Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 58: Thăm bệnh
Phòng bệnh rộng rãi, tường trắng tinh, sàn đá cẩm thạch lấp lánh dưới ánh nắng, phản chiếu những vệt sáng lung linh như ngọc trai. Cửa sổ lớn mở ra cánh đồng lúa xanh mướt, gió thổi nhẹ làm rèm lụa trắng phất phơ, mang theo mùi cỏ mới cắt từ bên ngoài. Một bình hoa hồng đỏ trên bàn gỗ mun tỏa hương ngọt ngào, hòa quyện với mùi cồn sát trùng thoang thoảng, tạo không khí vừa thanh lịch vừa ám muội. Một màn hình y tế treo trên tường hiển thị nhịp tim đều đặn, tiếng bíp nhẹ vang lên, hòa với tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ. Một kệ sách nhỏ góc phòng chất đầy tạp chí kinh doanh và báo y khoa, cạnh đó là bình nước lọc pha chanh, lấp lánh dưới ánh nắng. Nam ngồi dựa vào gối, ánh mắt quét qua căn phòng, cảm nhận adrenaline dâng trào, như khi anh tung cú đấm vào nhóm thanh niên để bảo vệ Radhika.
Điện thoại rung nhẹ, một tin nhắn nữa từ Leonor: “Nam, em muốn nghe giọng anh. Gọi em nhé? Em đang ở Madrid, nhớ anh kinh khủng.” Anh mỉm cười, ngón tay lướt trên màn hình, trả lời mơ hồ: “Leonor, anh bận chút việc ở Ấn Độ. Sẽ gọi em sớm, ngôi sao của anh. Nhớ em.” Anh giấu việc nằm viện, ngón tay siết chặt điện thoại, ánh mắt lấp lánh, gợi nhớ dây chuyền kim cương anh tặng cô trong ánh hoàng hôn ở Phú Quốc, ánh sáng lấp lánh trên cổ cô, như những vì sao. Anh đặt điện thoại xuống, ánh nắng chiếu lên giường trắng nơi Nam nằm, vai và ngực băng bó, áo bệnh nhân xanh nhạt để lộ cơ bắp săn chắc. Vết bầm và xước từ trận đánh bảo vệ Radhika ở làng quê hôm qua vẫn đau nhức, nhưng anh che giấu, không muốn công chúa Leonor lo lắng.
Cửa phòng mở, Anant M. Ambani và Radhika Merchant bước vào, mang theo làn gió của sự xa hoa và quyền lực. Anant mặc vest xanh navy ôm sát, áo sơ mi trắng làm nổi bật khuôn mặt tròn trịa, ánh mắt thông minh lấp lánh, nhưng viền mắt đỏ vì thức khuya, pha chút áy náy và mệt mỏi. Radhika, cao khoảng 1m65, dáng thanh mảnh, diện lehenga đỏ thắm thêu vàng lấp lánh, gồm áo choli bó sát, ôm chặt bầu ngực, để lộ eo thon nhỏ, váy lehenga xòe rộng, ôm sát hông cong gợi cảm, rung nhẹ mỗi khi cô di chuyển. Làn da nâu vàng lấp lánh như mật ong, ánh nắng chiếu lên, làm nổi bật đường cong cơ thể, từ khe ngực lấp lánh mồ hôi đến hông cong như sóng biển. Mái tóc đen dài buông xõa, lượn sóng mềm mại, vài lọn lướt qua cổ thon, mang theo hương nước hoa hoa hồng ngọt ngào, quyện với mùi đất Nashik. Mắt nâu đậm sâu thẳm khóa chặt vào Nam, môi hồng đầy đặn cong lên, gợi nhớ dâm thủy cô lấp lánh trên giường bệnh hôm qua. Cô đeo khuyên tai vàng lấp lánh, vòng cổ ngọc trai rung nhẹ, móng tay và móng chân sơn đỏ, ánh nắng chiếu lên làn da, như một bức tượng dục vọng sống động.
“Nam, anh ổn chứ?” Anant nói, giọng trầm, bước tới bắt tay anh, bàn tay siết chặt, hơi thở phảng phất mùi whisky từ cuộc họp đêm qua. “Tôi thật sự xin lỗi. Hôm qua tôi bận họp với đối tác Nhật Bản ở Mumbai, bàn về giai đoạn 2 dự án Jio—100 vệ tinh phủ sóng 6G Nam Á. Nếu tôi có mặt ở sự kiện từ thiện, anh đã không phải đánh nhau với lũ khốn đó và nằm viện.” Anh ngồi xuống ghế bành da đen cạnh giường, ánh mắt áy náy, lông mày nhíu lại, ngón tay gõ nhẹ trên tay ghế, làm ánh nắng phản chiếu trên nhẫn vàng. Nam mỉm cười, giọng trầm, điềm tĩnh: “Anant, không sao đâu. Tôi ổn. Bảo vệ Radhika là điều tôi phải làm. Vài vết bầm chẳng là gì.” Anh liếc qua Radhika, ánh mắt lấp lánh, cảm giác dương vật cương nhẹ, gợi nhớ tinh trùng và nước lồn lấp lánh trên da cô trong xe SUV.
Radhika đứng cạnh giường, móng tay sơn đỏ lướt qua mép giường, ánh mắt nâu đậm ám muội, như ngọn lửa cháy thầm: “Nam, anh là người hùng của tôi. Hôm qua, nếu không có anh, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi trước đám thanh niên đó.” Cô nghiêng người, lehenga trượt nhẹ, để lộ eo thon lấp lánh mồ hôi, ánh nắng chiếu lên làn da nâu vàng, làm nổi bật khe ngực sâu và bầu ngực tròn rung nhẹ qua áo choli.
Anant gật đầu, ánh mắt dịu đi, nhưng vẫn pha chút mệt mỏi: “Radhika nói đúng. Anh đã bảo vệ cô ấy, đứng lên như một chiến binh. Reliance Foundation nợ anh một lời cảm ơn lớn, và tôi sẽ đảm bảo anh được chăm sóc tốt nhất ở đây.” Nam khoát tay, ánh mắt tự tin, giọng trầm: “Anant, Radhika, tôi chỉ làm điều đúng. Sự kiện hôm qua rất ý nghĩa—sách vở, y tế, nụ cười cho trẻ em. Reliance Foundation đang thay đổi Ấn Độ, và tôi tự hào được góp phần.”
Họ tiếp tục nói chuyện xã giao, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, làm căn phòng sáng bừng, ánh sáng phản chiếu trên sàn đá cẩm thạch, tạo những vệt sáng lấp lánh như ngọc trai. Anant hào hứng, ánh mắt sáng rực, giọng sôi nổi: “Nam, giai đoạn 2 của Jio sẽ tích hợp AI Grok 3 vào vệ tinh, tốc độ truyền dữ liệu gấp 10 lần 5G, phủ sóng từ Mumbai đến Colombo, và cả Maldives. AstroViet có thể giúp thiết kế hệ thống điều khiển mới, tích hợp với AstroPod không? Tôi nghe nói anh đang thử nghiệm AstroPod có người lái ở Ecuador, đúng không?” Nam gật đầu, ánh mắt lướt qua Radhika, đang xoa nhẹ cổ, áo choli trượt xuống, để lộ khe ngực lấp lánh và một phần bra ren đỏ, ánh mắt nâu đậm khóa chặt vào anh, môi hồng hé mở: “Chắc chắn, Anant. AstroViet sẽ hoàn thành thử nghiệm AstroPod vào tháng 6. Công nghệ đó có thể áp dụng cho Jio nữa.”
Anant vỗ tay, ánh mắt phấn khởi, nụ cười rạng rỡ: “Tuyệt vời, Nam! Tôi muốn hợp tác ngay. Anh khỏe lại, chúng ta sẽ bay đến Gujarat, bàn chi tiết với đội kỹ thuật. Tôi tin AstroViet và Jio sẽ tạo ra kỳ tích.” Radhika mỉm cười, ánh mắt nâu đậm lấp lánh, móng tay đỏ chạm nhẹ vào tay Nam, cắm vào da qua áo bệnh nhân, cảm giác nóng rực lan tỏa: “Nam, anh luôn làm tôi ấn tượng. Sức mạnh, trí tuệ, và cả trái tim của anh.” Giọng cô ngọt ngào, ánh mắt ám muội, làm tim anh đập mạnh, dương vật cương nhẹ, gợi nhớ nước lồn cô ướt át trên tay anh trong chòi mưa. Cô nghiêng người, lehenga tung bay, để lộ đùi mịn màng qua khe vải, ánh nắng chiếu lên làn da nâu vàng, như một lời mời gọi thầm lặng, đầy nguy hiểm.
Anant ngáp dài, ánh mắt mệt mỏi, xoa mắt, giọng trầm: “Tôi thức cả đêm vì cuộc họp với Nhật Bản, rồi lái xe từ Mumbai đến đây sáng nay. Nam, anh phiền nếu tôi chợp mắt một chút trên sofa kia không?” Nam lắc đầu, ánh mắt lấp lánh, giọng điềm tĩnh: “Tự nhiên đi, Anant.” Anant nằm xuống sofa da đen góc phòng, cách giường 5 mét, ánh nắng chiếu lên vest xanh navy, làm nổi bật đường may tinh xảo. Mắt anh nhắm lại, hơi thở đều đều, rồi chuyển thành tiếng ngáy nhẹ, vang vọng trong phòng tĩnh lặng, hòa với tiếng bíp của màn hình y tế và tiếng gió ngoài cửa sổ.
Radhika nhìn Anant, ánh mắt nâu đậm lấp lánh, môi hồng cong lên, như ngọn lửa bùng cháy. Cô quay sang Nam, giọng khàn khàn, thì thầm: “Anh ấy ngủ say rồi, Nam. Chúng ta có chút thời gian.” Cô bước tới cửa, khóa chốt, tiếng click nhẹ vang lên, ánh mắt nâu đậm khóa chặt vào Nam, môi hồng hé mở, hơi thở gấp, như một lời hứa về dục vọng lén lút.
Radhika kéo rèm cửa sổ, ánh nắng dịu đi, phòng bệnh chìm trong ánh sáng vàng mờ ảo, như một cung điện dục vọng lén lút. Mùi hoa hồng từ bình hoa hòa quyện với cồn sát trùng, tạo không khí ám muội, quyến rũ. Tiếng bíp của màn hình y tế vang lên đều đặn, hòa với tiếng ngáy của Anant, cách giường 5 mét, làm adrenaline dâng trào, nguy hiểm và khoái cảm đan xen như ngọn lửa cháy trong huyết quản. Radhika đứng cạnh giường, lehenga đỏ thắm trượt xuống, để lộ áo choli ren đỏ ôm sát vú căng tròn, núm vú cương cứng in rõ qua vải, rung nhẹ mỗi khi cô thở, ánh sáng mờ chiếu lên làn da nâu vàng, lấp lánh như mật ong. “Nam, tôi muốn anh, ngay bây giờ,” cô thì thầm, giọng ngọt ngào, móng tay sơn đỏ lướt qua ngực anh, chạm vào băng bó, cào nhẹ qua áo bệnh nhân, làm dương vật cương cứng, nóng rực trong quần, như muốn bung ra, gợi nhớ tinh trùng và dâm thủy lấp lánh trên da cô hôm qua.
Nam nằm yên, vai và ngực băng bó, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm: “Radhika, em làm tôi cháy.” Cô cởi áo choli, để lộ bra ren đỏ, kéo bra xuống, vú trần lấp lánh mồ hôi, núm vú nâu sẫm cương cứng, nóng ran, rung nhẹ dưới ánh sáng mờ, như hai viên ngọc trai sống động. Cô xoa vú, ngón tay xoáy quanh núm vú, cảm nhận nó cứng hơn, lấp lánh mồ hôi, rên khẽ: “Nam, tôi muốn anh thấy tôi…” Tiếng rên ngọt ngào, vang vọng, hòa với tiếng ngáy của Anant, làm adrenaline dâng trào, như đứng trên lưỡi dao. Cô bấu nhẹ núm vú, cong người, ánh mắt nâu đậm khóa chặt, môi hồng hé mở, hơi thở gấp, làm vú rung mạnh, lấp lánh ánh sáng, như một lời mời gọi dục vọng.
Cô cởi váy lehenga, để lộ áo lụa mỏng màu kem, ôm sát hông cong và đùi mịn màng, lấp lánh dưới ánh sáng mờ. Cô kéo áo lụa xuống, để lộ panties ren đỏ ướt đẫm, dâm thủy thấm qua vải, lấp lánh trên đùi nâu vàng, như ngọc trai rơi. Cô chạm vào lồn qua vải, ngón tay vuốt khe lồn, cảm nhận nước lồn ướt át, âm đạo nóng hổi, co bóp nhẹ, rung nhẹ dưới ngón tay, làm cô cong người, rên khẽ: “Nam, anh thấy tôi đẹp không?” Cô kéo panties xuống, để lộ lồn lấp lánh dâm thủy, âm vật cương lên, nóng ran, rung nhẹ như hồng ngọc. Cô vuốt khe lồn, ngón tay xoáy quanh âm vật, nước lồn chảy ra, lấp lánh trên đùi, ướt đẫm tay cô, nhỏ xuống giường, như dòng suối ngọc. Tiếng rên của cô hòa với tiếng ngáy của Anant, làm không khí thêm phần nguy hiểm, lén lút.
Cô cởi quần bệnh nhân của Nam, chim cương cứng bật ra, dài và nóng rực, đầu chim lấp lánh nước, chạm vào đùi cô, làm cô giật mình, ánh mắt lấp lánh. Cô chạm vào chim, ngón tay vuốt chậm từ gốc đến đầu, cảm nhận nó rung mạnh, nóng ran, lấp lánh nước, làm Nam thở gấp, khoái cảm dâng trào. Cô xoa nhẹ, móng tay đỏ cào nhẹ lên chim, làm anh giật mình, dương vật cương cứng hơn, như muốn bùng nổ. Cô trèo lên giường, ngồi lên hông Nam, đùi tách ra, lồn lấp lánh dâm thủy, chạm vào chim anh, cảm giác nóng hổi lan tỏa, như lửa cháy. Cô đâm xuống, chim vào lồn, chậm rãi, cảm nhận âm đạo co bóp chặt, nước lồn ướt đẫm, chảy xuống đùi anh, lấp lánh trên giường, như dòng suối ngọc. “Nam, anh là của tôi,” cô thì thầm, giọng lãng mạn, ánh mắt nâu đậm khóa chặt, môi hồng run rẩy, hơi thở gấp.
Cô nhấp nhô, lồn co bóp chim, nước lồn phun ra, lấp lánh trên da nâu vàng, ướt đẫm giường, đùi anh, và băng bó, lấp lánh như ngọc trai. Cô xoa vú, ngón tay xoáy quanh núm vú, rung nhẹ, lấp lánh mồ hôi và dâm thủy, rên khẽ: “Nam, tôi cháy vì anh…” Tiếng rên vang vọng, hòa với tiếng ngáy của Anant, làm adrenaline dâng trào, như đứng trên lưỡi dao. Nam nằm yên, ánh mắt lấp lánh, khoái cảm dâng trào như sóng biển, chim rung mạnh trong lồn cô, nước lồn ướt đẫm, lấp lánh trên da. Cô nhấp nhanh hơn, lồn co bóp chặt, âm đạo nóng ran, nước lồn chảy thành dòng, ướt đẫm giường, như ngọc trai. Cô hôn môi anh, lưỡi quấn chặt, hơi thở ngọt ngào, lưỡi lướt qua môi anh, làm khoái cảm dâng trào. Cô lên đỉnh, cơ thể giật mạnh, lồn co bóp, nước lồn phun ra, lấp lánh trên da nâu vàng, ánh mắt lấp lánh, môi hồng run rẩy. Nam xuất tinh, bắn tinh trùng nóng hổi vào lồn cô, lấp lánh trên âm đạo, chảy xuống giường, ướt đẫm, như một bức tranh dục vọng.
Cô tiếp tục, nhấp chậm, lồn co bóp chim, nước lồn và tinh trùng lấp lánh, ướt đẫm đùi, giường, và băng bó. Cô xoa vú, ngón tay bấu nhẹ núm vú, rung mạnh, lấp lánh mồ hôi và dâm thủy, rên to: “Nam, tôi yêu anh…” Giọng cô ngọt ngào, ánh mắt lấp lánh, móng tay cắm vào ngực anh, để lại vệt đỏ qua áo bệnh nhân. Cô nhấp nhanh hơn, lồn co bóp mạnh, âm vật rung mạnh, nước lồn phun ra, lấp lánh trên da, giường, và tay cô. Cô hôn cổ anh, lưỡi lướt qua da, cảm nhận vị mặn của mồ hôi, làm dương vật rung mạnh trong lồn cô. Cô lên đỉnh lần hai, cơ thể giật mạnh, lồn co bóp, nước lồn chảy thành dòng, ngập ngụa trên thân thể trần truồng, tinh trùng và dâm thủy lấp lánh, như ngọc trai. Nam bắn tinh trùng lần nữa, lấp lánh trên lồn, đùi, và giường, ướt đẫm, khoái cảm lan tỏa như sóng biển.
Lần thứ ba, cô nhấp chậm, lồn co bóp chặt, nước lồn và tinh trùng lấp lánh, chảy xuống đùi anh, như dòng suối ngọc. Cô xoa vú, ngón tay xoáy quanh núm vú, rung mạnh, lấp lánh mồ hôi và dâm thủy. “Nam, anh là ngọn lửa của tôi,” cô thì thầm, ánh mắt nâu đậm khóa chặt, môi hồng run rẩy, hơi thở gấp. Cô hôn môi anh, lưỡi quấn chặt, hơi thở ngọt ngào, làm khoái cảm dâng trào. Cô nhấp nhanh hơn, lồn co bóp, âm đạo nóng ran, nước lồn phun ra, lấp lánh trên da nâu vàng, ướt đẫm giường. Cô lên đỉnh, cơ thể giật mạnh, lồn co bóp, nước lồn chảy thành dòng, ngập ngụa trên thân thể trần truồng, tinh trùng và dâm thủy lấp lánh, như ngọc trai trong ánh sáng mờ. Nam xuất tinh, bắn tinh trùng nóng hổi, lấp lánh trên lồn, đùi, và giường, ướt đẫm, như một tác phẩm nghệ thuật dục vọng.
Tiếng ngáy của Anant ngừng lại, anh cựa mình, mắt hé mở, lẩm bẩm: “Radhika?” Radhika vội nhảy xuống, kéo áo lụa và lehenga lên, chỉnh bra, ánh mắt nâu đậm lấp lánh, môi cong lên, hơi thở gấp. Nam kéo quần bệnh nhân, nằm yên, ánh mắt khóa chặt vào cô, làm như không có chuyện gì, băng bó ướt đẫm dâm thủy và tinh trùng. Anant ngồi dậy, ngáp dài, ánh mắt mệt mỏi, xoa mắt: “Tôi ngủ bao lâu rồi?” Radhika mỉm cười, giọng ngọt ngào, điềm tĩnh: “Chỉ một chút, Anant. Anh Nam cần nghỉ.” Cô liếc Nam, ánh mắt ám muội, móng tay đỏ lướt qua tay anh, cắm nhẹ vào da, làm dương vật cương nhẹ, tim đập mạnh.
Ánh mắt Radhika đầy ám muội: Nam, sớm khỏe lại. Tôi sẽ gặp anh.” Nam gật đầu, ánh mắt lấp lánh: “Bất cứ khi nào, Radhika.” Anant và Radhika rời phòng, ánh nắng chiếu lên lehenga đỏ thắm của cô, hông cong rung nhẹ, mái tóc đen lượn sóng phất phơ. Tiếng giày Anant vang trên sàn đá cẩm thạch, hòa với tiếng bíp của màn hình y tế. Nam nằm trên giường, ánh nắng chiếu lên băng bó, kiểm tra điện thoại. Một tin nhắn từ Leonor: “Nam, em nhớ anh. Khi nào anh về?” Anh trả lời, giấu việc nằm viện: “Leonor, Ấn Độ rực rỡ, nhưng em là ngôi sao của anh. Sẽ sớm về.” Hương hoa nhài của Leonor xen lẫn ký ức nhục dục với Radhika, Lavinia, Letizia, và Rajwa, như những vì sao lấp lánh trên bầu trời Nashik.