Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 165: Hoàng hôn
Sáng 20 tháng 4, phòng họp tầng 30 trụ sở AstroViet tại Phú Quốc ngập ánh nắng, cửa kính lớn phản chiếu biển xanh ngọc và sân bay vũ trụ Phú Quốc, nơi một chiếc Astro-2 đang được kiểm tra trước chuyến phóng tiếp theo. Màn hình 8K treo tường phát video Im Yoon-ah trong photoshoot tại trạm ASEAN, váy trắng bay nhẹ trong môi trường vi trọng lực, nụ cười rạng rỡ, toát lên sự thanh lịch. Nam ngồi đầu bàn, tay cầm bút laser chiếu lên mô hình, giọng trầm ấm: “Beatrice, Ngọc Anh, khách sạn vũ trụ là biểu tượng của AstroViet, nơi con người chạm đến giấc mơ vũ trụ. Chúng ta cần một quảng cáo với Yoon-ah để thu hút giới thượng lưu toàn cầu, từ tỷ phú Dubai đến CEO Thung lũng Silicon. Tôi muốn đội quay phim lên quỹ đạo cuối tháng 5. Kế hoạch chi tiết thế nào?”
Beatrice Borromeo trong váy lụa xanh ôm sát, khoe vai trần mịn màng và eo thon, tóc vàng buộc thấp thanh lịch, mở laptop, giọng tự tin: “Thưa anh Nam, tôi đã trao đổi với Yoon-ah qua video call từ Seoul tuần trước. Cô ấy rất hào hứng, nói rằng quay ở quỹ đạo là ‘cơ hội cả đời’. Đội quay phim của tôi gồm đạo diễn Ý, Marco Bellini từng đoạt giải tại Liên hoan phim Venice với phim tài liệu về sao Hỏa, và quay phim Pháp, Claire Dubois, chuyên gia cảnh không gian, từng làm việc với ESA. Họ đã ký hợp đồng, sẵn sàng lên AstroPod.”
Trần Ngọc Anh bổ sung: “Thưa anh Nam, chiến dịch truyền thông đã được xây dựng chi tiết. Video Yoon-ah tại trạm ASEAN đạt 50 triệu lượt xem trên X trong 10 ngày, với hashtag #AstroDream trending toàn cầu. Tôi đề xuất quảng cáo khách sạn dùng hashtag #AstroLuxury, livestream toàn bộ quá trình quay từ quỹ đạo, bắt đầu ngày 28/5, và phát hành video chính thức ngày 15/6. Mục tiêu là 100 triệu lượt xem trong tuần đầu, với 30% từ châu Á, 30% từ Mỹ, và 20% từ châu Âu.” Nam gật, vuốt cằm, giọng trầm: “Ngọc Anh, hashtag #AstroLuxury rất hợp. Livestream sẽ tạo hiệu ứng lan tỏa. Beatrice, cô thấy Yoon-ah thể hiện hình ảnh khách sạn thế nào?”
Beatrice trình chiếu slide trên màn hình 8K, hiển thị phác thảo Yoon-ah trong váy sequin bạc, đứng trên sàn kính nhà hàng xoay, Trái Đất xanh lam phía sau: “Thưa anh Nam, Yoon-ah, 47 tuổi, vẫn giữ nét thanh lịch và quyến rũ của ngôi sao K-pop. Cô ấy sẽ xuất hiện trong ba cảnh chính: đầu tiên, dùng bữa tối với cocktail sao Hỏa tại nhà hàng xoay, ánh sao phản chiếu trên ly pha lê; thứ hai, tập yoga trong phòng gym không trọng lực, váy thể thao ôm sát, thể hiện sự thư giãn; thứ ba, nghỉ ngơi trong phòng ngủ, nằm trên giường lụa trắng, cửa sổ view Trái Đất. Tôi đề xuất thêm cảnh Yoon-ah đi bộ trên hành lang kính, váy sequin phản chiếu ánh đèn LED, tạo cảm giác như bước giữa dải ngân hà.” Nam gật, nhấp cà phê: “Beatrice, tôi thích cảnh yoga và hành lang kính. Những chi tiết này sẽ làm nổi bật sự xa xỉ. Giá phòng 500,000 USD mỗi đêm phải khiến khách cảm thấy đáng từng xu.”
Ngọc Anh chen vào, mở tài liệu trên iPad: “Thưa anh Nam, tôi đã liên hệ Forbes, Vogue, và Nikkei Asia. Họ muốn phỏng vấn Yoon-ah ngay sau khi quay, tập trung vào trải nghiệm quỹ đạo. Tôi cũng chuẩn bị AMA trên X với Yoon-ah, dự kiến 5/6, để fan hỏi về khách sạn vũ trụ. Ngoài ra, tôi đề xuất mời 10 influencer từ Mỹ, Hàn Quốc, và Dubai lên khách sạn vào tháng 7, mỗi người trả 1 triệu USD cho chuyến đi, tạo buzz trên mạng.” Beatrice gật: “Thưa anh Nam, ý tưởng influencer rất hay. Tôi sẽ phối hợp với Ngọc Anh để chọn những người có tầm ảnh hưởng lớn, như ngôi sao TikTok Mỹ hay beauty blogger Hàn Quốc.”
Nam hỏi: “Beatrice, an toàn cho đội quay phim thế nào? AstroPod chở được bao nhiêu người?” Beatrice đáp: “Thưa anh Nam, AstroViet sẽ huấn luyện đội quay tại Phú Quốc từ 15/5, trong 10 ngày, bao gồm vận hành AstroPod, thích nghi vi trọng lực, và xử lý tình huống khẩn cấp. AstroPod chở được 12 người, tôi đề xuất 10 người: Yoon-ah, Marco, Claire, 4 kỹ thuật viên ánh sáng và âm thanh, 2 stylist, và 1 chuyên gia hậu kỳ. Chuyến bay lên ngày 28/5, quay 5 ngày, về ngày 2/6. Tôi đã kiểm tra với đội kỹ thuật, AstroPod sẵn sàng.” Nam gật: “Beatrice, cô chu đáo lắm. Ngọc Anh, cô phối hợp với đội kỹ thuật để đảm bảo livestream ổn định, không gián đoạn.”
Cuộc họp kéo dài bốn giờ, thảo luận chi tiết ngân sách 20 triệu USD, kịch bản quay, và lịch trình truyền thông. Beatrice trình bày thêm về concept ánh sáng, sử dụng đèn LED đổi màu để tạo hiệu ứng vũ trụ trong cảnh quay. Ngọc Anh đề xuất hợp tác với Chanel để tài trợ trang phục cho Yoon-ah, nhấn mạnh sự sang trọng. Nam kết luận: “Beatrice, Ngọc Anh, quảng cáo này phải định vị khách sạn vũ trụ là đỉnh cao du lịch, nơi chỉ giới tinh hoa trải nghiệm. Tôi muốn kịch bản cuối trước 25/4, báo cáo livestream trước 20/5. Cảm ơn hai cô đã làm việc tận tâm.” Beatrice gật: “Thưa anh Nam, tôi sẽ hoàn thiện kịch bản đúng hạn.” Ngọc Anh nói: “Thưa anh Nam, tôi bắt đầu chiến dịch X từ ngày 25/4, với teaser có Yoon-ah.”
Nam nhắn Leonor: “Em, kế hoạch quảng cáo khách sạn vũ trụ xong. Yoon-ah sẽ quay ở quỹ đạo. Anh nhớ em và Isabella.” Cô đáp: “Nam, tuyệt vời! Isabella đòi ba kể chuyện phi hành gia. Hôn anh!” Anh nhắn Beatrice: “Beatrice, gửi danh sách đội quay và kịch bản cho tôi tối nay.” Cô đáp: “Thưa anh Nam, tôi sẽ làm ngay.”
Buổi họp kết thúc lúc 2 giờ chiều, Beatrice xoa thái dương, giọng mệt mỏi, váy lụa xanh hơi xô lệch: “Thưa anh Nam, tôi hơi căng thẳng. Làm PR cho AstroViet không dễ. Tôi phải đảm bảo mọi thứ hoàn hảo.” Nam đứng dậy, cởi vest, sơ mi trắng lộ bắp tay săn chắc, cười: “Beatrice, cô làm xuất sắc rồi. Tôi mời cô đi dạo ven biển Phú Quốc, ngắm hoàng hôn cho thư giãn. Ngọc Anh, cô ở lại chuẩn bị teaser nhé?” Ngọc Anh đẩy kính, cười: “Thưa anh Nam, tôi sẽ làm. Hai người đi vui vẻ, nhớ chụp ảnh hoàng hôn cho tôi xem!”
Nam lái SUV màu đen chở Beatrice dọc đường ven biển Phú Quốc. Đường cong uốn lượn, hai bên là cát trắng mịn, hàng dừa cao vút nghiêng bóng, và biển xanh lam sóng vỗ rì rào. Hoàng hôn đỏ rực phủ bầu trời, ánh cam và tím hòa quyện, phản chiếu trên mặt biển như một bức tranh sống động. Gió biển mặn mà thổi qua cửa sổ, mang theo mùi muối, hương hoa sứ, và thoảng chút khói từ quán hải sản xa xa. Beatrice thả tóc, tóc vàng rối tung trong gió, váy lụa xanh bay nhẹ, ôm sát hông cong, cô mở cửa sổ, hít sâu: “Nam, Phú Quốc đẹp như thiên đường. Tôi nhớ biển Monaco, nơi tôi và Pierre từng dạo chơi, nhưng nơi này hoang dã, tự do, như muốn cuốn tôi đi.”
Nam nắm vô lăng, sơ mi tung bay, giọng trầm: “Beatrice, hoàng hôn Phú Quốc luôn làm tôi bình yên. Tôi thường lái xe ra đây khi cần suy nghĩ. Cô thấy thoải mái hơn chưa?” Cô quay sang, tóc vàng che nửa mặt, nụ cười nhẹ: “Nam, nhờ anh đấy. Ở Monaco, tôi quen với sự hào nhoáng, nhưng Phú Quốc có cái gì đó chân thật, gần gũi. Anh hay ra đây một mình à?” Nam cười: “Beatrice, đôi khi tôi mang theo cà phê, ngồi nghe sóng. Nhưng hôm nay có cô, tôi thấy thú vị hơn.” Cô đỏ mặt, vuốt tóc: “Nam, anh ngọt ngào quá. Cảm ơn anh đã mời tôi.”
Beatrice tâm sự, giọng khàn: “Nam, làm PR cho AstroViet là giấc mơ, nhưng nó ngốn hết thời gian. Pierre và các con ở Monaco, tôi chỉ gặp họ qua video call. Tôi nhớ những buổi tối cả nhà ăn pizza, nghe con kể chuyện trường học. Đôi khi tôi tự hỏi mình có bỏ lỡ quá nhiều không.” Nam giảm tốc, giọng dịu: “Beatrice, tôi hiểu. Tôi cũng xa Leonor và Isabella, mỗi lần gọi về, Isabella cứ hỏi ‘Ba ở đâu, sao không về?’ Nhưng công việc là đam mê, là trách nhiệm. Cô làm PR tuyệt vời, mang AstroViet đến cả thế giới. Pierre và các con chắc tự hào về cô.”
Cô thở dài, khoanh tay, váy lụa cọ vào ghế da: “Nam, Pierre ủng hộ tôi, nhưng anh ấy bận với công việc ở Monaco. Tôi sợ mình đang sống hai cuộc đời, một ở đây, một ở nhà. Anh có bao giờ thấy như thế không?” Nam dừng xe gần bãi biển An Thới, vắng bóng người, chỉ có sóng vỗ và chim hải âu lượn xa trên nền trời tím. Anh tắt máy, mở cửa sổ, không khí mặn mà tràn vào, mang theo mùi biển và cát. “Beatrice, có chứ,” anh nói, giọng trầm. “Dẫn dắt AstroViet là vinh quang, nhưng tôi luôn nghĩ về Leonor, Isabella, và cả trách nhiệm với Việt Nam. Nhưng tôi tin, nếu mình làm tốt, gia đình sẽ hiểu. Cô cũng thế, cô là trụ cột của AstroViet.”
Họ bước xuống xe, cát mềm dưới chân, sóng vỗ nhẹ vào bờ, để lại bọt trắng. Beatrice đứng cạnh xe, váy lụa bay trong gió, tóc vàng rối, ánh hoàng hôn đỏ phủ lên da cô, như bức tượng sống động. Cô khoanh tay, giọng khàn: “Nam, anh có cách làm mọi thứ nhẹ nhàng. Tôi cảm thấy mình yếu đuối khi than thở, nhưng anh làm tôi thấy mình quan trọng.” Nam đứng cạnh, sơ mi trắng tung bay, tay đút túi quần, đáp: “Beatrice, cô không yếu đuối. Cô mạnh mẽ, mang cả vũ trụ đến công chúng. Cô xứng đáng được nghỉ ngơi, được yêu thương.”
Beatrice ngả đầu vào vai anh, tóc vàng chạm má, mùi hương Dior quyến rũ lan tỏa, hơi ấm cơ thể cô truyền qua sơ mi. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng sóng và nhịp tim. “Nam, cảm ơn anh,” cô thì thầm. “Ở đây, với anh, tôi quên hết áp lực.” Anh ôm cô, tay đặt trên vai trần, cảm nhận da mịn, mềm mại, như lụa dưới ánh hoàng hôn. Anh nâng cằm cô, khuôn mặt thanh tú hiện rõ, môi đỏ khẽ run, tóc vàng rối tung, ánh hoàng hôn như ngọn lửa bọc lấy cô. “Beatrice, cô đẹp quá,” anh nói, giọng khàn. “Cô làm tôi muốn bảo vệ cô, muốn cô hạnh phúc.”
Cô thì thầm: “Nam, đừng nói thế… nhưng tôi muốn gần anh.” Anh hôn cô, môi chạm nhẹ, như làn sóng thử bờ, rồi sâu hơn, lưỡi quấn lấy nhau, vị son môi ngọt ngào hòa quyện. Beatrice đáp lại, tay ôm cổ anh, cơ thể ép sát, váy lụa cọ vào sơ mi, ngực cô chạm ngực anh, hơi thở dồn dập. Cô rên khẽ: “Nam, tôi không nên… nhưng anh làm tôi quên hết lý trí.” Họ hôn mê mải, sóng biển hòa nhịp, hoàng hôn đỏ như ngọn lửa dục vọng, kéo họ vào khoảnh khắc cấm kỵ. Anh vuốt lưng cô, cảm nhận đường cong qua váy lụa, mỗi nụ hôn như sóng vỡ, dẫn họ sâu hơn vào đam mê.
Nam dẫn Beatrice vào ghế sau SUV, cửa đóng kín, không gian chật hẹp trở nên ấm áp, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Ánh hoàng hôn lọt qua cửa kính, phủ vàng lên da cô, váy lụa xanh xô lệch, lộ vai trần mịn màng và xương quai xanh mảnh mai, như tác phẩm nghệ thuật dưới ánh đỏ cam. Anh kéo khóa váy, từng centimet vải trượt xuống, để lộ ngực tròn qua áo lụa trắng, núm vú hồng cứng lại, run rẩy trong không khí mát lạnh của điều hòa xe. Beatrice cởi sơ mi anh, ngón tay lướt qua ngực săn chắc, móng tay sơn đỏ để lại vệt hồng nhạt, giọng khàn: “Nam, anh khiến tôi mất kiểm soát. Chạm vào tôi, làm tôi cảm nhận anh.”
Không gian xe ngập mùi hương Dior, hơi biển, và mồ hôi nhè nhẹ, kính mờ đi vì nhiệt độ cơ thể, tiếng sóng bên ngoài như nhạc nền cho dục vọng. Nam hôn cổ cô, môi lướt trên da mịn, mượt như lụa, liếm xuống xương quai xanh, dừng lại nơi núm vú, ngậm nhẹ qua áo lụa, khiến cô cong người, rên: “Nam, anh… tôi run lên vì anh.” Anh kéo áo lụa lên, ngực cô phơi bày, tròn đầy, hồng hào, anh hôn, mút nhẹ, tay luồn xuống, cởi quần lót ren trắng, chạm lồn ướt át, nóng đỏ, ngón tay trượt vào, cảm nhận âm đạo cô co bóp, nhạy cảm như sóng biển đáp lại cơn gió.
Beatrice nắm tóc anh, kéo anh lên, hôn môi cuồng nhiệt, lưỡi xoáy sâu, tay mở khóa quần anh, giải phóng dương vật 20 cm cương cứng, đỏ rực, mạch máu nổi rõ, nóng ran trong tay cô. Cô vuốt, ngón cái lướt quanh đầu, cảm giác mềm mại, mượt mà khiến anh rùng mình, như điện chạy dọc sống lưng, lan khắp cơ thể. “Nam, nó mạnh mẽ quá,” cô thì thầm, hơi thở nóng phả vào tai anh, giọng như nhung, kéo anh sâu hơn vào dục vọng. Anh kéo quần lót cô xuống, lồn hồng mở ra, ướt đẫm, ánh hoàng hôn chiếu lên, như viên ngọc đỏ rực, mời gọi. Họ không vội, để cảm giác dẫn dắt, không gian xe như một nơi trú ẩn, nơi thời gian ngừng trôi, chỉ còn hai người và nhịp thở.
Nam trượt vào cô, lồn siết chặt, nóng ran, như dung nham bao bọc, mỗi milimet là sóng khoái cảm, lan từ dương vật lên não, khiến anh rên khẽ: “Beatrice, cô… quá tuyệt.” Beatrice ôm anh, móng tay cào nhẹ lưng, ngực ép sát ngực, nhịp thở hòa quyện, mồ hôi lấm tấm trên da cô, như sương đêm. Anh di chuyển, không nhanh, mà chậm, sâu, như sóng biển ngoài kia, cảm nhận từng co bóp, từng rên rỉ: “Nam, chậm thôi… tôi muốn giữ anh trong tôi mãi.” Không gian chật hẹp khiến họ càng gần, da chạm da, hơi ấm lan tỏa, mồ hôi hòa lẫn, hơi thở như sương mù phủ kín xe. Anh hôn môi cô, lưỡi quấn, vị son ngọt lan tỏa, dục vọng như ngọn lửa đỏ bùng cháy, hòa quyện với ánh hoàng hôn bên ngoài.
Cảm giác tích tụ, lồn cô co thắt mạnh, như sóng vỡ bờ, kéo anh đến đỉnh. Nam xuất tinh, tinh trùng nóng trào vào, như dòng sông bùng nổ, cả hai run rẩy, ôm chặt, hơi thở dốc hòa với tiếng sóng. Beatrice hôn má anh, môi mềm, giọng khàn: “Nam, tôi chưa từng sống như thế này. Anh làm tôi quên hết mệt mỏi, như bay lên vũ trụ.” Họ nằm trên ghế, mồ hôi lấm tấm, ngực cô lên xuống, ánh hoàng hôn vẫn đỏ ngoài cửa sổ, như chứng nhân cho khoảnh khắc cấm kỵ. Cô vuốt ngực anh, ngón tay lướt nhẹ, nói: “Nam, tôi không hối tiếc. Khoảnh khắc này là của chúng ta.” Anh hôn trán cô, đáp: “Beatrice, cô làm tôi thấy mình sống thật. Cảm ơn cô.”
Họ chỉnh trang, váy lụa của Beatrice xô lệch, tóc rối quyến rũ, sơ mi anh nhàu nhẹ, nhưng cả hai cười, như chia sẻ bí mật. Trên đường về, Nam lái xe, đèn đường Phú Quốc sáng lên, biển đêm lặng lẽ, sóng vỗ đều đều. Beatrice ngồi ghế phụ, váy lụa ôm sát, nụ cười kín đáo, ánh đèn đường chiếu lên khuôn mặt cô, như ngôi sao giữa đêm. Cô cúi xuống, hôn dương vật anh qua quần, ngậm nhẹ, hơi thở nóng thấm qua vải, khiến anh nắm chặt vô lăng, tim đập nhanh. “Beatrice, cô táo bạo quá,” anh nói, giọng khàn, cố giữ xe ổn. Cô kéo khóa, giải phóng dương vật, môi đỏ nhắn, ngậm lấy, lưỡi xoay quanh đầu, chậm, như thưởng thức một ly rượu vang quý.
Cảm giác ấm áp, ướt át, lưỡi mềm lướt dọc thân, từ đầu đến gốc, như sóng biển mơn man bờ cát. Tay cô vuốt gốc, nhịp nhàng, đồng bộ với môi, tạo nhịp điệu hoàn hảo, như bản nhạc jazz chậm rãi. Cô ngậm sâu, họng siết chặt, tạo cảm giác hút mạnh, khiến anh rùng mình, như bị kéo vào vortex khoái cảm, toàn thân căng cứng. “Beatrice, cô làm tôi điên rồi… chậm thôi, tôi không chịu nổi,” anh thở dốc, tay trái vuốt tóc cô, cảm nhận tóc vàng mượt trượt qua ngón tay. Cô ngẩng lên, môi ướt, cười: “Nam, tôi muốn anh nhớ tôi, mỗi khi lái xe qua đây.” Cô tiếp tục, môi siết chặt, lưỡi xoáy nhanh hơn, tay vuốt mạnh, dẫn anh đến đỉnh.
Khi xe dừng tại trụ sở AstroViet, ánh đèn tòa nhà kính chiếu sáng, như ngọn hải đăng giữa đêm, Nam xuất tinh, tinh trùng nóng bắn vào miệng Beatrice, cảm giác mãnh liệt khiến anh cong người trên ghế, hơi thở dồn dập, như vừa chạy marathon. Cô nuốt, lau môi bằng ngón tay, nụ cười tinh nghịch: “Nam, đây là cách tôi cảm ơn anh. Đêm nay là bí mật của chúng ta, như một ngôi sao chỉ ta thấy.” Anh vuốt tóc cô, giọng khàn: “Beatrice, cô làm tôi không quên được. Cảm ơn cô, vì khoảnh khắc này.”