Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 77: Leonor de Borbón
Biệt thự trên đồi Madrid, món quà từ vua Felipe VI, là một không gian lãng mạn, tường đá trắng điểm xuyết tranh hoa, cửa sổ lớn mở ra bầu trời Madrid lấp lánh sao, giường lụa trắng rải cánh hoa hồng đỏ, thơm ngát như lời yêu. Một lò sưởi nhỏ tí tách cháy, ánh lửa vàng hòa quyện với ánh nến, tạo nên không khí ấm áp, thiêng liêng. Hương hoa nhài, oải hương, và vani lan tỏa từ lọ tinh dầu trên bàn gỗ mun, hòa quyện với tiếng piano nhẹ nhàng của Nocturne Op. 9 No. 2 vang lên từ loa ẩn, như một bản tình ca dành riêng cho họ.
Nam quay lại, ánh mắt lấp lánh như những vì sao, nắm tay Leonor, ngón tay đan chặt, cảm nhận nhịp tim cô qua làn da mịn: “Leonor, em là nàng thơ của anh, là ánh trăng soi sáng đời anh, và đêm nay, anh muốn viết câu chuyện của chúng ta, từng dòng, từng chữ.” Cô mỉm cười, má hồng rực dưới ánh nến, ánh mắt rạng rỡ như ánh trăng: “Nam, em đã mơ về khoảnh khắc này từ ngày anh nắm tay em ở Madrid. Anh là giấc mơ thành hiện thực, là bầu trời của em, là tất cả của em.” Hơi ấm từ cô làm tim anh rung lên, và anh biết, đêm nay sẽ là sự khởi đầu cho một đời bên nhau.
Nam cởi áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, sẹo mờ trên vai ánh lên như dấu ấn của một chiến binh, ánh mắt khóa chặt vào Leonor: “Leonor, anh muốn em cảm nhận tình yêu của anh, từng giây, từng hơi thở, như cách em làm anh tan chảy mỗi lần em cười.” Cô cởi khăn voan, váy cưới trượt xuống sàn, để lộ cơ thể thanh mảnh, da trắng mịn lấp lánh như ngọc trai, đường cong mềm mại như sóng biển, ánh mắt run rẩy nhưng tràn ngập tin tưởng: “Nam, em là của anh, lần đầu tiên và mãi mãi, em muốn anh yêu em.” Họ đứng đối diện, ánh mắt hòa quyện, như hai tâm hồn hòa vào nhau, và Nam cảm nhận nhịp tim cô, như một lời thề không cần lời.
Anh dẫn cô đến giường, cánh hoa hồng đỏ điểm xuyết trên lụa trắng, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, chúng ta có cả đêm, và anh muốn em hạnh phúc, thoải mái, như cách em làm anh hạnh phúc mỗi ngày.” Cô nằm xuống, tóc vàng óng xõa trên gối, ánh mắt lấp lánh như ánh sao: “Nam, anh dịu dàng với em, em chỉ cần anh, chỉ cần tình yêu của anh, chỉ cần anh là của em.” Họ nhìn nhau, ánh mắt khóa chặt, và không khí tràn ngập sự thiêng liêng, như lời thề trong lễ cưới vừa qua, như ánh trăng ngoài cửa sổ.
Nam ngồi bên Leonor, ánh mắt lấp lánh như ánh trăng, vuốt nhẹ tóc cô, từng sợi vàng óng lướt qua ngón tay như những sợi tơ ánh bạc, thơm mùi hoa nhài và vani. Anh cúi xuống, hôn trán cô, môi ấm áp chạm nhẹ, cảm nhận làn da mịn như lụa, giọng thì thầm: “Leonor, em là ánh sáng của anh, là ngôi sao sáng nhất trong bầu trời đời anh, và anh muốn yêu em bằng cả tâm hồn, cả trái tim.” Cô mỉm cười, má hồng rực, ánh mắt run rẩy nhưng rạng rỡ: “Nam, anh làm em rung động, như lần đầu anh nói yêu em. Hôn em đi, hôn em như anh yêu em, như anh muốn em mãi mãi.”
Anh hôn môi cô, nụ hôn chậm rãi, lưỡi chạm nhau nhẹ nhàng, như làn gió lùa qua cánh đồng hoa, hơi thở ngọt ngào hòa quyện, làm cô rên nhỏ: “Nam, môi anh ngọt như mật ong, em muốn mãi như thế này, muốn anh hôn em mãi.” Anh hôn sâu hơn, lưỡi quấn chặt, cảm nhận vị ngọt của cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là mật hoa, là bài thơ anh muốn đọc cả đời.” Cô thở gấp, ánh mắt lấp lánh, ngón tay bấu nhẹ vai anh: “Nam, em… em thấy tim mình đập nhanh, anh làm em nóng lên.”
Anh hôn xuống cằm, cổ, lưỡi lướt qua xương quai xanh, cảm nhận làn da mịn như lụa, thơm mùi cơ thể cô, như hoa oải hương nở dưới ánh trăng. “Leonor, em đẹp quá, như một bức tranh anh muốn ngắm mãi,” anh thì thầm, ánh mắt lấp lánh. Cô cong người, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em… em thấy lạ, nhưng thích, thích anh chạm vào em, thích anh yêu em.” Anh cởi áo lót cô, để lộ vú nhỏ nhắn, núm vú hồng nhạt lấp lánh dưới ánh nến, hôn nhẹ lên chúng, lưỡi xoáy chậm, như vẽ những vòng tròn yêu thương, làm cô rên nhỏ: “Nam, nhẹ thôi, em… em nhạy lắm, em chưa quen, nhưng em yêu cảm giác này.”
Anh vuốt bụng cô, ngón tay lướt qua đường cong hông, cảm nhận làn da mịn như ngọc trai, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là thiên thần, là ánh trăng của anh, và anh muốn chạm vào em, thật chậm, thật dịu dàng.” Cô nắm tay anh, ánh mắt lấp lánh, má hồng rực: “Nam, em tin anh, cứ yêu em, em muốn cảm nhận anh, muốn anh là của em.” Anh cởi quần lót cô, để lộ lồn hồng hào, lông mịn vàng óng, ướt át nhẹ, thơm mùi cơ thể cô, như hoa nhài nở trong mưa. Anh hôn đùi trong, lưỡi lướt chậm, cảm nhận làn da run rẩy, làm cô rên nhỏ: “Nam, ôi, em… em thấy lạ, nhưng thích, anh làm em bay lên, em muốn anh hơn.”
Anh liếm nhẹ lồn cô, lưỡi xoáy chậm quanh mép, chạm nhẹ hạt le, cảm nhận sự run rẩy của cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em ngọt như mật hoa, em thơm như hoa nhài, anh muốn em thoải mái, muốn em hạnh phúc.” Cô thở gấp, ánh mắt lấp lánh, má hồng rực: “Nam, em… em muốn anh hơn, muốn anh chạm sâu hơn, em yêu anh.” Anh hôn lên lồn cô, lưỡi xoáy nhẹ, làm cô cong người, rên lớn: “Nam, ôi, em… em yêu anh, em không chịu nổi!” Anh vuốt tóc cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là thiên thần của anh, và anh muốn em bay cao hơn, muốn em cảm nhận tình yêu của anh.”
Anh hôn khắp cơ thể cô, từ vú đến bụng, đùi, và lồn, mỗi nụ hôn như một lời yêu, mỗi cái chạm như một lời hứa, kéo dài để cô quen dần với cảm giác. Anh vuốt má cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em đẹp quá, em làm anh quên cả thế giới, chỉ có em, chỉ có tình yêu của chúng ta.” Cô ôm anh, ánh mắt lấp lánh, ngón tay lướt qua ngực anh: “Nam, em sẵn sàng, em muốn là của anh, muốn anh trong em, muốn chúng ta là một.” Anh cởi quần, chim anh bật ra, to và cứng, lấp lánh dưới ánh nến, nhưng anh không vội, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, anh sẽ nhẹ nhàng, em là báu vật của anh, và anh muốn đêm nay mãi là của chúng ta, mãi là bài thơ của chúng ta.”
Nam nằm lên Leonor, ánh mắt lấp lánh như những vì sao, chim anh chạm nhẹ lồn cô, ướt át và nóng bỏng, như một bông hoa nở trong mưa, thơm ngát và ngọt ngào. Anh hôn môi cô, lưỡi quấn chặt, giọng thì thầm: “Leonor, anh sẽ chậm, nếu em đau, nói anh dừng, được không? Anh muốn em hạnh phúc, muốn em cảm nhận tình yêu của anh.” Cô gật đầu, ánh mắt run rẩy nhưng tràn ngập yêu thương: “Nam, em tin anh, em muốn anh, muốn chúng ta là một, muốn anh là người đầu tiên và duy nhất của em.” Anh hôn mắt cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là ánh trăng của anh, và anh hứa, anh sẽ dịu dàng, sẽ yêu em mãi mãi.”
Anh đẩy chậm, đầu chim tách mép lồn cô, cảm nhận màng trinh mỏng, lồn cô siết chặt, nóng bỏng, như một lò lửa nhỏ ôm lấy anh. Với một cú thúc nhẹ, anh phá trinh cô, máu chảy nhẹ trên lụa trắng, làm cô rên đau, ngón tay bấu chặt vai anh: “Nam, đau… ôi, đau, nhưng em muốn anh, tiếp tục đi, em chịu được.” Anh dừng lại, ánh mắt lấp lánh, hôn mắt cô, lau giọt nước mắt bằng môi, giọng thì thầm: “Leonor, em dũng cảm lắm, em là ánh sáng của anh, anh ở đây với em, anh sẽ không để em đau.” Anh hôn môi cô, lưỡi quấn chặt, chờ cô thư giãn, cảm nhận nhịp thở cô chậm lại, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em ổn chưa? Anh muốn em thoải mái, muốn em cảm nhận tình yêu của anh.”
Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, má hồng rực: “Nam, em ổn, cứ yêu em, em muốn anh sâu trong em, muốn cảm nhận anh.” Anh chuyển động chậm, lồn cô siết chặt, nóng bỏng, như một bài ca tình yêu ôm lấy chim anh, làm anh rên nhỏ: “Leonor, em… em làm anh tan chảy, em quá tuyệt, em là thiên thần của anh.” Cô thở gấp, ánh mắt lấp lánh, đau đớn dần nhường chỗ cho khoái lạc: “Nam, em cảm nhận anh, sâu trong em, như anh là một phần của em, như chúng ta hòa vào nhau.” Anh đâm sâu hơn, mỗi cú thúc nhẹ nhàng, như sóng vỗ bờ, lồn cô co bóp, nước lồn chảy thành dòng, lấp lánh trên lụa trắng, thơm ngát như hoa nhài trong sương.
“Nam, mạnh hơn chút, em chịu được,” cô thì thầm, ánh mắt lấp lánh, ngón tay bấu vào vai anh, má hồng rực. Anh tăng nhịp, chim anh ra vào nhịp nhàng, lồn cô phun nước, làm ướt giường, cô rên lớn: “Nam, ôi, em… em yêu anh, em bay lên rồi, anh làm em bay!” Anh hôn vú cô, núm vú cứng dưới môi, lưỡi xoáy chậm, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là vợ anh, là thiên thần của anh, anh muốn em bay cao hơn, muốn em cảm nhận tình yêu của anh.” Anh vuốt tóc cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, nhìn anh, anh muốn thấy ánh mắt em, muốn thấy em hạnh phúc.”
Họ đổi tư thế, Leonor nằm nghiêng, chân gác lên hông anh, Nam ôm cô từ phía sau, chim anh đâm sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng bỏng, như một lò lửa yêu thương. “Leonor, em cảm nhận anh thế nào?” anh thì thầm, hôn cổ cô, lưỡi lướt qua vành tai. Cô quay lại, hôn anh, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em cảm nhận tình yêu của anh, sâu trong em, như chúng ta hòa vào nhau, như anh là tất cả của em.” Anh chuyển động chậm, lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn chảy thành vũng, lấp lánh dưới ánh nến, thơm ngát như hoa nhài.
Anh đổi tư thế lần nữa, Leonor nằm ngửa, chân dang rộng, Nam quỳ giữa, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, nhìn anh, anh muốn thấy ánh mắt em, muốn thấy em bay lên.” Cô nhìn anh, ánh mắt lấp lánh, má hồng rực: “Nam, em thấy anh, thấy tình yêu của anh, em muốn anh mãi trong em.” Anh đâm sâu, lồn cô phun nước, làm ướt bụng anh, cô rên lớn: “Nam, em… em sắp không chịu nổi, anh tuyệt quá, em yêu anh!” Anh hôn môi cô, lưỡi quấn chặt, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là ánh trăng của anh, và anh muốn em sáng mãi.” Anh xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, chảy tràn ra đùi trắng mịn, lấp lánh như ngọc trai dưới ánh nến. Cô rên nhỏ, lồn co bóp, ánh mắt run rẩy: “Nam, em… em cảm nhận anh, như chúng ta là một, mãi mãi.” Họ ôm nhau, thở hổn hển, ánh mắt khóa chặt, tình yêu tràn ngập, như ánh trăng ngoài cửa sổ.
Nam hôn trán Leonor, ánh mắt lấp lánh, lấy khăn lụa trắng lau máu và nước lồn trên đùi cô, ngón tay lướt nhẹ, như sợ làm cô đau, giọng dịu dàng: “Leonor, em ổn chứ? Anh muốn em thoải mái, muốn em biết anh yêu em nhiều thế nào, muốn em hạnh phúc sau đêm nay.” Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, má hồng rực: “Nam, em đau chút thôi, nhưng hạnh phúc hơn bao giờ hết. Anh làm em cảm thấy được yêu, được nâng niu, như một nàng công chúa thực sự.” Anh vuốt tóc cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em là công chúa của anh, là ánh trăng của anh, là báu vật của anh, và anh sẽ chăm sóc em cả đời.”
Anh bế cô vào bồn tắm nhỏ trong phòng, nước ấm thơm mùi hoa nhài, oải hương, và vani, ánh nến lấp lánh phản chiếu trên gạch men trắng. Anh rửa nhẹ cơ thể cô, ngón tay lướt qua đùi, bụng, và vú, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em đẹp như ánh trăng, và anh muốn em luôn rạng rỡ, luôn hạnh phúc, như cách em làm anh hạnh phúc.” Cô tựa vào ngực anh, ánh mắt lấp lánh, ngón tay vẽ vòng trên tay anh: “Nam, em chưa bao giờ cảm thấy an toàn như bây giờ, trong vòng tay anh, như cả thế giới chỉ có chúng ta.” Anh hôn tóc cô, giọng thì thầm: “Leonor, anh hứa, em sẽ luôn an toàn, luôn được yêu, như đêm nay, như mãi mãi.”
Anh massage nhẹ vai cô, ngón tay xoa chậm, làm cô thở dài thư giãn, ánh mắt lấp lánh: “Nam, anh làm em tan chảy, em muốn mãi như thế này.” Anh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, anh sẽ làm em tan chảy mỗi ngày, sẽ yêu em mỗi ngày, như đêm nay.” Anh lấy khăn lụa bọc cô, bế cô trở lại giường, đặt cô xuống lụa trắng, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, em mệt chưa? Anh muốn em nghỉ ngơi, muốn em mơ đẹp, mơ về chúng ta.” Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em mệt, nhưng hạnh phúc. Ôm em đi, em muốn ngủ trong tay anh, muốn mơ về anh.”
Họ trần truồng, ánh nến lấp lánh chiếu lên cơ thể họ, da trắng mịn của Leonor hòa quyện với cơ ngực săn chắc của Nam, như một bức tranh tình yêu. Anh kéo chăn lụa, ôm cô, ánh mắt lấp lánh: “Leonor, ngủ ngon, vợ yêu của anh. Anh mơ về em, về ngôi nhà của chúng ta, về những ngôi sao chúng ta sẽ chạm đến, về những đứa con của chúng ta.” Cô tựa đầu vào ngực anh, ánh mắt lấp lánh, ngón tay lướt nhẹ trên ngực anh, vẽ hình trái tim, đan chặt vào tay anh: “Nam, ngủ ngon, chồng yêu của em. Em mơ về anh, về những buổi sáng bên anh, về những chuyến đi cùng anh, về tình yêu mãi rực rỡ như đêm nay.” Hơi thở họ hòa quyện, ánh nến mờ dần, lò sưởi tí tách, và giấc ngủ yên bình đến, như một lời hứa vĩnh cửu.
Nam mơ về Leonor, về ngôi nhà họ sẽ xây ở Việt Nam hoặc Tây Ban Nha, về những đứa con với tóc vàng óng và mắt nâu, về AstroViet chinh phục vũ trụ, về những đêm ôm cô dưới ánh trăng. Leonor mơ về Nam, về những buổi sáng thức dậy trong vòng tay anh, về những chuyến đi cùng nhau, về những lần anh hôn cô dưới bầu trời sao, về tình yêu mãi rực rỡ như đêm nay. Dưới bầu trời Madrid, ánh trăng lấp lánh, và tình yêu của họ là ngọn lửa sẽ soi sáng mãi mãi.