Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 86: Liên doanh
Mumbai, ngày 8 tháng 11 năm 2033.
Trong khoang máy bay xa xỉ, ghế da nâu, ánh đèn vàng nhạt, Nam, 35 tuổi, mặc vest xanh navy cắt may hoàn hảo ôm sát cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, tóc đen chải ngược, ánh mắt sắc lạnh, ngồi trên ghế, tay lướt iPad, kiểm tra tài liệu liên doanh. Công ty Astro-Reliance sẽ xây nhà máy tại Navi Mumbai, sản xuất module phòng ngủ không trọng lực, nhà hàng quỹ đạo, và hệ thống tái chế nước cho khách sạn vũ trụ. Mỗi module nặng 20 tấn, chi phí giảm từ 200 triệu USD xuống 150 triệu USD nhờ công nghệ Ấn Độ. Nam ánh mắt lấp lánh, tưởng tượng khách sạn lơ lửng cách Trái Đất 400 km, ánh đèn từ phòng VIP chiếu xuống hành tinh xanh.
Leonor, 26 tuổi, ngồi cạnh, mặc váy lụa vàng ánh kim dài đến đầu gối, ôm sát thân hình thanh mảnh, cao 1m70, tóc vàng óng dài đến eo xõa xuống vai, mắt nâu sâu thẳm lấp lánh, da trắng ngọc trai ánh lên dưới đèn, môi hồng mọng cong nhẹ, hương Chanel No.5 thoảng nhẹ. Cô nắm tay anh, móng tay sơn đỏ bấu nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhưng thoáng nghi ngờ từ New York: “Nam, em hào hứng vì anh đưa AstroViet đến Ấn Độ. Mukesh Ambani là đối tác lớn. Nhưng anh… anh sẽ tập trung vào việc, đúng không? Không có gì khiến em lo, như ở New York?” Giọng cô nhẹ, nhưng ánh mắt nâu, như lưỡi dao sắc, làm tim Nam khẽ run. Anh nghiêng người, hôn lên trán cô, cảm nhận da trắng mịn, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp: “Leonor, em là ánh sáng của anh. Anh chỉ nghĩ đến AstroViet và em. Mumbai sẽ là của chúng ta.” Cô mỉm cười, ánh mắt dịu đi, nhưng nghi ngờ vẫn lấp ló, như ngọn lửa nhỏ chờ gió. Nam ánh mắt sắc lạnh, biết mình phải cẩn thận, nhưng hình ảnh Radhika, vú căng tròn qua saree, từ các lần trước, làm chim anh khẽ động, căng tức trong quần.
Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Chhatrapati Shivaji Maharaj, Mumbai, lúc 14:00, nhiệt độ 32°C, không khí ẩm và mùi gia vị thoảng trong gió. Một đoàn xe Bentley Mulsanne, đen bóng, lướt qua đường phố đông đúc, đưa họ đến Antilia, dinh thự 27 tầng của Mukesh Ambani, cao 173 mét, trị giá 2 tỷ USD, với sảnh đá cẩm thạch trắng, đèn chùm pha lê Swarovski, hồ bơi vô cực tầng 22, rạp chiếu phim 50 ghế, và 3 sân đỗ trực thăng. Cận vệ mặc kurta trắng cúi chào, dẫn họ qua thang máy kính lên tầng 20, phòng họp lát gỗ mun, tường kính nhìn ra biển Arabian lấp lánh. Mukesh Ambani, 76 tuổi, thấp nhưng oai nghiêm, mặc kurta lụa trắng thêu chỉ vàng, tóc bạc chải gọn, mắt sắc sau kính gọng vàng, bắt tay Nam, giọng trầm: “Nam, Astro-2 là kỳ tích . Khách sạn vũ trụ sẽ đưa Ấn Độ lên bản đồ không gian. Nói tôi nghe về liên doanh.” Leonor, đứng cạnh, váy lụa vàng ánh kim lấp lánh, mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Ông Ambani, AstroViet và Reliance sẽ định hình tương lai du lịch vũ trụ.”
Anant M. Ambani, 38 tuổi, cao 1m80, mặc vest xanh đậm ôm sát, tóc đen chải ngược, và Radhika Merchant, 39 tuổi, xuất hiện. Radhika mặc saree đỏ thắm bó sát, lụa mỏng ánh kim ôm lấy vú căng tròn (cỡ D), núm vú mờ hiện qua vải, hông thon lắc nhẹ khi bước, tóc đen óng dài đến hông buộc cao, mắt nâu sâu thẳm lấp lánh dục vọng, da nâu mịn ánh lên dưới ánh đèn, môi đỏ mọng cong nhẹ, đeo khuyên vàng, hương oud cay nồng thoảng nhẹ. “Nam, Leonor, chào mừng đến Mumbai,” cô nói, giọng ngọt như mật, ánh mắt khóa vào Nam, tay đeo vòng vàng chạm nhẹ tay anh, làm tim anh đập mạnh, chim anh cứng lên, đầu chim đỏ rực chạm khóa kéo. Nam ánh mắt lấp lánh, nhớ lại lồn cô siết chặt, dâm thủy chảy xuống đùi nâu mịn. Leonor liếc qua, ánh mắt nâu thoáng nghi ngờ, móng tay bấu nhẹ vào tay Nam, nhưng giữ vẻ quý phái.
Nam trình bày, ánh mắt sắc lạnh, giọng mạnh mẽ, đứng trước màn hình lớn hiển thị mô phỏng nhà máy: “Astro-Reliance sẽ xây nhà máy 20 ha tại Navi Mumbai, sản xuất 10 module mỗi năm, chi phí 150 triệu USD/module, giảm 25% so với Huntsville. Reliance đầu tư 2 tỷ USD, AstroViet cung cấp thiết kế và đào tạo. Lợi nhuận dự kiến 15% mỗi năm từ 2038.” Mukesh gật đầu, mắt sắc lấp lánh: “Ấn Độ cần việc làm và công nghệ. Tôi muốn 60% cổ phần.” Anant bổ sung, giọng trầm: “Nhà máy phải tạo 5,000 việc làm, ưu tiên kỹ sư địa phương.” Leonor nói, ánh mắt lấp lánh: “AstroViet cam kết chuyển giao công nghệ, đảm bảo module đạt chuẩn NASA.” Radhika nghiêng người, ánh mắt lấp lánh, tay vuốt tóc đen óng, môi đỏ mọng cong nhẹ: “Nam, anh làm tôi tin rằng không gian là sân chơi mới. Tối nay, Anant và tôi sẽ đưa hai người khám phá Mumbai để thư giãn.” Nam ánh mắt lấp lánh, cảm giác chiến thắng gần kề, nhưng ánh mắt Radhika, như ngọn lửa, làm dục vọng anh bùng cháy, tội lỗi vì Leonor và Jetsun Pema thoáng qua.
Mukesh kết thúc, ánh mắt sắc: “Tôi đồng ý nguyên tắc, nhưng cần hợp đồng chi tiết. Ngày mai bàn tiếp.” Nam gật đầu, ánh mắt lấp lánh, bắt tay Mukesh, cảm nhận bàn tay thô ráp của ông. Radhika đứng dậy, saree đỏ thắm lấp lánh, ánh mắt lấp lánh, thì thầm khi đi ngang Nam: “Tối nay, anh sẽ thấy Mumbai thật sự, và… tôi nữa.”
Tối đó, Anant và Radhika dẫn Nam và Leonor khám phá Mumbai, bắt đầu tại Gateway of India, tượng đài đá bazan cao 26 mét bên bờ biển Arabian, xây năm 1924, ánh đèn vàng rực rỡ chiếu lên đá, sóng biển vỗ rì rào, mùi muối và masala thoảng trong không khí. Đám đông du khách chụp ảnh, người bán rong mời chào bhel puri và nước mía, tiếng còi xe rickshaw vang vọng. Leonor, trong váy lụa vàng ánh kim dài đến mắt cá, lấp lánh dưới ánh đèn, tóc vàng óng xõa xuống lưng, mắt nâu lấp lánh, cầm điện thoại chụp Gateway, ánh mắt dịu dàng: “Nam, Mumbai sống động quá. Em muốn lưu khoảnh khắc này với anh.” Anh ôm cô từ phía sau, tay vuốt hông qua lụa, cảm nhận mông tròn, ánh mắt lấp lánh, thì thầm: “Leonor, em đẹp hơn cả Mumbai. Anh muốn em mãi mãi.” Cô đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh, má hồng rực, quay lại hôn nhẹ môi anh, hương Chanel làm tim anh đập mạnh.
Anant, vest đen ôm sát, đứng cạnh, chỉ vào Gateway: “Đây là cửa ngõ của Mumbai, như AstroViet mở cửa không gian, Nam.” Radhika, saree đỏ thắm bó sát, vú căng tròn rung nhẹ khi bước, ánh mắt nâu sâu thẳm lấp lánh dục vọng, môi đỏ mọng cong nhẹ, đưa ly nước dừa cho Nam, tay đeo vòng vàng chạm nhẹ tay anh: “Nam, thử đi. Ngọt như Mumbai, như… những thứ khác.” Giọng cô thấp, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, làm chim anh cứng lên, căng tức trong quần, đầu chim đỏ rực rỉ nước. Leonor liếc qua, ánh mắt nâu thoáng nghi ngờ, môi hồng mím chặt, móng tay bấu nhẹ vào tay Nam, giọng dịu nhưng sắc: “Radhika, chị chu đáo quá. Nam thích ngọt, nhưng anh ấy… kén chọn.” Radhika cười, ánh mắt lấp lánh, vuốt tóc đen óng: “Leonor, tôi hiểu. Nam xứng đáng được chăm chút.” Nam ánh mắt sắc lạnh, cảm giác nguy hiểm làm máu anh sôi sục, cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng dục vọng như lửa cháy trong anh.
Họ tiếp tục đến Marine Drive, con đường ven biển dài 3 km, ánh đèn từ tòa nhà cao tầng lấp lánh như chuỗi ngọc, được gọi là “Vòng cổ Nữ hoàng.” Anant thuê du thuyền dài 20 mét, vỏ trắng bóng, nội thất gỗ mun và da trắng, đèn vàng nhạt, boong thuyền có bàn ăn phủ khăn lụa, ly pha lê lấp lánh. Du thuyền lướt ra vịnh, ánh trăng tròn chiếu lên sóng biển lấp lánh, gió mặn thổi qua, mang theo mùi muối và dầu máy. Champagne Taittinger được rót, bọt sủi lấp lánh, Anant nâng ly: “Chúc Astro-Reliance, và tình bạn của chúng ta!” Nam và Leonor nâng ly, Leonor ngồi sát anh, tay vuốt đùi anh qua quần, ánh mắt lấp lánh: “Nam, em thích không khí này. Anh thấy Mumbai thế nào?” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn lên má cô, cảm nhận da trắng ngọc trai: “Mumbai đẹp, nhưng em đẹp hơn.”
Radhika ngồi đối diện, saree đỏ thắm lấp lánh, chân trần chạm nhẹ chân Nam dưới bàn, móng chân sơn đỏ lướt qua mắt cá anh, làm chim anh giật mạnh, đầu chim rỉ nước, căng tức như muốn nổ tung. Cô nghiêng người, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng cong nhẹ, thì thầm khi Anant kể về Reliance: “Nam, anh nhớ đêm ở bệnh viện không? Lồn tôi ướt vì anh từ lúc anh bước vào Antilia.” Giọng cô run nhẹ, má đỏ bừng, ánh mắt nâu sâu thẳm như hút hồn. Nam ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh, thì thầm: “Radhika, cẩn thận. Leonor và Anant ở ngay đây. Em làm anh điên rồi.” Cô cắn môi, ánh mắt lấp lánh, chân trượt lên đùi anh, chạm gần chim anh: “Tôi biết, nhưng tôi muốn anh, ngay bây giờ.” Leonor, đang nói với Anant về văn hóa Ấn Độ, không để ý, nhưng ánh mắt nâu liếc qua, như cảm nhận điều gì, làm Nam ánh mắt sắc lạnh, cố kìm dục vọng.
Khi du thuyền cập bến Marine Drive, Radhika đứng dậy, ánh mắt lấp lánh, giả vờ kiểm tra khoang dưới: “Tôi xem rượu còn không. Nam, anh giúp tôi nhé?” Cô ra hiệu bằng ánh mắt, môi đỏ mọng cong nhẹ. Leonor đang cười với Anant, kể về Tây Ban Nha, không để ý. Nam đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh, tim đập mạnh, cảm giác nguy hiểm như lưỡi dao, dục vọng như sóng thần, thì thầm với Leonor: “Anh giúp Radhika một lát, em ở đây nhé.” Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh, nhưng móng tay bấu nhẹ vào khăn lụa, nghi ngờ nhẹ tái xuất. Nam theo Radhika xuống khoang, khoang dưới của du thuyền chật hẹp, rộng 2×3 mét, tường gỗ mun bóng loáng, ánh đèn vàng mờ ảo từ bóng trần, tiếng sóng vỗ mạn thuyền đều đặn, mùi muối biển hòa quyện với hương oud cay nồng của Radhika, thoảng thêm mùi dầu máy từ động cơ gần đó. Một chiếc ghế da trắng đặt góc, bàn nhỏ chất chai rượu, sàn gỗ lấp lánh ánh trăng qua ô kính tròn. Radhika khóa cửa, ánh mắt nâu sâu thẳm lấp lánh dục vọng, má đỏ rực như hoa hồng, môi đỏ mọng run rẩy, saree đỏ thắm trượt xuống vai, để lộ da nâu mịn lấp lánh mồ hôi, vú căng tròn rung nhẹ qua lụa mỏng, núm vú nâu đậm hiện rõ, hông thon lắc nhẹ: “Nam, anh biết tôi muốn gì. Tôi ướt từ lúc thấy anh ở Antilia. Lấy tôi đi, dù chỉ vài phút, dù Anant và Leonor ở trên.” Giọng cô run, ánh mắt lấp lánh, móng tay sơn đỏ bấu vào tay anh, làm tim anh đập dữ dội.
Nam ánh mắt lấp lánh, kéo cô sát vào, tay vuốt tóc đen óng, cảm nhận lụa mượt, hôn mãnh liệt, môi chạm môi, lưỡi quấn chặt, hút lấy vị ngọt của môi đỏ mọng, hương oud làm anh ngây dại, chim anh bật ra, to và dài 20 cm, đỏ rực, đầu chim bóng loáng rỉ nước, mạch máu nổi rõ, căng cứng như muốn nổ tung, chạm vào khóa kéo đau nhói. Cô rên nhỏ, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, móng tay cào vai anh qua vest, để lại vệt đỏ: “Nam, anh làm tôi… tôi ướt hết rồi. Nhanh lên, họ sẽ nghi.” Anh ánh mắt sắc lạnh, tay kéo saree, lụa đỏ thắm trượt xuống sàn gỗ, để lộ cơ thể nâu mịn lấp lánh, vú căng tròn (cỡ D) nảy lên, núm vú nâu đậm dựng đứng, bụng phẳng lì với rốn nhỏ như ngọc, lồn đen mịn ướt át, môi lồn hồng hào hé mở, lông lấp lánh dâm thủy, tỏa hương oud gợi dục. Radhika đứng đó, ánh mắt lấp lánh, môi đỏ mọng run rẩy, móng tay sơn đỏ bấu vào bàn, đùi nâu mịn run nhẹ: “Nam, lấy tôi đi… tôi muốn chim anh trong tôi.”
Anh cởi vest, ném lên ghế, xé áo sơ mi, nút áo văng ra, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi lấp lánh mồ hôi, cởi quần, chim anh bật ra, đỏ rực, đầu chim rỉ nước, mạch máu giần giật, căng cứng như đá. Anh ánh mắt lấp lánh, cảm giác dục vọng như sóng thần, khoái lạc như điện giật, tội lỗi vì Leonor và Jetsun Pema làm tim anh khẽ run: “Radhika, lồn em là của anh, dù Anant ở trên. Anh sẽ làm em rên đến khi quên hết.” Cô ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, giọng run: “Nam, nhanh lên… tôi không chịu nổi nữa.”
Anh hôn cổ cô, liếm da nâu mịn, cảm nhận vị mặn mồ hôi, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ mờ, hương oud làm anh ngây dại. Tay anh bóp vú, núm vú nâu đậm cứng như đá, anh mút mạnh, lưỡi xoáy quanh núm, răng cắn nhẹ, làm cô rên lớn: “Nam, vú tôi… ôi, anh làm tôi sướng chết!” Mắt nâu sâu thẳm lấp lánh khoái lạc, môi đỏ mọng hé mở, má đỏ rực, tóc đen rối bời, mồ hôi lấp lánh trên trán, khuyên vàng rung nhẹ. Anh vuốt bụng cô, ngón tay lướt qua rốn, xuống lồn, tách môi lồn hồng hào, cảm nhận dâm thủy nóng bỏng, lông lồn mịn như tơ, anh cúi xuống, liếm lồn, lưỡi xoáy sâu vào điểm nhạy, mút dâm thủy ngọt như mật, làm cô cong người, móng tay cào bàn, để lại vệt xước sâu, giọng run rẩy: “Nam, lưỡi anh… tôi ra mất! Đừng dừng!” Nam cảm nhận lồn cô, nóng bỏng và mềm mại, như nhung lụa bọc lửa, dâm thủy chảy vào miệng anh, làm chim anh giật mạnh, đầu chim rỉ nước, dục vọng như sóng thần, cảm giác nguy hiểm, với Leonor và Anant trên boong, làm tim anh đập dữ dội, khoái lạc như điện giật khắp cơ thể.
Anh đẩy cô tựa vào tường gỗ, nâng một chân cô lên, đùi nâu mịn run nhẹ, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy xuống sàn, lấp lánh dưới ánh đèn. Anh đâm chim vào, đầu chim tách môi lồn, siết chặt, nóng bỏng, sâu 15 cm, làm cô hét nhỏ: “Nam, ôi trời… sâu quá, anh xé tôi rồi!” Lồn cô co bóp dữ dội, như hút chặt chim anh, nước lồn phun ra, bắn lên tường, lấp lánh như ngọc, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen khoái lạc, môi đỏ mọng cắn chặt, má đỏ rực, móng tay cào vai anh, để lại vệt đỏ rướm máu. Nam chuyển động nhanh, mỗi cú thúc dồn dập, chim anh ra vào lồn cô, chạm sâu đến tử cung, làm tường rung mạnh, tiếng “cạch cạch” hòa lẫn tiếng sóng và tiếng máy trên boong. Anh cảm nhận lồn cô, như lửa bọc chim anh, mỗi cú đâm làm anh rên lớn, khoái lạc như điện giật, cảm giác chinh phục và nguy hiểm làm tim anh đập dữ dội: “Radhika, lồn em… nóng quá, anh nghiện em.” Anh bóp mông cô, vỗ mạnh, tiếng “bốp” vang lên, để lại dấu đỏ trên da nâu mịn, ánh mắt lấp lánh: “Em là của anh, dù Anant ở kia.”
Cô cong người, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ dài, ánh mắt lấp lánh, giọng run rẩy, ngắt quãng: “Nam, mạnh hơn… xé tôi ra, làm tôi quên Anant!” Anh đổi tư thế, để cô quỳ trên ghế da, mông tròn lấp lánh dâm thủy, lồn hồng hào hé mở, nước lồn chảy thành dòng, lấp lánh trên da trắng của ghế. Anh đâm từ phía sau, chim anh chạm sâu, lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun ra, bắn lên ghế, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, môi đỏ mọng hé mở, khuyên vàng rung mạnh: “Nam, tôi ra… ôi, sướng quá!” Anh đổi tư thế nữa, để cô ngồi lên bàn, hai chân quấn chặt hông anh, lồn nuốt chửng chim anh, hông cô lắc mạnh, nước lồn chảy xuống gỗ, lấp lánh như thủy tinh vỡ. Anh bóp vú cô, mút núm vú nâu đậm, lưỡi xoáy, làm cô hét: “Nam, tôi ra lần nữa!” Lồn cô phun nước mạnh, bắn lên ngực anh, má đỏ rực, mắt nâu nhắm chặt, tóc đen dính mồ hôi bết lên trán, môi đỏ mọng run rẩy, cơ thể run bần bật như lên cơn sốt.
Nam cảm nhận lồn cô, như hút chặt chim anh, mỗi cú thúc làm khoái lạc như sóng thần, tội lỗi vì Leonor và Jetsun Pema thoáng qua, nhưng dục vọng lấn át. Anh xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, mạnh như sóng vỡ, chảy tràn ra đùi nâu mịn, xuống sàn, lấp lánh như ngọc trai dưới ánh đèn. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, cảm giác khoái lạc như xé tan cơ thể, như bay lên vũ trụ, nhưng tiếng bước chân nặng nề trên boong, có lẽ của Anant, làm anh giật mình, tim đập loạn, nguy cơ bị phát hiện như lưỡi dao kề cổ.
Họ thở hổn hển, ô perform, ôm nhau, ánh mắt khóa chặt, mồ hôi lấp lánh trên da nâu mịn của Radhika, vú căng tròn phập phồng, lồn hồng hào ướt át, dâm thủy và tinh trùng chảy thành dòng. Anh lấy khăn tay từ túi vest, lau dâm thủy và tinh trùng trên đùi cô, cảm nhận da nâu mịn còn nóng, ánh mắt lấp lánh: “Radhika, không ai được biết. Quay lại, nhanh.” Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, chỉnh saree đỏ thắm, vuốt tóc đen óng, lau mồ hôi trên trán và ngực, đeo lại khuyên vàng, trở lại vẻ quý phái, nhưng ánh mắt nâu vẫn lấp lánh dục vọng: “Nam, tôi nghiện anh, dù biết là tội lỗi. Đừng quên tôi.” Anh ánh mắt sắc lạnh, gật đầu, tim đập mạnh, biết rằng bí mật này là lửa cháy.
Họ trở lại boong, Radhika cầm ly champagne, tay run nhẹ, Nam ánh mắt sắc lạnh, vest xộc xệch nhưng chỉnh nhanh. Leonor liếc qua, ánh mắt nâu sâu thẳm thoáng nghi ngờ, môi hồng mím chặt, móng tay bấu vào ly pha lê: “Nam, anh đi đâu lâu thế? Tôi lo đấy.” Giọng cô dịu, nhưng ánh mắt như dao, nghi ngờ nhẹ tái xuất. Anh cười, ánh mắt lấp lánh, vuốt tay cô: “Radhika chỉ khoang thuyền thôi. Thú vị lắm, em phải xem.” Anant, đang kể về Reliance, không nghi ngờ, cười lớn: “Nam, Mumbai thế nào, đủ làm anh quên không gian chưa?” Nam ánh mắt lấp lánh, nâng ly: “Mumbai là lửa, Anant. Tôi sẽ không quên.” Leonor ánh mắt nâu khóa vào anh, như lưỡi dao sắc, làm Nam biết rằng bí mật này, cùng với đứa con của Jetsun Pema, là ngọn lửa nguy hiểm, sẵn sàng thiêu rụi AstroViet, hôn nhân với Leonor, và tất cả những gì anh xây dựng.