Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 44: Tây Ban Nha
Madrid, Tây Ban Nha, ngày 15 tháng 3 năm 2030
Nam nhận lời mời từ Công chúa Leonor de Borbón, bay đến Madrid để thảo luận hợp tác với Cơ quan Vũ trụ Châu Âu (ESA) và Airbus, như đã hứa tại Tuần lễ Không gian Thế giới ở Amman. Là lãnh đạo AstroViet, anh mang theo tham vọng biến Astro-1 và CubeSat thành một phần của mạng lưới không gian châu Âu, đồng thời không thể phủ nhận sự háo hức được gặp lại Leonor – người phụ nữ khiến trái tim anh rung động bằng sự tinh khôi và trí tuệ. Madrid, với ánh nắng vàng rực và những con đường lát đá cổ kính, hứa hẹn một chuyến đi đầy cơ hội và cám dỗ.
Nam đáp chuyến bay đến Sân bay Adolfo Suárez Madrid–Barajas, bước ra trong bộ vest xám bạc may đo, ôm sát cơ thể săn chắc, ánh mắt sắc sảo lướt qua không gian. Không khí tháng 3 ở Madrid ấm áp, mang theo hương hoa cam và tiếng rì rào của thành phố. Anh được một chiếc Bentley đen bóng của hoàng gia đón, đưa thẳng đến Cung điện Zarzuela, nơi ở chính thức của gia đình hoàng gia Tây Ban Nha. Cung điện nằm giữa khu vườn xanh mướt, với những hàng thông bạc và khóm hồng đỏ rực, tòa nhà trắng kem thấp tầng toát lên sự thanh lịch, khác xa vẻ xa hoa của Cung điện Al Husseiniya ở Amman. Từ xa, anh thấy lá cờ Tây Ban Nha tung bay, như lời chào đón trang trọng.
Tại sảnh chính, Nam được Công chúa Leonor de Borbón chào đón. Cô vẫn là hiện thân của sự tinh khôi: mái tóc vàng óng, thả tự nhiên, dài ngang vai, lấp lánh ánh nắng. Đôi mắt xanh lam sáng, làn da trắng mịn, nụ cười dịu dàng. Cô mặc váy midi xanh nhạt, cổ tròn, tay ngắn, ôm nhẹ dáng người thanh mảnh, kết hợp giày ballet trắng và vòng cổ ngọc trai nhỏ, toát lên vẻ đẹp thanh lịch, thuần khiết. “Anh Nam, chào mừng đến Tây Ban Nha,” cô nói, giọng trong trẻo, ánh mắt lấp lánh, như ánh nắng Madrid phản chiếu trong mắt cô. Nam cúi đầu, mỉm cười: “Công chúa, tôi đến đây không chỉ vì ESA, mà còn vì lời hứa được thấy ánh nắng Tây Ban Nha qua đôi mắt cô.” Lời anh tinh tế, lãng mạn, khiến Leonor bật cười, má ửng hồng.
Leonor dẫn Nam vào phòng tiếp khách, nơi vua Felipe VI và Hoàng hậu Letizia Ortiz Rocasolano đang chờ. Phòng được trang trí tối giản nhưng quý phái: tường trắng kem, tranh phong cảnh Tây Ban Nha, ghế bọc nhung xanh đậm, và cửa sổ lớn nhìn ra vườn hoa. Vua Felipe, cao lớn, tóc muối tiêu, mặc vest xanh navy, toát lên sự uy nghiêm nhưng thân thiện. Ông bắt tay Nam, giọng trầm: “Anh Nam, chúng tôi nghe nhiều về AstroViet. Rất vui được gặp anh.”
Hoàng hậu Letizia, đứng bên chồng, là hiện thân của vẻ đẹp sắc sảo và quyến rũ. Cô có mái tóc nâu sẫm, cắt ngắn ngang vai, uốn nhẹ, lấp lánh ánh đèn. Đôi mắt nâu sắc bén, ẩn chứa sự thông minh và tự tin. Làn da trắng mịn, dáng người mảnh mai nhưng săn chắc, toát lên sự năng động của một phụ nữ từng là nhà báo. Cô mặc váy ôm sát màu đỏ rượu, dài đến đầu gối, cổ thuyền, tôn lên đường cong thanh thoát và đôi chân thon dài. Giày cao gót đen, khuyên tai kim cương nhỏ, và chiếc nhẫn bạc mảnh trên tay trái càng làm nổi bật phong thái quý phái, gợi cảm kín đáo. Nụ cười của cô, vừa thân thiện vừa bí ẩn, như lời mời gọi không lời.
Khi bắt tay Letizia, Nam cảm nhận bàn tay cô mềm mại nhưng mạnh mẽ, ánh mắt cô khóa chặt vào anh, như muốn đọc thấu tâm tư. Một cảm giác dục vọng trỗi dậy trong anh, giống như những lần anh khao khát Rajwa, Jetsun Pema, hay Lavinia Valbonesi – một ngọn lửa nhục dục, muốn khám phá cơ thể cô, chinh phục sự sắc sảo ấy. Nhưng cảm giác này khác hẳn tình cảm anh dành cho Leonor. Với Leonor, anh thấy sự đồng điệu tâm hồn, một tình yêu thuần khiết, muốn che chở và cùng cô vẽ nên giấc mơ. Với Letizia, đó là bản năng nguyên thủy, một cám dỗ nguy hiểm anh phải kìm nén. Anh mỉm cười, giọng mượt: “Thưa Hoàng hậu, thật vinh hạnh được gặp người phụ nữ khiến cả Tây Ban Nha say mê.” Letizia cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh: “Anh Nam, anh biết cách làm một hoàng hậu vui. Tôi mong được nghe về giấc mơ không gian của anh.”
Nam được mời ở lại Cung điện Zarzuela, nghỉ tại một căn phòng khách sang trọng với giường bọc nhung, cửa sổ nhìn ra vườn hoa, và tranh sơn dầu thế kỷ 18. Buổi tối, anh tham dự bữa tiệc thân mật với gia đình hoàng gia trong phòng ăn riêng, một không gian ấm cúng với bàn gỗ sồi dài, khăn trải bàn lụa trắng, và đèn chùm pha lê nhỏ. Thực đơn là ẩm thực Tây Ban Nha truyền thống: gazpacho lạnh, paella hải sản, thịt bò nướng với sốt rượu vang, và bánh flan caramel. Rượu Rioja đỏ sóng sánh trong ly, tỏa hương trái cây chín, hòa quyện với mùi hoa hồng từ lọ hoa giữa bàn.
Vua Felipe ngồi đầu bàn, Hoàng hậu Letizia bên phải, Leonor bên trái, và Nam cạnh Leonor. Không khí thân mật nhưng không kém phần trang trọng, với tiếng cười nhẹ và câu chuyện xoay quanh văn hóa, khoa học, và tương lai. Vua Felipe mở lời: “Anh Nam, AstroViet đang làm gì để cạnh tranh với SpaceX hay Blue Origin?” Ông nhấp rượu, ánh mắt tò mò.
Nam đáp, giọng tự tin: “AstroViet tập trung vào tính bền vững, thưa Bệ hạ. Tên lửa Astro-1 của chúng tôi tái sử dụng, giảm chi phí phóng, và CubeSat giám sát khí hậu, cung cấp dữ liệu thời tiết cho các dự án như của ESA. Chúng tôi muốn hợp tác với Airbus để tích hợp dữ liệu CubeSat vào hệ thống cảnh báo không khí nhiễu động cho máy bay, và với ESA để xây dựng mạng lưới vệ tinh bền vững.” Anh nhấn “bền vững”, ánh mắt lướt qua Leonor, như mời cô tham gia giấc mơ này.
Leonor gật đầu, ánh mắt sáng: “ESA rất quan tâm đến CubeSat, anh Nam. Dữ liệu khí hậu của anh có thể hỗ trợ dự án Copernicus của chúng tôi. Airbus cũng muốn thử nghiệm tích hợp với máy bay A350. Anh nghĩ AstroViet có thể đáp ứng tiến độ của chúng tôi không?” Giọng cô sắc sảo, nhưng ánh mắt dịu dàng, như đang thử thách anh với sự ngưỡng mộ.
Nam mỉm cười, giọng mượt: “Nếu có cô dẫn đường, Công chúa, tôi tin AstroViet sẽ vượt mong đợi. Tôi sẵn sàng đến Madrid thường xuyên để đảm bảo tiến độ.” Lời anh ẩn ý, ánh mắt khóa chặt vào Leonor, khiến cô khẽ cắn môi, má ửng hồng.
Hoàng hậu Letizia xen vào, giọng trầm, gợi cảm: “Anh Nam, anh nói về không gian như một nhà thơ. Nhưng tôi tò mò, điều gì khiến một người như anh dấn thân vào giấc mơ đầy rủi ro này?” Ánh mắt cô sắc bén, như muốn lột bỏ lớp vỏ của anh, tìm kiếm động lực sâu xa.
Nam đáp, ánh mắt lấp lánh: “Thưa Hoàng hậu, đó là khát vọng chinh phục những giới hạn, như cách Tây Ban Nha từng khám phá thế giới mới. Không gian là chân trời cuối cùng, và tôi muốn để lại dấu ấn, không chỉ cho Việt Nam, mà cho cả nhân loại.” Anh nhấn “dấu ấn”, ánh mắt lướt qua Letizia, cảm giác dục vọng lại trỗi dậy, nhưng anh nhanh chóng chuyển sang Leonor, tìm sự đồng điệu thuần khiết.
Vua Felipe gật đầu, ấn tượng: “Tây Ban Nha ủng hộ những giấc mơ lớn. Tôi sẽ sắp xếp để anh gặp đội ngũ ESA và Airbus tuần tới.” Bữa tối tiếp tục với những câu chuyện về văn hóa Việt Nam, ẩm thực Tây Ban Nha, và tiềm năng hợp tác, nhưng ánh mắt Nam không ngừng lướt qua Leonor, trái tim anh rung lên mỗi khi cô cười.
Sau bữa tối, Nam bước ra ban công đá, ly rượu Rioja đỏ sóng sánh trong tay, ánh mắt lướt qua không gian đêm tĩnh lặng. Từ xa, anh thấy Hoàng hậu Letizia tựa lưng vào lan can, ngắm ánh trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời Madrid. Cô đã thay một chiếc váy lụa trắng dài tay, xẻ ngực nhẹ, ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong thanh thoát và đôi chân thon dài ẩn dưới lớp vải mượt mà. Mái tóc nâu sẫm thả tự nhiên, lấp lánh ánh trăng, lướt nhẹ qua vai mỗi khi cô nghiêng đầu. Đôi mắt nâu sắc bén, giờ đây dịu đi trong ánh bạc, như ẩn chứa một câu chuyện chưa kể. Cô nhấp ly rượu, ngón tay thon dài vuốt nhẹ mép ly, dáng vẻ vừa quý phái vừa gợi cảm, như một bức tranh sống động dưới ánh trăng.
Nam tiến đến, giọng trầm ấm, phá tan sự tĩnh lặng: “Thưa Hoàng hậu, ánh trăng đêm nay đẹp, nhưng tôi e rằng nó đang ghen với sự rực rỡ của cô.” Lời anh tinh tế, ánh mắt lấp lánh, mở lời như một lời mời gọi, mang theo chút táo bạo nhưng vẫn giữ sự tôn kính. Anh đứng cách cô một bước, đủ gần để cảm nhận mùi nước hoa của cô – một hỗn hợp quyến rũ giữa hoa cam, xạ hương, và chút vani – kích thích giác quan anh.
Letizia quay lại, nụ cười bí ẩn nở trên môi, ánh mắt khóa chặt vào anh: “Nhưng tôi nghĩ ánh trăng này đã chứng kiến nhiều bí mật hơn cả những lời tán tỉnh của anh.” Giọng cô thấp, gợi cảm, mang chất giọng trầm của một phụ nữ từng là nhà báo, sắc sảo và đầy tự tin. Cô nghiêng đầu, tóc lướt qua vai, ánh trăng chiếu lên làn da trắng mịn, làm nổi bật đường cong cổ thanh thoát. “Anh nghĩ ánh trăng có giữ kín những bí mật ấy không?” cô hỏi, ánh mắt như ngọn lửa chậm rãi, thử thách anh bước qua ranh giới.
Nam nhấp rượu, ánh mắt không rời cô, giọng mượt mà: “Tôi tin ánh trăng là người bạn đồng hành đáng tin cậy, thưa Hoàng hậu. Nó nhìn thấy mọi thứ, nhưng chẳng bao giờ nói ra. Có lẽ cô cũng có những bí mật muốn chia sẻ với ánh trăng đêm nay?” Anh bước gần hơn, ly rượu chạm nhẹ vào môi, ánh mắt sâu thẳm, như muốn đọc thấu tâm tư cô. Cảm giác dục vọng lại trỗi dậy trong anh, mãnh liệt như khi anh đối diện Rajwa hay Lavinia, một khao khát nguyên thủy muốn chạm vào cơ thể cô, khám phá sự sắc sảo và quyến rũ ấy. Anh tưởng tượng bàn tay mình lướt qua lớp váy lụa, cảm nhận làn da ấm nóng bên dưới, nhưng anh kìm nén, giữ giọng nhẹ nhàng, che giấu ngọn lửa đang cháy trong lòng.
Letizia cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh, như nhận ra sự cám dỗ trong lời anh: “Anh tò mò quá, anh Nam. Tôi từng là một nhà báo, sống giữa những câu chuyện, những bí mật của người khác. Giờ đây, làm hoàng hậu, tôi phải giữ bí mật của chính mình.” Cô nhấp rượu, ngón tay vuốt nhẹ thân ly, ánh trăng chiếu lên chiếc nhẫn bạc mảnh, tạo một vệt sáng lấp lánh. “Nhưng tôi tự hỏi, một người như anh, chinh phục không gian, có bí mật nào khiến anh phải ngắm trăng để tìm câu trả lời?” Giọng cô trầm xuống, mang chút ám muội, như mời gọi anh tiết lộ điều gì đó sâu kín.
Nam nghiêng đầu, ánh mắt khóa chặt vào cô: “Thưa Hoàng hậu, bí mật của tôi là tôi luôn khao khát những chân trời mới, dù là trên bầu trời hay… ngay trước mắt tôi.” Anh nhấn “ngay trước mắt”, giọng trầm, ánh mắt lướt qua đường cong cơ thể cô, từ xẻ ngực nhẹ đến đôi chân ẩn dưới váy. Hơi thở anh nặng hơn, dục vọng như ngọn sóng trào dâng, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười: “Nhưng tôi nghĩ, một hoàng hậu như cô chắc chắn có những câu chuyện thú vị hơn, những khoảnh khắc cô muốn trốn khỏi ánh mắt của cả thế giới.”
Letizia bước gần hơn, khoảng cách giữa họ thu hẹp, hơi ấm từ cơ thể cô như chạm vào anh. “Anh nói đúng, anh Nam. Đôi khi, tôi nhớ cảm giác tự do, khi tôi chỉ là Letizia, không phải Hoàng hậu Tây Ban Nha. Những khoảnh khắc không ai phán xét, không ai dõi theo.” Cô nghiêng người, ly rượu chạm nhẹ vào môi, ánh mắt cô như ngọn lửa bùng cháy, mời gọi anh vượt qua ranh giới. “Anh đã bao giờ cảm thấy thế chưa? Muốn thoát khỏi mọi ràng buộc, dù chỉ trong một khoảnh khắc?” Giọng cô run nhẹ, đầy cám dỗ, như một lời thì thầm nhục dục dưới ánh trăng.
Không khí giữa họ trở nên căng thẳng, như một sợi dây đàn sắp đứt. Nam cảm nhận nhịp tim mình đập nhanh, bàn tay siết chặt ly rượu, đấu tranh với khao khát chạm vào cô, kéo cô vào một bí mật mà ánh trăng sẽ giữ kín. Anh mở miệng, định đáp, thì một giọng nói trong trẻo vang lên, phá tan khoảnh khắc: “Anh Nam, tôi tìm anh khắp nơi!” Công chúa Leonor xuất hiện ở cửa ban công, váy midi xanh nhạt tung bay nhẹ, ánh trăng chiếu lên mái tóc vàng óng, như một thiên thần bước vào giấc mơ. Cô mỉm cười, nhưng ánh mắt thoáng lo lắng khi thấy mẹ và Nam đứng quá gần, chỉ cách nhau một khoảng nhỏ đầy nguy hiểm. “Mẹ, con xin phép tiễn anh Nam về phòng,” cô nói, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết, ánh mắt lướt qua cả hai.
Letizia thẳng người, nụ cười bí ẩn trở lại, ánh mắt vẫn lấp lánh: “Tất nhiên, con yêu. Anh Nam, tôi mong chúng ta sẽ tiếp tục câu chuyện này một ngày nào đó.” Cô nhấp rượu, quay lại ngắm trăng, để lại một cái nhìn đầy ẩn ý, như một lời hứa chưa hoàn thành.
Leonor dẫn Nam băng qua khu vườn của Cung điện Zarzuela, nơi ánh trăng bàng bạc chiếu lên những khóm hồng đỏ thắm, hoa oải hương tím nhạt, và cây thông bạc lấp lánh. Đường lát đá uốn lượn giữa các bụi cây, ánh đèn lồng mờ ảo treo trên cành, tạo những vệt sáng vàng dịu, chiếu lên váy midi xanh nhạt của Leonor, khiến cô như một nàng thơ bước ra từ tranh cổ. Mái tóc vàng óng lấp lánh ánh trăng, đôi mắt xanh lam sáng như sao, và nụ cười dịu dàng của cô làm trái tim Nam rung lên, như thể cả thế giới chỉ còn lại khoảnh khắc này. Anh đi bên cô, ánh mắt không rời, cảm giác thuần khiết và đồng điệu trỗi dậy, khác xa ngọn lửa dục vọng vừa cháy trong anh khi đối diện Letizia.
Leonor lên tiếng, giọng nhẹ nhưng mang chút tò mò, phá tan sự tĩnh lặng của khu vườn: “Anh Nam, anh đã nói gì với mẹ tôi trên ban công? Mẹ hiếm khi trò chuyện lâu như thế với khách, nhất là dưới ánh trăng.” Ánh mắt cô lấp lánh, như muốn đọc thấu anh, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng, không chút nghi ngờ, chỉ là sự tò mò của một cô gái muốn hiểu người đàn ông trước mặt. Cô bước chậm, váy lướt qua cỏ, ánh trăng chiếu lên đôi vai mảnh mai, tạo một vệt sáng bạc trên làn da trắng mịn.
Nam mỉm cười, giọng mượt mà, lảng tránh khéo léo: “Chỉ là vài câu về ánh trăng và những câu chuyện cuộc sống, Công chúa. Hoàng hậu là một người phụ nữ thú vị, nhưng tôi ở đây vì giấc mơ không gian của chúng ta, và vì cô.” Lời anh tinh tế, ánh mắt sâu thẳm, khóa chặt vào mắt cô, như muốn trấn an và kéo cô vào thế giới của riêng họ. Anh bước gần hơn, để hương hoa cam từ tóc cô hòa quyện với không khí, khiến trái tim anh đập nhanh. “Cô không nghĩ ánh trăng đêm nay đang cố kể chúng ta nghe một câu chuyện sao?” anh hỏi, giọng trầm, mang chút lãng mạn, như mở ra một cánh cửa để họ chia sẻ.
Leonor bật cười, giọng trong trẻo như tiếng chuông bạc: “Anh Nam, anh luôn làm tôi phải suy nghĩ! Nhưng tôi muốn biết, anh đã nói gì về không gian với mẹ? Bà luôn tò mò về những người dám mơ lớn.” Cô nghiêng đầu, tóc vàng lướt qua vai, ánh trăng chiếu lên đôi mắt xanh, sáng như ngọc trai, khiến Nam không thể rời mắt. Cô dừng lại bên một khóm hồng, ngón tay khẽ chạm vào cánh hoa, như đang chờ đợi một câu trả lời sâu sắc hơn.
Nam đáp, giọng trầm, chuyển sang chủ đề công việc để che giấu những rung động: “Tôi chỉ nhắc về AstroViet, về cách CubeSat có thể hỗ trợ dự án Copernicus của ESA, và tiềm năng hợp tác với Airbus cho A350. Nhưng thú thật, Công chúa, khi đứng trước cô, tôi khó nghĩ về vệ tinh hay tên lửa.” Anh nhấn “trước cô”, ánh mắt dịu dàng, như thể cô là tâm điểm của mọi giấc mơ anh từng có. “Cô nghĩ ESA sẽ cần bao lâu để tích hợp dữ liệu CubeSat? Tôi muốn đảm bảo dự án của chúng ta đi đúng hướng.” Anh cố giữ giọng chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt anh đã tiết lộ một điều gì đó sâu hơn, một sự khao khát không chỉ dừng lại ở công việc.
Leonor gật đầu, ánh mắt sáng lên khi nói về khoa học: “ESA có thể cần 18 đến 24 tháng, tùy vào thử nghiệm. Airbus muốn dữ liệu thời tiết từ CubeSat để cải thiện hệ thống nhiễu động không khí, nhưng chúng tôi cần đảm bảo độ chính xác. Anh có đội ngũ sẵn sàng đến Madrid chứ?” Giọng cô sắc sảo, toát lên trí tuệ của một công chúa trẻ nhưng đầy trách nhiệm. Cô bước tiếp, váy lướt qua lối đi, ánh đèn lồng chiếu lên bóng cô, tạo một bức tranh sống động dưới ánh trăng.
Nam mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Tôi sẽ cử đội ngũ giỏi nhất, và có lẽ chính tôi sẽ đến Madrid thường xuyên, nếu cô đồng ý làm người dẫn đường.” Lời anh mang chút trêu đùa, nhưng ánh mắt anh chân thành, như muốn nói rằng anh đến không chỉ vì ESA, mà vì cô. Anh dừng lại, đứng trước một cây thông bạc, ánh trăng chiếu qua tán lá, tạo những mảng sáng tối trên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét sắc sảo và đôi mắt sâu thẳm. “Cô biết không, Công chúa, Madrid có một điều kỳ diệu – nó khiến tôi muốn dừng lại, không phải để chinh phục, mà để cảm nhận.”
Leonor khẽ cắn môi, ánh mắt lấp lánh, như bị cuốn vào lời anh: “Anh nói như thể Madrid là một giấc mơ, anh Nam. Nhưng tôi tò mò, điều gì ở thành phố này khiến anh say mê? Hay là ánh trăng, như cách anh nói với mẹ tôi?” Giọng cô nhẹ, mang chút tinh nghịch, nhưng ánh mắt cô sâu hơn, như muốn chạm đến trái tim anh, tìm kiếm một câu trả lời thật sự.
Nam bước gần hơn, khoảng cách giữa họ thu hẹp, chỉ còn lại hơi thở hòa quyện và hương hoa oải hương trong không khí. “Madrid có ánh nắng ấm áp, nhưng không rực rỡ bằng nụ cười của cô. Có những con đường cổ kính, nhưng không dẫn tôi đến nơi nào đẹp bằng khoảnh khắc này, đứng đây với cô dưới ánh trăng.” Lời anh như một bài thơ, giọng trầm, chậm rãi, mỗi từ như một nốt nhạc vang lên trong khu vườn tĩnh lặng. Ánh mắt anh khóa chặt vào cô, không chạm vào cô, nhưng sự đồng điệu giữa họ như một sợi dây vô hình, kéo họ gần nhau hơn. Trái tim Leonor đập nhanh, má cô ửng hồng, ánh trăng chiếu lên đôi mắt xanh, sáng như ngọn lửa dịu dàng.
Leonor nghiêng đầu, giọng run nhẹ, nhưng vẫn dịu dàng: “Anh Nam, anh làm tôi nghĩ về những điều tôi chưa từng nói ra. Anh có biết không, tôi lớn lên trong cung điện, nhưng đôi khi tôi mơ về những điều giản dị – một cuộc sống nơi tôi có thể là chính mình, không phải công chúa.” Cô nhìn anh, ánh mắt chân thành, như đang trao anh một phần tâm hồn cô. “Giấc mơ thật của anh là gì, anh Nam? Không phải AstroViet, không phải không gian, mà là điều anh giữ trong tim.” Lời cô như một lời thì thầm, chạm đến phần sâu kín nhất của anh, khiến trái tim anh rung lên.
Nam nhìn cô, thời gian như ngừng trôi. Anh muốn nói rằng cô là giấc mơ của anh, rằng mỗi nụ cười của cô khiến anh muốn trở thành một người tốt hơn, muốn dành cả đời để che chở và đồng hành cùng cô. Nhưng anh chỉ mỉm cười, giọng trầm, đầy cảm xúc: “Giấc mơ của tôi là tìm một người khiến mọi chân trời đều trở nên nhỏ bé, một người khiến tôi muốn dừng lại, không phải để chinh phục, mà để cảm nhận từng khoảnh khắc. Và tôi nghĩ, Công chúa, tôi đang đến rất gần giấc mơ ấy, ngay tại đây, dưới ánh trăng này.” Lời anh không trực tiếp, nhưng ánh mắt anh nói lên tất cả: một tình yêu đang nảy sinh, thuần khiết và sâu sắc, như ánh trăng bao quanh họ, dịu dàng nhưng mãnh liệt.
Họ dừng lại trước cửa phòng khách, ánh đèn lồng chiếu lên bóng họ, như một bức tranh hoàn hảo. Leonor mỉm cười, ánh mắt sáng như sao: “Chúc anh ngủ ngon, anh Nam. Tôi mong được tiếp tục giấc mơ này với anh, không chỉ trong công việc, mà cả những khoảnh khắc như thế này.” Cô nghiêng đầu, tóc vàng lướt qua vai, ánh trăng chiếu lên nụ cười của cô, để lại một cảm giác ấm áp trong tim Nam. Cô quay đi, váy lướt nhẹ trên lối đá, bóng dáng khuất dần sau hàng thông, nhưng hương hoa cam và sự đồng điệu của họ vẫn lưu lại, như một lời hứa thầm lặng. Nam đứng đó, nhìn theo, trái tim tràn đầy một tình yêu không cần lời, nhưng mãnh liệt hơn mọi ngọn lửa dục vọng anh từng biết.