Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 75: Đồ chơi kích dục
Mumbai, ngày 15 tháng 9 năm 2032.
Sảnh tiệc Antilia như một giấc mơ, bàn tiệc phủ khăn lụa vàng thêu chỉ bạc, bày thali bạc với biryani tôm hùm thơm lừng, paneer tikka béo ngậy, gulab jamun ngập siro hoa hồng, và khay trái cây khắc hình hoa sen. Đèn lồng Mughal treo lơ lửng, tỏa ánh vàng ấm áp, vũ công Kathak xoay tròn trong váy anarkali lấp lánh, tiếng trống tabla dồn dập. Khách mời trong lehenga, sherwani, và tuxedo lấp lánh, tiếng cười vang vọng, mùi nước hoa oud hòa quyện với hương hoa nhài. Một góc sảnh, quầy bar phục vụ whisky Chivas 50 năm, mocktail dừa tươi, và paan bạc lấp lánh. Đài phun nước phun sương mù lấp lánh, phản chiếu ánh đèn chùm, tạo không khí huyền ảo.
Nam bắt tay Anant, 37 tuổi, vest đen, tóc đen chải gọn, ánh mắt thân thiện: “Nam, hôm nay anh là ngôi sao! Dự án 6G là kỳ tích, và tiệc này để vinh danh AstroViet!” Nam mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Anant, là thành công chung của Jio và AstroViet. Anh và Radhika đã biến Antilia thành thiên đường, như một bộ phim Bollywood!” Anant cười lớn: “Nam, cậu biết cách nói chuyện! Radhika chọn mọi thứ, từ hoa nhài trên bàn đến đội Kathak. Cô ấy là thiên tài tổ chức!” Nam gật đầu, ánh mắt lấp lánh: “Radhika quả là báu vật, Anant. Tôi ghen tị với anh đấy.”
Radhika bước đến, lehenga đỏ thêu vàng ôm sát cơ thể cong chuẩn, choli bó chặt làm nổi bật vú căng tròn, váy dài quét sàn, tóc đen dài lượn sóng, da trắng mịn, mắt nâu lấp lánh như ngọc, môi đỏ mọng cong lên đầy khiêu khích, vòng cổ kim cương lấp lánh. “Nam, anh đẹp trai hơn cả Ranbir Kapoor tối nay,” cô nói, giọng ngọt ngào, ánh mắt ám muội, tay vuốt nhẹ lehenga, để lộ khe vú qua choli, núm vú lấp ló. Chim anh cứng lên dưới lớp vest, ánh mắt khóa chặt vào cô: “Radhika, em lộng lẫy như nữ hoàng Mughal. Anant may mắn, nhưng tôi không chịu nổi khi thấy em thế này.” Cô cười, ánh mắt lấp lánh, nghiêng người để khe ngực lấp ló.
Trước tiệc, trong phòng thay đồ riêng, Nam kéo Radhika vào, ánh mắt sắc lạnh nhưng rực cháy: “Radhika, tối nay tôi muốn em tan chảy vì tôi, ngay trước mặt Anant và mọi người.” Cô cắn môi, ánh mắt lấp lánh, hơi thở gấp gáp, lồn ướt át từ ý nghĩ: “Nam, anh tàn nhẫn… nhưng tôi khao khát anh, dù tôi biết tôi không nên.” Anh đẩy choli lên, để lộ vú căng tròn, núm vú đỏ mọng, đặt hai trứng rung trực tiếp lên núm vú, rung nhẹ khi anh kiểm tra, làm cô rên nhỏ, ánh mắt run rẩy, núm vú sưng lên như trái anh đào: “Nam, nó… như lưỡi lửa liếm ngực tôi!” Anh luồn ngón tay rung mỏng vào lồn cô, ướt át và nóng bỏng, xoáy nhẹ vào âm vật, ánh mắt cô lấp lánh sung sướng và khao khát: “Nam, nó… như một cơn bão trong tôi!” Anh hôn môi cô, ánh mắt lấp lánh: “Radhika, tôi điều khiển từ xa. Em chịu được chứ?” Cô gật đầu, lồn co bóp quanh ngón tay rung, ánh mắt lấp lánh: “Làm đi, Nam. Tôi là của anh tối nay, dù chỉ trong bóng tối.”
Tiệc bắt đầu, Anant và Radhika tiếp khách, từ quan chức RBI đến ngôi sao Deepika Padukone. Radhika duyên dáng, lehenga đỏ lấp lánh, giọng ngọt ngào khi nói với một nghị sĩ: “Dạ, thưa ngài, dự án 6G sẽ tạo 5 triệu việc làm ở Ấn Độ, đặc biệt ở Rajasthan và Bihar. Jio đang hợp tác với chính phủ để đào tạo 10.000 kỹ sư mỗi năm, với học bổng cho phụ nữ.” Anant gật đầu, ánh mắt tự hào: “Radhika nói đúng. AstroViet cung cấp AI Grok 3, giúp mạng 6G đạt tốc độ 1 Tbps, độ trễ dưới 1ms. Ngài nghĩ sao về việc mở rộng sang Sri Lanka và Maldives?” Nghị sĩ gật đầu: “Rất ấn tượng, Anant. Radhika, cô thật xuất sắc, đúng là niềm tự hào của Jio.” Radhika mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, môi cong lên, nhưng ánh mắt thoáng run rẩy, má hồng rực: “Cảm ơn ngài. Chúng tôi rất nỗ lực để kết nối mọi người.”
Nam đứng cách họ vài mét, tay cầm điều khiển, ánh mắt lấp lánh, bật trứng rung mức thấp. Radhika giật mình, ánh mắt nâu mở to, lấp lánh hoảng loạn, môi cắn chặt đến trắng bệch, núm vú rung lên như bị hàng ngàn mũi kim châm, như lưỡi lửa liếm qua da, cảm giác như một cơn sóng điện lan khắp ngực. Cô cố giữ nụ cười, nói với một CEO: “Jio… sẽ đầu tư vào AI, như Grok 3 của… AstroViet, để tối ưu hóa mạng…” Giọng cô ngắt quãng, ánh mắt lấp lánh đau đớn, cố siết chặt đùi, hít sâu để chống cự, nhưng khoái lạc như một cơn lốc cuốn cô đi. Anh tăng tốc độ, bật ngón tay rung mức thấp, xoáy chậm trong lồn cô, như một lưỡi dao mượt mà cắt qua nhung lụa. Lồn cô ướt át, nóng bỏng như nham thạch, âm vật sưng lên như một viên hồng ngọc, rung lên như bị điện giật, lồn co bóp dữ dội, nước lồn phun ra như một cơn mưa rào, thấm đùi, làm lehenga ướt một mảng nhỏ, nhưng váy dài che giấu. Ánh mắt cô khóa chặt vào Nam, lấp lánh cầu xin, môi run rẩy, má đỏ rực, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.
Radhika nắm tay Anant, móng tay bấu sâu vào cánh tay anh, để lại vết đỏ, ánh mắt lấp lánh đau đớn, cố chống cự bằng cách hít thở gấp, đứng thẳng, nhưng lồn cô như một lò luyện kim, co bóp không ngừng, âm vật rung lên như một viên ngọc bị tra tấn, nước lồn chảy thành dòng, như một con suối, thấm đùi. Cô nói với một nhà đầu tư, giọng run rẩy: “Thưa bà, Jio đang… mở rộng sang châu Phi… với mạng 6G, dự kiến doanh thu tăng 15% trong 3 năm…” Anant nhíu mày, ánh mắt lo lắng: “Radhika, em ổn không? Mặt em đỏ bừng, giọng run thế này. Có cần nghỉ chút không?” Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh bất lực, môi run rẩy, nước mắt lấp lánh: “Anant, em… chỉ nóng thôi. Đừng lo, em ổn mà.” Nhà đầu tư gật đầu: “Radhika, cô rất chuyên nghiệp. Jio may mắn có cô.” Nam đứng gần, ánh mắt ám muội, tăng rung mức trung bình, làm vú cô rung lên, như bị búa gõ, lồn phun nước, như một cơn lũ, ánh mắt cô lấp lánh như sắp vỡ tan, môi mím chặt, nước mắt chảy dài.
Nam tăng rung lên mức cao, trứng rung như một cơn bão điện giật núm vú, như lưỡi dao lửa xoáy vào ngực, ngón tay rung như một động cơ nhỏ trong lồn, xoáy dữ dội vào âm vật. Lồn cô như một vực thẳm dục vọng, nóng bỏng như lò luyện kim, ướt át như đại dương sau bão, âm vật sưng to, rung lên như một viên ngọc bị tra tấn, lồn co bóp dữ dội, nước lồn phun ra như một vòi phun, chảy thành dòng xuống đùi, thấm đẫm lehenga, nhưng váy dài che giấu. Radhika cắn môi, ánh mắt run rẩy, lấp lánh hoảng loạn, môi trắng bệch, má đỏ rực, nước mắt chảy dài, cố chống cự bằng cách siết chặt đùi, hít sâu, đứng thẳng, nhưng khoái lạc như ngọn lửa nuốt chửng cô. Cô nói với một khách mời khác, giọng ngắt quãng: “Thưa ông, Jio đang… thử nghiệm 6G ở Kenya… và chúng tôi rất… lạc quan…” Anant nắm tay cô, ánh mắt lo lắng: “Radhika, em không ổn thật rồi. Có cần bác sĩ không? Mắt em ướt, mặt đỏ quá.” Cô lắc đầu, ánh mắt lấp lánh bất lực, môi run rẩy: “Anant, em… chỉ cần chút không khí. Em ổn, thật mà.” Khách mời gật đầu: “Radhika, cô thật ấn tượng. Anant, anh có người vợ tuyệt vời!” Anant cười, nhưng ánh mắt vẫn thoáng nghi ngờ: “Cảm ơn! Radhika là báu vật của tôi.”
Anant nhận thấy Mukesh Ambani, đang trò chuyện với một nhóm nhà đầu tư gần đài phun nước, ánh mắt sắc sảo, bộ kurta trắng thêu vàng lấp lánh. Anh nắm tay Radhika, ánh mắt lấp lánh: “Radhika, đi nào, chúng ta mời cha đến gặp Nam. Ông ấy rất muốn gặp người đứng sau AstroViet.” Radhika gật đầu, ánh mắt lấp lánh hoảng loạn, môi run rẩy, nước mắt lấp lánh, nhưng cô cố giữ vẻ ngoài chuyên nghiệp, lehenga đỏ lấp lánh khi cô bước đi, tay siết chặt tay Anant để che giấu cơn run. Cô thì thầm với Nam, giọng run rẩy, ánh mắt cầu xin: “Nam, anh… nhẹ thôi, tôi sắp không chịu nổi!” Nam mỉm cười, ánh mắt ám muội, tay cầm điều khiển: “Radhika, cứ để tôi dẫn dắt. Em đẹp nhất khi run rẩy thế này.”
Họ tiến đến Mukesh, vừa kết thúc cuộc trò chuyện với một CEO. Anant cười lớn, ánh mắt tự hào: “Cha, để con giới thiệu người hùng của dự án 6G. Đây là Nam, CEO AstroViet!” Radhika hít sâu, ánh mắt lấp lánh đau đớn, môi mím chặt, cố giữ giọng ổn định: “Ông Mukesh, đây là Nam, người đứng sau công nghệ AI Grok 3 và vệ tinh 6G. Chúng ta rất vinh dự khi hợp tác với anh ấy.” Nam bước tới, ánh mắt lấp lánh, tay bật rung mức cao nhất: “Thưa ông Mukesh, rất vinh dự được gặp ông. AstroViet tự hào khi hợp tác với Reliance.” Mukesh gật đầu, ánh mắt sắc sảo: “Nam, tôi nghe nhiều về cậu. Dự án 6G là kỳ tích. Astro-2 sẽ cần pin lithium-sulfur của Reliance. Cậu nghĩ sao về thử nghiệm ở Mumbai?” Nam trả lời, giọng trầm ấm, tay giữ rung mức cao nhất: “Chắc chắn, thưa ông. Pin lithium-sulfur sẽ tăng hiệu suất Astro-2 lên 30%. Tôi cũng đề xuất thử nghiệm pin graphene cho khách sạn vũ trụ, với mật độ năng lượng cao hơn 40%. Chúng ta có thể bắt đầu song song ở Mumbai và Dubai.”
Trứng rung như một cơn cuồng phong điện giật núm vú Radhika, như lưỡi dao nóng rực xé toạc ngực, núm vú sưng đỏ, như trái anh đào chín mọng, rực rỡ và đau đớn. Ngón tay rung như một lưỡi khoan xoáy sâu trong lồn, như một cơn bão lửa thiêu đốt âm vật. Lồn cô như một chốn cấm, nóng bỏng như nham thạch, ướt át như đại dương sau bão, âm vật sưng to, rung lên như một viên hồng ngọc bị tra tấn, lồn co bóp dữ dội, nước lồn phun ra như một thác lũ, chảy thành dòng xuống đùi, thấm đẫm lehenga, nhưng váy dài che giấu. Radhika cắn môi, ánh mắt run rẩy, lấp lánh hoảng loạn, môi trắng bệch, má đỏ rực như hoa hồng nở rộ, nước mắt chảy dài, cố chống cự bằng cách siết chặt đùi, hít sâu, đứng thẳng, nhưng khoái lạc như sóng thần nhấn chìm cô, ánh mắt lấp lánh đau đớn, cơ thể cong lên, vú rung lên dưới choli. Cô cố nói, giọng ngắt quãng, nước mắt lấp lánh: “Cha, Nam… là thiên tài… Astro-2 sẽ… thay đổi ngành vũ trụ… Jio rất… tự hào…”
Mukesh nhíu mày, ánh mắt sắc sảo, nhận thấy giọng cô run rẩy và nước mắt lấp lánh, đặt tay lên vai cô: “Radhika, con ổn chứ? Mặt con đỏ bừng, giọng run thế này. Tiệc làm con kiệt sức à? Có cần nghỉ ngơi không?” Anant gật đầu, ánh mắt lo lắng, nắm tay cô chặt hơn: “Cha nói đúng, Radhika. Em không ổn chút nào. Nói thật đi, em bị sao thế? Có cần anh gọi bác sĩ không?” Radhika lắc đầu, ánh mắt lấp lánh bất lực, môi run rẩy, nước mắt lấp lánh, cố giữ vẻ ngoài thanh lịch: “Cha, Anant, con… chỉ hơi mệt vì tổ chức tiệc. Không khí đông đúc thôi, con ổn mà. Con xin lỗi nếu làm mọi người lo.” Mukesh gật đầu, ánh mắt vẫn thoáng nghi ngờ nhưng dịu đi: “Được rồi, nhưng con phải nghỉ ngơi ngay, Radhika. Tiệc này thành công là nhờ con, đừng ép bản thân quá.” Anant vuốt tay cô, ánh mắt lo lắng: “Radhika, để anh đưa em ra vườn hóng gió nhé? Cha và Nam có thể tiếp tục nói chuyện.” Cô lắc đầu, ánh mắt lấp lánh cầu xin, giọng yếu ớt: “Anant, em tự lo được. Anh và cha ở lại với Nam đi, em chỉ cần vài phút thôi.”
Anant gật đầu, ánh mắt vẫn lo lắng: “Được, nhưng em phải hứa là ổn, Radhika.” Mukesh quay sang Nam, ánh mắt sắc sảo: “Nam, cậu thật ấn tượng. Ý tưởng pin graphene rất hứa hẹn. Cậu đến hội nghị Dubai tháng sau nhé? Tôi muốn bàn chi tiết về Astro-2 và khách sạn vũ trụ.” Nam gật đầu, ánh mắt lấp lánh, tay vẫn giữ rung mức cao nhất: “Chắc chắn, thưa ông. Tôi sẽ chuẩn bị báo cáo đầy đủ, với số liệu về pin graphene và chi phí vận hành khách sạn vũ trụ. AstroViet mong chờ hợp tác lâu dài với Reliance.” Radhika rên nhỏ, lồn co bóp dữ dội, nước lồn chảy thành dòng, như một con sông, ánh mắt lấp lánh như sắp khóc, ánh mắt cầu xin Nam dừng, nhưng khoái lạc làm cô run rẩy, ánh mắt hoảng loạn nhưng bùng cháy dục vọng, cơ thể cong lên, vú rung lên, như muốn vỡ tan. Cô cố chống cự, thì thầm với Anant, giọng run rẩy: “Anant, em… cần nghỉ chút, em hơi chóng mặt.” Anant gật đầu, ánh mắt lo lắng: “Radhika, đi đi, em làm việc quá sức rồi. Anh sẽ lo khách.” Mukesh cười, ánh mắt dịu dàng: “Radhika, nghỉ ngơi đi, con. Nam, cậu đúng là đối tác tuyệt vời.” Nam tắt rung, ánh mắt ám muội, thì thầm khi đi ngang cô: “Radhika, tìm tôi sau tiệc. Tôi muốn em tan chảy trong tay tôi.”
Nam lén theo Radhika, qua hành lang lát đá cẩm thạch, đến một kho chứa rượu chật hẹp, kệ gỗ chất đầy chai vang đỏ, không gian chỉ đủ cho hai người đứng sát nhau, tường đá lạnh buốt, ánh đèn mờ ảo, mùi gỗ và rượu nồng nàn, không khí ngột ngạt nhưng kích thích. Cô khóa cửa, kéo Nam lại, cơ thể cô ép sát anh, vú căng tròn chạm ngực anh, hơi thở gấp gáp, mồ hôi lấp lánh trên trán. Môi chạm môi, nụ hôn nhẹ nhàng nhưng sâu đậm, lưỡi quấn chặt, hơi thở ngọt ngào hòa quyện, môi cô run rẩy, ánh mắt lấp lánh, nước mắt chảy dài: “Nam, anh tàn nhẫn quá, làm tôi suýt hét lên trước mặt cha và Anant. Họ nghi ngờ rồi, tôi không chịu nổi nữa!”
Anh hôn cổ cô, giọng trầm thấp, đầy yêu thương, tay vuốt mái tóc đen dài, ngón tay chạm vào da cô, mềm mại như lụa: “Radhika, tôi xin lỗi vì làm em đau, nhưng tôi khao khát em đến phát điên. Để tôi dịu dàng với em, để em tan chảy trong tôi.” Cô cắn môi, ánh mắt run rẩy, nước mắt lấp lánh, dục vọng bùng cháy như ngọn lửa: “Nam, yêu tôi đi, nhưng nhẹ thôi, cơ thể tôi… như sắp vỡ tan.” Cô cởi lehenga, choli rơi xuống, để lộ vú căng tròn, núm vú sưng đỏ từ trứng rung, như hai trái anh đào chín mọng, lồn ướt át lấp lánh dâm thủy, nước lồn chảy dài trên đùi trắng mịn, ánh mắt lấp lánh khoái lạc, cơ thể cong lên, mông tròn trịa rung lên khi cô di chuyển.
Anh cởi vest, chim anh bật ra, to và cứng, đầu chim lấp lánh dâm thủy, mạch máu nổi lên, ánh mắt lấp lánh: “Radhika, em đẹp như một giấc mơ. Ngồi lên tôi, để tôi yêu em.” Không gian chật hẹp, cô ngồi lên kệ gỗ, lưng tựa tường đá lạnh, chân dang rộng, lồn lấp lánh nước, ánh mắt run rẩy, môi mím chặt. Anh đứng sát, cơ thể ép chặt, ngực anh chạm vú cô, hơi thở nóng bỏng hòa quyện, mồ hôi lấp lánh trên da cô. Anh hôn vú cô, mút nhẹ núm vú sưng đỏ, lưỡi xoáy quanh như một vũ điệu chậm rãi, làm cô rên lớn, ánh mắt lấp lánh: “Nam, núm vú tôi… như bị lửa thiêu, nhưng tôi muốn anh!” Ngón tay anh vuốt lồn cô, xoáy chậm vào âm vật, như một cơn gió xoáy trên sa mạc, làm nước lồn phun ra, lấp lánh trên kệ gỗ, ánh mắt cô lấp lánh khoái lạc, móng tay bấu sâu vào vai anh, để lại vết đỏ, ánh mắt như cầu xin anh dừng lại nhưng cơ thể lại cong lên đòi hỏi.
Anh đâm chim vào chậm rãi, lồn cô siết chặt, nóng bỏng như một lò lửa, như một vực thẳm nuốt chửng anh, làm anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh: “Radhika, em là thiên đường, tôi cảm nhận từng nhịp co bóp của em, như lụa quấn quanh tôi.” Cô rên lớn, ánh mắt run rẩy, nước mắt chảy dài, môi run rẩy: “Nam, anh quá lớn, như xé tôi ra, như một ngọn núi trong tôi, nhưng tôi… nghiện anh!” Anh chuyển động chậm, mỗi cú thúc như một làn sóng dịu dàng, như sóng vỗ vào bờ, lồn cô co bóp, nước lồn chảy thành vũng, thấm kệ gỗ, ánh đèn mờ chiếu lên cơ thể cô, làm da trắng mịn lấp lánh. Không gian chật hẹp làm cơ thể họ ép sát, vú cô cọ vào ngực anh, mông cô chạm kệ gỗ, mỗi chuyển động làm kệ rung lên, chai rượu kêu lách cách, tăng cảm giác nguy hiểm và kích thích.
Anh hôn môi cô, lưỡi quấn chặt, ánh mắt lấp lánh, tay vuốt mông cô, mềm mại như nhung: “Radhika, em là ngọn lửa của tôi, tôi không muốn mất em, dù tôi không xứng.” Cô ôm anh, móng tay cào sâu vào lưng anh, ánh mắt lấp lánh, giọng run rẩy, nước mắt lấp lánh: “Nam, dù anh cưới Leonor, tôi vẫn muốn anh… trong những khoảnh khắc này, trong bóng tối này.” Anh đổi tư thế, nâng một chân cô lên, ép sát tường, chim anh đâm sâu hơn, chạm điểm nhạy, như một mũi tên trúng đích, làm lồn cô phun nước, như một cơn lũ, ánh mắt cô lấp lánh đau đớn và khoái lạc, môi cắn chặt để kìm tiếng rên, nhưng tiếng rên vẫn thoát ra, hòa với tiếng tabla từ sảnh tiệc.
Anh tăng tốc nhẹ, vẫn dịu dàng, lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun ra, như một cơn bão, làm ướt đùi anh, ánh mắt cô lấp lánh, cơ thể cong lên, vú rung lên, như muốn hòa tan vào anh. Anh xuất tinh chậm rãi, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, như dòng nham thạch, chảy tràn ra đùi trắng mịn, lấp lánh dưới ánh đèn mờ, làm cô rên lớn, ánh mắt lấp lánh, lồn phun nước lần nữa, thấm kệ gỗ, ánh mắt cô như lạc vào cõi mê. Họ ôm nhau, thở hổn hển, ánh mắt khóa chặt, mồ hôi lấp lánh trên trán cô, cơ thể ép sát trong không gian chật hẹp, vú cô vẫn cọ vào ngực anh, hơi thở hòa quyện, không gian ngột ngạt nhưng ngập tràn dục vọng.
Radhika thì thầm, giọng run rẩy, nước mắt lấp lánh, môi run rẩy: “Nam, tôi sẽ nhớ anh, nhớ khoảnh khắc này, dù anh thuộc về Leonor. Tôi yêu anh, dù tôi không nên, dù tôi là vợ Anant.” Anh hôn trán cô, ánh mắt lấp lánh, tim đau nhói, tội lỗi dâng trào: “Radhika, em là ngọn lửa trong tôi, tôi không xứng với em, nhưng tôi sẽ không quên em, không bao giờ.” Họ chỉnh trang, lau sạch dấu vết, Radhika vuốt lại lehenga, ánh mắt lấp lánh, mái tóc rối bời, trở lại tiệc, ánh mắt bình thản, như chưa có gì xảy ra, nhưng lồn cô vẫn rung lên dư âm khoái lạc.
Tiệc kết thúc, Nam bắt tay Anant, ánh mắt lấp lánh: “Anant, cảm ơn anh và Radhika. Tiệc này là đỉnh cao, Mumbai sẽ mãi trong tim tôi.” Anant cười lớn: “Nam, chúng ta sẽ hợp tác tiếp với Astro-2, đúng không? Ở lại Antilia tối nay đi, cậu là khách quý!” Nam gật đầu, ánh mắt lấp lánh: “Cảm ơn, Anant, nhưng tôi có chuyến bay sớm. Chúng ta sẽ gặp lại ở Dubai, tôi hứa.” Radhika bắt tay anh, ánh mắt ám muội, môi cong lên, thì thầm: “Nam, quay lại Mumbai sớm nhé. Tôi… chờ anh, trong bóng tối.” Lời cô đầy ẩn ý, làm tim anh đập mạnh, dục vọng bùng cháy nhưng tội lỗi như lưỡi dao cắt qua tim.
Nam trò chuyện cuối với Mukesh, ánh mắt lấp lánh: “Thưa ông Mukesh, tôi sẽ gửi kế hoạch Astro-2 tuần tới, với chi tiết về pin lithium-sulfur và graphene. Khách sạn vũ trụ sẽ là biểu tượng của Reliance và AstroViet.” Mukesh gật đầu: “Nam, tôi tin cậu. Gặp ở Dubai tháng sau, và mang theo báo cáo chi tiết nhé.” Nam cười: “Chắc chắn, thưa ông. AstroViet sẽ không làm ông thất vọng.” Anh rời Antilia, trở về khách sạn Four Seasons, nhắn tin cho Leonor: “Leonor, tiệc ở Mumbai thành công. Anh nhớ em.” Cô trả lời: “Nam, em tự hào về anh! Hoa cưới xong rồi. Yêu anh!” Anh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, nhưng hình ảnh Radhika, lồn ướt át lấp lánh trong kho rượu, làm anh giằng xé.