Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 185: Module nông nghiệp
Sáng sớm 8 tháng 10, sân bay vũ trụ Phú Quốc rực rỡ dưới ánh nắng nhiệt đới, nhiệt độ 31 độ C, không khí mặn mòi hòa quyện với mùi dầu máy từ các thiết bị và hương hoa sứ từ hàng cây ven đường. Nam bước đi bên Leonor de Borbón trong váy lụa xanh nhạt, cổ V khoét sâu, tóc xõa dài bay nhẹ trong gió biển, làn da trắng hồng ánh lên dưới nắng. Họ bước vào tháp điều khiển, một tòa thép kính cao 50 mét, tường trắng láng bóng, mùi ozone thoảng từ hệ thống máy tính siêu mạnh, không khí mát lạnh từ điều hòa 20°C. Màn hình 8K, rộng 5 mét, chiếu hình module nông nghiệp dài 50 mét, được lắp ráp và vận chuyển nhà máy AstroViet-Reliance ở Mumbai. Module, bao bọc trong vỏ titan chống bức xạ, chứa hệ thống hydroponics trồng rau diếp, cà chua, thảo mộc, nấm; chuồng nuôi 100 con gà lông trắng; bể nuôi 200 con cá tilapia bơi lội; và lò ủ vi sinh sản xuất phân bón sinh học. Mỗi chi tiết được thiết kế tỉ mỉ: ống dẫn nước siêu nhỏ 0,5 mm, cảm biến ánh sáng 4K theo dõi cây, và hệ thống lọc khí đảm bảo oxy 21%.
Nam kiểm tra tablet, dữ liệu vệ tinh 6G hiển thị thông số module: trọng lượng 120 tấn, áp suất bên trong 1 atm, nhiệt độ 22°C, độ bền titan 10^6 N/m². Anh quay sang Leonor, giọng trầm ấm: “Leonor, module này sẽ giúp trạm ASEAN tự cung 80% thực phẩm, giảm phụ thuộc vào AstroPod.” Leonor tựa vai anh, tay nắm chặt, giọng dịu dàng: “Nam, em tự hào về anh. Đây là giấc mơ lớn của anh, đúng không?” Anh hôn trán cô, mỉm cười: “Leonor, là giấc mơ của cả hai ta. Sự ủng hộ của em là động lực lớn nhất.” Kỹ sư trưởng Lê Minh Tuấn bước tới, giọng chắc chắn: “Anh Nam, tên lửa Astro-2, cao 80 mét, đã nạp 500 tấn nhiên liệu hydro lỏng và helium-3. Hệ thống làm mát nitơ lỏng bơm 200 lít/giờ, giữ nhiệt độ động cơ dưới 100°C. Chúng tôi sẵn sàng phóng trong 20 phút.” Nam gật, tay vuốt tablet: “Anh Tuấn, tôi tin tưởng đội ngũ. Hãy đảm bảo mọi thông số đều hoàn hảo.”
Bên ngoài, tên lửa Astro-2 sừng sững trên bệ phóng, vỏ titan sáng bạc phản chiếu ánh nắng, khói lạnh từ hệ thống làm mát nitơ lỏng bốc lên, tạo thành đám mây trắng mịn, che mờ chân bệ. Đội kỹ sư, mặc đồ bảo hộ bạc, kiểm tra lần cuối các cảm biến áp suất, nhiệt độ, và độ rung, ánh sáng đỏ từ laser quét qua các mối hàn. Một kỹ sư trẻ, ~25 tuổi, báo cáo qua bộ đàm: “Anh Tuấn, áp suất nhiên liệu ổn định 5 bar, nhiệt độ -253°C, tất cả hệ thống xanh.” Tuấn gật, quay sang Nam: “Anh Nam, mọi thứ sẵn sàng. Anh ra lệnh phóng chứ?” Nam nhìn Leonor, cô gật nhẹ, anh nói: “Anh Tuấn, bắt đầu đếm ngược.” Loa vang giọng đếm: “Phóng trong 15 giây… 10, 9, 8… 3, 2, 1!” Động cơ gầm vang, lửa phụt ra dữ dội, tên lửa lao lên trời, để lại vệt khói trắng uốn cong trên nền xanh biển Phú Quốc, rung chuyển cả tháp điều khiển. Leonor nắm tay Nam chặt hơn, giọng phấn khích: “Nam, nó đẹp quá! Như một ngôi sao bay lên trời!” Anh ôm vai cô, thì thầm: “Leonor, đây là bước tiến cho nhân loại, và anh có em bên cạnh.”
Màn hình chuyển sang quỹ đạo thấp, 400 km, module nông nghiệp trôi nổi trong không gian, các tấm pin mặt trời 10 m² mở rộng, lấp lánh như cánh chim bạc, cung cấp 50 kW năng lượng. Tiến sĩ Nguyễn Thị Lan, trưởng trạm không gian ASEAN, xuất hiện qua video vệ tinh 6G, đứng trong Module 1, nơi lò Tokamak thu nhỏ (đường kính 5 m, 12 cuộn từ siêu dẫn 10 tấn, gốm chịu nhiệt) tỏa ánh sáng trắng, mùi ozone nồng từ thiết bị công nghệ cao. Ba nữ kỹ sư, mặc đồ bảo hộ bạc, điều chỉnh bảng điều khiển, ánh sáng đỏ từ cảm biến laser lướt qua các cuộn từ, tạo không gian như phòng thí nghiệm tương lai. Lan báo cáo: “Anh Nam, module tiếp cận trạm, cách 500 mét. Bốn robot hình nhện đã triển khai, độ chính xác ghép nối đạt 99,9%.” Nam hỏi: “Chị Lan, hệ thống hydroponics và bể cá hoạt động ra sao?” Lan đáp: “Anh Nam, hydroponics kích hoạt, rau diếp mọc mầm 2 cm, cá tilapia bơi khỏe, gà ổn định trong chuồng. Chúng tôi hoàn tất ghép nối trong 30 phút.”
Hình ảnh chuyển sang không gian, bốn robot hình nhện, mỗi con nặng 500 kg, với 6 cánh tay titan dài 6 mét, camera 12K, di chuyển linh hoạt trên ray từ trường 5 Tesla. Chúng khóa module nông nghiệp vào Module 3, các khớp titan kêu “cạch” khi cố định, đèn LED xanh nhấp nháy trên thân robot. Màn hình hiển thị thông số: áp suất 1 atm, nhiệt độ 22°C, độ ổn định 99,8%, oxy 21%. Lan tiếp: “Anh Nam, hệ thống vi sinh khởi động, lò ủ sản xuất 1 kg phân/ngày. Module này sẽ cung cấp 80% thực phẩm cho trạm, đủ cho 50 phi hành gia trong 6 tháng.” Nam gật, giọng trầm: “Chị Lan, chị và đội ngũ làm xuất sắc. Đây là nền tảng cho sứ mệnh Sao Hỏa 2045.” X posts lan truyền: “AstroViet ghép nối module nông nghiệp! Trạm ASEAN tự cung thực phẩm!”
Chiều cùng ngày, Nam họp riêng tại trung tâm điều hành AstroViet, để Leonor nghỉ ngơi tại khách sạn Vinpearl, nơi cô thư giãn bên hồ bơi, đọc sách về lịch sử Tây Ban Nha. Phòng họp rộng 150 m², tường thép trắng, ánh sáng trắng lạnh từ đèn LED 5,000 lumen, mùi ozone thoảng từ máy chủ AI, không khí mát lạnh 18°C. Màn hình 10K, dài 8 mét, chiếu hình ụ đóng tàu vận tải liên hành tinh ở quỹ đạo Trái Đất cao, 36,000 km, một kỳ quan kỹ thuật dài 2 km, rộng 500 m, cao 300 m, làm từ thép carbon cường độ cao (10^6 N/m²) và hợp kim titan, chịu bức xạ vũ trụ và va chạm vi thiên thạch. Nam ngồi đầu bàn, kiểm tra tablet, dữ liệu vệ tinh 6G hiển thị tiến độ: 65% khung, 200 robot hoạt động, hiệu suất 97%. Anh hỏi: “Anh Hùng, tiến độ ụ thế nào? Chúng ta đúng hạn chứ?”
Kỹ sư trưởng Trần Văn Hùng đứng dậy, giọng chắc chắn: “Anh Nam, 200 robot hình nhện, mỗi con nặng 500 kg, hàn 600 mét khung mỗi ngày, hiệu suất 97%. Chúng tôi hoàn thành 65% khung, dự kiến xong 30/11/2037.” Màn hình chiếu robot hình nhện, 6 cánh tay titan dài 6 mét, hàn laser 100 kW, khoan plasma 50 kW, camera 12K truyền dữ liệu qua vệ tinh 6G. Pin mặt trời 10 kW từ 500 tấm pin 10 m² cung cấp năng lượng, hệ thống làm mát nitơ lỏng bơm 100 lít/giờ giữ nhiệt độ dưới 100°C. Nam hỏi: “Anh Hùng, kho vật liệu còn đủ không?” Hùng đáp: “Anh Nam, kho cách ụ 10 km, còn 1,200 tấn thép, 400 tấn titan, 150 tấn graphene, 80 tấn vonfram. Tháng 11, chúng tôi nhận thêm 2 chuyến Astro-2 từ Phú Quốc, mỗi chuyến 300 tấn.”
Kỹ sư AI Phạm Thị Minh bổ sung: “Anh Nam, AI AstroBot-7 phát hiện 0,3% nguy cơ rò rỉ nitơ lỏng ở robot số 47. Chúng tôi thay pin và sửa trong 48 giờ.” Nam gật: “Chị Minh, AstroBot-7 làm tốt lắm. Hệ thống ray từ trường 5 Tesla thì sao?” Minh trả lời: “Anh Nam, từ trường ổn định 99,8%, đủ dẫn tàu 1 km ra quỹ đạo. Khoang 1 sẵn sàng đóng tàu đầu tiên từ 15/12/2037, chở 10,000 tấn hàng.” Nam đứng dậy, vỗ tay: “Anh Hùng, chị Minh, đội ngũ xuất sắc! Tàu vận tải sẽ đưa AstroViet dẫn đầu khai thác không gian.”
Nam mở màn hình phụ, chiếu bốn khoang đóng tàu, mỗi khoang dài 1,2 km, rộng 250 m, nơi 1,000 robot phụ trợ lắp ráp khung tàu, ánh sáng laser lướt qua các mối hàn. Anh hỏi: “Anh Hùng, thách thức lớn nhất hiện nay là gì?” Hùng đáp: “Anh Nam, bức xạ vũ trụ làm nóng cuộn từ 0,02°C/ngày. Chúng tôi tăng nitơ lỏng lên 110 lít/giờ, nhưng cần thêm 50 tấn graphene để gia cố lớp chống bức xạ.” Nam gật: “Anh Hùng, tôi sẽ yêu cầu Reliance cung cấp graphene từ Mumbai. Chị Minh, AI có đề xuất tối ưu hóa không?” Minh trả lời: “Anh Nam, AstroBot-7 đề xuất tăng hiệu suất robot lên 98% bằng cách điều chỉnh góc hàn laser 0,5 độ và giảm thời gian sạc pin 5 phút.” Nam cười: “Chị Minh, triển khai ngay. Tôi muốn tàu đầu tiên ra mắt đúng hạn.”
Nam kiểm tra thêm dữ liệu: “Anh Hùng, hệ thống vận chuyển vật liệu từ kho đến ụ ổn định không?” Hùng đáp: “Anh Nam, 10 tàu con thoi mini, mỗi tàu chở 20 tấn, hoạt động 24/7, hiệu suất 99%. Chúng tôi dự trữ thêm 100 tấn titan phòng rủi ro.” Nam hỏi: “Chị Minh, AstroBot-7 có dự đoán rủi ro va chạm vi thiên thạch không?” Minh trả lời: “Anh Nam, nguy cơ dưới 0,01%. Radar 6G phát hiện vật thể từ 1,000 km, đủ thời gian điều chỉnh quỹ đạo.” Nam kết thúc: “Anh Hùng, chị Minh, tôi tin đội ngũ sẽ đưa AstroViet chinh phục vũ trụ.”
Hoàng hôn buông xuống, bãi Sao, Phú Quốc, trải dài cát trắng mịn như lụa, sóng vỗ nhẹ, nước biển trong xanh ánh lên sắc cam rực rỡ của mặt trời lặn, nhiệt độ 28 độ C, không khí mặn mòi hòa quyện mùi hoa sứ từ hàng cây ven bờ. Nam cởi sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, bụng sáu múi bóng mồ hôi, mặc quần bơi đen ôm sát, dương vật in hình qua lớp vải mỏng, gợi lên sức mạnh nam tính. Leonor, trong bikini đỏ, dây mỏng buộc hờ hai bên hông, để lộ ngực tròn căng, mông cong tròn, làn da trắng hồng ánh lên dưới nắng vàng, tóc xõa dài bay trong gió biển. Họ nắm tay, bước xuống nước, sóng mát lạnh trượt lên mắt cá, đầu gối, đùi, và eo, cảm giác mượt mà như lụa. Nam kéo Leonor sát vào lòng, tay vuốt dọc lưng cô, cảm nhận da thịt mềm mại, ấm áp dưới nước biển. Anh thì thầm, giọng trầm: “Leonor, em đẹp hơn cả hoàng hôn này. Anh không thể rời khỏi em.”
Leonor tựa ngực anh, má hồng, hơi thở nhẹ hòa vào tiếng sóng, nói nhỏ: “Nam, anh làm em hạnh phúc. Ngày hôm nay, từ tên lửa đến giờ, em thấy anh thật vĩ đại.” Anh vuốt tóc cô, ngón tay lùa qua từng lọn ướt, hôn trán cô: “Leonor, em là động lực lớn nhất của anh.” Nước ngập đến ngực, sóng vỗ nhịp nhàng, Nam cúi xuống, môi chạm môi cô, nụ hôn chậm rãi, lưỡi quấn lấy nhau, vị mặn của biển hòa quyện với hơi ấm từ miệng cô. Anh cởi dây bikini sau lưng, vải đỏ trôi theo sóng, để lộ ngực tròn căng, núm vú cương cứng trong nước lạnh, lấp ló dưới mặt nước trong veo. Tay anh vuốt ngực cô, ngón cái xoa nhẹ núm vú, cảm nhận sự săn chắc, cô khẽ rên, cơ thể run nhẹ, áp sát anh hơn, móng tay cào nhẹ lưng anh.
Nam kéo quần bơi xuống, dương vật 20 cm cương cứng, nổi lên trong nước, đầu khấc chạm vào đùi cô, nóng bỏng so với nước lạnh. Anh nâng một chân cô, quấn quanh hông mình, để lồn cô cọ vào dương vật, ướt át không chỉ vì nước biển. Anh đẩy dương vật vào lồn cô, chậm rãi, cảm nhận từng nếp gấp siết chặt, nước biển làm chuyển động mượt mà hơn, như lụa trượt trên da. Leonor rên khẽ, ôm cổ anh, ngực cô nổi trên mặt nước, sóng vỗ vào núm vú, tạo cảm giác tê dại. Anh ra vào nhịp nhàng, mỗi nhịp sâu hơn, lồn cô co bóp mạnh, nước lồn hòa vào biển. Cô đạt cực khoái, cơ thể cong lên, rên to: “Nam, em không chịu nổi!” Anh xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào lồn cô, hòa với nước lạnh, anh siết eo cô, giữ nguyên dương vật bên trong, để sóng nâng họ nhấp nhô.
Họ đổi tư thế, Leonor quay lưng, mông tròn nổi trên mặt nước, tựa tay vào vai anh, tóc ướt dính vào lưng, ánh cam hoàng hôn tô hồng da cô. Nam vuốt mông cô, ngón tay lướt qua khe, chạm điểm nhạy, cô run lên, cơ thể cong nhẹ. Anh đâm dương vật từ phía sau, sâu và mạnh, bóp ngực cô, ngón tay xoáy núm vú, cảm nhận sự cương cứng. Sóng vỗ mạnh hơn, hòa nhịp với chuyển động, nước biển tràn qua ngực cô, làm nổi bật đường cong. Cô đạt cực khoái lần hai, lồn siết chặt dương vật, nước lồn chảy ra, hòa vào biển, cô rên: “Nam, anh tuyệt quá!” Anh tiếp tục, nhịp chậm, mỗi cú đẩy kéo dài khoảnh khắc, xuất tinh lần nữa, tinh trùng tràn đầy, anh ôm cô, hơi thở hổn hển.
Họ lùi ra xa bờ, nước sâu đến cổ, Nam nâng cả hai chân cô, quấn quanh hông, để cô ngồi lên dương vật, sóng đẩy họ nhấp nhô. Anh hôn cổ cô, liếm nhẹ, vị mặn của biển và da cô hòa quyện, tay vuốt dọc đùi, siết chặt mông. Cô rên, cơ thể mềm nhũn, lồn co bóp mạnh, đạt cực khoái lần ba, nước lồn tuôn ra, hòa vào sóng biển. Nam đẩy nhanh hơn, cảm nhận từng đợt co bóp, xuất tinh lần cuối, tinh trùng nóng bỏng tràn đầy, cơ thể anh run lên trong đam mê. Anh thì thầm: “Leonor, anh muốn mãi thế này.” Cô tựa ngực anh, giọng nhỏ: “Nam, em cũng thế.”
Họ lên bờ, nằm trên cát, cát dính vào da ướt, ánh trăng rằm chiếu lên cơ thể họ, như bức tượng lấp lánh. Nam vuốt tóc cô, hôn môi: “Leonor, anh yêu em.” Cô tựa ngực anh: “Nam, em yêu anh.” Họ trở về khách sạn, tay trong tay, dấu chân in trên cát, để lại ký ức đam mê bên biển Phú Quốc. Nam nghĩ đến Isabella, lòng nặng trĩu vì xa con, nhưng đam mê với Leonor làm anh quên lo lắng.