nam bước đến, ngồi cạnh, giọng thân thiện: “Yoon-ah, cô thấy Phú Quốc thế nào? Đã đi chợ đêm chưa?” Cô lau mồ hôi trán, đáp: “Nam, tôi yêu nơi này. Biển trong, hải sản ngon, người dân thân thiện. Nhưng tôi chưa đi chợ đêm, lịch trình bận quá.” Anh cười: “Yoon-ah, vậy tôi phải đưa cô khám phá. Cô thích tôm hùm hay ghẹ?” Cô nghiêng đầu, giọng vui: “Nam, tôm hùm nhé. Nhưng anh đừng để tôi ăn nhiều, tôi phải giữ dáng.”
Nam nắm cơ hội, giọng chậm: “Yoon-ah, tối nay cô rảnh không? Tôi muốn mời cô ăn tối tại La Veranda, nhà hàng fine dining view biển. Chúng ta có thể thử tôm hùm nướng.” Cô ngập ngừng, nhớ nụ hôn ở Seoul, nhưng nụ cười e ấp nở trên môi: “Nam, tôi rảnh. 7 giờ được không? Tôi muốn ăn món Âu, có được không?” Anh gật đầu, lòng rạo rực: “Yoon-ah, 7 giờ, tôi đón cô ở JW Marriott. Món Âu, tôm hùm, và rượu vang trắng, cô thấy sao?” Cô cười, gật đầu: “Nam, nghe hoàn hảo. Cảm ơn anh.”
Yoon-ah trở lại photoshoot, chuyển sang bãi biển An Thới gần studio. Cô mặc váy lụa xanh lam bay trong gió, đứng trước mô hình trạm ASEAN nhỏ, sóng biển vỗ chân. Nhiếp ảnh gia chụp cô bước trên cát, tóc bay, nụ cười tự nhiên.
Tối 25 tháng 9, Nam lái Bentley Continental màu đen bóng, đến JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay, đón Im Yoon-ah. Cô bước ra từ sảnh, mặc váy lụa đen bó sát, dài đến gối, khoe vai trần, ngực tròn, và hông cong mềm mại. Tóc thả sóng, điểm xuyết kẹp ngọc trai, mùi nước hoa Gucci Bloom thoảng nhẹ, hòa quyện hương hoa nhài và xạ hương, quyến rũ đến nao lòng. Nam mở cửa xe, giọng trầm: “Yoon-ah, cô đẹp như nữ thần. Tôi sợ mình không xứng đi cạnh cô tối nay.” Cô đỏ mặt, cười nhẹ, bước vào xe: “Nam, anh lại nịnh. Tôi chỉ muốn thoải mái sau ngày dài. Cảm ơn anh đón tôi.”
Họ đến La Veranda, nhà hàng fine dining nằm trên đồi cao, ôm trọn view biển Phú Quốc. Mặt biển lấp loáng ánh trăng, sóng vỗ nhẹ vào bờ cát trắng. Nhà hàng được thiết kế kiểu thuộc địa Pháp, mái ngói đỏ, cửa kính lớn, rèm lụa trắng bay nhẹ trong gió biển. Bàn gỗ sồi phủ khăn lụa trắng, nến vàng lung linh trong ly thủy tinh khắc hoa văn, tỏa hương sáp ong dịu ngọt. Giữa bàn là bình hoa lan tím, cánh hoa mỏng manh run rẩy dưới ánh sáng. Nhân viên phục vụ, mặc đồng phục đen với tạp dề trắng, đặt menu bìa da trước mặt họ, giọng lịch sự: “Thưa quý khách, tôi xin giới thiệu thực đơn tối nay.”
Nam chọn tôm hùm nướng bơ tỏi, thịt tôm trắng ngần, thơm lừng, điểm xuyết lá thyme tươi. Yoon-ah gọi cá mú hấp rượu vang trắng, thịt cá mềm, thấm vị chanh và thảo mộc. Họ gọi thêm sò điệp áp chảo, vàng óng, béo ngậy, ăn kèm sốt kem saffron, và salad rau mầm với sốt chanh dây, tươi mát. Nam gọi chai Sauvignon Blanc từ Marlborough, New Zealand, hương cam quýt, táo xanh, và khoáng chất, lạnh buốt trong xô đá. Anh nâng ly, ánh nến phản chiếu trên ly rượu, giọng ấm: “Yoon-ah, chúc cô tỏa sáng trong quảng cáo AstroViet. Cảm ơn cô đã làm việc chăm chỉ, và cảm ơn cô đã đồng ý ăn tối với tôi.” Cô chạm ly, tiếng thủy tinh kêu trong trẻo, nhấp rượu, đáp: “Nam, tôi mới phải cảm ơn anh. AstroViet cho tôi trải nghiệm đặc biệt. Tôm hùm ngon tuyệt, anh chọn giỏi thật.”
Họ thưởng thức món ăn, mùi bơ tỏi từ tôm hùm quyện với hương biển mặn mà qua cửa sổ mở. Yoon-ah cắt tôm, động tác thanh lịch, kể về SNSD, giọng xúc động: “Nam, năm 2007, khi debut, tôi chỉ 17 tuổi. Tôi nhớ những đêm tập đến 3 giờ sáng, khóc vì sợ không đủ giỏi. Có lần tôi nghĩ mình sẽ bỏ cuộc.” Nam nắm tay cô qua bàn, ngón cái vuốt nhẹ mu bàn tay mịn màng, giọng trầm: “Yoon-ah, cô đã vượt qua tất cả. Tôi ngưỡng mộ sức mạnh của cô. Điều gì giúp cô tiếp tục?” Cô mỉm cười buồn, đáp: “Nam, là fan. Họ viết thư, cổ vũ tôi. Tôi không muốn làm họ thất vọng. Còn anh, điều gì khiến anh xây AstroViet?”
Nam suy nghĩ, ngón tay siết nhẹ tay cô: “Yoon-ah, tôi mơ đưa nhân loại lên sao Hỏa. Nhưng đôi khi, tôi tự hỏi mình có đang chạy theo một giấc mơ không thể đạt được không. Cô có bao giờ sợ giấc mơ của mình quá lớn không?” Cô nghiêng đầu, tóc lướt qua vai, giọng nhỏ: “Nam, tôi sợ chứ. Tôi mơ một cuộc sống bình yên, nhưng sân khấu luôn kéo tôi lại. Gặp anh, tôi thấy mình muốn sống cho hiện tại nhiều hơn.” Anh vuốt tóc cô, ngón tay chạm vào lọn tóc mềm: “Yoon-ah, cô làm tôi muốn sống cho hiện tại, ngay khoảnh khắc này.”
Bữa tối kéo dài hai giờ, họ chia sẻ món tráng miệng crème brûlée, lớp caramel giòn tan dưới muỗng bạc, kem vani bên trong mịn như nhung, thơm lừng. Yoon-ah cười, giọng vui: “Nam, tôi ăn nhiều quá rồi. Anh phải chịu trách nhiệm nếu tôi tăng cân.” Anh nghiêng người qua bàn, giọng khàn: “Yoon-ah, cô vẫn sẽ đẹp dù thế nào. Tôi muốn đưa cô đi dạo biển, hóng gió để tiêu bớt crème brûlée, cô thấy sao?” Cô gật đầu, lòng rung động, đáp: “Nam, nghe tuyệt vời. Tôi muốn cảm nhận Phú Quốc ban đêm.”
Họ rời La Veranda, Nam khoác áo vest cho Yoon-ah khi gió biển thổi mạnh, tay anh chạm vai cô, lưu lại hơi ấm. Họ đi xuống bãi biển ngay dưới nhà hàng, cát trắng mịn như bột, mát lạnh dưới chân. Yoon-ah cởi sandal, cầm trên tay, váy lụa đen bay nhẹ, tóc lướt qua vai, thoảng mùi nước hoa hòa với muối biển. Nam cởi giày, sơ mi trắng mở ba cúc, lộ ngực săn chắc, tay áo xắn đến khuỷu. Sóng vỗ rì rào, ánh trăng bạc chiếu mặt biển, tạo đường sáng kéo dài đến chân trời.
Yoon-ah bước chậm, chân chạm mép sóng, nước biển mát lạnh lướt qua ngón chân, giọng trầm: “Nam, biển Phú Quốc đẹp như tranh. Tôi ước mình có thể ở đây mãi, quên đi mọi áp lực.” Anh đi sát, tay ôm vai cô, ngón tay vuốt nhẹ da trần: “Yoon-ah, tôi sẽ đưa cô trở lại bất cứ khi nào cô muốn. Cô có bao giờ nghĩ về một cuộc sống khác không? Không sân khấu, không máy quay, chỉ có cô và những điều cô yêu?” Cô dừng lại, tóc bay trong gió, giọng xúc động: “Nam, tôi nghĩ mỗi ngày. Tôi muốn một ngôi nhà nhỏ, có vườn hoa hồng, một người nắm tay tôi mỗi sáng. Nhưng tôi sợ mình không đủ can đảm để bỏ tất cả.”
Anh đứng sau, ôm cô từ phía sau, tay quấn quanh eo, cằm tựa vai cô, hơi thở ấm áp phả vào tóc: “Yoon-ah, cô xứng đáng với mọi điều cô mơ. Nếu cô cho phép, tôi muốn nắm tay cô, dù chỉ trong giấc mơ đó.” Cô quay lại, tay đặt lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim, giọng run: “Nam, anh đừng nói vậy. Anh có gia đình, tôi không muốn làm điều sai trái. Nhưng tôi không thể ngừng nghĩ về anh, từ ngày ở Seoul.” Anh hôn lên trán cô, môi lướt chậm, giọng khàn: “Yoon-ah, tôi cũng nghĩ về cô mỗi giây. Hãy cho tôi tối nay, để tôi được gần cô.”
Cô áp má vào ngực anh, tay ôm lưng, ngón tay siết chặt áo, thì thầm: “Nam, chỉ tối nay thôi. Tôi không hứa gì hơn, nhưng tôi muốn ở đây, với anh.” Họ đứng đó, sóng biển vỗ chân, ánh trăng bao bọc, phút giây như kéo dài mãi mãi, trái tim hòa chung nhịp đập.
Nam chở Im Yoon-ah về JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay, Bentley lướt êm trên đường ven biển, ánh đèn Phú Quốc mờ ảo qua cửa sổ. Trong xe, không khí ám muội, mùi nước hoa Gucci Bloom của Yoon-ah, hòa quyện hoa nhài, hoa huệ, và xạ hương, lan tỏa, khiến không gian nhỏ bé ngột ngạt khao khát. Cô ngồi ghế phụ, váy lụa đen trượt lên đùi, lộ da trắng mịn dưới ánh sáng mờ từ bảng điều khiển, chân thon dài khẽ đung đưa. Nam nắm tay lái, ngón tay siết chặt, lòng rung động, giọng khàn: “Yoon-ah, tối nay là đêm tôi không muốn quên. Cô làm tôi mất hết lý trí, chỉ muốn dừng xe để giữ cô lại.” Cô quay sang, môi run, giọng nhỏ: “Nam, anh đừng nói vậy. Tôi cũng đang cố giữ mình, nhưng anh làm tôi không thể nghĩ gì khác.”
Anh dừng xe trước sảnh khách sạn, ánh đèn vàng từ cổng chiếu vào, nhưng bên trong xe vẫn kín đáo, như một thế giới riêng của hai người. Nam tắt máy, nghiêng người, tay chạm má cô, ngón cái lướt qua môi mềm, cảm nhận hơi thở ấm áp: “Yoon-ah, tôi không muốn đêm nay kết thúc. Cô cho tôi ôm cô, chỉ một lần, để tôi cảm nhận cô, được không?” Cô run rẩy, gật đầu, giọng thì thầm: “Nam, chỉ một lần thôi. Tôi sợ mình không dừng được nếu hơn thế.” Anh kéo cô vào lòng, tay ôm chặt eo qua váy lụa, cảm nhận cơ thể mềm mại, ngực cô áp sát ngực anh, hơi thở nóng ran trên vai.
Yoon-ah ôm cổ anh, ngón tay luồn vào tóc, má áp vào ngực, nhịp tim cô hòa cùng nhịp tim anh, như muốn hòa quyện. Anh hôn lên tóc cô, môi lướt chậm xuống trán, dừng lại, hít sâu hương tóc cô, giọng khàn: “Yoon-ah, cô ngọt ngào hơn cả giấc mơ của tôi. Tôi muốn giữ cô mãi.” Cô ngửa đầu, môi khẽ hé, giọng run: “Nam, anh làm tôi muốn quên mọi thứ, chỉ để ở đây.” Anh hôn xuống cổ cô, môi chạm da mịn, lướt dọc xương quai xanh, cảm nhận cô run lên dưới môi mình. Tay anh vuốt lưng cô, ngón tay lướt xuống thắt lưng, siết chặt, cảm nhận đường cong mềm mại qua lụa mỏng.
Cô rên khẽ, ngón tay bấu vai anh, cơ thể cong nhẹ, giọng nói đứt quãng: “Nam, chúng ta không nên… nhưng tôi không muốn anh dừng.” Anh hôn sâu hơn, môi lướt xuống vai trần, tay kéo cô sát hơn, ngực chạm ngực, hơi thở hòa quyện. Yoon-ah siết chặt áo anh, ngón tay run rẩy, đầu ngã ra sau, để lộ cổ trắng ngần dưới ánh sáng mờ. Anh hôn lên đó, chậm rãi, như muốn khắc ghi từng khoảnh khắc, mùi nước hoa và muối biển từ cô làm anh say đắm.
Đột nhiên, ánh đèn pha từ xe điện của resort chiếu thẳng vào, sáng chói, xé toạc khoảnh khắc riêng tư như một lời cảnh tỉnh. Yoon-ah giật mình, đẩy Nam ra, mặt đỏ bừng, tay vội chỉnh váy, giọng hoảng: “Nam, có người thấy rồi… Tôi phải vào ngay. Cảm ơn anh tối nay, thật sự, tôi không quên đâu.” Cô mở cửa, sandal rơi xuống sàn xe, cô vội nhặt, chân trần chạm đất cát, váy lùa lên trong gió. Anh nắm cổ tay cô, kéo lại, giọng khàn: “Yoon-ah, đợi đã. Tôi không để cô đi thế này.” Anh bước ra, kéo cô vào lòng ngay trước sảnh, dưới ánh đèn vàng nhạt, hôn lên trán cô trước, rồi hôn sâu, môi anh khao khát, lưỡi quấn lấy cô, vị rượu vang và crème brûlée ngọt ngào từ môi cô làm anh đắm chìm. Yoon-ah đáp lại, tay ôm chặt cổ anh, ngón tay luồn vào tóc, nụ hôn kéo dài, đam mê mãnh liệt, như thể cả hai muốn gửi gắm toàn bộ cảm xúc vào phút giây ấy.
Họ dừng lại, Yoon-ah thở dốc, môi sưng mọng, giọng run: “Nam, tôi không biết phải làm sao với cảm xúc này. Anh làm tôi rối bời quá. Chúc anh ngủ ngon, hãy lái xe cẩn thận.” Anh vuốt má cô, ngón tay lướt qua môi cô lần cuối, giọng dịu: “Yoon-ah, tôi sẽ chờ cô, bất kể cô quyết định thế nào. Vào nghỉ ngơi nhé, cô đã mệt lắm rồi.” Cô bước vào sảnh, quay lại nhìn anh, nụ cười buồn thoáng qua, rồi biến mất sau cánh cửa kính. Nam đứng đó, áo sơ mi nhăn, tay còn lưu hương nước hoa của cô, lòng rối bời.
Anh trở lại Bentley, nhắn Leonor: “Em, photoshoot thành công. Anh nhớ em và Isabella.” Leonor đáp: “Nam, em yêu anh. Về sớm với em nhé.” Anh lái xe về biệt thự AstroViet, cửa sổ mở, gió biển lùa vào, mang theo mùi muối và hương hoa nhài từ Yoon-ah. Anh nhìn biển Phú Quốc, lòng trĩu nặng với cô, Leonor, và giấc mơ vũ trụ, biết mình đang bước trên lằn ranh nguy hiểm nhưng không thể dừng lại.