Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 63: Sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta
- Home
- Dục Vọng và Vinh Quang
- Chương 63: Sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta
Guayaquill, tháng 8 năm 2031.
Guayaquil rực rỡ dưới ánh nắng nhiệt đới, dòng sông Guayas lấp lánh như dải lụa bạc uốn lượn giữa lòng thành phố, phản chiếu những tòa nhà kính hiện đại và những con tàu neo đậu. Những hàng cọ xanh mướt dọc đại lộ 9 de Octubre đung đưa trong gió, hòa quyện với tiếng còi tàu và nhịp sống sôi động của thành phố cảng lớn nhất Ecuador. Hôm nay, sân bay vũ trụ, một kỳ công của AstroViet và chính phủ Ecuador, chính thức khánh thành sau nghiệm thu thành công. Tên sân bay, mang tên phu nhân cựu tổng thống Daniel Noboa, Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, là biểu tượng của sự hợp tác và tham vọng chinh phục vũ trụ.
Nam bước vào khu vực sân khấu khánh thành, một quảng trường rộng lớn lát đá granite, được trang trí với cờ Ecuador và Việt Nam tung bay trong gió. Những khán đài chật kín khách mời: các nhà đầu tư từ NYSE, Goldman Sachs, Morgan Stanley; quan chức NASA và ESA; đại diện Jio Platforms từ Ấn Độ; và báo giới từ CNN, BBC, El Universo, và Reuters. Một dàn nhạc giao hưởng chơi bản Ode to Joy, âm thanh vang vọng, hòa quyện với tiếng gió từ vịnh Guayaquil. Nam kiểm tra bài phát biểu trên iPad, từng dòng chữ về AstroPod (bay 60 phút, quỹ đạo 200 km), tên lửa Astro-1 (chi phí thấp), và hợp đồng vệ tinh 6G lướt qua mắt anh.
Daniel Noboa, cựu tổng thống Ecuador, bước lên bục phát biểu, vest xanh đậm ôm sát, tóc đen chải gọn, ánh mắt tràn đầy tự hào dù vừa mãn nhiệm kỳ. Ở tuổi 43, Daniel toát lên khí chất của một doanh nhân trẻ, với nụ cười thân thiện và giọng nói trầm ấm. Bên cạnh ông, Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, 33 tuổi, đẹp như một nàng thơ, thân hình cong chuẩn, cao khoảng 1m70, làn da trắng mịn lấp lánh dưới nắng như ngọc trai. Mái tóc nâu dài lượn sóng, thả tự nhiên, rơi qua vai, đôi mắt nâu to lấp lánh như ngọc, môi hồng tự nhiên cong lên đầy quyến rũ. Cô diện váy maxi trắng ôm sát, tôn lên vòng eo nhỏ và ngực căng tròn, váy xẻ cao để lộ đùi trắng mịn, giày cao gót vàng ánh kim làm đôi chân thêm thon dài. Dây chuyền ngọc trai lấp lánh trên cổ, hương nước hoa hoa cam phảng phất, toát lên vẻ thanh lịch nhưng đầy sức hút, như một nữ thần bước ra từ bức tranh.
Nam ngồi ở hàng ghế VIP, ánh mắt khóa chặt vào Lavinia, tim đập mạnh khi nhớ lại những khoảnh khắc nhục dục. Daniel phát biểu, giọng trầm ấm: “Sân bay vũ trụ Ángela Lavinia Valbonesi Acosta là di sản của Ecuador, một giấc mơ được hiện thực hóa nhờ AstroViet và anh Nam. Chúng tôi không chỉ xây một sân bay, mà xây một tương lai cho nhân loại.” Tiếng vỗ tay vang dội, Nam đứng dậy, bắt tay Daniel, cảm nhận cái siết tay chắc nịch: “Thưa cựu tổng thống, đây là thành quả của tầm nhìn của ngài.” Anh quay sang Lavinia, nắm tay cô, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp: “Phu nhân, sân bay này mang tên chị là niềm vinh dự của AstroViet.” Cô mỉm cười, ánh mắt nâu lấp lánh, giọng ngọt ngào: “Nam, anh đã biến giấc mơ của chúng tôi thành hiện thực.”
Họ đứng cạnh nhau trên sân khấu, Nam cảm nhận hơi ấmtừ cơ thể Lavinia, hương hoa cam phả vào anh, làm chim anh cứng lên dưới lớp quầnvest. Cô nghiêng người, váy maxi trắng trượt nhẹ, để lộ đường cong mông tròn trịa,ánh mắt cô lướt qua anh, lấp lánh dục vọng. Daniel, không nhận ra sự căng thẳng, tiếp tục phát biểu, cảm ơn các nhà đầu tư và đội ngũ AstroViet. Nam đáp lời, giọng trầm ấm: “AstroViet cam kết đưa sân bay này trở thành trung tâm vũ trụ của Nam Mỹ, với các sứ mệnh thương mại và khoa học. Đây là bước đầu tiên để nhân loại chạm đến các vì sao.” Tiếng vỗ tay vang dội, camera từ CNN và BBC ghi lại hình ảnh Nam, cơ thể săn chắc trong vest đen, ánh mắt lấp lánh tham vọng.
Buổi lễ kết thúc bằng màn phóng thử tên lửa Astro-1 không người lái. Ngọn lửa cam rực rỡ phun ra từ động cơ, tên lửa lao vút lên trời, để lại vệt khói trắng uốn lượn trên bầu trời xanh lam. Tiếng reo hò vang dội, Nam ôm vai Daniel, ánh mắt lấp lánh: “Daniel, đây là di sản của anh, của Ecuador.” Daniel cười, ánh mắt tự hào: “Nam, anh là người biến nó thành hiện thực.” Nhưng ánh mắt Nam lướt sang Lavinia, váy trắng bay nhẹ trong gió, để lộ đùi trắng mịn, làm tim anh rung lên, dục vọng trỗi dậy như ngọn lửa. Cô nhìn anh, ánh mắt ám muội, như nhắc lại những khoảnh khắc lén lút năm 2023. Nam nhắn nhanh cho Leonor: “Leonor, sân bay khánh thành thành công. Nhớ em.” Cô trả lời: “Nam, em tự hào về anh! Gọi em nhé.” Anh mỉm cười, nhưng hình ảnh Lavinia, cơ thể cong chuẩn lấp lánh dưới nắng, mãi ám ảnh anh.
Sau lễ, Nam tham gia tiệc chiêu đãi tại nhà ga chính, nơi các nhà đầu tư vây quanh, trao danh thiếp và thảo luận hợp đồng. Lavinia đứng cạnh Daniel, ánh mắt cô lướt qua Nam, môi hồng cong lên, như lời mời gọi. Nam giữ vẻ ngoài chuyên nghiệp, nhưng trong lòng, ngọn lửa dục vọng đã bùng cháy.
Buổi tối, Nam lái xe Bentley qua những con đường rợp bóng cọ của khu Samborondón, khu vực giàu có nhất Guayaquil, nơi những biệt thự sang trọng lấp lánh ánh đèn vàng. Biệt thự của Daniel Noboa, với tường trắng và mái ngói đỏ kiểu thuộc địa Tây Ban Nha, nằm bên bờ sông Guayas, cửa sổ kính lớn nhìn ra dòng nước lấp lánh dưới ánh trăng. Khu vườn rộng lớn được chăm chút kỹ lưỡng, với những khóm hoa lan và cây cọ cao vút, hương hoa nhài phảng phất trong không khí. Nam bước xuống xe, bộ vest đen vẫn sắc nét, ánh mắt sắc lạnh nhưng tràn đầy tình bạn. Anh nhấn chuông, cửa mở ra, Daniel đứng đó, áo sơ mi trắng bỏ ngỏ cổ, tóc đen rối tự nhiên, ánh mắt thân thiện: “Nam, anh đến là niềm vui lớn của tôi! Vào đi, tôi tự tay chuẩn bị bữa tối.” Nam cười, bắt tay Daniel, cảm nhận sự chân thành: “Daniel, anh vẫn luôn làm tôi bất ngờ. Một cựu tổng thống vào bếp, hiếm có đấy.”
Bên trong, biệt thự toát lên vẻ sang trọng tinh tế.Sàn gỗ mun bóng loáng, tường treo tranh nghệ thuật trừu tượng của họa sĩEcuador, đèn chùm pha lê lấp lánh như những vì sao, phản chiếu ánh sáng vàng dịunhẹ. Phòng khách rộng lớn, với bộ sofa da trắng và bàn cà phê bằng gỗ hồng mộc,nhìn ra sông Guayas qua cửa kính lớn. Tiếng sóng vỗ nhẹ hòa quyện với nhạc jazztừ loa Bose, tạo nên không khí ấm cúng nhưng đầy quyền lực. Lavinia bước ra từhành lang, váy maxi trắng đã thay bằng váy lụa xanh ôm sát, tôn lên ngực căngtròn và mông tròn trịa, như một tác phẩm điêu khắc sống động. Mái tóc nâu dàithả tự nhiên, rơi qua vai, ánh mắt nâu lấp lánh dục vọng khi nhìn Nam. Cô diệngiày cao gót đen, làm đôi chân thon dài thêm nổi bật, dây chuyền ngọc trai lấplánh trên cổ, hương nước hoa hoa cam phả ra, quyến rũ như một lời mời gọi.”Nam, thật vui khi anh đến,” cô nói, giọng ngọt ngào, ngón tay lướt qua ly rượuvang, móng tay sơn đỏ lấp lánh, làm anh nhớ lại những lần làm tình lén lút, ), khi cô rên lớn, nước lồn chảy thành dòng.
Họ ngồi vào bàn ăn, được trang trí cầu kỳ với khăn lụa trắng, nến lung linh, và bình hoa lan tím thơm ngát. Ánh đèn vàng từ đèn chùm pha lê chiếu xuống, làm mọi thứ lấp lánh như trong một giấc mơ. Daniel mang món ăn ra, tự hào giới thiệu: “Nam, đây là công thức gia đình Noboa, truyền qua ba thế hệ.” Đĩa bít tết nướng chín vừa, thịt bò Angus mềm mại, bề mặt cháy xém vàng óng, phủ sốt chimichurri cay nồng, với mùi thảo mộc và tỏi thoang thoảng. Kèm theo là khoai tây nghiền mịn màng, trộn kem tươi và bơ, tan chảy trong miệng, cùng salad rau xanh với sốt dầu ô liu và chanh, tươi mát như gió biển. Rượu vang Chile, dòng Cabernet Sauvignon, đỏ thắm trong ly pha lê, tỏa hương gỗ sồi và quả mọng, lấp lánh dưới ánh nến. Daniel rót rượu, ánh mắt tự hào: “Nam, rượu này từ thung lũng Maipo, hợp với bít tết lắm. Thử đi!”
Nam nâng ly, cụng với Daniel và Lavinia, ánh mắt anh lướt qua cô, cảm nhận sự căng thẳng dục vọng. “Daniel, anh đúng là đầu bếp tài ba,” Nam nói, cắt một miếng bít tết, thịt mềm mại tan ra, hương vị đậm đà hòa quyện với sốt chimichurri. Lavinia ngồi đối diện, váy lụa xanh trượt lên, để lộ đùi trắng mịn, ánh mắt nâu lấp lánh như ngọc, môi hồng cong lên đầy ám muội. Cô nghiêng người, ngực căng tròn ép vào bàn, làm Nam cảm nhận chim anh cứng lên dưới lớp quần vest. “Nam, sân bay hôm nay thật ấn tượng,” cô nói, giọng thấp, ngón tay vuốt nhẹ ly rượu, móng tay sơn đỏ lấp lánh, chân cô lướt nhẹ qua chân anh dưới bàn, làm anh rùng mình, như một dòng điện chạy qua cơ thể. Anh mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh: “Lavinia, sân bay mang tên em là nhờ chính em. Em là nguồn cảm hứng.”
Daniel, không nhận ra sự căng thẳng, kể về kế hoạch kinh doanh mới, ánh mắt thân thiện: “Nam, tôi đang nghĩ đến việc đầu tư vào vệ tinh viễn thông. AstroViet có kế hoạch gì cho vệ tinh viễn thông không?” Nam đáp, giọng điềm tĩnh: “Chúng tôi đang hợp tác với Jio Platforms trong việc triển khai vệ tinh viễn thông vào không gian. Sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta có thể là nơi triển khai tên lửa Astro-1 để đưa vệ tinh đó.” Nhưng ánh mắt anh khóa chặt vào Lavinia, cảm nhận ngón chân cô vuốt nhẹ qua bắp chân anh, làm chim anh rung lên, dục vọng như ngọn lửa bùng cháy. Cô nhấp rượu vang, môi hồng chạm vào ly, để lại vết son đỏ, ánh mắt cô lướt qua anh, lấp lánh như lời mời gọi. Nam giữ vẻ ngoài lịch sự, nhưng trong lòng, anh tưởng tượng lồn cô ướt át, nhớ lại vài tháng trước, khi cô quỳ trước anh, môi hồng ngậm chặt chim anh, nước bọt lấp lánh.
Bữa tối kéo dài, Daniel chia sẻ những câu chuyện về nhiệm kỳ tổng thống, từ cải cách kinh tế đến hợp tác với AstroViet. Nam lắng nghe, gật đầu, nhưng ánh mắt anh không rời Lavinia. Cô nghiêng người, váy lụa xanh trượt cao hơn, để lộ đường cong đùi, lồn cô ẩn hiện qua lớp vải mỏng, làm tim anh đập mạnh. “Nam, anh nghĩ sao về việc du lịch vũ trụ?” cô hỏi, giọng ngọt ngào, ngón tay vuốt tóc, làm mái tóc nâu lượn sóng rơi qua vai. Anh đáp, giọng trầm: “Lavinia, đó là tương lai. AstroPod sẽ đưa du khách lên quỹ đạo, và em sẽ là người truyền cảm hứng.” Cô mỉm cười, ánh mắt ám muội, như nhắc lại những khoảnh khắc nhục dục.
Daniel đứng dậy, lấy thêm rượu vang trong hầm, ánh mắt thân thiện: “Nam, tôi có chai vang 20 năm tuổi, đợi tôi một lát.” Anh bước đi, để lại Nam và Lavinia trong phòng khách, ánh đèn vàng dịu nhẹ, tiếng sóng sông Guayas vỗ nhẹ qua cửa sổ. Nam nhìn Lavinia, váy lụa xanh trượt cao hơn, để lộ đùi trắng mịn, lồn cô lấp lánh dâm thủy qua lớp vải mỏng, ánh mắt cô lấp lánh như lời mời gọi. Trong lòng Nam, dục vọng như ngọn lửa, nhưng anh vẫn thận trọng, biết rằng Daniel có thể quay lại bất cứ lúc nào. Anh đứng dậy, tiến tới cô, ánh mắt sắc lạnh, tim đập mạnh, sẵn sàng cho khoảnh khắc mà cả hai không thể cưỡng lại.