Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 33: Vụng trộm
Sau cuộc gặp gỡ bí mật trên bãi biển Phuket, Nam không thể xóa bỏ hình ảnh Jetsun Pema khỏi tâm trí. Dù biết rằng việc tìm cách gặp lại cô là một hành động mạo hiểm, anh vẫn quyết định đột nhập vào khách sạn Amanpuri – nơi Hoàng gia Bhutan đang lưu trú – để tiếp cận cô thêm một lần nữa.
Nam bắt đầu kế hoạch ngay sáng hôm sau. Anh biết rằng thời gian rất eo hẹp – Hoàng gia Bhutan chỉ ở lại Phuket đến hết đêm mai, và cơ hội tiếp cận Jetsun Pema sẽ không đến lần thứ hai.
Nam nhanh chóng liên hệ với một nguồn tin địa phương – một người môi giới chuyên cung cấp thông tin và dịch vụ cho các khách VIP tại Phuket. Qua một ứng dụng mã hóa, anh yêu cầu thông tin chi tiết về lịch trình của Hoàng gia Bhutan tại khách sạn Amanpuri.
Trong vòng vài giờ, Nam nhận được thông tin quan trọng: trưa hôm nay, một buổi tiệc chiêu đãi hoàng gia sẽ được tổ chức tại phòng Grand Sala của Amanpuri để chào tạm biệt trước khi Hoàng gia Bhutan trở về nước. Buổi tiệc sẽ có sự tham gia của Quốc vương Jigme Khesar Namgyel Wangchuck, Hoàng hậu Jetsun Pema, các thành viên hoàng gia, và một số quan chức địa phương. Đội ngũ nhân viên phục vụ sẽ bao gồm cả nhân viên khách sạn và một số người được thuê tạm thời để đáp ứng quy mô sự kiện. Đây là kẽ hở mà Nam quyết định khai thác.
Nam rời biệt thự, đến một khu chợ địa phương gần trung tâm Phuket, nơi anh tìm được một cửa hàng bán đồng phục khách sạn, mua được một bộ đồng phục nhân viên phục vụ của Amanpuri – áo sơ mi trắng, quần tây đen, và một chiếc tạp dề xanh đậm có logo khách sạn. Anh cũng mua một chiếc mũ lưỡi trai đen để che khuôn mặt, giảm nguy cơ bị nhận diện. Sau đó, Nam liên hệ với một nhân viên hậu cần của khách sạn qua một trung gian, trả một khoản tiền để được thêm vào danh sách nhân viên phục vụ tạm thời cho buổi tiệc mà không cần kiểm tra lý lịch kỹ lưỡng. Anh sử dụng một danh tính giả – “Chaiya Srisuk”, một nhân viên phục vụ tự do – và được chấp thuận.
Đến 10 giờ sáng, Nam đến Amanpuri, trà trộn vào nhóm phục vụ đang tập trung tại khu vực hậu cần phía sau khách sạn. Anh nhận khay rượu vang và được phân công di chuyển giữa các bàn tiệc để phục vụ quan khách. Người quản lý, bận rộn với việc kiểm tra thực đơn và sắp xếp, không chú ý đến anh. Nam cúi đầu, giữ vẻ mặt trung lập, nhưng tim anh đập mạnh khi nghĩ đến việc sẽ sớm đứng gần Jetsun Pema giữa một đám đông đầy rủi ro.
Khi bước vào phòng Grand Sala, Nam bị choáng ngợp bởi sự xa hoa: những chiếc bàn dài phủ khăn lụa trắng, đèn chùm pha lê lấp lánh, và các món ăn tinh tế được bày biện trên đĩa bạc. Các quan khách – từ quan chức Thái Lan đến thành viên Hoàng gia Bhutan – đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười và tiếng ly chạm nhau vang lên. Nam giữ khay rượu, len lỏi giữa đám đông, ánh mắt kín đáo tìm kiếm Jetsun Pema. Cuối cùng, anh nhìn thấy cô ở trung tâm căn phòng, trong chiếc váy truyền thống Kira của Bhutan màu xanh ngọc, thêu hoa văn vàng tinh xảo, đứng cạnh Quốc vương Jigme trong bộ Gho hoàng gia. Cô mỉm cười lịch thiệp với một vị khách, nhưng ánh mắt cô dường như mang một chút căng thẳng, như thể cô vẫn lo lắng về bí mật đêm qua.
Nam, trong bộ đồng phục nhân viên phục vụ, di chuyển khéo léo giữa các bàn tiệc, khay rượu vang trên tay, ánh mắt sắc bén quan sát từng cử động của Jetsun Pema.
Nam nhận thấy một khoảnh khắc hoàn hảo khi Jetsun Pema quay lưng lại để đáp lời một nữ quan khách, để lộ đường cong hông và mông dưới lớp vải Kira mỏng. Anh tiến đến gần, giả vờ sắp xếp lại các ly rượu trên bàn tiệc ngay sau lưng cô, cách cô chỉ một bước chân. Tim anh đập mạnh, adrenaline dâng cao, nhưng anh giữ vẻ mặt bình thản, như một nhân viên phục vụ vô danh. Anh đưa tay trái xuống, ngón tay lướt nhẹ qua eo cô, chậm rãi và đầy chủ ý, cảm nhận lớp vải lụa mềm mại và hơi ấm từ cơ thể cô. Jetsun Pema giật mình, cơ thể cô khẽ run, nhưng cô không quay lại ngay, có lẽ nghĩ rằng đó chỉ là một cái chạm vô tình trong không gian đông đúc.
Nam không dừng lại. Anh để tay di chuyển xuống thấp hơn, ngón tay trượt qua đường cong hông, rồi chạm vào mông cô, vuốt nhẹ nhưng đủ để cô cảm nhận được sự cố ý. Lần này, Jetsun Pema cứng người, vai cô hơi co lại, và anh nghe thấy hơi thở cô trở nên gấp gáp. Cô quay đầu một chút, ánh mắt lướt nhanh qua vai, cố gắng nhìn xem ai đứng sau mình, nhưng chiếc mũ lưỡi trai của Nam che khuất khuôn mặt, và ánh sáng mờ ảo trong phòng khiến cô không nhận ra anh ngay. Anh cảm nhận được sự bối rối trong ánh mắt cô – một sự pha trộn giữa bất an và kiềm chế, vì cô không thể phản ứng mạnh giữa đám đông mà không gây chú ý.
Nam mỉm cười kín đáo, thích thú trước phản ứng của cô. Anh tiếp tục, đẩy sự táo bạo lên một mức mới. Khi Jetsun Pema cúi xuống nhặt một chiếc khăn ăn rơi trên bàn, anh đứng sát hơn, để hông anh khẽ chạm vào mông cô, đồng thời đưa tay phải chạm vào đùi cô qua lớp váy, ngón tay lướt lên gần vùng kín, chỉ cách âm hộ cô vài cen-ti-mét. Hành động này nhanh nhưng đầy ám muội, khiến Jetsun Pema bật ra một tiếng kêu nhỏ, gần như không nghe thấy, và cô vội đứng thẳng lên, mặt đỏ bừng. Cô quay hẳn lại, ánh mắt hoảng loạn, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh để không thu hút sự chú ý từ Quốc vương hay các quan khách. “Xin lỗi, thưa bà,” Nam thì thầm, giả giọng trầm và cúi đầu như một nhân viên xin lỗi vì vô ý, nhưng giọng nói của anh – với âm điệu quen thuộc và chút ám muội tinh nghịch – khiến Jetsun Pema mở to mắt, nhận ra anh ngay lập tức.
Ánh mắt cô chuyển từ bối rối sang kinh ngạc, rồi nhanh chóng trở thành hỗn hợp của sợ hãi và kích thích. Cô mím môi, tay vô thức siết chặt chiếc khăn ăn, cố gắng che giấu sự hoảng loạn. “Nam…” cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức chỉ anh nghe thấy, ánh mắt lướt nhanh quanh phòng để đảm bảo không ai chú ý. Cô lùi lại một bước, chỉnh lại váy như muốn xua đi cảm giác bị xâm phạm, nhưng Nam nhận thấy đôi má cô ửng hồng và hơi thở cô không còn đều đặn. Sự cam chịu của cô – không dám lên tiếng hay phản kháng mạnh giữa đám đông – càng làm Nam cảm thấy phấn khích. Anh mỉm cười kín đáo, ánh mắt lóe lên một tia táo bạo, như thể đang thách thức cô. “Cứ bình tĩnh, Pema,” anh thì thầm, giả vờ lau một chiếc ly trên bàn, “anh chỉ muốn em nhớ đêm qua thôi.”
Jetsun Pema quay đi, tiếp tục trò chuyện với vị khách bên cạnh, nhưng Nam cảm nhận được cơ thể cô vẫn căng thẳng, đôi tay run nhẹ khi cô nâng ly rượu lên môi. Nam tiếp tục di chuyển giữa các bàn tiệc, khay rượu vang trên tay, nhưng tâm trí anh chỉ tập trung vào Jetsun Pema.
Jetsun Pema cố gắng giữ vẻ ngoài thanh lịch, trò chuyện với các quan khách, nhưng đôi tay cô run nhẹ khi cầm ly rượu, và ánh mắt cô thỉnh thoảng lướt qua đám đông, như thể đang tìm kiếm anh. Dưới lớp váy Kira xanh ngọc thêu hoa văn vàng, cơ thể cô dường như vẫn mang dư âm của những cái chạm ám muội từ anh, làn da cô ửng hồng nơi cổ và má. Anh cảm nhận được sự đấu tranh nội tâm trong cô: nỗi sợ bị phát hiện bởi Quốc vương Jigme, sự kiềm chế của một hoàng hậu, và dục vọng bùng cháy mà anh đã khơi dậy từ đêm trên bãi biển Phuket.
Khi buổi tiệc bắt đầu thưa dần, một số quan khách rời phòng để ra ban công ngắm cảnh biển, và Quốc vương bị cuốn vào cuộc trò chuyện với một nhóm quan chức Thái Lan ở góc xa. Nam nhận thấy đây là cơ hội. Anh lặng lẽ rời khu vực phục vụ, cất khay rượu vào một góc khuất, và di chuyển đến hành lang phụ dẫn ra khu vực chuẩn bị thức ăn, nơi ánh sáng mờ ảo và không có nhân viên qua lại. Anh đứng chờ, biết rằng Jetsun Pema sẽ tìm cách thoát khỏi đám đông để đối mặt với anh sau những hành động táo bạo vừa rồi.
Quả nhiên, vài phút sau, Jetsun Pema xuất hiện ở đầu hành lang, váy Kira lướt nhẹ trên sàn đá cẩm thạch, ánh mắt cô vừa giận dữ vừa hoảng loạn. Cô bước nhanh đến gần anh, giọng run rẩy nhưng cố giữ thấp: “Nam, anh điên rồi! Anh có biết chuyện này nguy hiểm thế nào không? Nếu Quốc vương hay bất kỳ ai phát hiện, cả hai chúng ta sẽ tiêu đời!” Cô đứng cách anh một bước, ngực phập phồng dưới lớp vải lụa, hơi thở gấp gáp, ánh mắt lấp lánh sự sợ hãi nhưng cũng không giấu được sự kích thích khi nhìn vào anh – người đàn ông chỉ mặc đồng phục phục vụ nhưng toát lên sức hút nguy hiểm.
Nam tháo mũ lưỡi trai, để lộ khuôn mặt, ánh mắt anh khóa chặt vào cô, nụ cười táo bạo: “Pema, anh không quan tâm đến rủi ro. Đêm qua trên bãi biển, em đã thuộc về anh. Anh muốn em thêm một lần nữa, ngay bây giờ.” Giọng anh trầm, đầy ám muội, như thể mỗi từ đều là một cái vuốt ve lên làn da cô. Jetsun Pema lùi lại, lắc đầu, tay vô thức nắm chặt váy: “Nam, không được… chúng ta không thể… không ở đây…” Nhưng giọng cô yếu ớt, như thể cô đang cố thuyết phục chính mình hơn là anh. Anh bước tới, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào một góc khuất hơn, nơi ánh sáng từ đèn chùm không chiếu tới, chỉ có bóng tối và hơi thở nóng bỏng của cả hai.
Cô cố giằng tay, nhưng Nam giữ chặt, tay còn lại lướt lên eo cô, ngón tay trượt qua lớp vải Kira, cảm nhận đường cong mềm mại của cơ thể cô. “Pema, anh biết em muốn điều này,” anh thì thầm, môi anh kề sát tai cô, hơi thở nóng bỏng khiến cô run lên. “Anh thấy cách em cựa quậy khi anh chạm vào em ngoài kia, cách em cố kìm nén tiếng rên. Em không thể lừa anh đâu.” Jetsun Pema cắn môi, mắt cô lấp lánh nước, sự đấu tranh giữa lý trí và dục vọng hiện rõ. “Nam… anh không hiểu… nếu chúng ta bị phát hiện, em sẽ mất tất cả…” cô thì thào, nhưng cơ thể cô lại phản bội, ngả sát vào anh, như thể bị cuốn vào sức hút không thể cưỡng lại.
Nam không cho cô thời gian suy nghĩ thêm. Anh kéo cô trở lại phòng tiệc, nhưng thay vì quay về khu vực đông đúc, anh dẫn cô đến một góc phòng mờ tối, nơi một chiếc ghế bành lớn được đặt gần bức tường, khuất sau một tấm rèm lụa. Góc này gần như vô hình với các quan khách, bị che khuất bởi những chậu cây cảnh cao và ánh sáng yếu. Nam ngồi xuống ghế, ánh mắt ra hiệu cho cô: “Pema, lại đây.” Cô đứng im, ngực phập phồng, ánh mắt dao động giữa sợ hãi và khao khát. “Nam, anh điên rồi…” cô lặp lại, nhưng giọng cô đã mất đi sự cương quyết, thay vào đó là sự cam chịu đầy kích thích.
Nam cởi nút quần tây của đồng phục, kéo xuống vừa đủ để lộ dương vật cương cứng, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm và đầy cám dỗ: “Ngồi lên anh đi, Pema. Em biết em muốn điều này.” Jetsun Pema cắn chặt môi, khuôn mặt cô đỏ bừng, hơi thở gấp gáp như thể cô đang đứng trước một vực thẳm. Cô liếc nhanh quanh phòng, đảm bảo không ai chú ý, rồi chậm rãi bước tới. Tay cô run rẩy khi vén váy Kira lên, để lộ đôi chân thon dài và âm hộ ướt át dưới lớp nội y ren trắng. Cô ngồi xuống, âm hộ cô trượt xuống dương vật anh, một tiếng rên khẽ thoát ra từ môi cô khi anh lấp đầy cô.
Mỗi lần anh đẩy hông lên, cô cảm nhận dương vật anh chạm sâu vào bên trong, khiến âm hộ cô co bóp và nước lồn chảy ra, thấm ướt đùi cô. Cô cố kìm nén tiếng rên, móng tay bấm vào vai anh qua lớp áo sơ mi, ánh mắt cô lấp lánh nước mắt nhưng cũng cháy bỏng dục vọng. Cô biết mình đang mạo hiểm tất cả – danh dự, gia đình, vương quốc – nhưng cơ thể cô không thể kháng cự, và sâu thẳm, cô khao khát khoảnh khắc này, khao khát cảm giác được Nam sở hữu một lần nữa.
Nam, cảm nhận được sự đấu tranh của cô, càng trở nên táo bạo. Anh thì thầm vào tai cô: “Pema, em chặt quá… em sinh ra để thuộc về anh.” Lời nói của anh, kết hợp với nhịp đẩy mạnh mẽ, khiến cô cong người, ngực cô ép sát vào anh, núm vú cương cứng cọ vào lớp vải Kira, tạo ra một cảm giác kích thích không thể chịu nổi. Cô rên khẽ, cố giữ giọng nhỏ: “Nam… chậm lại… chúng ta sẽ bị phát hiện…”
Chiếc váy Kira xanh ngọc được vén cao, để lộ đôi chân thon dài và âm hộ ướt át đang ôm chặt dương vật cương cứng của anh. Mỗi nhịp đẩy của Nam khiến cô run rẩy, âm hộ cô co bóp mạnh, nước lồn chảy ra, thấm ướt ghế bành lụa và đùi anh. Tiếng rên khẽ của cô, dù cố kìm nén, vẫn thoát ra, hòa lẫn với tiếng nhạc nhẹ và tiếng trò chuyện của các quan khách trong buổi tiệc chiêu đãi hoàng gia Bhutan. Ánh sáng mờ ảo từ góc phòng, kết hợp với tấm rèm lụa và chậu cây cảnh cao, che giấu họ khỏi ánh mắt tò mò, nhưng nguy cơ bị phát hiện khiến khoảnh khắc này càng thêm kích thích.
Jetsun Pema cong người, móng tay bấm sâu vào vai Nam qua lớp áo sơ mi, ngực cô phập phồng dưới lớp váy, núm vú cương cứng cọ vào vải lụa, tạo ra những đợt sóng khoái cảm lan khắp cơ thể. Nam, với nụ cười táo bạo, đẩy hông mạnh hơn, thì thầm vào tai cô: “Pema, em ướt quá… anh có thể cảm nhận từng nhịp co bóp của em.” Lời nói của anh, kết hợp với cảm giác dương vật anh lấp đầy cô, khiến cô cắn môi đến rướm máu, cố ngăn tiếng rên lớn hơn. Âm hộ cô tiết ra nước lồn liên tục, chảy xuống dương vật anh, tạo thành những âm thanh ẩm ướt khe khẽ mỗi lần cô nhún xuống. Cô thì thào, giọng lạc đi vì khoái cảm: “Nam… chậm lại… anh làm em… không chịu nổi…” Nhưng anh chỉ cười khẽ, tay anh luồn dưới váy, bóp mạnh mông cô, kéo cô sát hơn để dương vật anh chạm sâu vào điểm nhạy cảm nhất trong cô.
Đúng lúc đó, một giọng nói non nớt bất ngờ vang lên, cắt ngang khoảnh khắc đắm say của họ. “Mẹ với chú này đang làm gì vậy?” Công chúa Sonam Yangden Wangchuck, con gái ú của Jetsun Pema và Quốc vương, đứng cách họ vài bước, đôi mắt to tròn lấp lánh tò mò. Cô bé, khoảng 6 tuổi, mặc bộ Gho truyền thống thu nhỏ, tay cầm một chiếc bánh ngọt, rõ ràng đã rời khu vực chính của buổi tiệc để tìm mẹ. Khi Nam còn thân cận với gia đình Hoàng gia Bhutan, Sonam còn rất nhỏ, do đó không hề biết Nam là ai, cũng như thành tựu của Nam đối với Bhutan.
Cô vội vàng cúi đầu, cố che giấu khuôn mặt đỏ bừng và hơi thở gấp gáp, ánh mắt lấp lánh sự sợ hãi tột độ. “Con yêu… mẹ… mẹ chỉ…” cô lắp bắp, giọng run rẩy, tay siết chặt vai Nam như cầu cứu. Nam, dù cũng bất ngờ, giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt anh lóe lên một tia tinh nghịch. Anh ngừng đẩy hông, nhưng dương vật anh vẫn cương cứng bên trong cô, và anh cố ý khẽ nhúc nhích, khiến Jetsun Pema rùng mình, một tiếng rên nhỏ thoát ra trước khi cô kịp kìm lại. Cô liếc nhanh xuống, váy Kira vẫn che kín phần dưới, nhưng sự nhún nhảy của cô trên đùi Nam chắc chắn trông bất thường với bất kỳ ai để ý.
Công chúa nghiêng đầu, tò mò nhìn mẹ mình nhún nhảy trên người Nam, không nhận thức được bản chất dâm dục của hành động này. “Mẹ, sao mẹ lại nhảy trên chú này? Mẹ đang chơi gì vậy?” cậu hỏi, giọng hồn nhiên, đôi mắt lấp lánh sự ngây thơ. Jetsun Pema, mặt đỏ như lửa, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù cơ thể cô vẫn run rẩy vì khoái cảm mà Nam mang lại. “Con yêu… mẹ… mẹ đang… trò chuyện với chú… một kiểu trò chuyện đặc biệt. Con đi chơi tiếp đi, được không?” Cô cong người nhẹ, vô thức đáp lại nhịp đẩy tinh tế của Nam, khiến âm hộ cô lại tiết ra nước lồn, thấm ướt thêm ghế. Cảm giác nguy hiểm – bị con gái nhìn thấy trong tư thế này – chỉ càng làm cô kích thích hơn, dù lý trí cô đang gào thét phải dừng lại.
Nam, nhận thấy sự ngây thơ của công chúa Sonam, quyết định đẩy trò chơi lên một mức mới. Anh khẽ thì thầm vào tai cô, đủ để cô nghe thấy nhưng không đến tai cậu bé: “Pema, em thấy không? Ngay cả khi con gái em ở đây, em vẫn ướt đẫm vì anh.” Lời nói của anh, đầy ám muội, khiến cô rên khẽ, móng tay bấm sâu hơn vào vai anh, như thể vừa giận dữ vừa đầu hàng. Anh tiếp tục nhúc nhích hông, dương vật anh trượt nhẹ trong âm hộ cô, tạo ra những đợt sóng khoái cảm khiến cô phải cắn môi để không rên thành tiếng. Công chúa Sonam không nghi ngờ gì thêm, nhún vai: “Dạ, con đi tìm hai anh đây. Mẹ chơi vui nhé!” Cô bé quay đi, chạy về phía khu vực có các món tráng miệng.
Jetsun Pema thở hắt ra, ánh mắt cô vừa nhẹ nhõm vừa hoảng loạn. Cô quay sang Nam, giọng thì thào giận dữ: “Anh điên thật rồi, Nam! Nếu con bé kể với người khác… nếu ai đó thấy…” Nhưng Nam không để cô nói hết. Anh nắm lấy eo cô, kéo cô sát hơn, dương vật anh đẩy sâu vào âm hộ cô, khiến cô cong người và rên lớn hơn, dù vẫn cố kìm lại. “Pema, em thích điều này, đúng không?” anh thì thầm, tay anh luồn lên, vuốt ve ngực cô qua lớp váy, ngón tay trêu đùa núm vú cương cứng. “Em ướt hơn bao giờ hết, ngay cả khi con gái em vừa ở đây.” Jetsun Pema lắc đầu yếu ớt, nhưng cơ thể cô phản bội, âm hộ cô co bóp mạnh, nước lồn chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cả đùi anh.
Với ánh mắt dâm đãng, Nam nắm chặt eo Jetsun Pema, dẫn dắt cô nhún nhảy nhanh hơn, dương vật anh trượt sâu vào âm hộ cô, chạm vào những điểm nhạy cảm khiến cô run rẩy. Tay anh luồn dưới váy, bóp mạnh mông cô, cảm nhận làn da mềm mại và hơi ấm từ cơ thể cô. “Pema, em chặt quá… anh không thể chịu nổi nữa,” anh thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, khiến cô cắn môi để kìm tiếng rên. Âm hộ cô co bóp mạnh, nước lồn chảy ra dồi dào, thấm ướt đùi anh và ghế bành lụa, tạo thành một vũng nhỏ dính ướt. Cô cong người, ngực cô ép sát vào anh, núm vú cương cứng cọ qua lớp vải Kira, gửi những đợt sóng khoái cảm lan khắp cơ thể.
Jetsun Pema, dù vẫn còn sợ hãi sau sự xuất hiện của con gái, không thể kháng cự sự chiếm hữu của Nam. Cô thì thào, giọng lạc đi: “Nam… nhanh lên… chúng ta không có thời gian…” Nhưng lời nói của cô chỉ càng kích thích anh. Nam liều lĩnh hơn, tay anh trượt lên, kéo mạnh lớp váy Kira qua ngực cô, để lộ cặp vú căng tròn, núm vú hồng nhạt cương cứng lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Anh cúi xuống, ngậm lấy một núm vú, lưỡi anh xoáy tròn, rồi cắn nhẹ, khiến Jetsun Pema rên lớn hơn, dù cô vội đưa tay che miệng để kìm lại. “Nam… anh… đừng…” cô lắp bắp, nhưng cơ thể cô phản bội, âm hộ cô siết chặt dương vật anh, nước lồn chảy ra nhiều hơn, như thể cô đang chìm vào khoái cảm không lối thoát.
Nam bóp mạnh cặp vú cô, ngón tay vê núm vú, trong khi hông anh đẩy lên mạnh mẽ, mỗi nhịp đều khiến âm hộ cô rung lên vì kích thích. “Pema, em là của anh… ngay tại đây, giữa đám đông này,” anh thì thầm, giọng đầy ám muội, như thể đang tuyên bố quyền sở hữu. Jetsun Pema, với ánh mắt lấp lánh nước, vừa sợ hãi vừa đắm chìm, nhún nhảy nhanh hơn, âm hộ cô co bóp liên tục, báo hiệu cô sắp đạt cực khoái. “Nam… em… em sắp…” cô rên khẽ, móng tay bấm sâu vào vai anh, để lại những vết đỏ qua lớp áo sơ mi.
Cao trào đến như một cơn sóng dữ. Nam cảm nhận âm hộ cô siết chặt hơn bao giờ hết, nước lồn chảy ra ồ ạt, thấm ướt cả ghế và quần anh. Jetsun Pema cong người, đầu ngửa ra sau, một tiếng rên dài bị kìm nén thoát ra từ cổ họng khi cô đạt cực khoái, cơ thể cô run rẩy dữ dội, âm hộ co bóp mạnh quanh dương vật anh. Cảm giác đó đẩy Nam vượt qua giới hạn. Anh rên khẽ, hông đẩy lên một lần cuối, phóng tinh vào sâu trong cô, tinh trùng nóng bỏng hòa lẫn với nước lồn, chảy ra khỏi âm hộ cô, thấm xuống đùi và ghế. Cả hai thở hổn hển, cơ thể ướt đẫm mồ hôi, mùi dục vọng nồng nặc bao quanh họ trong góc khuất.
Nhưng khoảnh khắc đắm say nhanh chóng bị cắt ngang bởi thực tại. Jetsun Pema, vẫn còn run rẩy sau cực khoái, bỗng giật mình khi nghe tiếng bước chân và tiếng cười từ khu vực chính của buổi tiệc, nhắc nhở cô về nguy cơ bị phát hiện. Cô vội vàng đẩy Nam ra, kéo váy Kira xuống che cặp vú và phần dưới cơ thể, ánh mắt hoảng loạn: “Nam, chúng ta phải dừng lại… ngay bây giờ!” Cô đứng dậy, chân cô run yếu, một dòng tinh trùng pha lẫn nước lồn chảy ra từ âm hộ, lặng lẽ chảy dọc theo đùi, thấm vào lớp vải váy. Cô cố chỉnh trang, vuốt lại tóc và váy, nhưng khuôn mặt cô vẫn đỏ bừng, hơi thở gấp gáp.
Nam, dù vẫn còn đắm chìm trong khoái cảm, nhanh chóng kéo quần lên, cài nút vội vàng. Anh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự thỏa mãn: “Pema, em tuyệt vời hơn anh tưởng.” Cô liếc anh, ánh mắt vừa giận dữ vừa bất lực: “Anh không hiểu chuyện này nguy hiểm thế nào đâu, Nam. Nếu Quốc vương biết…” Nhưng cô không nói hết, vội quay đi, bước nhanh về phía khu vực chính của buổi tiệc, nơi Quốc vương Jigme vẫn đang trò chuyện với các quan khách. Cô cố giữ vẻ ngoài thanh lịch, mỉm cười như không có gì xảy ra, nhưng mỗi bước đi đều khiến cô cảm nhận dòng tinh trùng chảy xuống đùi, một bí mật dâm dục mà chỉ cô và Nam biết.
Nam đứng dậy, chỉnh lại đồng phục, và lặng lẽ rời phòng tiệc qua lối hậu cần, tránh ánh mắt của bất kỳ ai. Trong khi đó, Jetsun Pema trở lại bên cạnh Quốc vương Jigme, nụ cười hoàn hảo che giấu cơn bão cảm xúc trong lòng. Cô đứng cạnh chồng, trò chuyện với các quan khách, nhưng mỗi bước đi đều khiến cô cảm nhận rõ dòng tinh trùng và nước lồn còn sót lại, chảy chậm rãi từ âm hộ xuống đùi, thấm ướt lớp vải Kira. Cảm giác ấy vừa khiến cô xấu hổ, vừa khơi dậy một sự kích thích bí mật, như thể cô đang mang theo một phần của Nam ngay trong cơ thể mình. Cô liếc nhanh quanh phòng, nửa mong nửa sợ sẽ thấy bóng dáng anh, nhưng Nam đã biến mất, để lại cô với một khoảng trống xen lẫn khao khát. Khi buổi tiệc kết thúc, cô cùng Quốc vương và đoàn tùy tùng trở về suite hoàng gia, chuẩn bị cho chuyến bay về Bhutan vào sáng hôm sau. Trong phòng tắm, khi rửa sạch dấu vết của Nam khỏi cơ thể, cô không thể ngăn những ký ức về anh tràn về – từ đêm trên bãi biển Phuket đến khoảnh khắc đắm say giữa đám đông – khiến âm hộ cô lại ướt át, dù cô cố gắng kìm nén.
Nam trở về Việt Nam vào tối cùng ngày, đáp chuyến bay riêng về TP.HCM. Ngồi trên máy bay, anh nhấp một ly whisky, ánh mắt xa xăm nhìn qua cửa sổ, nghĩ về Jetsun Pema. Anh biết rằng mình đã đẩy cả hai vào một tình huống nguy hiểm, nhưng sự thỏa mãn từ việc sở hữu cô – ngay trước mặt Quốc vương và giữa một buổi tiệc hoàng gia – khiến anh không thể hối tiếc. Khi máy bay hạ cánh, anh kiểm tra điện thoại và thấy một tin nhắn ẩn danh từ một ứng dụng mã hóa, chỉ vỏn vẹn vài từ: “Amanpuri, không thể quên. P.” Nam mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Anh trả lời: “Bhutan, Phuket, và còn nhiều hơn thế. Chờ anh, Pema.” Tin nhắn được gửi đi, và anh biết rằng sợi dây liên kết giữa họ vẫn chưa đứt.