Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 88: Đứa con ngoài giá thú
Ngày 10 tháng 1 năm 2034, sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc, nằm trên bãi biển phía tây đảo, rực rỡ dưới ánh nắng nhiệt đới. Tại trung tâm điều khiển, với tường kính nhìn ra bãi phóng, màn hình lớn hiển thị quỹ đạo, và hơn 200 kỹ sư AstroViet trong đồng phục xanh navy, sôi động như ngày phóng module đầu tiên. Nam, trong bộ vest xanh navy Hugo Boss ôm sát cơ thể săn chắc, đứng giữa trung tâm, ánh mắt sắc lạnh, kiểm tra dữ liệu trên tablet: ba module mới—nhà hàng quỹ đạo (25 tấn, với cửa sổ panoramic nhìn Trái Đất), phòng tập không trọng lực (18 tấn, trang bị máy chạy bộ và yoga 360 độ), và hệ thống tái chế nước (17 tấn, xử lý 95% chất thải)—sẽ được phóng bằng ba tên lửa Astro-2 từ bệ số 1, 2, và 3, hợp tác với Reliance Industries, NASA, và Boeing.
Nam ra lệnh qua bộ đàm, giọng trầm thấp: “Kiểm tra hệ thống lần cuối. Bệ 1, báo cáo.” Kỹ sư trưởng, Nguyễn Văn Hùng, đáp: “Bệ 1 sẵn sàng, module nhà hàng ổn định, nhiên liệu đầy.” Các bệ 2 và 3 cũng báo cáo tương tự. Màn hình hiển thị đồng hồ đếm ngược: 10 phút. Nam ánh mắt lấp lánh, nhớ lại module đầu tiên và giấc mơ khách sạn vũ trụ đón khách năm 2038. Công chúa Leonor, đang ở Madrid dự lễ kỷ niệm 500 năm hoàng gia Tây Ban Nha, gọi video qua màn hình lớn, váy lụa đỏ ôm sát, tóc vàng óng lấp lánh, ánh mắt nâu rạng rỡ: “Nam, em đang xem trực tiếp tại cung điện. Anh sẽ làm được, em tin anh!” Anh ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: “Leonor, đây là vì em và AstroViet. Chờ ảnh quỹ đạo nhé.” Cô cười, ánh mắt dịu dàng, nhưng thoáng nghi ngờ từ New York và Mumbai, làm tim anh khẽ run.
Đồng hồ đếm ngược chạm 0, ba tên lửa Astro-2 đồng loạt rời bệ, lửa phun rực rỡ như ba ngọn núi lửa, tiếng gầm vang dội làm kính trung tâm rung nhẹ. Màn hình theo dõi quỹ đạo, tốc độ Mach 25, độ cao 200 km. Sau 18 phút, các module được thả vào quỹ đạo thấp 400 km, tự động kết nối với module đầu tiên bằng hệ thống khóa từ tính, tạo cụm bốn module đầu tiên của khách sạn vũ trụ. Ba Astro-2 hạ cánh an toàn trên bãi đáp cách bệ phóng 10 km, cánh quạt gầm vang. Trung tâm điều khiển vỡ òa, kỹ sư ôm nhau, tiếng vỗ tay vang dội. Hùng hét: “Module ổn định! Kết nối hoàn hảo!” Nam ánh mắt lấp lánh, gửi ảnh quỹ đạo cho Leonor—bốn module lấp lánh trên nền Trái Đất xanh lam. Cô nhắn lại: “Nam, anh là thiên tài! Yêu anh!” Anh cười, nhưng bí mật về Jetsun Pema và Dorji làm tim anh nặng trĩu.
Nam bước ra bãi phóng, ánh nắng chiếu lên vest xanh navy, phát biểu trước truyền thông quốc tế, ánh mắt sắc lạnh, giọng mạnh mẽ: “Ba module mới là bước tiến lớn cho khách sạn vũ trụ của AstroViet, dự kiến đón khách năm 2038 với 50 phòng, nhà hàng, và phòng tập. Cảm ơn Reliance, NASA, Boeing, và đội ngũ 5,000 người đã làm việc không ngừng.” Truyền thông vỗ tay, máy quay chớp sáng, nhưng không có Leonor bên cạnh, Nam cảm nhận sự trống vắng. Anh nhìn biển Phú Quốc, ánh mắt sắc lạnh, biết rằng chiến thắng này đi kèm nguy cơ từ bí mật đang lớn dần với Jetsun Pema.
Ngày 12 tháng 1, nhân lúc Leonor ở Tây Ban Nha, Nam bí mật đón Jetsun Pema và Dorji tại sân bay quốc tế Phú Quốc. Anh đứng ở cổng VIP, vest đen Armani, ánh mắt sắc lạnh, tim đập mạnh khi thấy Jetsun bước ra từ máy bay riêng của AstroViet. Jetsun, 43 tuổi, mặc áo dài trắng lụa Việt Nam, thêu hoa sen tinh tế, tóc đen óng xõa xuống vai, mắt nâu sâu thẳm lo âu, da trắng ngọc trai ánh lên dưới nắng, ôm Dorji, 1 tháng tuổi, mắt nâu giống Nam, da trắng mịn, ngủ ngoan trong chăn lụa xanh lam, đính huy hiệu hoàng gia Bhutan. Cô ánh mắt lấp lánh, môi hồng mọng cong nhẹ, giọng run rẩy: “Nam, em đến rồi. Cảm ơn anh… em không biết phải làm gì nếu không có anh.” Anh ôm nhẹ cô, cảm nhận hương hoa nhài thoảng nhẹ, vú căng tròn chạm ngực anh qua lụa, làm chim anh khẽ động: “Jetsun, em và Dorji an toàn rồi. Anh sẽ chăm sóc hai mẹ con.”
Anh dẫn họ lên Bentley Bentayga đen, nội thất da kem, kính chống đạn. Trên đường đến biệt thự tại Bãi Dài, cách resort JW Marriott 5 km, Nam nhìn Dorji ngủ, ánh mắt lấp lánh, cảm giác làm cha làm tim anh ấm áp, nhưng tội lỗi với Leonor như dao cứa. Jetsun vuốt tóc Dorji, ánh mắt lấp lánh, kể: “Nam, Jigme đuổi em khỏi cung điện ngay sau khi em sinh. Anh ấy biết Dorji không phải con anh ấy, nhưng chưa công khai. Em sợ anh ấy sẽ làm gì đó…” Nam nắm tay cô, ánh mắt sắc lạnh: “Jetsun, anh sẽ bảo vệ em. Ở đây, không ai làm hại được mẹ con em.” Cô gật đầu, ánh mắt dịu đi, nhưng lo âu vẫn lấp ló, như ngọn lửa nhỏ.
Biệt thự tại Bãi Dài là kiệt tác kiến trúc, ba tầng, tường kính nhìn ra biển xanh ngọc, mái ngói đỏ, hồ bơi vô cực dài 20 mét, vườn nhiệt đới với phong lan và cọ, an ninh 24/7 với camera và vệ sĩ AstroViet. Nội thất gỗ mun, lụa trắng, tranh sơn dầu Việt Nam, và đèn chùm pha lê Swarovski. Nam dẫn Jetsun vào phòng khách, ánh mắt lấp lánh, chỉ căn phòng chính: “Đây là nhà của em và Dorji. Phòng bé có nôi lụa, máy theo dõi, và cửa sổ nhìn vườn.” Jetsun bước vào phòng Dorji, ánh mắt lấp lánh, vuốt nôi lụa xanh, thấy đồ chơi bạc và bình sữa pha sẵn: “Nam, anh chu đáo quá. Dorji sẽ hạnh phúc ở đây.” Anh sắp xếp y tá riêng, đầu bếp dinh dưỡng, và xe riêng cho Jetsun, ánh mắt sắc lạnh: “Em cần gì, cứ nói. Anh muốn em và Dorji thoải mái.” Cô ôm anh, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng: “Nam, anh là ân nhân của em… và hơn thế.” Anh cảm nhận vú cô qua lụa, dục vọng bùng cháy, nhưng ánh mắt Dorji, dù đang ngủ, làm anh khựng lại, tội lỗi xen lẫn trách nhiệm.
Chiều hôm đó, trong phòng khách biệt thự, ánh nắng xuyên qua kính, chiếu lên thảm lụa trắng và sofa da kem. Nam ngồi trên thảm, chơi với Dorji, bé nằm trên chăn lụa xanh, mặc áo cotton trắng, mắt nâu lấp lánh, tay nhỏ xíu nắm ngón tay Nam, cười khanh khách khi anh rung chuông bạc khắc hoa văn Bhutan. Nam ánh mắt lấp lánh, nhấc Dorji lên, hôn má bé, cảm nhận da trắng mịn và mùi sữa thoảng nhẹ: “Dorji, con là niềm vui của bố.” Bé cười, mắt nâu giống Nam lấp lánh, vung tay đập chuông, làm Nam cười lớn, tim ấm áp, nhưng hình ảnh Leonor thoáng qua, như lưỡi dao sắc. Jetsun, mặc váy lụa xanh nhạt bó sát, tóc đen óng xõa xuống lưng, ánh mắt lấp lánh, ngồi trên sofa, nhìn Nam và Dorji: “Nam, anh dịu dàng với Dorji thế này. Anh là người cha tuyệt vời.”
Nam ánh mắt lấp lánh, đặt Dorji xuống chăn, bò đến gần Jetsun, tay vuốt đùi cô qua lụa, cảm nhận da trắng ngọc trai mịn màng, sàm sỡ hông tròn, thì thầm: “Jetsun, nhìn em thế này, anh không cưỡng nổi. Em đẹp hơn cả đêm ở The Ritz.” Cô đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh, má hồng rực, liếc Dorji: “Nam, Dorji đang thức… anh hư quá! Nếu ai đó thấy…” Nhưng ánh mắt nâu sâu thẳm lấp lánh dục vọng, môi hồng mọng cong nhẹ, móng tay sơn đỏ bấu vào sofa, cho thấy cô khao khát. Anh ánh mắt lấp lánh, kéo cô xuống thảm, hôn mãnh liệt, môi chạm môi, lưỡi quấn chặt, hương hoa nhài làm chim anh cứng lên, căng tức trong quần, đầu chim đỏ rực chạm vào khóa kéo, mạch máu nổi rõ, rỉ nước trước. Cô rên nhỏ, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, móng tay cào vai anh qua áo: “Nam, Dorji… anh không sợ sao? Em… em muốn anh, nhưng…” Anh ánh mắt lấp lánh, thì thầm: “Dorji không hiểu đâu. Anh muốn em, ngay bây giờ, để em biết anh cần em.”
Anh kéo khóa váy, lụa xanh nhạt trượt xuống sàn, để lộ cơ thể trắng ngọc trai lấp lánh, vú căng tròn nảy lên, núm vú hồng đậm dựng đứng, bụng phẳng lì với vết mờ sau sinh, lồn đen mịn ướt át, lông lấp lánh dâm thủy, tỏa hương gợi dục. Jetsun quỳ trên thảm, ánh mắt lấp lánh, môi hồng mọng run rẩy, móng tay bấu vào tay anh: “Nam, lấy em đi… nhưng nhẹ thôi, vì Dorji.” Anh cởi vest, xé áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh, cởi quần, chim anh bật ra, to và dài, đỏ rực, đầu chim bóng loáng, căng cứng như muốn nổ tung. Anh ánh mắt lấp lánh, cảm giác dục vọng như sóng thần, khoái lạc như điện giật: “Jetsun, lồn em là của anh, dù Dorji ở đây.”
Anh hôn cổ cô, liếm da trắng ngọc trai, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ mờ, tay vuốt tóc đen óng, kéo nhẹ, làm cô ngửa đầu, rên nhỏ. Anh bóp vú, núm vú hồng đậm cứng như đá, mút mạnh, lưỡi xoáy, răng cắn nhẹ, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh: “Nam, vú em… anh làm em sướng!” Mắt nâu sâu thẳm lấp lánh khoái lạc, môi hồng mọng hé mở, má đỏ rực, tóc đen rối bời, mồ hôi lấp lánh trên trán và ngực. Anh cúi xuống, liếm lồn, lưỡi tách môi lồn hồng hào, mút dâm thủy ngọt ngào, xoáy sâu vào điểm nhạy, ngón tay vuốt lông lồn, làm cô run rẩy, móng tay cào thảm, để lại vệt xước: “Nam, lưỡi anh… em ra mất!” Nam cảm nhận lồn cô, nóng bỏng và mềm mại, như nhung lụa, dâm thủy chảy vào miệng anh, làm chim anh giật mạnh, dục vọng như lửa thiêu đốt, khoái lạc ngập tràn.
Dorji nằm trên chăn, cách 2 mét, mắt nâu lấp lánh, cười khanh khách, vung tay đập chuông bạc, nhìn mẹ và Nam nhưng không nhận thức. Nam ánh mắt lấp lánh, kéo Jetsun tựa vào sofa, nâng một chân cô lên, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy xuống đùi trắng ngọc trai, lấp lánh dưới ánh nắng xuyên kính. Anh đâm chim vào, đầu chim tách lồn, siết chặt, nóng bỏng, làm cô hét nhỏ: “Nam, sâu quá… anh xé em rồi!” Lồn cô co bóp dữ dội, nước lồn phun ra, lấp lánh trên thảm, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen khoái lạc, môi hồng mọng cắn chặt, má đỏ rực, móng tay cào vai anh, để lại vệt đỏ. Nam chuyển động nhanh, mỗi cú thúc dồn dập, chim anh ra vào lồn cô, chạm sâu, làm sofa rung mạnh, tiếng “cạch cạch” hòa lẫn tiếng chuông bạc của Dorji. Anh cảm nhận lồn cô, như lửa bọc chim anh, mỗi cú đâm làm anh rên lớn, khoái lạc như điện giật, cảm giác nguy hiểm với Dorji hiện diện làm tim anh đập dữ dội: “Jetsun, lồn em… nóng quá, anh nghiện em.” Anh bóp mông cô, vỗ mạnh, để lại dấu đỏ, ánh mắt lấp lánh: “Em là của anh, dù Leonor ở đâu.”
Cô cong người, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ dài, ánh mắt lấp lánh, giọng run rẩy: “Nam, mạnh hơn… em muốn anh xé em ra!” Anh đổi tư thế, để cô quỳ trên thảm, mông tròn lấp lánh dâm thủy, lồn hồng hào hé mở. Anh đâm từ phía sau, chim anh chạm sâu, lồn cô co bóp, nước lồn phun ra, chảy xuống thảm, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, môi hồng mọng hé mở: “Nam, em ra!” Anh đổi tư thế nữa, để cô ngồi lên sofa, chân quấn quanh hông anh, lồn nuốt chửng chim anh, nước lồn chảy thành dòng, lấp lánh trên da kem. “Nam, em ra lần nữa!” cô hét, lồn phun nước mạnh, má đỏ rực, mắt nâu nhắm chặt, tóc đen dính mồ hôi bết lên trán, môi hồng mọng run rẩy, vú căng tròn phập phồng. Nam xuất tinh, tinh trùng nóng bỏng bắn ngập lồn cô, chảy tràn ra đùi, xuống thảm, lấp lánh như ngọc trai. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, cảm giác khoái lạc như xé tan cơ thể, như bay lên vũ trụ, nhưng nguy cơ Leonor trở về làm anh giật mình.
Họ thở hổn hển, ôm nhau, ánh mắt khóa chặt, mồ hôi lấp lánh trên da trắng ngọc trai của Jetsun, vú căng tròn phập phồng, lồn hồng hào ướt át. Dorji vẫn cười, mắt nâu lấp lánh, vung chuông, không nhận thức. Jetsun lau mồ hôi, chỉnh váy lụa xanh nhạt, ánh mắt lấp lánh, giọng dịu dàng: “Nam, em yêu anh… nhưng em sợ. Nếu Leonor biết, hoặc Jigme công khai…” Anh hôn cô, ánh mắt lấp lánh, tim đập mạnh: “Jetsun, anh sẽ bảo vệ em và Dorji. Không ai làm hại được hai người.” Cô gật đầu, ánh mắt dịu đi, nhưng lo âu vẫn lấp ló, như ngọn lửa chờ bùng cháy.
Ngày 15 tháng 1, tại văn phòng AstroViet ở Phú Quốc, một tòa nhà kính ba tầng nhìn ra biển, Nam triệu tập ban lãnh đạo trong phòng họp lớn, bàn gỗ mun, màn hình 4K hiển thị mô hình khách sạn vũ trụ. Anh đứng đầu bàn, vest đen Armani, ánh mắt sắc lạnh, giọng mạnh mẽ: “AstroViet cần lãnh đạo mới để đảm bảo khách sạn vũ trụ đạt tiêu chuẩn bền vững toàn cầu. Tôi bổ nhiệm Jetsun Pema, cựu nữ hoàng Bhutan, làm giám đốc phụ trách phát triển bền vững. Cô ấy sẽ giám sát tái chế tài nguyên, giảm khí thải, và cộng đồng địa phương, dựa trên kinh nghiệm quản lý các dự án môi trường ở Bhutan.” Jetsun, mặc váy công sở xanh đậm Chanel, ôm sát cơ thể, tóc đen óng buộc cao, ánh mắt lấp lánh, đứng lên, giọng dịu dàng nhưng tự tin: “Cảm ơn Nam và AstroViet. Bhutan đã dạy tôi giá trị của bền vững, và tôi cam kết áp dụng vào khách sạn vũ trụ, từ tái chế nước đến năng lượng mặt trời.” Đội ngũ, gồm 20 giám đốc và kỹ sư trưởng, vỗ tay, không ai biết về mối quan hệ nhục dục hay Dorji.
Nam ánh mắt lấp lánh, nhìn Jetsun, nhớ lại lồn cô siết chặt chim anh trên thảm, vú căng tròn phập phồng, nhưng giữ vẻ chuyên nghiệp. Kỹ sư trưởng Hùng hỏi: “Cô Pema, kế hoạch cụ thể là gì?” Jetsun trả lời, ánh mắt lấp lánh: “Chúng ta sẽ tăng tỷ lệ tái chế nước lên 98%, sử dụng pin mặt trời trên module, và hợp tác với ngư dân Phú Quốc để bảo vệ biển.” Một giám đốc marketing, Trần Mai Anh, gật đầu: “Hình ảnh bền vững sẽ thu hút khách VIP toàn cầu.” Nam ánh mắt lấp lánh, bổ sung: “Jetsun sẽ làm việc trực tiếp với tôi, báo cáo hàng tuần. Cô ấy là tài sản quý của AstroViet.” Đội ngũ gật đầu, không nghi ngờ, nhưng ánh mắt Jetsun, thoáng lo âu khi nhìn Nam, cho thấy cô sợ bí mật bị lộ.
Sau cuộc họp, Nam dẫn Jetsun vào văn phòng riêng, cửa kính nhìn ra biển, bàn gỗ mun bày mô hình Astro-2. Anh khóa cửa, ánh mắt lấp lánh, kéo cô sát vào, tay vuốt hông qua váy: “Jetsun, em tuyệt vời hôm nay. Anh tự hào khi em đứng đó.” Cô đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh, má hồng rực, móng tay bấu vào tay anh: “Nam, anh cho em cơ hội này… em không biết nói gì. Nhưng làm việc gần anh, em sợ. Nếu Leonor phát hiện, hoặc Jigme công khai về Dorji…” Anh hôn cô, ánh mắt sắc lạnh, giọng quyết đoán: “Jetsun, em xứng đáng với vai trò này. Anh sẽ giữ bí mật, và em sẽ tỏa sáng ở AstroViet. Dorji sẽ lớn lên an toàn, và em sẽ là phần quan trọng của giấc mơ vũ trụ.” Cô gật đầu, ánh mắt dịu đi, nhưng cả hai biết rằng Jetsun làm việc tại AstroViet, sống tại Phú Quốc, là lưỡi dao sắc, sẵn sàng cắt đứt hôn nhân với Leonor và đế chế AstroViet. Nam ánh mắt lấp lánh, ôm cô, cảm nhận vú căng tròn qua váy, dục vọng bùng cháy, nhưng tiếng điện thoại báo tin Leonor sắp về làm anh giật mình, nguy cơ ngày càng gần.