Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 158: Hoàng hậu Jordan
Sáng 16 tháng 10, Amman rực rỡ dưới ánh nắng vàng, sa mạc trải dài như tấm thảm đỏ nâu, điểm xuyết những bụi cây xương rồng. Trung tâm Rajwa Al Hussein, một tòa nhà kính ba tầng với mái vòm trắng, nằm giữa lòng sa mạc, là biểu tượng hợp tác giữa AstroViet và Jordan. Tòa nhà phản chiếu ánh mặt trời, với logo AstroViet và cờ Hashemite tung bay trên đỉnh. Bên ngoài, mô hình AstroPod cao 5 mét, sơn bạc, thu hút đội ngũ truyền thông từ Al Jazeera và Jordan Times. Nam nắm tay Leonor tiến vào. Vua Hussein mặc sơ mi trắng, quần tây xám, đeo kính râm, và hoàng hậu Rajwa trong váy lụa xanh olive ôm sát, khoe vai trần, hông cong, và chân thon, chào đón họ tại lối vào .
Hussein bắt tay Nam, giọng trầm ấm: “Nam, chào mừng anh và Leonor đến trung tâm. Tôi muốn biến nơi này thành sân bay vũ trụ đầu tiên của Trung Đông.” Nam mỉm cười, đáp: “Hussein, AstroViet cam kết biến giấc mơ đó thành hiện thực. Jordan sẽ dẫn đầu không gian khu vực.” Rajwa chen vào, nụ cười thanh lịch, tóc nâu thả sóng, mùi hương Chanel No.5 thoảng nhẹ: “Nam, trung tâm mang tên tôi, nên tôi đặt nhiều kỳ vọng. Anh đã xây sân bay Phú Quốc, tôi tin anh sẽ làm được điều kỳ diệu ở Amman.” Leonor nắm tay Nam, giọng dịu: “Rajwa, Nam luôn nói về trung tâm này. Cô chắc hẳn rất tự hào.” Rajwa gật đầu: “Leonor, đúng vậy. Tôi mong thấy nó trở thành biểu tượng mới của Jordan.”
Đoàn bước vào sảnh chính, sàn cẩm thạch trắng, trần kính cao 10 mét, ánh nắng xuyên qua tạo hoa văn trên tường. Một màn hình 8K hiển thị quỹ đạo trạm ASEAN, với module thứ hai vừa phóng. Kỹ sư trưởng, tiến sĩ Aisha Al-Khalidi, trình bày: “Thưa bệ hạ, trung tâm hiện có ba phòng thí nghiệm, thử nghiệm động cơ AstroPod và vệ tinh 6G. Chúng tôi đề xuất mở rộng 50 ha, xây bãi phóng dài 2 km, kho nhiên liệu hydro lỏng, và tháp điều hành cao 80 mét.” Nam gật đầu, ghi chú trên tablet: “Aisha, tôi ấn tượng. AstroViet có thể đầu tư 5 tỷ USD, hoàn thành trong ba năm. Bãi phóng cần chịu nhiệt 3,000 độ C, đúng không?” Cô đáp: “Đúng vậy, thưa anh Nam. Chúng tôi cần vật liệu từ AstroViet, như ở Phú Quốc.”
Hussein chỉ ra cửa sổ, nơi sa mạc trải dài: “Nam, tôi muốn sân bay này là cửa ngõ liên hành tinh, kết nối Jordan với trạm ASEAN.” Nam đáp: “Hussein, tôi sẽ cử đội từ Phú Quốc sang, phối hợp với Aisha. Sân bay sẽ hỗ trợ tàu vận tải 50 tỷ USD của chúng tôi.” Leonor chen vào, giọng hào hứng: “Nam, anh làm em tự hào. Jordan sẽ có sân bay đẹp như Phú Quốc.” Rajwa vuốt tóc, giọng chậm: “Nam, tôi hình dung du khách từ khắp thế giới đến đây, ngắm sao trời từ sa mạc. Anh sẽ làm được, đúng không?” Nam cười: “Rajwa, tôi không muốn làm cô thất vọng.”
Đoàn tham quan phòng thí nghiệm, nơi động cơ AstroPod phun lửa xanh trong buồng thử nghiệm, tiếng gầm vang dội qua kính chống đạn. Một kỹ sư trẻ, Omar, trình bày mô hình kho nhiên liệu: “Thưa bệ hạ, kho này chứa 500 tấn hydro, đủ cho 100 chuyến bay liên hành tinh.” Hussein gật đầu: “Omar, tuyệt vời. Nam, Jordan sẵn sàng cung cấp đất và nhân lực.” Nam vỗ vai Omar: “Omar, cậu làm tốt. Tôi muốn báo cáo chi tiết về kho nhiên liệu, gửi tôi tuần sau.” Rajwa đứng gần Nam, tay chạm nhẹ vai anh, giọng nhỏ: “Nam, anh luôn biết cách truyền cảm hứng.” Anh cảm nhận hơi ấm từ cô, lòng rung động, nhưng giữ vẻ chuyên nghiệp.
Sau hai giờ khảo sát, đoàn nghỉ tại phòng họp VIP, bàn gỗ óc chó phủ khăn lụa, trà bạc hà nóng bốc khói, và đĩa bánh ma’amoul dẻo ngọt với nhân chà là. Leonor ngồi cạnh Hussein, trò chuyện vui vẻ về năng lượng tái tạo: “Hussein, Tây Ban Nha cũng đầu tư năng lượng mặt trời. Jordan có kế hoạch gì?” Hussein cười: “Leonor, chúng tôi muốn sa mạc này thành cánh đồng pin mặt trời.” Rajwa ngồi đối diện Nam, tay cầm ly trà, môi hồng mím nhẹ, váy lụa xanh olive bó sát, lộ đường cong ngực tròn và hông cong. Cô cúi đầu, ngón tay lướt trên điện thoại, gửi tin nhắn: “Nam, tôi không chịu nổi khi thấy anh gần Leonor. Gặp tôi ở hành lang phía đông, gần nhà vệ sinh. Đừng để ai thấy. Tôi chờ anh.” Nam đọc tin, tim đập mạnh, nhớ lời than thở của cô trong vườn hoa tối qua. Anh hít sâu, kiểm soát nhịp thở, nói: “Em, anh đi vệ sinh một chút. Anh quay lại ngay.” Cô gật đầu, giọng dịu: “Nam, đi cẩn thận nhé. Em ở đây với Hussein.”
Nam rời phòng, bước qua hành lang đá cẩm thạch trắng, tường khắc hoa văn arabesque tinh xảo, ánh đèn vàng từ chùm pha lê treo cao rọi xuống, tạo bóng mờ trên sàn. Mùi hương sa mạc khô khốc hòa quyện với không khí mát lạnh từ điều hòa. Anh đi đến góc khuất, thấy Rajwa đứng chờ, váy lụa xanh phất phơ, tóc nâu sóng lượn, da trắng mịn như sứ dưới ánh đèn. Cô bước tới, nắm tay anh, ngón tay mềm mại, móng sơn đỏ bóng, hơi run: “Nam, theo tôi. Chúng ta phải nhanh, nhưng tôi cần anh ngay bây giờ.” Anh cảm nhận hơi nóng từ tay cô, lòng khao khát trỗi dậy, đi theo cô, bước chân nhẹ nhưng gấp gáp.
Rajwa dẫn anh vào nhà vệ sinh khu VIP, cửa gỗ chạm khắc hoa văn Hồi giáo, nặng trịch, mở ra không gian sang trọng: gạch cẩm thạch trắng láng bóng, bồn rửa vàng, vòi xịt hiện đại, gương lớn từ sàn đến trần, và mùi hương lavender từ máy khuếch tán. Cô khóa cửa, tiếng chốt vang khẽ, kiểm tra từng buồng, đảm bảo không có ai. Rồi cô quay lại, đẩy Nam vào góc sau bức tường ngăn, nơi ánh sáng từ đèn trần mờ ảo, chỉ đủ soi bóng hai người. Rajwa áp sát, ngực cô chạm ngực anh qua lớp vải mỏng, hơi thở nóng phả vào cổ anh. Cô kiễng chân, hôn anh cuồng nhiệt, môi mềm ép chặt, lưỡi cô trượt vào, quấn lấy lưỡi anh, vị trà bạc hà còn vương. Anh đáp lại, tay ôm eo cô, kéo sát, cảm nhận cơ thể nóng bỏng qua lụa, mông cong cọ vào hông anh.
Rajwa rên khẽ, giọng run: “Nam, tôi nhớ anh từ tối qua. Tôi không chịu nổi khi thấy anh bên Leonor.” Anh hôn xuống cổ cô, môi chạm da mịn, liếm nhẹ, mùi Chanel No.5 làm anh say: “Rajwa, cô làm tôi mất kiểm soát. Cô muốn tôi thế này, đúng không?” Cô cởi nút sơ mi anh, chậm rãi, từng nút, lộ ngực rắn, cơ bụng săn chắc. Tay cô vuốt ngực anh, móng tay khẽ cào, giọng thì thầm: “Nam, tôi muốn chạm vào anh, cảm nhận anh.” Anh kéo khóa váy cô, lụa xanh trượt xuống, tụ quanh chân, để lộ áo lót ren đen ôm ngực tròn, núm vú hồng hiện qua ren mỏng, và quần lót đen bó sát, lộ khe lồn mờ ảo.
Nam cởi áo lót, ngực cô bung ra, tròn căng, núm vú cương cứng. Anh hôn ngực, lưỡi xoay quanh núm, mút nhẹ, tay luồn vào quần lót, chạm lồn ướt át, ngón giữa trượt vào khe hồng, cảm nhận chất lỏng ấm. Rajwa thở dốc, bấu vai anh, móng tay cắm vào da: “Nam, chỗ đó… anh làm tôi điên rồi. Đừng dừng.” Cô cởi khóa quần anh, kéo xuống, dương vật 20 cm cương cứng bật ra, đầu đỏ bóng, gân nổi. Cô quỳ xuống, nắm dương vật, vuốt chậm từ gốc đến đầu, ngón tay xoay quanh quy đầu, môi hôn nhẹ đầu dương vật, lưỡi liếm một vòng. Anh rên nhỏ, tay nắm tóc cô: “Rajwa, miệng cô… sướng quá. Tiếp tục đi.”
Cô đứng dậy, cởi quần lót, để lộ lồn hồng, lông mu gọn gàng, ướt đẫm. Nam cởi hết vest, sơ mi, quần, để đồ rơi xuống sàn cẩm thạch, cơ thể trần trụi dính sát cô. Anh bế cô, dựa tường, ngực cô cọ ngực anh, núm vú chạm da, lồn cô cọ dương vật, nước dâm nhỏ xuống sàn. Họ hôn nhau, môi quấn, lưỡi xoắn, hơi thở nóng hòa quyện, tiếng rên khe khẽ vang trong không gian kín.
Nam giữ Rajwa dựa tường cẩm thạch lạnh, bế cô, chân cô quấn hông anh, lồn hồng mở ra, mời gọi. Anh cầm dương vật, chà đầu vào khe lồn, nước dâm bôi trơn, rồi đẩy chậm, dương vật trượt vào, siết chặt, ấm nóng, lồn cô nuốt trọn 20 cm. Rajwa rên to, cắn môi kìm: “Nam, sâu quá… tôi cảm nhận hết anh.” Anh đẩy hông, dương vật ra vào chậm, mỗi nhịp khiến lồn cô rung, nước dâm chảy xuống đùi, nhỏ xuống sàn. Cô ôm cổ anh, ngực rung theo nhịp, núm vú cọ ngực anh: “Nam, nhanh hơn… tôi muốn anh mạnh hơn.”
Anh tăng tốc, dương vật đâm sâu, tiếng da thịt va chạm vang khẽ, lồn cô siết chặt, phun nước. Nam bóp ngực cô, ngón tay búng núm vú, môi hôn cổ, liếm da mặn mồ hôi. Rajwa đạt cực khoái đầu, cơ thể co giật, lồn siết dương vật, rên: “Nam, tôi ra rồi… anh làm tôi sướng quá.” Anh bắn tinh lần đầu, tinh trùng nóng ngập lồn, tràn ra khe, nhỏ xuống sàn cẩm thạch, cả hai thở hổn hển. Cô hôn anh, môi ướt, lưỡi quấn, giọng khàn: “Nam, chưa đủ. Tôi muốn anh nữa, làm lại đi.”
Nam xoay cô, để cô chống tay vào tường, mông cong hướng anh, lồn hồng ướt át, tinh trùng trắng đục chảy xuống đùi. Anh vuốt mông cô, da mềm mịn, vỗ nhẹ, khiến cô rên: “Nam, đừng trêu tôi… vào đi.” Anh cầm dương vật, chà đầu vào lồn, trượt vào từ phía sau, lồn cô siết chặt, ấm nóng. Anh đẩy hông, dương vật ra vào mạnh, mỗi nhịp khiến mông cô rung, tiếng da thịt vang to hơn, lồn phun nước. Nam bóp ngực, kéo núm vú, ngón tay xoay, cô rên: “Nam, ngực tôi… sướng lắm. Đâm sâu nữa.”
Anh đổi tư thế, để cô ngồi lên bồn rửa, chân dang rộng, lồn mở ra, hồng rực. Anh quỳ, hôn lồn, lưỡi liếm khe, mút môi lồn, ngón tay trượt vào, móc nhẹ điểm G. Rajwa nắm tóc anh, rên to: “Nam, lưỡi anh… tôi không chịu nổi.” Anh đứng dậy, đâm dương vật vào, đẩy mạnh, lồn cô siết, nước dâm bắn ra. Nam bắn tinh lần hai, tinh trùng tràn lồn, chảy xuống bồn rửa, cô lên đỉnh lần nữa, cơ thể rung, rên: “Nam, anh làm tôi tan chảy… tôi yêu cảm giác này.” Họ ôm nhau, mồ hôi lấm tấm, hơi thở dồn dập, môi hôn nhẹ, lưỡi chạm khẽ.
Nam lấy vòi xịt cạnh bồn rửa, điều chỉnh nước ấm, quỳ xuống, cầm vòi rửa lồn cho Rajwa, nước chảy qua khe hồng, cuốn đi tinh trùng và nước dâm, để lại lồn sạch, hồng hào. Cô rùng mình, nắm vai anh: “Nam, nước ấm làm tôi… nhạy lắm. Cẩn thận, tôi lại muốn nữa.” Anh cười, rửa kỹ, ngón tay chạm nhẹ môi lồn, cảm nhận da mịn: “Rajwa, tôi muốn cô sạch sẽ, không để lại dấu vết cho Hussein.” Cô cầm khăn lụa, lau dương vật anh, vuốt từ gốc đến đầu, khăn trượt qua quy đầu, khiến anh rùng mình: “Rajwa, cô làm tôi muốn tiếp tục.” Cô hôn má anh, giọng dịu: “Nam, lần này đủ rồi. Nhưng tôi sẽ nhớ mãi khoảnh khắc này.”
Họ mặc lại đồ, Rajwa kéo váy lụa, chỉnh khóa, vuốt tóc trước gương, kiểm tra son môi hồng phấn, đảm bảo không lộ dấu vết. Nam cài nút sơ mi, buộc cà vạt xanh, lau mồ hôi trán, nhìn gương, kiểm tra không có vết son. Rajwa mở khóa cửa, nhìn ra hành lang, xác nhận không có ai. Cô đi trước, bước chân thanh thoát, váy lụa phất phơ, Nam theo sau, giữ khoảng cách, tim vẫn đập nhanh.
Họ trở lại phòng họp, Leonor đang cười với Hussein về câu chuyện Iman, con gái họ. Leonor thấy Nam, hỏi: “Nam, anh đi lâu thế. Mọi thứ ổn không?” Anh ngồi cạnh, nắm tay cô, giọng bình thản: “Em, ổn cả. Hành lang hơi khó tìm.” Hussein chen vào: “Nam, chúng ta tiếp tục chứ? Tôi muốn thảo luận về kho nhiên liệu.” Rajwa ngồi cạnh Hussein, nhấp trà bạc hà, nụ cười kín đáo, môi hồng cong nhẹ: “Nam, tôi mong sớm thấy sân bay hoàn thành. Anh sẽ giữ lời, đúng không?” Anh gật đầu, giọng trầm: “Rajwa, tôi luôn giữ lời với cô.”
Họ tiếp tục thảo luận, Nam trình bày kế hoạch bãi phóng, giọng đều nhưng lòng rối bời, cảm nhận hơi nóng từ Rajwa cách vài mét. Anh nhìn Rajwa, cô cúi đầu nhấp trà, ngón tay vuốt ly, như chia sẻ bí mật không lời. Qua cửa sổ, sa mạc Amman ánh nắng vàng, gợi lên khao khát và nguy hiểm.