Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 42: Tuần lễ không gian thế giới
Nam nhận được lời mời từ hoàng gia Jordan, tham dự Tuần lễ Không gian Thế giới tại Amman, diễn ra vào tháng 2 với chủ đề “Không gian và Biến đổi Khí hậu”, như Rajwa Al Hussein đã đề cập trong email chúc mừng gửi đến Nam trước đó. Là lãnh đạo của một công ty trong lĩnh vực khai phá không gian, Nam thấy mình cần đến đó, vừa là cách để Nam tìm kiếm cơ hội hợp tác, vừa để gặp lại Rajwa, công nương Jordan, sau hai năm xa cách
Nam đáp chuyến bay đến Sân bay Quốc tế Queen Alia, Amman, trong bộ vest xanh navy ôm sát cơ thể săn chắc, ánh mắt sắc sảo lướt qua không gian. Không khí tháng 2 dịu mát, mang theo hương gió sa mạc thoảng nhẹ. Từ cửa kính nhà ga, anh thoáng thấy đường chân trời Amman, nơi những tòa nhà hiện đại xen lẫn mái vòm cổ kính dưới ánh nắng vàng nhạt, tạo cảm giác vừa hùng vĩ vừa thân thuộc. Anh bắt taxi, băng qua những con đường lát đá của thủ đô Jordan, hai bên là hàng cọ xanh mướt và những tấm biển quảng cáo sự kiện Tuần lễ Không gian Thế giới, với hình ảnh vệ tinh lấp lánh và tàu vũ trụ vươn đến các vì sao.
Điểm đến của Nam là khách sạn InterContinental Amman, một công trình kiến trúc sang trọng nằm giữa trung tâm thành phố. Tòa nhà trắng kem với mái vòm thấp, bao quanh là những khóm hoa hồng đỏ rực và cây ô liu bạc, phản chiếu ánh sáng mặt trời. Sảnh chính rộng lớn, sàn đá cẩm thạch bóng loáng, điểm xuyết những tấm thảm Ba Tư đỏ thẫm. Một bức tranh khảm khổng lồ trên tường khắc họa bầu trời đêm đầy sao, như lời chào đón các đại biểu đến với không gian. Trung tâm hội nghị liền kề, ngập ánh sáng tự nhiên qua những ô cửa kính cao từ sàn đến trần, để lộ khung cảnh thành phố bên ngoài. Màn hình LED lớn treo giữa khán phòng chính liên tục chiếu hình ảnh Trái Đất từ không gian, những vệ tinh xoay tròn, và tàu vũ trụ lướt qua các thiên hà, tạo không khí trang nghiêm, tràn đầy cảm hứng. Những tấm áp phích chủ đề “Không gian và Biến đổi Khí hậu” được treo khắp nơi, với thông điệp về sự sống bền vững và tương lai của hành tinh.
Bên trong khán phòng, không khí sôi nổi nhưng trang trọng. Các đại biểu từ khắp thế giới – nhà khoa học, kỹ sư, chính trị gia – trò chuyện rôm rả, trao đổi danh thiếp, và thảo luận về công nghệ không gian. Tiếng nói vang lên trong nhiều ngôn ngữ: Anh, Ả Rập, Pháp, Tây Ban Nha, hòa quyện với tiếng nhạc giao hưởng nhẹ phát ra từ loa ẩn. Một góc khán phòng bày bàn cà phê, bánh ngọt Jordan truyền thống như baklava và kunafa, tỏa hương mật ong và hạt dẻ. Mùi cà phê Ả Rập nồng đậm, pha chút bạch đậu khấu, lan tỏa, kích thích giác quan. Những nhân viên mặc đồng phục trắng kem, đeo huy hiệu sự kiện, di chuyển khéo léo giữa đám đông, phục vụ nước và hướng dẫn khách.
Thái tử Hussein và Rajwa Al Hussein đứng ở trung tâm khán phòng, chào đón các đại biểu. Thái tử, vest đen lịch lãm, nở nụ cười rạng rỡ, chủ động bắt tay Nam: “Anh Nam, khỏe không? Lâu lắm rồi mới gặp lại anh!” Anh toát lên sự thân thiện, ánh mắt sáng, như một nhà lãnh đạo trẻ đầy nhiệt huyết.
Nam đáp, giọng vui vẻ, lịch sự: “Chào Thái tử, tôi khỏe. Gần đây tôi bận rộn với việc ở công ty, mãi mới có dịp đến Jordan thăm vợ chồng Thái tử.” Anh mỉm cười, ánh mắt tự tin, che giấu sự háo hức khi nghĩ đến Rajwa.
Thái tử hào hứng: “Ồ, AstroViet thế nào rồi?”
Nam đáp chậm rãi, nhấn mạnh tiến độ: “AstroViet đang tiến triển tốt. AstroPod, tàu tái sử dụng của chúng tôi, vừa hoàn thành thử nghiệm khí động học. Chúng tôi đang đẩy nhanh để phóng thử vào cuối năm, nhưng hiện tại vẫn đang cải thiện AI giám sát quá trình bay của tàu.” Ánh mắt anh sắc sảo, toát lên sự tự tin của một nhà lãnh đạo.
Thái tử gật đầu, ấn tượng: “Nghe tuyệt vời! Anh có cần chúng tôi giúp đỡ gì không? Về mặt tài chính chẳng hạn?”
Nam mỉm cười, giọng khiêm tốn: “Ồ, thật vinh hạnh cho tôi quá! Tôi sẽ suy nghĩ sâu hơn về đề xuất này!”
Thái tử vỗ vai anh, hào sảng: “Nếu cần gì cứ báo cho hoàng gia Jordan nhé! Tôi rất sẵn lòng đầu tư cho tàu vũ trụ AstroPod của anh.”
Rajwa, đứng bên chồng, là hiện thân của vẻ đẹp Trung Đông thanh lịch. Mái tóc nâu óng ánh, búi thấp gọn gàng, lấp lánh ánh đèn. Đôi mắt nâu sâu thẳm, ẩn chứa sự thông minh và quyến rũ. Làn da sáng mịn, dáng thanh mảnh, cô mặc áo blouse lụa kem dài tay, quần tây ống suông đen, giày cao gót đen, khuyên tai ngọc trai nhỏ, tôn lên đường cong mềm mại, chuyên nghiệp, gợi cảm kín đáo. Cô xen vào, giọng dịu dàng: “Hệ thống vệ tinh giám sát thời tiết của anh ở sa mạc Wadi Rum hoạt động tốt, Nam. Nhưng tôi mong anh mang đến điều gì đó… bất ngờ hơn lần này.” Ánh mắt cô lấp lánh, như lời mời gọi chậm rãi, đầy ẩn ý.
Nam cúi đầu, ánh mắt khóa chặt vào cô: “Tôi sẽ cố làm phu nhân hài lòng.” Lời anh mượt mà, mang chút trêu đùa, khiến Rajwa khẽ cắn môi, ánh mắt như ngọn gió sa mạc, gợi dục và đầy thách thức.
Khán phòng dần yên ắng khi buổi khai mạc bắt đầu. Ánh đèn mờ đi, tập trung vào sân khấu, nơi một nhà khoa học Jordan giới thiệu chủ đề hội nghị. Nam đứng giữa đám đông, ly cà phê trong tay, ánh mắt lướt qua Rajwa, trái tim khẽ rung. Không khí hội nghị, với sự kết hợp giữa khoa học, nghệ thuật, và văn hóa, như một lời hứa về những cơ hội và bí mật đang chờ đợi anh trong những ngày tới.
Trong giờ giải lao, Nam bước vào khu vực nghỉ ngơi, nơi các đại biểu trò chuyện quanh bàn cà phê và bánh ngọt. Anh vô tình thấy Công chúa Leonor de Borbón, đứng một mình gần giá sách, lật xem tài liệu hội nghị. Cô là hiện thân của sự tinh khôi: mái tóc vàng óng, thả tự nhiên, dài ngang vai, lấp lánh ánh đèn. Đôi mắt xanh lam sáng, làn da trắng mịn, nụ cười dịu dàng. Cô mặc váy midi trắng phớt hồng, cổ tròn, tay dài, ôm nhẹ dáng người thanh mảnh, kết hợp giày ballet trắng và vòng cổ bạc mảnh, toát lên vẻ đẹp thuần khiết, thanh lịch.
Nam tiến đến, giọng trầm ấm, ánh mắt lấp lánh: “Công chúa Leonor, tôi là Nam, lãnh đạo AstroViet. Tôi nghe nói hội nghị này sẽ có một điểm nhấn, và giờ tôi hiểu tại sao.” Anh nghiêng đầu, nụ cười dịu dàng, mở lời tinh tế.
Leonor ngẩng lên, nụ cười rạng rỡ, giọng trong trẻo mang chất Tây Ban Nha: “Anh Nam, anh đúng là biết cách làm tôi tò mò! Rất vui được gặp anh.”
Nam mỉm cười, giọng mượt mà: “Cô đến Tuần lễ Không gian Thế giới vì điều gì, ngoài việc làm trái tim những người như tôi phải chú ý?” Lời anh ẩn ý, ánh mắt lấp lánh, gợi mở tình cảm nhưng vẫn giữ nét chuyên nghiệp.
Leonor cười lớn, ánh mắt sáng: “Anh Nam, anh thật biết cách khiến một công chúa Tây Ban Nha phải suy nghĩ! Tôi ở đây đại diện Tây Ban Nha và EU, để tìm đối tác cho Cơ quan Vũ trụ Châu Âu – ESA. Airbus cũng đang tìm kiếm những ý tưởng mới, và tôi nghe nói AstroViet đang tạo nên làn sóng mới cho giới công nghệ. Anh có mang gì đến cho chúng tôi không?”
Nam nắm cơ hội, giọng dịu dàng: “AstroViet đang phát triển tên lửa Astro-1, tái sử dụng để giảm chi phí, và vệ tinh CubeSat, giám sát khí hậu, đúng với tinh thần hội nghị. Nhưng khi nói chuyện với cô, tôi chợt nghĩ, nếu kết hợp với Airbus và ESA, chúng ta có thể vẽ nên một bức tranh không gian bền vững. Cô nghĩ sao, liệu Tây Ban Nha có muốn cùng chúng tôi viết nên câu chuyện này không?” Anh nhấn “câu chuyện”, ánh mắt sâu thẳm, như mời cô vào một hành trình chung.
Leonor gật đầu, ánh mắt sáng rực: “Một bức tranh không gian, nghe như một giấc mơ đáng để theo đuổi! CubeSat là hướng đi thông minh, và Airbus rất quan tâm đến việc tích hợp hệ thống cảnh báo không khí nhiễu động từ xa vào dòng máy bay mới của Airbus. ESA cũng đang tìm đối tác cung cấp dịch vụ phóng vệ tinh và kính viễn vọng vào không gian. Được rồi, anh Nam, tôi muốn nghe chi tiết hơn – và đừng làm tôi thất vọng!” Cô cười, giọng trêu đùa, sự ăn ý rõ nét, như hai người đang hòa nhịp trong một bản nhạc.
Nam nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh, giọng mượt: “Nếu Công chúa muốn chi tiết, tôi sẽ cần đến Tây Ban Nha để trình bày rõ ràng hơn, nơi tôi có thể thấy ánh nắng Tây Ban Nha qua đôi mắt cô. Một người như cô, khiến khoa học trở nên sống động như thơ, chắc chắn sẽ làm tôi muốn lưu lại lâu hơn.” Anh nhấn “đôi mắt”, lời nói lãng mạn nhưng ẩn ý, gợi mở sự đồng điệu tâm hồn.
Leonor bật cười, giọng trong trẻo: “Được thôi, anh Nam. Tôi mời anh đến Tây Ban Nha, với tư cách khách của tôi, để gặp đội ngũ Airbus và ESA. Nhưng tôi cảnh báo, Madrid có thể khiến anh say mê đến mức quên cả khát vọng Việt Nam!” Cô nghiêng đầu, tóc vàng lấp lánh, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt giao nhau như một bản hòa ca nhẹ nhàng, đầy đồng điệu.
Họ thảo luận chi tiết: chi phí phóng Astro-1, hiệu quả CubeSat, khả năng tích hợp vào mạng lưới ESA và dự án Airbus. Leonor hỏi sắc sảo, nhưng giọng dịu, đầy tôn trọng: “Anh khiến tên lửa nghe như một bài thơ không gian. AstroViet đã nghĩ đến việc hợp tác cụ thể với Airbus chưa, hay đây là tia sáng vừa lóe lên trong anh?” Nam đáp mượt: “Thú thật, tia sáng này chỉ xuất hiện khi tôi gặp cô. Dữ liệu khí hậu từ CubeSat của chúng tôi có thể tích hợp vào máy bay của Airbus. Nếu ESA đồng ý, chúng ta có thể xây dựng một mạng lưới không gian bền vững, và tôi mong được cùng cô biến nó thành hiện thực.” Anh nhấn “cô”, ánh mắt chân thành, thể hiện sự ngưỡng mộ và kết nối sâu sắc.
Leonor gật đầu, ánh mắt sáng: “Tôi chưa gặp ai khiến khoa học nghe như một giấc mơ đầy cảm hứng như anh. Tây Ban Nha sẽ rất vui được hợp tác, và tôi mong được thấy anh ở Madrid.” Nam đáp, giọng dịu: “Và tôi chưa gặp ai khiến một công chúa Tây Ban Nha trở thành người truyền cảm hứng lý tưởng như cô, Leonor. Madrid sẽ là điểm đến tôi không thể bỏ qua, vì cô.” Lời anh tinh tế, lãng mạn, như một lời hứa nhẹ nhàng, khiến trái tim Leonor khẽ rung.
Trong lòng Nam, anh cảm nhận sự đồng điệu hiếm có với Leonor, không chỉ ở trí tuệ mà còn ở cách cô khiến anh muốn mơ xa hơn. Leonor, từ phía cô, cảm thấy một sự kết nối đặc biệt, như thể Nam là người có thể cùng cô vẽ nên những giấc mơ lớn. Họ tiếp tục trò chuyện, ánh mắt giao nhau, mỗi câu nói như một bước nhảy trong vũ điệu của tâm hồn, kéo dài khoảnh khắc đồng điệu giữa hai người.
Rajwa, từ xa, đứng bên Thái tử, ly cà phê trong tay, ánh mắt sắc bén quan sát. Trong lòng cô, ghen tuông như ngọn lửa nhỏ bùng lên khi thấy Nam chăm chú nhìn Leonor, ánh mắt anh không hướng về cô. Cô nhận ra sự ăn ý giữa họ, cách Nam cười, cách Leonor đáp lại, như hai tâm hồn đồng điệu. Trái tim cô nhói lên, không chỉ vì sự hiện diện của Leonor, mà vì cô sợ Nam, người từng khiến cô rung động, đang bị cuốn đi. Nhưng Rajwa là một phụ nữ tự tin, không dễ bị lu mờ. Cô siết chặt ly cà phê, ánh mắt lóe lên quyết tâm: tối nay, cô sẽ kéo ánh mắt Nam về mình, khiến anh chỉ thấy cô, không ai khác. Cô mỉm cười kín đáo, ánh mắt như ngọn gió sa mạc, nóng bỏng và đầy thách thức.