Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 69: Tình mẹ
Guayaquill, tháng 4 năm 2032.
Nam đáp xuống sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, trung tâm vũ trụ Nam Mỹ, nơi tên lửa Astro-1 sừng sững, logo AstroViet ánh bạc lấp lánh. Anh dẫn đội ngũ luật sư tinh nhuệ: Trần Minh Tuấn, 45 tuổi, luật sư Việt Nam, tiến sĩ luật quốc tế từ Harvard, từng thắng các vụ tranh chấp xuyên quốc gia cho PetroVietnam; Emily Carter, 38 tuổi, luật sư Mỹ từ New York, chuyên gia tranh chấp gia đình, nổi tiếng với các vụ ly hôn tỷ phú; và Ana López, 40 tuổi, luật sư Ecuador, chuyên gia luật gia đình địa phương, hiểu rõ hệ thống tư pháp Guayaquil. Cả ba được Nam tuyển chọn qua Grok 3, đảm bảo năng lực vượt trội để đối đầu đội luật sư của Daniel Noboa, cựu tổng thống Ecuador.
Lavinia đón họ tại nhà ga VIP, váy blazer xanh ngọc ôm sát cơ thể cong chuẩn, tóc nâu dài lượn sóng, ánh mắt nâu lấp lánh lo lắng xen lẫn hy vọng. “Nam, anh đến là ánh sáng của tôi,” cô nói, giọng run run, nắm tay anh kín đáo sau lưng đội ngũ, tránh ánh mắt của nhân viên sân bay. Anh gật đầu, ánh mắt sắc lạnh: “Lavinia, tôi hứa sẽ giúp em giành Alvaro và Furio. Chúng ta bắt đầu ngay.” Cô mỉm cười yếu ớt, ánh mắt lấp lánh nước, cảm nhận hơi ấm từ tay anh, nhưng cả hai giữ vẻ ngoài chuyên nghiệp trước công chúng.
Họ di chuyển đến văn phòng luật sư ở trung tâm Guayaquil, một tòa nhà kính 20 tầng nhìn ra sông Guayas, phòng họp sáng rực với bàn gỗ mun và màn hình 8K hiển thị hồ sơ vụ án. Trần Minh Tuấn mở đầu: “Luật Ecuador ưu tiên quyền lợi trẻ em theo Điều 44 Hiến pháp. Chúng ta cần chứng minh Lavinia là người mẹ tận tụy, cung cấp môi trường ổn định hơn Daniel, bất chấp ảnh hưởng chính trị của anh ta.” Emily Carter bổ sung: “Daniel từng công khai chỉ trích Lavinia, gọi cô ấy ‘không đủ tư cách làm mẹ’ trên El Comercio. Đây là điểm yếu lớn, vì tòa án Ecuador coi trọng danh dự gia đình.” Ana López nhấn mạnh: “Chúng ta cần bằng chứng cụ thể về sự gắn bó của Lavinia với Alvaro và Furio, đồng thời khai thác việc Daniel thường xuyên vắng nhà.”
Nam ngồi đầu bàn, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm: “Lavinia là CEO AstroEcuador, độc lập tài chính, và sống vì con. Daniel là cựu tổng thống, nhưng áp lực chính trị làm anh ta bỏ bê gia đình. Tập trung vào trẻ em, và giữ bí mật mọi cáo buộc cá nhân từ Daniel.” Anh ám chỉ cáo buộc nhục dục, chỉ Daniel biết, và đội luật sư gật đầu, hiểu rằng họ phải bảo vệ danh tiếng của Lavinia trước báo chí.
Trong ba ngày tiếp theo, đội ngũ làm việc không ngừng. Minh Tuấn thu thập lịch trình hàng tuần của Lavinia, ghi lại từng buổi sáng cô đưa Alvaro đi học bóng đá, từng tối đọc truyện cho Furio, và các kỳ nghỉ gia đình ở Manta. Emily Carter liên hệ giáo viên của Alvaro, cô Rosa Guzmán, người cung cấp lời khai: “Bà Valbonesi luôn có mặt trong các buổi họp phụ huynh, không giống ông Noboa.” Ana López thuê điều tra viên tư, thu thập bằng chứng về các chuyến công tác kéo dài của Daniel, bao gồm ba tháng ở Mỹ năm 2031, khi Alvaro bị sốt mà Daniel không về. Nam gặp riêng Lavinia tại văn phòng AstroEcuador, ánh mắt sắc lạnh: “Lavinia, em phải mạnh mẽ. Tôi sẽ ở đây, từng bước.” Cô gật đầu, ánh mắt nâu run rẩy: “Nam, tôi sợ mất các con, nhưng anh cho tôi sức mạnh.”
Phiên tòa đầu tiên diễn ra tại Tòa án Gia đình Guayaquil, phòng xử rộng lớn với ghế gỗ mun và cửa sổ kính nhìn ra thành phố. Lavinia, váy suit xám thanh lịch, ngồi bên đội luật sư, ánh mắt nâu lấp lánh lo lắng, tay nắm chặt khi thấy Alvaro (8 tuổi, tóc đen, mắt nâu giống mẹ) và Furio (4 tuổi, má hồng, tóc xoăn nhẹ) được bà ngoại dẫn vào phòng chờ. Daniel, vest xanh đậm, tóc đen chải gọn, ánh mắt lạnh lùng, ngồi đối diện, đội luật sư của anh ta dẫn đầu bởi Juan Morales, luật sư kỳ cựu từng bảo vệ các chính trị gia Ecuador. Thẩm phán Sofia Torres, 55 tuổi, nghiêm nghị: “Chúng ta quyết định quyền nuôi hai trẻ, Alvaro và Furio Noboa Valbonesi, dựa trên quyền lợi tốt nhất của trẻ.”
Minh Tuấn mở màn, trình bày video Lavinia chơi với Furio trong công viên, Alvaro ôm mẹ sau trận bóng đá, và lịch trình hàng tuần được xác nhận bởi bà ngoại. “Bà Valbonesi là người mẹ tận tụy, luôn đặt con lên hàng đầu, dù là CEO AstroEcuador,” anh nhấn mạnh. Emily Carter tấn công: “Ông Noboa vắng nhà 120 ngày trong năm 2031, để các con cho người giúp việc, và từng công khai gọi bà Valbonesi là ‘không đủ tư cách’ trên báo chí.” Daniel phản bác, giọng trầm: “Tôi là cha, tôi có quyền. Lavinia bận rộn với AstroEcuador và… những mối quan hệ không phù hợp.” Ánh mắt anh ta lướt qua Nam, ám chỉ nhục dục, làm Lavinia run rẩy, môi hồng cắn chặt, ánh mắt lấp lánh nước.
Nam, ngồi ở hàng ghế sau, nắm tay Lavinia kín đáo dưới bàn, thì thầm: “Đừng sợ, em là mẹ tuyệt vời.” Cô hít sâu, ánh mắt nâu chuyển từ lo lắng sang quyết tâm, gật đầu nhẹ. Ana López yêu cầu Daniel cung cấp bằng chứng cho cáo buộc “mối quan hệ không phù hợp,” nhưng Morales thừa nhận: “Chúng tôi không có chứng cứ công khai.” Thẩm phán Torres cau mày: “Ông Noboa, tránh các cáo buộc không căn cứ.” Daniel nắm chặt tay, ánh mắt tức giận, nhưng im lặng, biết rằng bí mật nhục dục giữa Nam và Lavinia không thể công khai mà không tự làm tổn thương danh tiếng mình.
Phiên tòa thứ hai, đội của Nam đưa Tiến sĩ Maria Vargas, chuyên gia tâm lý trẻ em từ Quito, làm chứng: “Alvaro và Furio có mối gắn bó sâu sắc với mẹ, thể hiện qua các bức vẽ gia đình, trong đó mẹ luôn là trung tâm. Tách họ sẽ gây tổn thương lâu dài.” Vargas trình bày báo cáo 30 trang, phân tích hành vi của Alvaro (bám mẹ khi căng thẳng) và Furio (khóc khi xa mẹ). Minh Tuấn bổ sung báo cáo tài chính, chứng minh Lavinia kiếm 10 triệu USD mỗi năm từ AstroEcuador, đủ khả năng nuôi con, trong khi Daniel phụ thuộc vào tài sản chính trị trị giá 15 triệu USD, không ổn định. Daniel phản bác, giọng gay gắt: “Lavinia lợi dụng AstroViet và Nam để xây dựng hình ảnh mẹ hoàn hảo!” Nhưng Emily Carter phản công: “Ông Noboa không đưa ra được lịch trình chăm sóc con cụ thể, chỉ có lời nói.”
Phiên tòa thứ ba, áp lực tăng cao khi báo chí Ecuador tung tin đồn về “mối quan hệ thân thiết” giữa Nam và Lavinia, nhưng không có bằng chứng. Nam chỉ đạo đội truyền thông AstroViet bác bỏ tin đồn, nhấn mạnh: “CEO Nam hỗ trợ bà Valbonesi với tư cách đối tác chiến lược.” Lavinia, váy suit đen, đứng trước tòa, giọng run run nhưng kiên định: “Alvaro và Furio là cuộc sống của tôi. Tôi làm việc để các con có tương lai, và tôi ở bên chúng mỗi ngày.” Lời khai của cô, kết hợp với bằng chứng từ đội của Nam, làm thẩm phán Torres gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhưng đồng cảm. Daniel, ánh mắt lạnh lùng, cố đưa lời khai từ một người giúp việc, nhưng Ana López chứng minh người này được trả tiền để nói dối, làm Daniel mất lợi thế.
Nam, trong suốt ba tuần, ở bên Lavinia mỗi tối tại văn phòng AstroEcuador, xem xét tài liệu, trấn an cô: “Lavinia, chúng ta có bằng chứng, có chiến lược. Em sẽ thắng.” Cô ôm anh kín đáo, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh là sức mạnh của tôi.” Họ cẩn thận tránh bất kỳ cử chỉ thân mật nào trước đội ngũ, đảm bảo bí mật nhục dục chỉ Daniel biết.
Ngày phán quyết, phòng xử chật kín báo chí và người ủng hộ. Thẩm phán Torres đọc phán quyết, giọng rõ ràng: “Dựa trên quyền lợi tốt nhất của trẻ, quyền nuôi Alvaro và Furio Noboa Valbonesi được giao cho bà Ángela Lavinia Valbonesi Acosta, với quyền thăm nom hợp lý cho ông Daniel Noboa.” Lavinia bật khóc, ôm Nam kín đáo trong góc phòng, ánh mắt nâu lấp lánh hạnh phúc: “Nam, tôi không thể làm được nếu không có anh.” Nam ôm cô, ánh mắt sắc lạnh nhưng tràn ngập tự hào: “Lavinia, đây là chiến thắng của em.” Họ cẩn thận giữ khoảng cách trước ống kính báo chí, đảm bảo không ai nghi ngờ mối quan hệ vượt ngoài công việc.
Daniel, khuôn mặt méo mó vì tức giận, đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Nam: “Đây chưa phải kết thúc, Nam.” Anh ta rời phòng xử, đội luật sư vội vã theo sau, không dám nhắc lại cáo buộc về mối quan hệ nhục dục trước công chúng. Báo chí vây quanh Lavinia, cô đứng một mình, váy suit xám, tóc nâu dài, giọng tự tin: “Tôi cảm ơn đội ngũ luật sư và anh Nam, CEO AstroViet, đã hỗ trợ tôi. Alvaro và Furio là tất cả, và tôi sẽ cho các con một tương lai tốt nhất.” Hình ảnh cô xuất hiện trên CNN, El Universo, và BBC, củng cố hình ảnh người mẹ mạnh mẽ và CEO AstroEcuador, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào về mối quan hệ bí mật với Nam.
Chiến thắng pháp lý tăng uy tín cho AstroEcuador, thu hút thêm hợp đồng từ NASA và SpaceX cho sân bay vũ trụ. Lavinia đưa Alvaro và Furio về nhà ở Samborondón, tổ chức tiệc nhỏ với bà ngoại, ánh mắt cô lấp lánh khi nhìn con chơi đùa. Cô nhắn tin cho Nam: “Nam, tối nay tôi muốn cảm ơn anh. 8 giờ, nhà hàng Casa Julian. Chỉ hai chúng ta.” Anh trả lời: “Tôi sẽ đến, Lavinia.” Trong lòng, anh biết buổi tối sẽ không chỉ là lời cảm ơn, mà là ngọn lửa dục vọng bùng cháy, một bí mật chỉ Daniel Noboa từng chứng kiến.
Nhà hàng Casa Julian, nằm trên bờ sông Guayas, lấp lánh ánh đèn vàng, bàn tiệc phủ khăn lụa trắng, ly Riedel lấp lánh. Lavinia ngồi đối diện Nam, váy lụa đỏ ôm sát cơ thể cong chuẩn, ngực căng tròn và mông tròn trịa hiện rõ, tóc nâu dài thả tự nhiên, ánh mắt nâu lấp lánh dục vọng và lòng biết ơn. Nam, vest xanh đậm, ánh mắt sắc lạnh, nâng ly rượu vang Chile: “Chúc mừng em, Lavinia. Alvaro và Furio may mắn có em.” Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh nước, giọng run run: “Nam, anh không chỉ cứu các con tôi, mà còn cứu cả trái tim tôi. Tôi nợ anh cả cuộc đời này.”
Bữa ăn là một bản giao hưởng ẩm thực: ceviche tôm tươi, lưỡi bò hầm rượu vang, và mousse sô-cô-la với muối biển. Họ trò chuyện về AstroEcuador, IPO AstroViet, và tương lai của sân bay vũ trụ, nhưng ánh mắt họ khóa chặt, không khí căng thẳng bởi dục vọng. Lavinia nghiêng người, váy lụa trượt lên, để lộ đùi trắng mịn, ánh mắt ám muội: “Nam, tôi muốn cảm ơn anh… không chỉ bằng lời nói.” Anh nắm tay cô kín đáo, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp: “Lavinia, chúng ta rời khỏi đây đi. Tôi muốn em.” Cô rên nhỏ, ánh mắt run rẩy, chân lướt qua chân anh dưới bàn, làm chim anh cứng lên, nhưng cả hai giữ vẻ ngoài bình thản trước nhân viên nhà hàng.
Họ rời Casa Julian, lái xe Bentley đến căn hộ penthouse của Lavinia ở trung tâm Guayaquil, cửa sổ kính lớn nhìn ra sông Guayas, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao. Cửa vừa đóng, Lavinia lao vào Nam, môi chạm môi, nụ hôn nồng nàn, lưỡi quấn chặt, hơi thở ngọt ngào hòa quyện với hương hoa cam từ nước hoa của cô. “Nam, tôi là của anh, mãi mãi,” cô thì thầm, giọng run rẩy vì xúc động, ánh mắt nâu lấp lánh nước mắt hạnh phúc xen lẫn dục vọng mãnh liệt. Cô kéo khóa váy lụa đỏ, để nó rơi xuống sàn, lộ ra cơ thể cong chuẩn, vú căng tròn với núm vú hồng phấn cứng lên, lồn hồng hào ướt át lấp lánh dâm thủy, da trắng mịn lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
Nam cởi vest, áo sơ mi, và quần, chim anh bật ra, to và cứng, lấp lánh mồ hôi, mạch máu nổi rõ, sẵn sàng chinh phục. Anh cảm nhận tim đập mạnh, cơ thể nóng rực bởi dục vọng, nhưng tâm trí thoáng hiện hình ảnh Leonor, làm anh giằng xé trong khoảnh khắc. “Lavinia, ngồi lên chim tôi,” anh ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm thấp, đẩy lùi hình ảnh Leonor để đắm chìm vào ngọn lửa trước mặt. Cô quay lưng, ánh mắt nâu lấp lánh háo hức, môi hồng cắn nhẹ, bước tới sofa, ngồi xuống chim anh, lồn cô siết chặt, nóng bỏng như lò lửa, làm anh rên lớn: “Lavinia, em chặt quá, nóng quá!” Cảm giác lồn cô bao bọc chim anh, ướt át và co bóp, khiến anh run lên, mỗi nhịp tim như hòa cùng nhịp hông của cô.
Lavinia rên lớn, giọng ngọt ngào xen lẫn hoang dại: “Nam, anh lấp đầy tôi, ôi… tôi cần anh!” Cô đẩy hông nhanh, mông tròn trịa va vào đùi anh, nước lồn chảy thành dòng, lấp lánh trên sofa da, tiếng da thịt va chạm hòa với tiếng rên đầy khoái lạc. Anh bóp vú cô, ngón tay xoáy quanh núm vú cứng, cảm nhận chúng căng lên dưới lòng bàn tay, mỗi cú thúc làm vú cô lắc lư, ánh đèn vàng chiếu lên cơ thể cô, làm da trắng mịn lấp lánh như ngọc trai. “Nam, mạnh hơn, tôi muốn anh phá nát tôi!” cô hét lên, ánh mắt nâu lấp lánh điên cuồng, móng tay cào vào vai anh, để lại vết đỏ, lồn co bóp dữ dội, nước lồn phun ra như suối, làm ướt sàn gỗ, mùi dâm thủy ngọt ngào lan tỏa.
Nam cảm nhận từng đợt khoái lạc dâng trào, chim anh như bị lồn cô hút chặt, mỗi cú đâm làm anh rên lớn, cơ thể nóng rực, mồ hôi lăn trên trán. Anh kéo cô đứng dậy, đẩy cô dựa vào cửa sổ kính, nhìn ra sông Guayas, ánh đèn thành phố phản chiếu trên cơ thể cô. Anh đâm sâu từ phía sau, chim anh lấp đầy lồn cô, mỗi cú thúc làm cô hét lên: “Nam, tôi yêu anh, tôi cần anh!” Cô chống tay vào kính, mông tròn trịa lấp lánh mồ hôi, nước lồn văng tung tóe, lấp lánh trên sàn. Anh cảm nhận lồn cô co bóp mạnh hơn, như muốn nuốt chửng anh, làm anh run lên, dục vọng hòa lẫn với sự giằng xé: anh biết đây là bí mật không thể để lộ, nhưng cơ thể cô là cám dỗ anh không cưỡng lại được.
Họ chuyển lên giường king-size, Lavinia quỳ, mông tròn trịa cong lên mời gọi, lồn ướt át lấp lánh như lời cầu xin. Nam đâm sâu từ phía sau, mỗi cú thúc làm cô hét lên, giọng vỡ òa trong khoái lạc: “Nam, anh là tất cả, phá tôi đi, tôi muốn ngập trong anh!” Nước lồn phun ra, làm ướt ga lụa trắng, ánh mắt cô lấp lánh nước mắt hạnh phúc, môi hồng cắn chặt, móng tay bấu vào ga giường. Anh kéo tóc cô, ánh mắt sắc lạnh: “Lavinia, em là ngọn lửa cháy mãi trong tôi.” Cảm giác lồn cô siết chặt, nóng bỏng, làm anh điên cuồng, mỗi cú đâm như phóng anh vào vực thẳm khoái lạc, nhưng hình ảnh Leonor thoáng hiện, làm tim anh nhói lên.
Anh đổi tư thế, để Lavinia nằm ngửa, chân dang rộng, lồn hồng hào lấp lánh, ánh mắt cô lấp lánh cầu xin: “Nam, đừng dừng, tôi muốn anh mãi!” Anh đâm sâu, chim anh ra vào nhanh, tiếng da thịt va chạm hòa với tiếng rên của cô, nước lồn văng tung tóe, lấp lánh trên đùi trắng mịn. Anh bóp vú cô, môi ngậm núm vú, lưỡi xoáy quanh, làm cô hét lên: “Nam, tôi lên đỉnh, ôi… anh làm tôi điên!” Lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun ra như thác, làm ướt cả bụng anh, mùi dâm thủy ngọt ngào tràn ngập căn phòng. Nam cảm nhận khoái lạc dâng trào, cơ thể run lên, xuất tinh mãnh liệt, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, chảy tràn ra đùi trắng mịn, lấp lánh dưới ánh đèn.
Họ nằm đó, thở hổn hển, ánh mắt khóa chặt, cơ thể lấp lánh mồ hôi. Lavinia ôm Nam, ánh mắt nâu lấp lánh hạnh phúc và dục vọng: “Nam, anh cho tôi tất cả—các con tôi, và cảm giác này.” Anh hôn cô, ánh mắt lấp lánh, cảm nhận cơ thể cô mềm mại trong vòng tay, nhưng lòng giằng xé bởi tình yêu với Leonor: “Lavinia, em là bí mật của tôi.” Họ ôm nhau, ánh đèn thành phố chiếu qua cửa sổ, như chứng kiến ngọn lửa dục vọng chỉ Daniel Noboa từng biết.
Sáng hôm sau, Nam tỉnh dậy trong căn hộ penthouse, ánh nắng Guayaquil chiếu qua cửa sổ, Lavinia đã rời đi để đưa Alvaro và Furio đi học. Cô để lại ghi chú: “Nam, anh là tất cả. Tối nay tôi nấu ăn cho anh.” Anh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, nhưng lấy điện thoại, nhắn tin cho Leonor: “Chào buổi sáng, Leonor. Guayaquil sáng nay đẹp lắm, nhưng không bằng em.” Cô trả lời: “Nam, em nhớ anh! Tháng tới em đến Việt Nam!” Anh mỉm cười, nhưng hình ảnh Lavinia, lồn ướt át lấp lánh trên sofa, làm anh giằng xé.