Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 52: Tắm nắng
Phú Quốc, tháng 8 năm 2030.
Nam đứng tại sân bay quốc tế Phú Quốc, ánh nắng nhiệt đới chiếu lên bộ vest xanh navy, làm nổi bật cơ ngực săn chắc qua áo sơ mi trắng. Một tháng sau chuyến đi Mumbai, vợ chồng Anant M. Ambani đã chấp nhận lời mời đến tham quan sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc và tên lửa Astro-1, một bước tiến lớn để thuyết phục Jio Platforms sử dụng AstroViet cho dự án phủ sóng 6G tại Ấn Độ. Một tin nhắn động viên từ Leonor sáng nay khiến tim anh đập mạnh: “Nam, em biết anh sẽ làm Jio kinh ngạc. Em tự hào về anh. Nhớ anh!” Anh mỉm cười, trả lời: “Cảm ơn em, Leonor. Anh sẽ làm tốt vì em. Nhớ em.”
Chiếc Gulfstream G700 chở vợ chồng Anant hạ cánh, cửa máy bay mở ra, Anant bước xuống, mặc một bộ vest xám, áo sơ mi trắng, và cà vạt xanh lam, toát lên vẻ doanh nhân toàn cầu. Dáng người cao lớn, khuôn mặt tròn trịa, và ánh mắt thông minh, anh bắt tay Nam, giọng trầm: “Nam, Phú Quốc đẹp hơn tôi tưởng. AstroViet đã chọn một nơi lý tưởng.” Bên cạnh anh là Radhika Merchant, một phụ nữ thanh mảnh, cao khoảng 1m65, làn da nâu vàng lấp lánh dưới ánh nắng. Mái tóc đen dài óng ả buông xõa, lượn sóng nhẹ, chạm đến eo thon. Đôi mắt nâu đậm, sâu thẳm, lấp lánh như đá quý, viền mi dài cong vút, mang lại vẻ quyến rũ tự nhiên. Radhika mặc một váy midi màu xanh lam, dài qua đầu gối, cổ tròn, tay ngắn, chất liệu lụa cao cấp, ôm sát cơ thể, để lộ eo thon nhỏ và hông cong gợi cảm. Một chiếc thắt lưng bạc ánh kim nhấn nhá vòng eo, làm nổi bật làn da mịn màng. Cô mỉm cười, môi hồng đầy đặn khẽ cong, giọng ngọt ngào: “Anh Nam, cảm ơn anh đã mời chúng tôi. Tôi rất mong được thấy Astro-1.” Nam cúi đầu, ánh mắt lướt qua cơ thể cô, đáp, giọng trầm, tự tin. “Cô Radhika, anh Anant, chào mừng đến với Phú Quốc. AstroViet sẽ không làm anh chị thất vọng.”
Nam dẫn vợ chồng Anant lên một chiếc Rolls-Royce, đưa họ qua những con đường rợp bóng dừa, biển xanh biếc lấp lánh bên phải, dẫn đến sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc, một khu phức hợp hiện đại với tháp điều khiển cao 50 mét, bãi phóng lát bê tông, và nhà máy lắp ráp lấp lánh kính. Cờ Việt Nam và AstroViet tung bay trong gió, phản chiếu tham vọng không gian của đất nước.
Họ bước vào khu vực bãi phóng, nơi tên lửa Astro-1 đứng sừng sững, cao 150 mét, thân thép lấp lánh dưới ánh nắng, với logo AstroViet màu xanh dương nổi bật, như một ngọn tháp chọc trời của tương lai. Nam giới thiệu, giọng tự tin: “Astro-1 là tên lửa tái sử dụng đầu tiên của Đông Nam Á, có thể đưa vệ tinh 500 kg vào quỹ đạo thấp với chi phí thấp hơn 30% so với ISRO. Động cơ hybrid độc quyền của chúng tôi giảm 20% chi phí nhiên liệu, và độ chính xác quỹ đạo đạt 99,9%, đã được chứng minh qua ba lần phóng thử nghiệm.” Anant gật đầu, ánh mắt lấp lánh: “Thật ấn tượng, Nam. Tên lửa này trông như một kỳ quan.” Radhika bước sát Astro-1, váy midi ôm sát, để lộ hông cong, ánh mắt lướt qua Nam: “Nó đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, anh Nam.” Nam mỉm cười, ánh mắt khóa chặt vào cô: “Cô Radhika, nó không chỉ đẹp, mà còn là tương lai của Jio.”
Nam dẫn họ vào nhà máy lắp ráp, một không gian rộng lớn với robot tự động hóa và kỹ sư trong đồng phục trắng. Những linh kiện tên lửa được in 3D, xếp ngay ngắn trên băng chuyền. “70% linh kiện của Astro-1 được sản xuất bằng công nghệ in 3D, giảm thời gian lắp ráp xuống sáu tháng,” Nam giải thích, chỉ vào một động cơ hybrid đang được kiểm tra. Anant gật đầu, ánh mắt tập trung: “Công nghệ này rất tiên tiến.” Radhika chạm nhẹ vào một linh kiện, móng tay sơn đỏ lấp lánh, ánh mắt lấp lánh: “Tôi cảm nhận được sự tỉ mỉ ở đây, anh Nam.” Nam gật đầu, ánh mắt lướt qua môi cô, cảm nhận tim đập mạnh.
Họ tiếp tục tham quan trung tâm điều khiển, với màn hình khổng lồ hiển thị dữ liệu quỹ đạo và hệ thống AI dự báo thời tiết. Nam giới thiệu: “Sân bay vũ trụ Phú Quốc có mùa khô lý tưởng từ tháng 11 đến tháng 4, giảm rủi ro thời tiết xuống dưới 1%. Hệ thống AI của chúng tôi đảm bảo an toàn tối đa cho mọi lần phóng.” Anant mỉm cười: “Tôi thích sự chuẩn bị của anh, Nam.” Cuối cùng, Nam dẫn họ đến hangar chứa tàu vũ trụ AstroPod, một thiết kế hình viên nang, dài 90 mét, lấp lánh thép không gỉ, như một con tàu khổng lồ sẵn sàng chinh phục vũ trụ. “AstroPod là tàu vũ trụ có người lái đầu tiên của AstroViet, dự kiến phóng thử vào cuối năm nay,” Nam nói, chỉ vào khoang điều khiển với ghế da và màn hình cảm ứng. “Nó sẽ đưa bốn phi hành gia vào quỹ đạo thấp vào năm 2035.” Radhika bước sát AstroPod, váy midi trượt nhẹ, để lộ đùi thon, ánh mắt lấp lánh: “Thật đáng kinh ngạc, anh Nam. Tôi muốn được bay trên AstroPod một ngày.” Nam cười, ánh mắt lướt qua môi cô: “Cô Radhika, tôi sẽ giữ chỗ cho cô.”
Trong ba ngày tiếp theo, Nam tổ chức các buổi làm việc tại trung tâm hội nghị của sân bay vũ trụ, với các kỹ sư AstroViet trình bày chi tiết về Astro-1 và kế hoạch hợp tác với Jio. Anant đặt các câu hỏi mới, khác với buổi họp ở Mumbai. “Nam, AstroViet có kế hoạch hợp tác với các tổ chức quốc tế như ESA hay NASA để nâng cao công nghệ không? Jio muốn đảm bảo vệ tinh 6G của chúng tôi sử dụng công nghệ tiên tiến nhất,” anh hỏi, ánh mắt sắc sảo, ngón tay gõ nhẹ lên bàn gỗ mun. Nam đáp, giọng trầm, tự tin: “Chúng tôi đã ký thỏa thuận với Blue Origin để thử nghiệm động cơ hybrid thế hệ hai, và đang đàm phán với ESA để ESA sử dụng dịch vụ phóng của chúng tôi. Tôi sẽ gửi báo cáo chi tiết cho anh tối nay.” Anant gật đầu, ánh mắt sáng lên: “Rất tốt, Nam. Còn về tích hợp AI thì sao? Jio cần tối ưu hóa mạng 6G bằng AI để cạnh tranh với các đối thủ toàn cầu.” Nam đẩy một tập tài liệu qua bàn, chỉ vào biểu đồ: “Chúng tôi hợp tác với OpenAI để tích hợp ChatGPT vào hệ thống điều khiển, tăng hiệu suất truyền dữ liệu lên 20%. Điều này sẽ giúp Jio dẫn đầu thị trường Ấn Độ.” Anant cười lớn, ánh mắt thể hiện sự tôn trọng sâu sắc: “Anh luôn đi trước một bước, Nam. Nhưng nếu Jio muốn phóng 10 vệ tinh trong ba năm, AstroViet có mở rộng quy mô sản xuất kịp không?” Nam đáp ngay: “Chúng tôi sẽ mở rộng nhà máy vào năm 2031, đạt công suất năm tên lửa mỗi năm. Jio sẽ luôn được ưu tiên.”
Radhika, ngồi cạnh Anant, mặc một jumpsuit màu vàng ánh kim, ôm sát eo thon và hông cong, ánh mắt nâu đậm khóa chặt vào Nam, môi hồng khẽ cong mỗi khi anh nói. Trong buổi họp cuối ngày, Anant đứng dậy, xin phép ra ngoài để gọi điện về Mumbai, để lại Nam và Radhika trong phòng họp yên tĩnh, chỉ có tiếng máy lạnh rì rì và ánh nắng chiếu qua cửa kính. Radhika đứng dậy, bước đến bảng trắng nơi Nam đang ghi chú về lịch trình phóng, jumpsuit trượt nhẹ, để lộ đùi thon qua khe hông. Cô nghiêng người, giả vờ xem biểu đồ, mái tóc đen dài lướt qua vai, chạm vào cánh tay Nam qua áo sơ mi, cảm giác mềm mại như lụa. “Anh Nam, lịch trình này… rất chặt chẽ,” cô nói, giọng ngọt ngào, ám muội, ánh mắt lấp lánh như đá quý. Nam quay lại, ánh mắt khóa chặt vào cô, cảm nhận hơi thở cô phả nhẹ vào cổ anh, mang theo hương nước hoa hoa hồng. “Cô Radhika, tôi muốn mọi thứ… hoàn hảo cho Jio,” anh đáp, giọng trầm, tay vô tình chạm vào tay cô khi chỉ vào biểu đồ, cảm giác nóng rực lan tỏa qua đầu ngón tay.
Cô không rút tay, móng tay sơn đỏ lướt nhẹ qua mu bàn tay anh, để lại cảm giác cháy bỏng, ánh mắt nâu đậm lấp lánh, như lời mời gọi kín đáo. “Anh rất tận tâm, anh Nam,” cô thì thầm, nghiêng sát hơn, jumpsuit ôm sát, để lộ hông cong và eo thon, cách anh chỉ vài phân. “Nhưng anh có bao giờ… để mình thư giãn không?” Giọng cô ngọt ngào, mỗi từ như một nốt nhạc, làm tim anh đập mạnh, dương vật cương nhẹ, gợi nhớ lồn Letizia nhầy nhụa quanh chim anh. Nam mỉm cười, ánh mắt lướt qua môi hồng của cô, tay di chuyển chậm, chạm nhẹ vào cổ tay cô, cảm nhận mạch đập nhanh: “Tôi thư giãn khi ở bên những người… truyền cảm hứng, cô Radhika.” Cô cười, môi hé mở, để lộ hàm răng trắng, ngón tay lướt qua tay anh một lần nữa, như một lời hứa. Tiếng bước chân của Anant vang lên ngoài hành lang, Radhika lùi lại, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Nam, móng tay gõ nhẹ lên bảng trắng, mỗi tiếng gõ như một nhịp tim. Khi Anant trở lại, cả hai ngồi xuống, như chưa có gì xảy ra, nhưng ánh mắt Radhika lấp lánh, như ngọn lửa chờ bùng cháy.
Sau ba ngày làm việc, Nam mời vợ chồng Anant đi tắm biển tại bãi Sao, một bãi biển nổi tiếng ở Phú Quốc với cát trắng mịn như bột, nước xanh ngọc lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Họ đến bãi biển khi mặt trời nghiêng bóng, ánh sáng vàng rực chiếu lên sóng biển, tạo nên những tia sáng lung linh như kim cương. Anant mặc một áo polo trắng và quần short kaki, dáng người cao lớn nổi bật giữa đám đông du khách thưa thớt. Radhika diện một bộ bikini màu đỏ thẫm, ôm sát cơ thể, để lộ eo thon, hông cong, và làn da nâu vàng lấp lánh như mật ong. Mái tóc đen buộc cao, vài lọn tóc lướt qua cổ thon, ánh mắt nâu đậm lấp lánh, môi hồng khẽ cong khi nhìn Nam. Nam mặc áo phông đen và quần short xanh dương, để lộ cơ ngực săn chắc và cơ bụng căng cứng, khiến Radhika cắn nhẹ môi, ánh mắt lấp lánh như muốn nuốt chửng anh.
Nam dẫn Anant đến chỗ một hướng dẫn viên lặn ngắm san hô, một người đàn ông địa phương tên Tuấn, mặc áo phao và kính lặn, dáng người rắn rỏi, làn da rám nắng. Nam thì thầm với Tuấn, giọng trầm: “Hãy đưa anh Anant ra rặng san hô xa nhất, giữ anh ấy ở đó lâu nhất có thể. Tôi cần thời gian trên bờ.” Tuấn gật đầu, ánh mắt hiểu ý: “Yên tâm, anh Nam.” Nam quay sang Anant, giọng hào hứng: “Anant, san hô ở đây đẹp nhất Phú Quốc. Anh Tuấn sẽ dẫn anh đi khám phá!” Anant cười lớn, vỗ vai Nam: “Nghe hấp dẫn đấy, Nam. Đi thôi!” Nam bơi cùng Tuấn và Anant ra rặng san hô, nước biển trong vắt để lộ những khối san hô rực rỡ sắc màu—đỏ, xanh, tím—như một khu vườn dưới đại dương. Cá nhiệt đới lượn lờ, ánh nắng xuyên qua nước, tạo nên những vệt sáng lung linh. Sau khoảng 15 phút, Nam ra hiệu cho Tuấn: “Tôi quay lại bờ đây. Anh giữ anh Anant nhé.” Tuấn gật đầu, dẫn Anant bơi xa hơn, chỉ vào một rặng san hô lớn, giữ anh ở lại để quan sát.
Nam bơi trở lại bãi biển, nước biển mát lạnh trượt qua cơ thể, làm nổi bật cơ bắp săn chắc. Anh bước lên cát trắng, nước nhỏ giọt từ tóc đen rối, lấp lánh dưới ánh nắng, khiến vài du khách gần đó ngoái nhìn. Radhika nằm trên ghế dài dưới ô che, bikini đỏ thẫm ôm sát, làn da nâu vàng lấp lánh dầu dừa, hông cong và eo thon mời gọi. Cô nhắm mắt, tai nghe nhạc qua tai nghe không dây, môi hồng khẽ mấp máy theo giai điệu, không nhận ra Nam đang đến gần. Anh cầm chai kem chống nắng từ túi đồ bên cạnh, đứng trước cô, bóng anh che đi ánh nắng, tạo một vùng tối mát mẻ trên làn da cô. Nam cất giọng trầm, gợi cảm: “Cô Radhika, ánh nắng ở đây mạnh lắm. Tôi thoa kem chống nắng cho cô nhé?”
Radhika mở mắt, ánh mắt nâu đậm lấp lánh như đá quý, lóe lên một tia ngạc nhiên xen lẫn phân vân. Cô tháo tai nghe, ngồi dậy nhẹ, bikini trượt nhẹ, để lộ đường cong của vú căng tròn. “Anh Nam, như vậy có ổn không? Anant…” Giọng cô run nhẹ, ánh mắt dao động, lướt qua bãi biển vắng vẻ, như tìm kiếm bóng dáng chồng. Nam mỉm cười, ánh mắt khóa chặt vào cô, sâu thẳm và đầy mê hoặc, như một lời hứa kín đáo: “Chỉ là kem chống nắng, cô Radhika. Tôi muốn cô thoải mái. Anant đang bận ngắm san hô với Tuấn.” Cô cắn môi, ánh mắt vẫn phân vân, nhưng cuối cùng gật đầu chậm, nằm ngửa trở lại, bikini đỏ thẫm để bầu ngực căng tròn, eo thon, vàmhông cong, làn da lấp lánh dầu dừa, như một bức tranh sống động dưới ánh nắng.
Nam đổ kem chống nắng lên tay, chất lỏng mát lạnh chảy qua kẽ ngón tay, anh xoa đều, tạo một lớp màng mịn. Anh chạm vào vai cô, cảm nhận làn da mịn màng, ấm nóng dưới đầu ngón tay, như lụa thượng hạng. Anh thoa chậm, ngón tay lướt qua xương đòn, xuống cánh tay thon, mỗi động tác nhẹ nhàng, như một điệu múa. Radhika thở nhẹ, ánh mắt khép hờ, môi hồng hé mở: “Tay anh… rất khéo, anh Nam.” Giọng cô mềm mại, như một lời thì thầm, làm tim anh đập mạnh. Anh mỉm cười, tay trượt xuống eo thon, xoa nhẹ, cảm nhận cơ bụng phẳng lì, làn da lấp lánh kem chống nắng. “Cô Radhika, tôi muốn cô… thư giãn,” anh thì thầm, giọng trầm, tay trượt xuống hông cong, ngón tay lướt qua khe hông, chạm vào mép bikini, khiến cô giật nhẹ, hơi thở gấp hơn.
Anh tách nhẹ đùi cô, ngón tay trượt xuống, chạm vào lồn cô qua lớp bikini, cảm nhận nước lồn ướt át thấm qua vải, âm đạo nóng ấm, mời gọi. Radhika mở mắt, ánh mắt hoảng hốt xen lẫn khoái cảm: “Anh Nam, anh đang làm gì vậy?” Giọng cô run nhẹ, ánh mắt lấp lánh, lướt qua bãi biển, như sợ ai đó bắt gặp. Nam nghiêng người, thì thầm, giọng trầm, gợi cảm, như một lời ru: “Chỉ là giúp cô thư giãn, cô Radhika. Hãy để tôi chăm sóc cô. Không ai biết đâu. Anant đang ở xa.” Cô cắn môi, ánh mắt dao động, tay nắm chặt ghế, nhưng cuối cùng khép mắt, gật nhẹ, để anh tiếp tục, hơi thở gấp hơn.
Nam massage yoni chậm rãi, ngón tay vuốt qua khe lồn, ma sát với nước lồn, cảm nhận vải bikini ướt đẫm, âm đạo co bóp nhẹ dưới ngón tay. Radhika cong người, dâm thủy chảy ra, thấm qua bikini, tạo một vệt ướt trên ghế. Cô rên khẽ, âm thanh nhỏ, như một tiếng thở dài, ánh mắt khép hờ, lấp lánh khoái cảm. Anh xoa nhẹ âm vật qua vải, cảm nhận nó cương lên, nóng rực, mỗi cái chạm làm cô giật nhẹ, tay bấu chặt ghế, móng tay sơn đỏ cắm vào lớp vải. Khi tiếng rên của cô trở nên rõ hơn, kéo dài, như một giai điệu, Nam đưa tay lên, chạm vào vú cô qua bikini, cảm nhận vú căng tròn, núm vú cương cứng dưới ngón tay. Anh xoa nhẹ, vuốt quanh vú, ngón tay xoáy quanh núm vú, khiến cô cong người, rên khẽ, hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phồng.
Anh tiếp tục massage yoni, ngón tay xoáy quanh âm vật, rồi trượt xuống khe lồn, ma sát với thành âm đạo qua vải, khiến dâm thủy phun ra, ướt đẫm ghế và tay anh. Anh tăng nhịp, ngón tay di chuyển nhanh hơn, cảm nhận lồn cô co bóp, nước lồn chảy liên tục, âm đạo nóng ran. Đồng thời, tay kia xoa vú cô, ngón tay xoáy quanh núm vú, cảm nhận nó cương cứng hơn, vú căng tròn rung nhẹ mỗi khi cô giật mình vì khoái cảm. Radhika lên đỉnh, cơ thể giật mạnh, ánh mắt lấp lánh, lồn co bóp quanh ngón tay anh, dâm thủy phun ra, ướt át và nhầy nhụa, bikini đỏ thẫm lấp lánh như ngấm nước biển. Cô thở hổn hển, tay buông lỏng ghế, ánh mắt khép hờ, lấp lánh khoái cảm, nhưng không nói gì, chỉ rên khẽ.
Nam dừng lại, lau tay vào khăn bên cạnh, ánh mắt khóa chặt vào cô, giọng trầm: “Cô Radhika, cô ổn chứ?” Cô ngồi dậy chậm, bikini đỏ thẫm lấp lánh, ánh mắt nâu đậm lấp lánh, môi hồng cong lên, giọng khàn khàn: “Tôi ổn, anh Nam. Cảm ơn anh… đã chăm sóc.” Cô chỉnh lại bikini, che đi dấu vết dâm thủy, ánh mắt lướt qua bãi biển, như kiểm tra xem có ai nhìn thấy. Nam mỉm cười, đứng dậy, cầm chai kem chống nắng, bước ra xa, giả vờ kiểm tra túi đồ, để cô có thời gian chỉnh trang.
Anant và Tuấn bơi trở lại từ rặng san hô, nước biển nhỏ giọt từ tóc Anant, khuôn mặt rạng rỡ. Anh bước lên cát, áo polo ướt nhẹp, bám sát cơ thể, cười lớn: “Nam, san hô đẹp tuyệt! Tuấn là hướng dẫn viên xuất sắc. Anh bỏ lỡ rồi!” Nam cười, ánh mắt lướt qua Radhika, đang nằm trên ghế, ánh mắt bình thản, như chưa có gì xảy ra: “Tôi chỉ muốn anh chị tận hưởng Phú Quốc, Anant. Có lẽ lần sau tôi sẽ đi cùng anh.” Radhika đứng dậy, bikini ôm sát, để lộ hông cong và eo thon, ánh mắt nâu đậm khóa chặt vào Nam, móng tay sơn đỏ lướt nhẹ qua tay anh khi đi ngang, cảm giác nóng rực như lửa. “Lần sau, anh phải… chăm sóc kỹ hơn, anh Nam,” cô thì thầm, giọng ngọt ngào, ám muội, ánh mắt như lời mời gọi, khiến dương vật anh giật nhẹ, tim đập mạnh.