Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 38: Kỳ nghỉ lễ
Quito, ngày 16 tháng 12 năm 2029.
Thỏa thuận hợp tác giữa AstroViet và Ecuador đánh dấu một bước tiến quan trọng trong kế hoạch mở rộng của tập đoàn. Dù không phải là cột mốc đặc biệt nổi bật, sự kiện này vẫn thu hút sự chú ý của giới công nghệ vũ trụ, với các email chúc mừng từ chính trị gia, doanh nhân, và người nổi tiếng gửi đến Nam. Phần lớn những thư này được xử lý bởi đội ngũ truyền thông của AstroViet, nhưng có hai thư khiến Nam phải chú ý, đó là thư chúc mừng cá nhân của Rajwa Al Hussein và Ivanka Trump. Trong phòng khách sạn sang trọng, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên bàn làm việc, anh mở laptop và bắt đầu đọc.
Từ: Rajwa Al Hussein
Đến: Nam
Tiêu đề: Chúc mừng từ Công nương Jordan
Nam thân mến,
Tôi vừa xem buổi phát sóng trực tiếp từ Quito và không thể không cảm thấy tự hào về anh. Thỏa thuận với Ecuador là một bước tiến đáng chú ý—một minh chứng cho tầm nhìn và sự quyết tâm của anh. AstroViet đang dần khẳng định vị thế, và tôi biết anh sẽ còn tiến xa hơn.
Dẫu vậy, tôi phải thừa nhận, lòng tôi có chút ngậm ngùi khi nhận ra đã quá lâu rồi anh chưa đến Jordan. Jordan sắp tổ chức một hội nghị khoa học quốc tế, và tôi nghĩ đây là cơ hội tuyệt vời để anh đến thăm. Chúng ta có thể cùng nhau chia sẻ về khoa học, công nghệ, và có lẽ, tìm lại những khoảnh khắc quý giá giữa anh và hoàng gia Jordan. Anh nghĩ sao?
Hãy cho tôi biết ý kiến của anh. Tôi rất mong chờ được gặp lại anh.
Thân ái,
Rajwa Al Hussein
Nam đọc email, những kỷ niệm với Rajwa ùa về—đêm nồng cháy ở Amman, khoảnh khắc bí mật tại khách sạn Hilton ở Sài Gòn, và cuộc tình tay ba táo bạo cùng phu nhân thủ tướng Singapore. Ham muốn tình dục với Rajwa dần trỗi dậy trong anh, một ngọn lửa âm ỉ khó cưỡng. Anh soạn thư trả lời.
Từ: Nam
Đến: Rajwa Al Hussein
Tiêu đề: Re: Chúc mừng từ Công nương Jordan
Rajwa thân mến,
Cảm ơn cô vì lời chúc mừng và sự ủng hộ tuyệt vời. Tôi rất vui khi biết cô đã theo dõi buổi họp báo, và lời mời đến Jordan thực sự khiến tôi hào hứng. Tôi sẽ sắp xếp để tham dự hội nghị khoa học quốc tế, không chỉ để chia sẻ về AstroViet, mà còn để gặp lại cô — tôi hy vọng chúng ta sẽ tìm thấy những khoảnh khắc đặc biệt, nơi mọi khoảng cách tan biến, như chỉ chúng ta từng biết.
Tôi sẽ thông báo chi tiết sớm. Mong sớm gặp cô.
Thân ái,
Nam
CEO Tập đoàn AstroViet
Chỉ vài giờ sau, Nam nhận được email phản hồi trực tiếp từ Rajwa.
Từ: Rajwa Al Hussein
Đến: Nam
Tiêu đề: Re: Re: Chúc mừng từ Công nương Jordan
Nam thân mến,
Tôi rất vui khi biết anh sẽ đến Amman. Tôi đã yêu cầu thư ký hoàng gia chuẩn bị lời mời chính thức cho anh, và họ sẽ sớm liên hệ để cung cấp chi tiết. Tôi mong chờ được nghe anh chia sẻ về AstroViet, nhưng hơn cả, tôi trông đợi những giây phút chúng ta có thể tìm lại sự gần gũi, nơi mọi giới hạn dường như không còn tồn tại. Tôi sẽ đảm bảo mọi thứ sẵn sàng để chào đón anh.
Thân ái,
Rajwa Al Hussein
Những dòng chữ của Rajwa khiến Nam mỉm cười, ngọn lửa ham muốn trong anh càng bùng cháy. Nam tiếp tục mở email từ Ivanka Trump và đọc.
Từ: Ivanka Trump
Đến: Nam
Tiêu đề: Chúc mừng từ New York
Nam,
Tôi vừa xem buổi ký kết với Ecuador—thật ấn tượng! AstroViet đang tiến xa, và tôi tự hào khi được góp phần vào thành công của anh. Anh luôn biết cách khiến mọi thứ trở nên thú vị, cả trong kinh doanh lẫn ngoài đời.
Ngoài ra, tôi cũng hy vọng anh giới thiệu người bạn mới đầy quyền lực tại Ecuador với tôi. Tôi nghĩ một buổi gặp gỡ giữa ba chúng ta có thể mang lại những khoảnh khắc khó quên. Hãy cho tôi biết ý kiến của anh nhé.
Thân ái,
Ivanka Trump
Nam bật cười trước sự tò mò và lời đề nghị táo bạo của Ivanka, nhận ra cô đang ám chỉ đến Lavinia Valbonesi. Anh soạn thư trả lời.
Từ: Nam
Đến: Ivanka Trump
Tiêu đề: Re: Chúc mừng từ New York
Ivanka thân mến,
Cảm ơn cô vì lời chúc mừng. Tôi rất vui khi AstroViet nhận được sự đánh giá cao từ cô. Về ý tưởng gặp mặt, tôi hoàn toàn đồng ý—một bữa tối thân mật, với rượu vang và những cuộc trò chuyện sâu sắc, sẽ là bối cảnh hoàn hảo để chúng ta khám phá những điều mới mẻ. Tôi hứa sẽ mang đến một bất ngờ khiến cô cảm thấy thật đặc biệt, theo cách mà chỉ chúng ta có thể tạo ra.
Tôi rất mong chờ ý tưởng này thành hiện thực.
Thân ái,
Nam
CEO Tập đoàn AstroViet
Ivanka trả lời gần như ngay lập tức, không giấu được sự hào hứng.
Từ: Ivanka Trump
Đến: Nam
Tiêu đề: Re: Re: Chúc mừng từ New York
Nam,
Một bữa tối thân mật nghe thật quyến rũ. Tôi rất hào hứng với lời hứa của anh về một bất ngờ đặc biệt. Tôi muốn khoảnh khắc này khác biệt, không giống bất kỳ trải nghiệm nào trước đây của anh. Hãy đảm bảo rằng người bạn mới của anh sẵn sàng để lại ấn tượng khó phai.
Tôi mong chờ ngày chúng ta biến ý tưởng này thành hiện thực.
Thân ái,
Ivanka Trump
Nam đóng laptop, cảm giác phấn khích trộn lẫn với tính toán. Rajwa và Ivanka luôn là những người phụ nữ quyền lực, mạnh mẽ và đầy quyến rũ, khiến Nam luôn đắm chìm trong những dục vọng không thể cưỡng lại.
Vài ngày sau buổi ký kết, trong một buổi gặp tại Quito, Tổng thống Daniel Noboa trực tiếp mời Nam tham gia kỳ nghỉ Giáng sinh cùng gia đình tại khu nghỉ dưỡng Eolia Hotel ở Santa Marianita, gần Manta, Ecuador. “Nam, anh là đối tác quan trọng của chúng tôi,” Noboa nói, giọng thân thiện. “Hãy đến Santa Marianita cùng gia đình tôi, chúng ta sẽ có một Giáng sinh đáng nhớ!” Nam mỉm cười, cúi đầu: “Vinh hạnh của tôi, ngài tổng thống. Tôi rất mong chờ.” Anh chấp nhận ngay, nhận ra đây là cơ hội để củng cố quan hệ với Noboa và tiếp cận Lavinia một cách kín đáo.
Sáng ngày 23 tháng 12, Nam đến phủ tổng thống theo lời mời của Noboa. Một đội vệ sĩ chuyên nghiệp, mặc vest đen và đeo tai nghe không dây, đón anh tại cổng. “Ông Nam, xin mời theo chúng tôi,” một vệ sĩ nói, giọng ngắn gọn nhưng lịch sự, dẫn anh đến chiếc SUV bọc thép đã được chuẩn bị sẵn. Nam, tuân theo sự sắp xếp, bước lên xe và thấy ba đứa trẻ—Luisa, Álvaro, và Furio—đang ngồi ở hàng ghế sau, tò mò nhìn anh. Luisa, 10 tuổi, tóc xoăn, mặc áo thun in hình phi thuyền, là cô bé hoạt bát và hay đặt câu hỏi. Álvaro, 7 tuổi, rụt rè, đội mũ lưỡi trai, thường im lặng nhưng thích quan sát. Furio, 5 tuổi, nhỏ nhất, với nụ cười rạng rỡ và năng lượng không ngừng, đang đung đưa chân trên ghế.
Lavinia, đứng gần một chiếc xe khác, mặc một bộ đồ du lịch thoải mái gồm áo linen trắng, quần short kaki, và mũ rộng vành phù hợp với không khí nghỉ dưỡng ven biển, đang dặn dò một vệ sĩ về lịch trình. Khi thấy Nam bước lên xe cùng các con, cô khựng lại, ánh mắt thoáng bất an. Ý nghĩ về việc Nam ngồi chung xe với Luisa, Álvaro, và Furio khiến cô lo lắng. Nhưng với giao thức an ninh đã sắp xếp và sự hào hứng của bọn trẻ, cô không thể phản đối. Cô siết tay, giữ vẻ ngoài bình tĩnh, không nói ra sự bất an, rồi bước lên xe của mình.
Chiếc SUV bọc thép lướt êm trên con đường từ Quito đến Santa Marianita, ánh nắng cuối năm lấp lánh trên lớp sơn đen. Trong xe, ba đứa trẻ nhìn Nam, ánh mắt tò mò nhưng lạ lẫm. Nhận ra chúng chưa biết mình là ai, Nam mỉm cười, giọng trầm ấm: “Chào các cháu, chú là Nam, giám đốc điều hành của AstroViet, công ty tạo ra những tên lửa bay lên vũ trụ!” Luisa, cô bé hoạt bát, nghiêng đầu: “Tên lửa là gì hả chú?”
Nam cười, giọng lôi cuốn. “Tên lửa giống như một chiếc phi thuyền siêu nhanh, bay cao qua những đám mây, đưa những thứ quan trọng lên vũ trụ. AstroViet có một tên lửa đặc biệt tên là Astro-1, đó là tên lửa mạnh mẽ, giúp chúng ta khám phá không gian.” Furio, mắt sáng rực, chen vào: “Nó bay cao lắm hả chú?” Nam gật đầu: “Cao lắm, Furio! Nó bay lên tận trời, nhanh như chớp!”
Luisa, tò mò hơn, hỏi: “Tên lửa được phóng từ đâu hả chú?” Nam mỉm cười, giọng tự hào: “Từ Phú Quốc, một hòn đảo xinh đẹp ở Việt Nam. Và sau này, tên lửa sẽ phóng từ Ecuador, nhờ công lao của mẹ cháu, phu nhân Lavinia.”
“Thật hả?” Luisa reo lên. “Mẹ cháu làm gì mà giỏi vậy?”
Nam nghiêng người, giọng hào hứng. “Mẹ cháu giúp chú xây dựng một cơ sở phóng của AstroViet ở Guayaquil. Nhờ mẹ, chúng ta sẽ đưa tên lửa lên trời, đưa Ecuador ra vũ trụ!” Álvaro, vốn im lặng, mở to mắt. “Mẹ làm tên lửa bay? Mẹ ngầu quá!”
“Đúng thế!” Nam gật đầu. “Mẹ cháu là người hùng thầm lặng. Ecuador là nơi lý tưởng để phóng tên lửa, và với mẹ ở đây, mọi thứ sẽ hoàn hảo.” Luisa gật gù, ngưỡng mộ. “Cháu muốn xem tên lửa ở Guayaquil! Chú sẽ cho cháu xem, đúng không?”
“Chắc chắn!” Nam cười. “Cháu sẽ là khách VIP.” Álvaro, bớt rụt rè, chen vào: “Cháu cũng muốn! Cháu thích tên lửa tên Cohete Estegosaurio!” Furio, hào hứng, hét: “Của cháu là Cohete Rápido!” Luisa thêm: “Của cháu là Cohete de Fuego!”
Nam cười lớn, giả vờ thở dài. “Chú phải xây cả đội tên lửa mất!” Anh nhìn bọn trẻ, khiến cả ba cười vang. Sự dễ gần của anh—nụ cười chân thành, câu chuyện lôi cuốn, và sự kiên nhẫn—đã xây dựng cầu nối với chúng, một bước đi tinh tế trong ván cờ với gia đình Noboa.
Khi xe đến Santa Marianita, biển lấp lánh hiện ra. Đây là một thị trấn ven biển yên bình với bãi cát vàng và làn gió mặn mà, là điểm đến lý tưởng cho kỳ nghỉ Giáng sinh của gia đình Noboa. Tại khu nghỉ dưỡng Eolia Hotel, không khí Giáng sinh tràn ngập với cây thông khổng lồ lấp lánh ánh đèn, vòng hoa đỏ trắng treo khắp lối đi, và hương quế thoang thoảng từ bánh quy lễ hội.
Ngay khi đến nơi, Tổng thống Daniel Noboa, phấn khởi với không khí lễ hội, đề xuất cả gia đình trang trí cây Giáng sinh. Ông quay sang Nam, đang đứng gần Lavinia và các con, giọng thân thiện: “Anh Nam, anh là khách quý của chúng tôi. Tham gia trang trí cây thông với gia đình tôi nhé? Các cháu sẽ thích lắm!” Nam mỉm cười, cúi đầu: “Vinh hạnh của tôi, ngài tổng thống. Tôi rất muốn góp phần.”
Luisa, nghe thấy, reo lên, chạy đi lấy hộp đồ trang trí từ góc sảnh. Nhưng đúng lúc đó, một trợ lý bước đến, thì thầm với Noboa về một vấn đề an ninh khẩn cấp. Noboa cau mày, kéo Lavinia ra một góc, giọng trầm nhưng vội vã: “Em yêu, anh phải họp trực tuyến với nội các ngay. Tình hình căng thẳng quá. Em và bọn trẻ cứ trang trí, anh sẽ cố xong sớm.”
Lavinia siết tay, ánh mắt thoáng bất bình. “Daniel, anh vừa nói cả nhà sẽ cùng làm,” cô nói, giọng kìm nén. “Giáng sinh mà, anh không thể chờ sao?” Noboa thở dài, hôn vội lên trán cô: “Anh xin lỗi, anh sẽ bù sau.” Anh rời đi, để lại Lavinia với cảm giác trống rỗng.
Luisa, trở lại với hộp đồ trang trí, ngước lên: “Mẹ ơi, ba không trang trí với mình hả?” Lavinia quỳ xuống, mỉm cười gượng: “Ba bận, nhưng mẹ và các con sẽ làm cây thông đẹp nhất, được không?” Álvaro và Furio, ngồi trên sàn với đống quả cầu lấp lánh, gật đầu hào hứng. “Con muốn ngôi sao to!” Furio reo.
Nam, tay cầm cốc cà phê, ánh mắt lướt qua Lavinia và các con. “Cây thông đẹp quá,” anh nói, giọng thân thiện. “Nếu phu nhân không phiền, hãy để tôi thay thế tổng thống giúp phu nhân và các cháu trang trí. Giáng sinh phải thật đặc biệt!” Lavinia khựng lại, ánh mắt lóe lên sự đề phòng. Cô sợ Nam sẽ giở trò ngay trước mặt các con, lợi dụng sự ngây thơ của chúng để tiếp cận cô. Nhưng với sự hào hứng của Luisa, Álvaro, và Furio, cô cố tỏ ra bình thường, không muốn làm không khí mất vui. “Cảm ơn, anh Nam,” cô đáp, giọng lịch sự nhưng lạnh nhạt, “nhưng tôi và các con tự làm được.”
Luisa, tay ôm quả cầu đỏ, chen vào: “Chú Nam giúp đi, mẹ! Chú biết làm mọi thứ ngầu mà!” Álvaro gật đầu, mắt sáng: “Đúng đó, mẹ! Chú Nam kể về tên lửa, chú sẽ làm cây thông đẹp!” Furio, nhảy chân sáo, thêm: “Cháu muốn cây thông có thật nhiều chuông!” Lavinia cắn môi, cảm giác bị dồn vào thế khó. Sự hào hứng của các con và lời mời ban đầu của Noboa khiến cô không thể từ chối. “Thôi được,” cô thở dài, giọng miễn cưỡng. “Nhưng chúng ta làm nhanh nhé.”
Cả nhóm bắt đầu trang trí cây thông, không khí ấm áp nhưng căng thẳng giữa Nam và Lavinia. Lavinia chọn một vòng hoa bạc, treo lên cành cao, động tác duyên dáng nhưng đầy quyết tâm. Nam quan sát, mỉm cười: “Phu nhân có khiếu thẩm mỹ thật. Vòng hoa này làm cây thông sang trọng hơn hẳn.” Lavinia nhìn anh, nụ cười nhẹ nhàng nhưng vẫn giữ khoảng cách, giọng thanh lịch và nho nhã: “Cảm ơn anh Nam đã khen. Tôi chỉ mong các con có một Giáng sinh thật vui.” Nam gật đầu, giọng ấm áp: “Tất nhiên, phu nhân. Các cháu xứng đáng với điều đó.”
Álvaro và Furio, đang tranh nhau treo quả cầu, khiến không khí sôi động. “Của cháu đẹp hơn!” Álvaro khoe, giơ quả cầu đỏ. Furio, không chịu thua, cầm quả cầu xanh: “Không, của cháu sáng nhất!” Nam quỳ xuống: “Cả hai đều đẹp! Để chú treo một cái đặc biệt, được không?” Anh lấy quả chuông bạc, đưa cho Furio. “Furio, cháu treo cái này đi, nó kêu leng keng đấy!”
Furio gật đầu, mắt sáng. Nam bế cậu bé lên, giúp cậu treo chuông. Lavinia, đứng gần, treo một quả cầu khác, tay vô tình chạm vào tay Nam. Hơi ấm từ anh khiến cô giật mình, ánh mắt họ chạm nhau—mắt Nam lấp lánh ám muội, như kéo cô vào một bí mật nguy hiểm. Lavinia vội quay đi, gò má ửng hồng, tim đập nhanh. “Anh Nam, tập trung vào cây thông đi,” cô nói, giọng sắc, che giấu bối rối. Nam mỉm cười nhẹ: “Tất nhiên, phu nhân. Chỉ muốn cây thông hoàn hảo thôi.”
Luisa, ngắm cây thông, vỗ tay: “Đẹp nhất luôn! Mẹ, mẹ thấy không?” Lavinia gật đầu, nở nụ cười ấm áp: “Rất đẹp, con yêu.” Cô quay sang Nam, giọng nhẹ nhàng, không còn cứng nhắc: “Cảm ơn anh Nam đã giúp chúng tôi. Các con rất vui.” Nam cúi đầu: “Vinh hạnh của tôi, phu nhân. Nếu cần, tôi luôn sẵn sàng.” Anh nhìn Álvaro và Furio, khiến hai cậu bé cười rạng rỡ.
Khi dẫn các con rời sảnh, Lavinia cảm nhận ánh mắt Nam dõi theo, nhưng sự đề phòng trong cô đã giảm đi một chút. Dù vẫn cảnh giác, cô nhận ra Nam đã cư xử đúng mực trước mặt các con, không vượt ranh giới như cô lo sợ. Sự dễ gần của anh với Luisa, Álvaro, và Furio khiến cô bất giác nghĩ rằng, có lẽ, anh không hoàn toàn nguy hiểm như cô tưởng. Tuy nhiên, cô nhanh chóng gạt ý nghĩ đó đi, tự nhắc mình phải cẩn thận hơn.
Buổi chiều, trong bếp ấm cúng của khu nghỉ dưỡng Eolia Hotel, Nam, Lavinia, và các con cùng nướng bánh quy Giáng sinh, mùi quế và đường lan tỏa khắp không gian. Ánh nắng vàng nhạt chiếu qua cửa sổ, phủ lên bàn bếp gỗ một lớp sáng dịu dàng. Không có người giúp việc hay vệ sĩ, chỉ có năm người—Nam, Lavinia, Luisa, Álvaro, Furio—tạo nên một khung cảnh gia đình thân mật. Sau buổi sáng trang trí cây thông, Lavinia đã bớt căng thẳng hơn, nhờ sự đúng mực của Nam, dù cô vẫn giữ khoảng cách, cẩn thận trước sự dễ gần của anh.
Luisa, đứng trên ghế, cán bột thành những tấm mỏng, đôi tay nhỏ xíu làm việc chăm chỉ. “Mẹ, bột này dính quá!” cô bé kêu, cười khúc khích khi bột dính vào tay. Lavinia, đứng cạnh, vuốt tóc con, giọng dịu dàng: “Cứ cán đều tay, Luisa. Con làm tốt lắm.” Álvaro, bên kia bàn, rắc đường màu đỏ và xanh lên bột, đôi lúc rắc ra ngoài, khiến mặt bàn lấp lánh như một bức tranh Giáng sinh. “Nhìn này, mẹ! Bánh của con sẽ đẹp nhất!” cậu bé khoe, mắt sáng rực.
Furio, tay lấm lem bột, cố cắt bánh hình ngôi sao bằng khuôn kim loại, nhưng khuôn cứ trượt khỏi tay cậu. “Ngôi sao này không chịu đứng yên!” cậu bé phàn nàn, nhăn mặt hài hước. Nam, đứng cạnh, cười lớn, quỳ xuống giúp Furio ấn khuôn bánh. “Furio, cháu phải mạnh tay hơn. Ngôi sao này sẽ sáng như Cohete Rápido của cháu!” Anh giữ tay cậu bé, ấn khuôn xuống bột, tạo ra một hình ngôi sao hoàn hảo. Furio reo lên: “Cháu làm được rồi! Nhìn nè, mẹ!”
Lavinia nhìn con trai, nụ cười nở trên môi. “Rất đẹp, Furio. Con đúng là đầu bếp ngôi sao!” Cô quay sang cán một mẻ bột mới, động tác thành thạo, như muốn tập trung vào công việc để tránh ánh mắt của Nam. Nhưng Nam, không bỏ lỡ cơ hội, quan sát cô, giọng trầm ấm: “Phu nhân làm bánh trông chuyên nghiệp quá. Tôi cá là bánh của phu nhân sẽ ngon nhất khu nghỉ dưỡng này.” Lavinia liếc anh, ánh mắt thoáng đề phòng nhưng mềm hơn buổi sáng. “Cảm ơn, anh Nam. Tôi chỉ làm cho các con vui thôi,” cô đáp, giọng nhẹ nhàng, không còn sắc lạnh như trước.
Nam mỉm cười, lấy một khay bánh hình cây thông từ lò nướng, do Lavinia tạo hình, mùi thơm ngậy lan tỏa. “Luisa, Álvaro, Furio, nhìn này! Mẻ bánh đầu tiên của chúng ta đây!” Anh đặt khay lên bàn, khiến ba đứa trẻ reo hò. Luisa chạy đến, ngửi bánh: “Thơm quá! Chú Nam, bánh này có ăn được chưa?” Nam cười, giả vờ bí mật: “Chờ nguội một chút đã, công chúa.”
Nhưng rồi, với ánh mắt tinh nghịch, Nam lén lấy một chiếc bánh hình cây thông, còn nóng, cắn một miếng nhỏ. Lavinia, đang cán bột, nhìn thấy, vội nói: “Cẩn thận, anh Nam, bánh còn nóng đấy!” Nam, không để ý đến hơi nóng, nhai chậm rãi, mắt sáng lên. “Phu nhân, đây là bánh quy ngon nhất thế giới!” Anh mỉm cười, lấy một chiếc bánh khác từ khay, nhẹ nhàng thổi cho nguội bớt, rồi ga lăng đưa cho Lavinia, giọng trầm ấm: “Phu nhân, mời thử.”
Lavinia ngập ngừng, ánh mắt lướt qua Nam. Cử chỉ chu đáo khi anh thổi bánh, cùng nụ cười chân thành, khiến tim cô khẽ rung động. Trong khoảnh khắc đó, sự tinh tế của Nam làm cô cảm thấy được trân trọng, nhất là sau sự thất vọng vì Noboa vắng mặt. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ đề phòng, nhắc mình về những lần anh vượt ranh giới trước đây. Cô cầm bánh, cắn một miếng nhỏ, hương vị quế và bơ tan trong miệng. “Ngon thật,” cô nói, giọng bất ngờ, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Có lẽ tôi không tệ lắm.”
Luisa, đang rắc đường lên một mẻ bánh mới, chen vào: “Mẹ, chú Nam nói đúng! Bánh của mẹ ngửi thôi đã thấy ngon rồi!” Álvaro gật đầu, ngửi khay bánh: “Con muốn ăn ngay bây giờ!” Furio, tay cầm bánh hình ngôi sao chưa nướng, hét: “Mẹ làm bánh giỏi như làm tên lửa!” Lavinia cười lớn, xoa đầu Furio: “Cảm ơn các con. Nhưng bánh phải nguội đã, rồi chúng ta sẽ ăn cùng nhau nhé!”
Nam, thấy cơ hội, đưa một khay bột mới cho Lavinia, tay vô tình chạm vào tay cô. Khác với buổi sáng, Lavinia không lùi lại ngay, chỉ khẽ rút tay, ánh mắt thoáng bối rối nhưng không quá gay gắt. “Tôi tự làm được, anh Nam,” cô nói, giọng dịu hơn, như muốn giữ không khí vui vẻ cho các con. Nam gật đầu, mỉm cười: “Chỉ muốn giúp thôi, phu nhân. Bánh của các cháu sẽ là tuyệt nhất, nhờ phu nhân dẫn dắt.”
Luisa, ngắm mẻ bánh mới, reo lên: “Mẹ, chú Nam làm bánh hình tên lửa kìa! Cool quá!” Nam cười, giơ một chiếc bánh hình tên lửa: “Đây là Cohete de Fuego của Luisa, đúng không?” Luisa vỗ tay, Álvaro và Furio cũng hào hứng đòi bánh hình tên lửa. Lavinia nhìn cảnh đó, lòng nhẹ nhàng hơn, nhưng ánh mắt cô vẫn khóa chặt Nam, như nhắc anh đừng vượt ranh giới. “Rất đẹp, anh Nam,” cô nói, giọng lịch sự. “Nhưng giờ chúng ta tập trung nướng xong đã, được không?”
Nam cúi đầu, giọng ấm áp: “Tất nhiên, phu nhân. Tôi nghe theo đầu bếp trưởng.” Anh nhìn Furio, khiến cậu bé cười khúc khích. Lavinia quay lại cán bột, nụ cười thoáng trên môi, nhưng trong lòng vẫn cảnh giác. Nam, với sự dễ gần và cử chỉ ga lăng tinh tế, đang len lỏi vào cuộc sống của cô, và cô biết mình phải cẩn thận hơn bao giờ hết.
Đến tối, Tổng thống Daniel Noboa ăn tối cùng gia đình trong phòng ăn ấm cúng của khu nghỉ dưỡng Eolia Hotel, ánh nến lung linh chiếu lên bàn ăn phủ khăn trắng. Nam, với tư cách khách mời đặc biệt, ngồi đối diện Lavinia, trong khi Luisa, Álvaro, và Furio hào hứng kể lại những hoạt động trong ngày. Luisa, mắt sáng rực, nói: “Ba, cây thông đẹp lắm! Con treo quả cầu đỏ to nhất!” Álvaro chen vào: “Con treo quả cầu đỏ, đẹp hơn của Furio!” Furio, không chịu thua, giơ tay: “Không, chuông của con kêu leng keng, hay hơn!”
Noboa, ngạc nhiên và thích thú, cười lớn, xoa đầu Furio. “Cây thông đẹp vậy sao? Các con giỏi quá! Còn chuyện gì thú vị nữa không?” Luisa tiếp tục: “Bọn con làm bánh quy Giáng sinh với mẹ và chú Nam! Bánh hình tên lửa, ngôi sao, cả cây thông nữa! Mẹ làm bánh ngon lắm, nhưng chú Nam bảo phải chờ nguội mới ăn.” Lavinia mỉm cười, ánh mắt lướt qua Nam, thoáng chút bối rối khi nhớ lại cử chỉ ga lăng của anh trong bếp.
Noboa, nghe các con khoe, quay sang Lavinia với nụ cười: “Các con làm bánh à? Sao không nói với anh? Anh muốn thử ngay bây giờ!” Nam, với nụ cười tinh nghịch, chen vào: “Ngài tổng thống, tôi e là tôi đã ăn hết phần bánh do phu nhân làm rồi. Bánh của phu nhân ngon đến mức tôi không kìm được! May mà vẫn còn bánh do các cháu làm, rất đáng thử đấy.”
Luisa, Álvaro, và Furio bất ngờ, tròn mắt nhìn Nam. “Chú Nam ăn hết bánh của mẹ rồi á?” Luisa kêu lên, giọng hờn dỗi. “Con muốn để dành cho ba mà!” Álvaro, nhăn mặt, phụng phịu: “Chú ăn hết thật hả? Bánh của mẹ ngon nhất mà!” Furio, đung đưa chân, tỏ vẻ giận: “Chú Nam, sao chú không chừa lại?” Cả ba đứa trẻ bắt đầu ăn vạ, Luisa khoanh tay, Álvaro bĩu môi, còn Furio cúi đầu, tỏ vẻ buồn.
Nam, không lúng túng, bật cười nhẹ, quỳ xuống ngang tầm bọn trẻ, giọng trầm ấm và lôi cuốn. “Ôi, các đầu bếp nhí của chú, đừng giận chú nhé! Bánh của mẹ các cháu ngon quá, chú không kìm lòng được. Nhưng chú có bí mật đây!” Anh giả vờ thì thầm, mắt lấp lánh: “Chú hứa sẽ làm một mẻ bánh mới với cả ba, và lần này chú sẽ không ăn hết đâu!” Anh quay sang Luisa: “Luisa, Cohete de Fuego của cháu sẽ là ngôi sao sáng. Chú sẽ giúp cháu làm bánh đẹp nhất!” Rồi anh nhìn Álvaro: “Álvaro, Cohete Estegosaurio của cháu sẽ thật to, đúng không?” Cuối cùng, anh vỗ vai Furio: “Còn Cohete Rápido của Furio, chú sẽ thêm thật nhiều đường màu!”
Lavinia, thấy các con vẫn còn phụng phịu, bước đến, giọng dịu dàng nhưng pha chút trêu đùa: “Các con, chú Nam đã xin lỗi rồi. Mẹ sẽ giúp chú làm mẻ bánh mới, và lần này chúng ta sẽ làm thật nhiều để ba và các con đều có phần, được không?” Cô quỳ xuống, vuốt tóc Luisa: “Con muốn Cohete de Fuego có bao nhiêu ngôi sao trên bánh?” Luisa, mắt sáng lên, đáp: “Thật nhiều ngôi sao, mẹ!” Álvaro, bớt nhăn nhó, thêm: “Con muốn Cohete Estegosaurio có đường đỏ!” Furio, cười toe toét, reo: “Cohete Rápido của con phải có đường xanh!”
Nam gật đầu, vỗ tay: “Thỏa thuận nhé! Ngày mai chúng ta sẽ làm đội bánh quy tên lửa, và chú với mẹ đảm bảo sẽ để dành cho ba và các con!” Lavinia mỉm cười, ánh mắt lướt qua Nam, vừa cảm kích vừa cảnh giác. Bọn trẻ, bị cuốn theo sự hào hứng của Nam và Lavinia, cười vang, quên ngay cơn giận.
Lavinia, bất ngờ trước lời nói của Nam và cách cả hai phối hợp dỗ bọn trẻ, bật cười nhẹ, gò má ửng hồng, đôi mắt nâu lấp lánh dưới ánh nến, làm nổi bật vẻ đẹp tự nhiên của cô. Nụ cười của cô, không phải kiểu ngoại giao hay xã giao thường thấy trong các sự kiện chính thức, mà là một nụ cười chân thành, hồn nhiên, khiến gương mặt cô như sáng bừng lên, toát ra sự ấm áp và cuốn hút khó cưỡng. “Anh Nam, anh đúng là không bỏ lỡ cơ hội nào,” cô nói, giọng pha chút trêu đùa, nhưng ánh mắt vẫn giữ chút đề phòng.
Noboa cười lớn, vỗ tay: “Vậy thì mang bánh của các con ra đây, anh muốn thử tài đầu bếp của các nghệ sĩ nhí!” Một khay bánh hình ngôi sao và tên lửa do Luisa, Álvaro, và Furio làm được mang ra, và cả gia đình cùng thưởng thức, tiếng cười vang khắp phòng ăn.
Sau bữa tối, Noboa dành thời gian chơi với các con, kể chuyện và đùa giỡn, trong khi Nam ngồi gần đó, thỉnh thoảng tham gia bằng những câu chuyện về vũ trụ khiến bọn trẻ thích thú. Lavinia quan sát khung cảnh ấy, lòng chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Nam, với sự dễ gần và cách anh hòa mình vào không khí gia đình, dường như đã trở thành một phần của khoảnh khắc này. Anh cười với Furio khi cậu bé kể về Cohete Rápido, kiên nhẫn trả lời câu hỏi của Luisa về tên lửa, và thậm chí khiến Noboa bật cười với một câu nói hóm hỉnh. Trong một thoáng, Lavinia cảm thấy anh giống như một thành viên trong gia đình—một người bạn đồng hành đáng tin cậy, mang lại niềm vui cho các con và sự thoải mái cho cô.
Tuy nhiên, cảm giác ấy nhanh chóng bị giằng xé bởi ký ức về những lần Nam vượt ranh giới. Cô biết anh vẫn mang ý định không trong sáng, và sự gần gũi của anh hôm nay có thể chỉ là một phần của kế hoạch tinh vi hơn. Nhưng khi nhìn Nam trò chuyện với Álvaro, giúp cậu bé tưởng tượng về Cohete Estegosaurio, cô không thể phủ nhận rằng anh đã mang lại niềm vui cho các con—một điều mà Noboa, với lịch trình bận rộn, hiếm khi làm được.
Lavinia siết tay dưới bàn, lòng rối bời. Một mặt, cô muốn tin rằng Nam có thể là một người tốt, một đối tác đáng kính và một người bạn của gia đình. Mặt khác, trực giác mách bảo cô rằng anh vẫn là một mối nguy, với những ánh mắt ám muội và cử chỉ ga lăng được tính toán kỹ lưỡng. Cô tự nhắc mình phải giữ khoảng cách, nhưng không thể phủ nhận rằng sự hiện diện của Nam đã làm ngày hôm nay trở nên đặc biệt, không chỉ cho các con mà còn cho chính cô. Khi Noboa ôm Furio và cười lớn, Lavinia liếc Nam, ánh mắt cô vừa biết ơn vừa cảnh giác, như muốn nói rằng cô sẽ không để anh vượt qua ranh giới.