Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 35: Vòng đàm phán đầu tiên
Ba tuần sau buổi họp báo, Nam trở lại Quito để khởi động đàm phán về dự án xây dựng cơ sở phóng tên lửa. Cuộc đàm phán diễn ra trong một phòng họp sang trọng tại Phủ Tổng thống, với cửa sổ lớn nhìn ra quảng trường trung tâm thành phố, nơi những ngọn núi Andes hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm. Không gian được trang bị hiện đại, với bàn gỗ dài, ghế bọc da, và rèm dày đảm bảo sự riêng tư. Chỉ có Nam và Lavinia Valbonesi, không thư ký, không cố vấn.
Lavinia, trong bộ váy công sở màu xám ôm sát, ngồi đối diện Nam, ánh mắt lạnh lùng nhưng không giấu được sự căng thẳng. Đôi tay cô đặt trên bàn, những ngón tay siết chặt vào nhau như để kìm nén cảm xúc. Bộ váy tôn lên đường cong cơ thể, nhưng tư thế cứng nhắc của cô lại toát lên vẻ phòng thủ. Cô mở tập tài liệu trước mặt, giọng cứng rắn nhưng không thể che giấu chút run rẩy:
“Anh Nam, Ecuador đề xuất AstroViet đầu tư 60% chi phí xây dựng cơ sở phóng, trong khi chúng tôi đảm nhận 40% và giảm giá nguyên vật liệu, đồng thời nhân lực địa phương với giá rẻ. Hợp đồng sẽ bao gồm chuyển giao công nghệ để Ecuador tự vận hành cơ sở trong 10 năm tới.”
Nam ngồi thoải mái, một tay đặt trên bàn, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mặt gỗ, tạo ra những âm thanh nhỏ nhưng đủ để khiến không gian thêm phần căng thẳng. Ánh mắt anh không rời khỏi Lavinia, vừa quan sát vừa dò xét, như một kẻ săn mồi đang cân nhắc thời điểm tấn công. Giọng anh trầm, mang chút khiêu khích:
Lavinia, đề xuất của cô hào phóng, nhưng AstroViet không thể gánh 60%. Tôi đề xuất Ecuador đầu tư 70%, chúng tôi 30%, với điều kiện AstroViet giữ quyền kiểm soát vận hành trong 15 năm. Ecuador sẽ nhận lợi nhuận từ các vụ phóng, nhưng chúng tôi cần đảm bảo lợi ích lâu dài.”
Lavinia siết chặt tay, giọng gay gắt, đôi mắt lóe lên tia giận dữ: “70% là quá sức với ngân sách của chúng tôi! Anh biết rõ Ecuador đã đầu tư lớn vào hạ tầng sau hợp đồng trước. Đề xuất của anh gần như ép chúng tôi vào đường cùng.”
Nam nghiêng người, giọng trầm xuống, mang chút khiêu khích: “Lavinia, lần trước cô đã chọn vì lợi ích đất nước. Hôm nay, tôi không muốn làm khó cô, nhưng nếu Ecuador muốn cơ sở này, có lẽ… chúng ta cần một thỏa thuận riêng, như lần trước.”
Lavinia sững sờ, ánh mắt bùng cháy giận dữ nhưng nhanh chóng chuyển thành bất lực. Cô nhớ khoảnh khắc nhục nhã trong lần đàm phán trước, và giờ đây, Nam lại đẩy cô vào thế bí. Cô cắn môi, giọng run rẩy: “Anh muốn gì, Nam? Đừng ép tôi thêm nữa.”
Nam đứng dậy, bước đến gần cô, đặt tay lên vai Lavinia, ánh mắt tối lại: “Cô biết tôi muốn gì, Lavinia. Chỉ một lần nữa, và tôi sẽ xem xét lại tỷ lệ đầu tư. Ecuador sẽ có cơ hội.”
Lavinia cố lùi lại, nhưng Nam nắm cổ tay cô, lực mạnh nhưng không thô bạo. Cô giằng tay, ánh mắt rực cháy, giọng đầy phẫn nộ: “Buông tôi ra, Nam! Tôi không phải món đồ để anh mặc cả! Ecuador có thể cần hợp đồng này, nhưng tôi sẽ không để anh thao túng tôi thêm lần nữa!”
Nam không buông, ánh mắt anh vẫn khóa chặt vào cô, giọng trầm nhưng sắc lạnh: “Lavinia, cô biết rõ hậu quả nếu đàm phán thất bại. Ecuador sẽ mất cơ hội, và cô sẽ là người bị chỉ trích. Tôi không muốn ép, nhưng cô đang tự đẩy mình vào ngõ cụt.”
Lavinia tiếp tục giằng tay, nhưng sức mạnh của Nam khiến cô bất lực. Cô hét lên, giọng run rẩy: “Anh là đồ khốn! Anh nghĩ tôi không biết trò bẩn thỉu của anh sao? Tôi thà để đàm phán thất bại còn hơn để anh chạm vào tôi lần nữa!”
Nam nghiêng đầu, nụ cười nửa miệng hiện lên, như thể sự phản kháng của cô chỉ khiến anh thêm kích thích. Anh kéo cô lại gần hơn, thì thầm vào tai cô: “Lavinia, cô mạnh mẽ, tôi thích điều đó. Nhưng cô quên rằng Ecuador cần AstroViet hơn chúng tôi cần các cô. Một chữ ký của tôi có thể thay đổi tất cả. Cô muốn là người hùng, hay kẻ khiến đất nước thất bại?”
Lavinia ngừng giãy giụa, cơ thể cô cứng lại. Trong đầu cô, những suy nghĩ hỗn loạn va chạm. Cô nghĩ về trách nhiệm với đất nước, những nỗ lực không ngừng của Tổng thống Noboa, và hàng triệu người dân Ecuador đang kỳ vọng vào dự án này. Cô nhớ lại lần trước, khi cô nhẫn nhục để ký được hợp đồng hạ tầng, và cái giá cô phải trả – sự nhục nhã, nỗi đau, và những đêm mất ngủ vì cảm giác tội lỗi. Nhưng cô cũng biết Nam không nói dối: nếu đàm phán thất bại, Ecuador sẽ mất đi cơ hội lịch sử, và cô sẽ không thể tha thứ cho chính mình.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má cô, từng giọt nóng hổi rơi xuống tay Nam. Cô cúi đầu, giọng thì thầm, yếu ớt nhưng đầy cay đắng: “Anh là đồ khốn… Làm nhanh đi, và đừng để tôi phải hối hận thêm. Tôi làm điều này vì Ecuador, không phải vì anh.”
Nam mỉm cười, ánh mắt lóe lên sự thỏa mãn. Anh buông cổ tay cô, nhưng không rời mắt khỏi cô, như thể đang thưởng thức khoảnh khắc cô gục ngã trước dục vọng của anh. Anh đẩy Lavinia tựa vào bàn họp, cơ thể cô run rẩy dưới ánh đèn vàng dịu. Anh bắt đầu màn dạo đầu, chậm rãi kéo khóa váy, để lộ làn da mịn màng và cặp vú căng tròn trong áo lót ren trắng. “Cô thật sự quá đẹp, Lavinia,” anh thì thầm, giọng trầm đầy dục vọng. Anh hôn lên cổ cô, tay luồn qua áo lót, bóp nhẹ vú cô, ngón tay vê núm vú cho đến khi chúng săn lại. Lavinia cắn môi, không đáp, cơ thể bất giác run lên. Nam quỳ xuống, kéo váy cô lên, hôn lên đùi trong, lưỡi lướt qua lồn cô qua lớp quần lót mỏng. “Cô ướt rồi, Lavinia, cô không giấu được đâu,” anh nói, kéo quần lót xuống, ngón tay xâm nhập âm đạo cô, kích thích chậm rãi, khiến nước lồn rỉ ra.
Lavinia nhắm chặt mắt, tâm trí đầy nhục nhã nhưng cơ thể phản bội. Nam đứng dậy, cởi khóa quần, để lộ dương vật cương cứng. “Tôi không thể chờ thêm,” anh gầm nhẹ, nâng cả hai chân Lavinia lên bàn, đẩy mạnh chim vào âm đạo cô. Lavinia rên khẽ, cố kìm nén, nhưng mỗi cú thúc của Nam khiến cô không thể kiểm soát. Anh chuyển động đều đặn, mỗi lần ra vào khiến cặp vú cô rung lên trong áo lót. “Cô chặt quá, Lavinia, thật tuyệt,” anh thì thầm, tay bóp vú cô qua lớp ren.
Nam đổi tư thế, kéo cô ngồi lên bàn, hai chân cô quấn quanh hông anh. Dương vật anh ra vào sâu hơn, chạm điểm nhạy cảm khiến Lavinia đạt cực khoái đầu tiên, cơ thể co giật, nước lồn chảy đầm đìa. “Cô lên đỉnh rồi, tôi biết mà,” Nam cười khẽ, tăng tốc. Anh cúi xuống, ngậm núm vú cô, mút mạnh trong khi thúc liên tục. Lavinia cắn môi, nước mắt lăn dài, nhưng cơ thể lại đạt cực khoái lần hai, tiếng rên thoát ra không kiểm soát. Nam, cảm nhận sự co bóp của âm đạo cô, gầm lên: “Tôi ra đây!” Anh bắn tinh trùng nóng hổi vào sâu trong lồn cô, một phần rỉ ra, chảy dọc cẳng chân cô, để lại vệt trắng đục trên da.
Cả hai thở hổn hển. Lavinia vội chỉnh váy áo, quay mặt đi, giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết: “Giờ thì chấp nhận đề xuất của tôi đi, Nam. Tôi đã làm những gì anh muốn. Ecuador cần hợp đồng này, và anh không có lý do gì để trì hoãn nữa.”
Nam lau mồ hôi, ánh mắt vẫn lóe lên tia dục vọng. Anh chỉnh lại áo vest, nụ cười nửa miệng hiện lên, giọng mang chút bất mãn: “Lavinia, đề xuất của cô vẫn chưa đủ thuyết phục. Tỷ lệ 60-40 và chuyển giao công nghệ trong 10 năm… AstroViet cần đảm bảo lợi ích lâu dài hơn. Tôi sẽ điều chỉnh tỷ lệ thành 50-50, nhưng chúng ta cần một vòng đàm phán nữa để hoàn thiện chi tiết. Tôi mong gặp lại cô tuần tới.”
Lavinia đập tay xuống bàn, nước mắt trào ra, giọng run rẩy vì giận dữ: “Anh không bao giờ dừng lại, đúng không? Anh nghĩ tôi sẽ để anh tiếp tục thao túng tôi mãi sao?”
Nam nhún vai, giọng bình thản: “Chỉ là kinh doanh, Lavinia. Và một chút… thú vui. Cô biết tôi luôn muốn điều tốt nhất cho cả hai bên.”