Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 198: Dã ngoại
Sáng 8 tháng 3, ánh nắng xuân dịu dàng chiếu qua những tán thông cao 20 m ở Sierra de Guadarrama, cách cung điện Zarzuela 50 km. Không khí trong lành mang theo hương nhựa thông nồng nàn, cỏ khô, và hơi nước từ sông Lozoya lấp lánh gần đó. Khu dã ngoại trải rộng 1,000 m², bãi cỏ xanh mướt điểm xuyết hoa dại vàng tím, xung quanh là rừng thông dày đặc, nơi lũ nai nhỏ thoáng chạy qua, để lại dấu chân trên đất ẩm, và chim đại bàng lượn trên bầu trời xanh thẳm, đôi cánh rộng vẽ những vòng cung hoàn hảo. Gió xuân thổi nhẹ, làm lá thông xào xạc, mang theo tiếng rì rào của dòng sông và tiếng chim hót lảnh lót từ xa.
Gia đình hoàng gia dựng lều vải trắng lớn, bên trong trải thảm len đỏ dày, ấm áp. Một bàn gỗ sồi được đặt giữa bãi cỏ, phủ khăn lụa trắng, bày biện chai rượu vang Rioja trong thủy tinh khắc hoa văn, ánh sáng phản chiếu lấp lánh. Bánh mì baguette mới nướng từ lò cung điện Zarzuela, vỏ giòn, ruột mềm, xếp trên khay bạc. Giỏ hoa quả bằng mây chất đầy táo đỏ Fuji, bóng mượt, cam Valencia vàng rực, và nho đỏ không hạt, lấp lánh sương sớm. Một bình hoa dại vàng tím, hái từ bãi cỏ gần đó, đặt giữa bàn, thêm phần tươi tắn. Ghế gấp bọc nệm vải đỏ xếp quanh bàn, mỗi chiếc khắc huy hiệu hoàng gia Tây Ban Nha, tạo không khí trang trọng nhưng ấm cúng.
Leonor đã mang thai đến tháng thứ năm, mặc váy lụa xanh nhạt, dài đến đầu gối, vạt váy lay nhẹ trong gió, ngồi trên ghế gấp, mái tóc vàng buộc thấp bằng dây lụa trắng, mỉm cười nhìn Isabella trong bộ váy trắng viền ren, chạy nhảy trên cỏ, tay ôm con búp bê vải có mái tóc nâu bím chặt, đôi mắt vải xanh lấp lánh. Isabella dừng lại, nhặt một bông hoa dại màu tím, chạy về phía Nam, giọng trong trẻo: “Bố, con hái được hoa này! Đẹp không? Con muốn tặng mẹ!” Nam,đang buộc dây lều, quay lại, quỳ xuống cạnh con, vuốt mái tóc nâu xoăn của cô bé: “Isabella, hoa đẹp lắm, giống con gái bố vậy. Mẹ sẽ thích lắm.” Anh bế cô bé, hôn má, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp: “Isabella, con muốn bố chơi gì với con? Đuổi bắt hay hái thêm hoa?” Cô bé vỗ tay, cười lớn: “Bố, đuổi con đi! Nhưng bố chậm lắm, không bắt được con đâu!” Nam cười vang, đặt con xuống, giả vờ chạy theo: “Isabella, bố sẽ bắt được con ngay!” Cô bé chạy vòng quanh lều, tiếng cười vang vọng, làm cả nhà bật cười.
Vua Felipe VI đứng cạnh lều, tay cầm ly vang đỏ, ngắm dòng sông Lozoya lấp lánh: “Nam, nơi này thanh bình quá. Bố hiếm khi rời cung điện, nhưng hôm nay thật đáng giá. Con chọn chỗ dã ngoại tuyệt vời.” Nam buộc xong dây lều, lau mồ hôi trên trán, đáp giọng thân thiện: “Thưa bố, con muốn cả nhà thư giãn. Sierra này làm con nhớ những ngày ở sân bay vũ trụ Phú Quốc, với biển xanh và không khí trong lành.” Hoàng hậu Letizia ngồi cạnh Leonor, vuốt tóc Isabella khi cô bé chạy ngang, để lại vài cọng cỏ trên váy: “Nam, cảm ơn cậu tổ chức chuyến đi này.” Leonor nắm tay mẹ, nụ cười dịu dàng: “Mẹ, con thấy khỏe hơn khi ra ngoài. Nam và Isabella làm con vui mỗi ngày.” Nam ngồi cạnh Leonor, nắm tay cô, cảm nhận chiếc nhẫn cưới mát lạnh dưới ngón tay, hôn lên trán cô, ngửi thấy mùi nước hoa hoa hồng thoảng: “Leonor, em thấy thoải mái là anh hạnh phúc rồi.” Anh ôm vai cô, lòng thoáng nghĩ đến trách nhiệm với gia đình – Leonor, Isabella, và đứa con sắp chào đời – nhưng dục vọng vẫn âm ỉ, như ngọn lửa không dập tắt được.
Jessie Lysiak mặc áo len xanh ôm sát ngực, váy bó đen dài đến đùi, tôn lên đường cong cơ thể, tóc vàng buộc cao, bận rộn tại bếp di động bằng thép không gỉ, đặt gần lều. Cô thái dưa leo thành lát mỏng, lưỡi dao lướt nhẹ, tạo những vòng tròn đều tăm tắp, mùi thảo mộc từ sốt chimichurri lan tỏa, hòa quyện với khói trắng từ vỉ nướng than. Khay inox bên cạnh chất đầy thịt bò Tây Ban Nha đỏ tươi, vân mỡ trắng mịn, cùng cà chua đỏ mọng, hành tây tím cắt khoanh, và lá húng tươi xanh mướt. Jessie trộn sốt chimichurri trong bát sứ, dầu ô liu Extra Virgin lấp lánh, tỏi băm nhuyễn, lá húng xay mịn, và ớt đỏ khô, tạo mùi thơm cay nồng. Nam bước đến, cầm khay thịt bò, ngửi mùi, giọng vui vẻ: “Jessie, cô chuẩn bị món gì ngon cho cả nhà vậy? Mùi này làm tôi đói rồi.” Cô ngẩng lên, nụ cười rạng rỡ, má hồng nhẹ: “Thưa anh Nam, tôi làm bò nướng sốt chimichurri, salad dưa leo với cà chua, và bánh mì nướng tỏi bơ. Công chúa Isabella thích thịt nướng, đúng không?” Isabella chạy đến, ôm chân Nam, ngẩng mặt, tóc xoăn tung bay: “Cô Jessie, con thích thịt nướng! Bố giúp cô Jessie làm nhanh nhé!” Nam bế con, hôn mũi cô bé, cảm nhận hơi thở ngọt ngào: “Isabella, bố sẽ giúp cô Jessie để con ăn ngon hơn, được chứ?” Leonor gọi từ ghế, giọng trêu: “Nam, anh đừng làm hỏng món ăn của Jessie đấy! Cô ấy là đầu bếp giỏi nhất chúng ta có.” Felipe cười lớn, nâng ly vang: “Leonor, Nam chỉ giỏi lái AstroPod thôi, để Jessie lo bếp núc.” Letizia gật đầu, vuốt tóc Isabella: “Jessie, cô làm món nào Isabella cũng mê. Cảm ơn cô.” Cả nhà cười vang, tiếng chim hót hòa vào, không khí ấm áp bao trùm bãi cỏ.
Nam đặt Isabella xuống, để cô bé chạy về phía Leonor, rồi quay sang Jessie, giọng nhỏ, thân mật: “Jessie, cô cần thêm rau không? Tôi lấy giúp cô.” Cô gật, chỉ giỏ mây cạnh bếp, chứa đầy dưa leo, cà chua, và ớt chuông: “Anh Nam, cảm ơn anh. Thêm vài quả dưa leo và cà chua nữa là đủ.” Nam cầm giỏ, cố ý chạm ngón tay vào mu bàn tay cô, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp, hơi run nhẹ: “Jessie, cô chu đáo thật. Món ăn của cô làm cả nhà háo hức.” Cô đỏ mặt, tiếp tục thái hành tây, lưỡi dao lướt nhanh, giọng nhỏ: “Anh Nam, tôi chỉ muốn mọi người vui thôi. Công chúa Isabella ăn được là tôi mừng rồi.” Nam cười, nhặt quả dưa leo xanh mướt, cầm chắc trong tay, ngón tay vuốt dọc bề mặt trơn nhẵn: “Jessie, dưa leo này tươi thật. Cô chọn giỏi lắm, đúng là đầu bếp tài năng.” Cô cười, không để ý sự tinh nghịch trong giọng anh: “Anh Nam, tôi chọn ở chợ Madrid sáng nay đấy. Dưa ở đó luôn tươi.”
Nam đột nhiên nắm cổ tay Jessie, ngón tay siết nhẹ, kéo cô ra sau một gốc thông cổ thụ, cao 15 m, vỏ nâu sần sùi, tán lá rậm rạp che kín ánh nắng, cách lều 20 m, khuất hoàn toàn tầm nhìn của gia đình. Mùi nhựa thông nồng nàn hòa quyện với hơi đất ẩm, cỏ dại, và tiếng gió xào xạc qua lá, tạo một không gian riêng tư, chỉ có tiếng chim hót xa xăm và tiếng nước chảy từ sông Lozoya. Jessie giật mình, cố rút tay, giọng run rẩy, gần như thì thầm: “Anh Nam, anh làm gì vậy? Chị Leonor, công chúa Isabella, vua Felipe, và hoàng hậu Letizia đang ở kia!” Nam đứng sát, hơi thở nóng phả vào gáy cô, giọng trầm, chậm rãi, như kéo dài từng từ: “Jessie, chỉ một lát thôi. Cô đẹp quá, tôi không kiềm được.” Anh đặt giỏ mây xuống cỏ, ngón tay lướt nhẹ qua cánh tay cô, cảm nhận da cô nổi gai, hơi run dưới cái chạm của anh. Jessie cố đẩy vai anh, tay yếu ớt, giọng lạc đi: “Anh Nam, đừng mà… nếu Leonor ấy biết, tôi sẽ mất việc!” Nhưng Nam giữ chặt hông cô, ngón tay bóp nhẹ vào da thịt qua lớp váy, cảm nhận độ săn chắc: “Yên tâm, không ai thấy đâu.”
Anh quỳ trước cô, ngón tay mở khóa quần jeans cô, kéo chậm xuống, từng cm, để lộ quần lót trắng mỏng, viền ren, lồn hồng hiện rõ, đã ướt át từ sự kích thích bất ngờ. Nam ngửi thấy mùi cơ thể cô, ngọt ngào pha chút mặn, như một thứ hương hoa rừng, khiến tim anh đập nhanh, mạch máu nóng lên. Jessie bám vào vỏ cây, móng tay cào xước lớp vỏ sần, để lại những vệt nhỏ: “Anh Nam, tôi xin anh… dừng lại đi… tôi sợ…” Nhưng giọng cô yếu dần, cơ thể phản bội, hông khẽ động, như mời gọi. Nam kéo quần lót cô xuống, chậm rãi, để lộ lồn hồng hào, lông mu mịn, nước lồn lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá, như những giọt sương trên cánh hoa. Anh vuốt nhẹ đùi trong cô, cảm nhận cơ đùi co giật, da ấm áp, mềm mại: “Jessie, cô đẹp quá, đẹp đến mức tôi không thở được.” Cô rên khẽ, tay bấu chặt cây: “Anh Nam… đừng nói vậy… tôi…”
Nam lấy quả dưa leo từ giỏ mây, cọ nhẹ dưa leo vào đùi trong của Jessie, từ đầu gối lên gần lồn, khiến cô rùng mình, da nổi gai, hơi thở dồn dập. “Jessie, cô cảm nhận được không? Cái này sẽ làm cô điên lên,” anh thì thầm, hơi thở phả vào da cô, nóng rực. Anh chậm rãi nhét dưa leo vào lồn cô, từng cm. Lồn cô siết chặt quanh bề mặt lạnh lẽo, trơn nhẵn, như muốn nuốt lấy nó. Anh dừng lại, ngắm lồn cô ôm lấy dưa leo, nước lồn chảy ra, nhỏ giọt xuống cỏ, tạo thành vũng nhỏ lấp lánh. Jessie rên, giọng run: “Anh Nam… tôi… không chịu nổi… ” Nam rút dưa leo ra, chậm rãi, để cô cảm nhận từng milimet, rồi ấn vào sâu hơn, xoay nhẹ, cảm nhận sự co bóp của lồn cô, nước lồn chảy xuống tay anh, ướt đẫm ngón tay. Anh tăng nhịp, nhưng vẫn chậm, đẩy sâu, rút ra, rồi lại xoay, mỗi động tác kéo dài, khiến Jessie run rẩy, chân cô mềm nhũn, bám cây chặt hơn: “Anh Nam… chậm lại… tôi không chịu được…” Nhưng hông cô đẩy theo nhịp, cơ thể đầu hàng dục vọng, như ngọn lửa bùng cháy trong cô. Nam đẩy dưa leo sâu hơn, xoay mạnh, khiến cô lên đỉnh lần đầu, lồn co bóp dữ dội, nước lồn tuôn ra, ướt đẫm tay anh và gốc dưa leo, nhỏ xuống cỏ thành vũng lớn. Jessie rên lớn, cố kìm giọng: “Anh Nam… tôi ra rồi… anh quá đáng quá…”
Nam không dừng lại, tiếp tục xoay dưa leo, chậm rãi, kéo dài khoái cảm, khiến cô rên liên tục, cơ thể run rẩy, nước lồn chảy không ngừng. Anh rút dưa leo ra, đưa lên mũi, ngửi mùi ngọt mặn của cô, rồi liếm nhẹ, cảm nhận vị cô trên đầu lưỡi: “Jessie, cô ngọt như món tráng miệng cô làm.” Cô đỏ mặt, giọng lạc: “Anh Nam… anh… đừng…” Nam quỳ sát hơn, áp miệng vào lồn cô, lưỡi lướt quanh âm vật, liếm chậm, xoay vòng, rồi hút nhẹ, cảm nhận âm vật cô cứng lên dưới lưỡi anh. Anh liếm sâu hơn, trượt lưỡi vào lồn cô, cảm nhận từng nếp gấp, nước lồn chảy vào miệng anh, ngọt như mật, mặn nhẹ, lan tỏa trên đầu lưỡi. Anh húp hết, không bỏ sót giọt nào, tay bóp mông cô, ngón tay bấu vào da thịt, cảm nhận độ săn chắc, ấm áp. Jessie run rẩy, chân mềm nhũn, bám cây chặt hơn: “Anh Nam… tôi không đứng vững được… anh làm tôi điên mất…” Anh tiếp tục, lưỡi xoay chậm, hút mạnh, khiến cô lên đỉnh lần nữa, nước lồn tuôn ra, ướt cả cằm anh. Cô rên, giọng lạc: “Anh Nam… đủ rồi… tôi xin anh… tôi không chịu nổi nữa…”
Nam đứng dậy, cởi khóa quần, dương vật 20 cm cương cứng, đầu đỏ rực, mạch máu nổi rõ. Anh đẩy Jessie tựa vào cây, nâng một chân cô, đặt lên vai mình, để lộ lồn cô hoàn toàn, hồng hào, ướt át, lấp lánh nước lồn. Anh cọ dương vật vào lồn cô, chậm rãi, từ mép ngoài vào âm vật, cảm nhận nước lồn bôi trơn, khiến anh rùng mình, dương vật cứng hơn. “Jessie, cô sẵn sàng chưa? Tôi muốn cô cảm nhận từng giây, từng cm của tôi,” anh thì thầm, giọng khàn, hơi thở nóng phả vào tai cô. Cô rên khẽ, tay bấu vai anh: “Anh Nam… chậm thôi… tôi không chịu nổi…” Nam đâm dương vật vào, từng cm, chậm rãi, cảm nhận lồn cô siết chặt, ấm nóng, ôm lấy anh như không muốn buông. Anh dừng lại, để dương vật nằm sâu trong cô, cảm nhận nhịp co bóp, như nhịp tim của cô. Jessie bấu vai anh, móng tay cắm vào da qua lớp áo: “Anh Nam… sâu quá… tôi… cảm nhận được anh…”
Nam bắt đầu ra vào, nhịp chậm, mỗi lần đẩy sâu, rút ra gần hết, rồi lại đâm vào, cảm nhận lồn cô siết chặt từng cm dương vật. Anh bóp mông cô, ngón tay bấu vào da thịt, kéo cô sát hơn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô. “Jessie, cô chặt quá… tôi muốn kéo dài mãi khoảnh khắc này,” anh thì thầm, hơi thở nóng phả vào gáy cô. Cô rên, giọng run: “Nam… chậm vậy… tôi điên mất…” Anh giữ nhịp chậm, đẩy sâu, dừng lại, rồi rút ra, mỗi động tác kéo dài, khiến cả hai chìm trong khoái cảm. Anh bóp ngực cô qua áo len, ngón tay xoa núm vú cứng dưới lớp vải, cảm nhận chúng săn lại dưới cái chạm của anh. Jessie rên to hơn, cố kìm giọng: “Nam… anh… đừng chạm vậy… tôi…” Nam cúi xuống, hôn cổ cô, môi lướt qua da, ngửi mùi nước hoa vani, rồi cắn nhẹ, để lại dấu đỏ mờ. Anh tiếp tục ra vào, chậm rãi, sâu, cảm nhận lồn cô co bóp mỗi lần anh đẩy vào, nước lồn chảy xuống đùi cô, ướt cả gốc cây.
Sau hàng chục phút, nhịp chậm khiến cả hai ngập trong khoái cảm, Nam tăng nhịp dần, vẫn chậm, nhưng mạnh hơn, tiếng da chạm da vang khẽ trong rừng, hòa vào tiếng gió. Jessie lên đỉnh lần nữa, lồn co bóp dữ dội, nước lồn chảy xuống đùi, ướt cả cỏ. “Nam… tôi ra… anh…” cô rên, giọng lạc đi, cơ thể run rẩy. Nam đẩy sâu lần cuối, xuất tinh, tinh trùng tràn vào lồn cô, nóng ấm, hòa với nước lồn, chảy xuống đùi, nhỏ xuống cỏ thành vũng lớn. Anh hôn môi cô, lưỡi quấn, vị son vani ngọt ngào: “Jessie, cô tuyệt vời hơn cả món ăn của cô.” Cô đỏ mặt, chỉnh quần lót và jeans, giọng nhỏ: “Anh Nam, anh táo bạo quá… tôi không biết làm sao đối mặt chị Leonor nữa.”
Họ đứng lại, Nam vuốt tóc cô, lau mồ hôi trên trán bằng tay áo: “Jessie, cô ổn không? Tôi không muốn cô mệt.” Cô gật, thở gấp: “Anh Nam, tôi ổn, nhưng tim tôi đập nhanh quá. Anh làm tôi sợ chết khiếp.” Anh cười, nhặt quả dưa leo từ cỏ, đưa lên mũi, ngửi mùi cô còn đọng lại: “Jessie, cái này tôi giữ làm kỷ niệm nhé.” Cô đỏ mặt, đấm nhẹ vai anh: “Anh Nam, đừng trêu tôi! Lỡ ai thấy thì sao?” Nam cầm giỏ mây, dẫn cô về, giọng trấn an: “Jessie, chỉ mình chúng ta biết. Cô cứ làm bếp, tôi lo phần còn lại.”
Nam và Jessie trở lại bếp di động, mùi thịt bò nướng lan tỏa, khói trắng bay lên hòa vào không khí núi, hòa quyện với hương nhựa thông và cỏ dại. Jessie run nhẹ, cố tập trung, tiếp tục thái cà chua thành lát mỏng, lưỡi dao lướt chậm, tay hơi vụng về vì dư âm khoảnh khắc sau gốc cây. Nam đặt giỏ mây xuống, cầm quả dưa leo đã dùng, cắn một miếng lớn, nhai chậm rãi, cảm nhận vị ngọt mát hòa chút hương vị mặn nhẹ của Jessie, như một món ăn độc đáo chỉ anh thưởng thức. Anh nháy mắt, giọng trêu: “Jessie, dưa leo này ngon thật. Cô chọn khéo lắm, đúng là đầu bếp tài năng.” Cô đỏ mặt, cúi đầu, thì thầm: “Anh Nam, anh hư quá… đừng nói thế, tôi xấu hổ chết mất.” Nam cười lớn, cắn thêm miếng nữa, nhai chậm, cảm nhận vị cô trên đầu lưỡi: “Jessie, tôi nói thật mà. Dưa này đặc biệt, có hương vị riêng, không gì sánh được.” Cô lườm anh, nhưng khóe môi cong lên, che giấu nụ cười kín đáo.
Nam bắt đầu nướng thịt bò, lật từng miếng trên vỉ, tiếng xèo xèo vang lên, mùi chimichurri từ dầu ô liu, tỏi, lá húng, và ớt đỏ khô quấn quýt, lan tỏa khắp bãi cỏ. Jessie trộn salad, đổ dầu ô liu Extra Virgin từ chai thủy tinh, ánh dầu lấp lánh dưới nắng, thêm giấm balsamic, muối biển, và lá húng tươi, mùi thơm ngọt ngào, cay nhẹ. Cô xếp lát dưa leo và cà chua vào bát sứ trắng, tạo thành vòng tròn màu sắc – xanh, đỏ, tím – như một tác phẩm nghệ thuật. Nam nhìn cô, giọng khen: “Jessie, cô làm salad đẹp như tranh. Isabella sẽ mê lắm.” Cô cười, gật đầu: “Anh Nam, tôi muốn công chúa vui. Cô bé thích màu sắc trong món ăn.” Nam đặt tay lên vai cô, cảm nhận hơi ấm qua áo len: “Jessie, cô không chỉ giỏi nấu ăn, mà còn biết làm mọi người hạnh phúc.”
Leonor gọi từ lều, giọng vui vẻ: “Nam, Jessie, đồ ăn sẵn chưa? Isabella đói lắm rồi!” Nam đáp, giọng rộn ràng: “Leonor, sắp xong rồi! Jessie làm món tuyệt vời, em và Isabella sẽ thích mê.” Anh đặt miếng thịt bò lên đĩa, vàng ươm, nước thịt chảy ra, lấp lánh. Jessie bày salad vào bát sứ, thêm vài lá húng lên trên, mùi thơm lan tỏa. Felipe bước đến, cầm ly vang, ngửi mùi thịt nướng: “Jessie, cô nấu ngon như ở cung điện Zarzuela.” Nam gật, cười lớn: “Thưa bố, Jessie là báu vật của gia đình chúng ta. Món ăn của cô ấy làm ai cũng hạnh phúc.” Letizia bế Isabella, chỉ vào đĩa thịt: “Jessie, Isabella đang chờ món của cô đây.” Isabella vỗ tay, chạy đến bàn, váy trắng tung bay: “Cô Jessie, con muốn ăn thịt! Bố, cắt cho con nhé!” Nam cười, quỳ xuống, cắt thịt thành miếng nhỏ, đút cho con: “Isabella, ăn chậm thôi, thịt ngon lắm đấy. Cô Jessie làm đặc biệt cho con.”
Họ ngồi quanh bàn gỗ, gió xuân thổi nhẹ, làm lay động khăn trải bàn lụa trắng. Nam bày đĩa thịt bò nướng, vàng rực, salad dưa leo tươi mát, và bánh mì nướng tỏi giòn rụm, mùi bơ tan chảy. Leonor gắp salad, khen: “Jessie, salad này tươi quá, đúng kiểu mùa xuân. Nam, anh và Jessie phối hợp ăn ý thật.” Nam nắm tay Leonor dưới bàn, cảm nhận hơi ấm từ ngón tay cô: “Leonor, em vui là anh hạnh phúc. Jessie làm bếp, anh chỉ phụ thôi.” Jessie cười, ngồi cạnh Letizia, gắp thịt cho Isabella: “Công chúa, ăn nhiều nhé, để lớn nhanh.” Isabella nhai ngon lành, cười rạng rỡ: “Cô Jessie, con thích thịt nướng nhất! Bố, cô Jessie giỏi quá!”
Cả nhà ăn uống, trò chuyện, tiếng cười vang bên sông Lozoya, hòa vào tiếng nước chảy và chim hót. Một con nai nhỏ chạy qua bìa rừng, để lại dấu chân trên cỏ, Isabella chỉ tay, reo lên: “Bố, con nai kìa! Đẹp quá!” Nam vuốt tóc con, cảm nhận tóc xoăn mềm mại: “Isabella, Sierra này đầy động vật đáng yêu, giống con vậy.” Anh nhìn Jessie, cô cúi đầu, che giấu nụ cười kín đáo, má vẫn hồng từ khoảnh khắc sau gốc cây.