Dục Vọng và Vinh Quang - Chương 94: Chăm vợ
Ngày 10 tháng 6 năm 2034, sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc rực rỡ dưới nắng nhiệt đới, sóng biển xanh ngọc vỗ nhẹ, cờ AstroViet và ASEAN tung bay. Trung tâm điều khiển sôi động, hàng trăm kỹ sư và nhân viên tụ tập trước màn hình lớn, hồi hộp chờ tin từ Jakarta. Nam, trong bộ vest trắng ôm sát cơ thể săn chắc, đứng giữa trung tâm, ánh mắt sắc lạnh, tay nắm chặt điện thoại. Một email từ trụ sở ASEAN hiện lên: “AstroViet trúng thầu dự án trạm không gian ASEAN trị giá 10 tỷ USD, vượt qua SpaceX, Blue Origin, và ISRO.” Hợp đồng chi tiết bao gồm thiết kế và phóng 5 module (nghiên cứu khoa học, năng lượng mặt trời, hệ thống sinh thái, trung tâm điều khiển, và khu phi hành đoàn), sử dụng tên lửa Astro-2 từ Phú Quốc, với lộ trình hoàn thành vào năm 2040. AstroViet sẽ đào tạo 20 phi hành gia ASEAN, xây dựng trung tâm mô phỏng tại Phú Quốc, và cam kết giảm chi phí 20% so với SpaceX.
Phòng điều khiển vỡ òa, tiếng vỗ tay vang dội, kỹ sư trưởng hét lên: “Chúng ta thắng rồi! AstroViet là số một châu Á!” Một kỹ sư trẻ ôm đồng nghiệp, mắt lấp lánh: “Từ Phú Quốc đến quỹ đạo, chúng ta làm được!” Nam ánh mắt lấp lánh, nâng ly champagne, giọng trầm thấp, vang vọng: “Cảm ơn đội ngũ AstroViet. Đây không chỉ là chiến thắng của chúng ta, mà là của Việt Nam, của ASEAN, của giấc mơ chinh phục vũ trụ!” Anh nghĩ về hành trình từ AstroPod, khách sạn vũ trụ, đến hợp đồng lịch sử này, cảm giác tự hào xen lẫn áp lực, biết rằng bí mật về Jetsun và Selvi có thể phá hủy tất cả.
Nam bước vào văn phòng riêng, ánh mắt sắc lạnh, gọi video cho công chúa Leonor, đang nghỉ dưỡng tại cung điện Zarzuela, Madrid. Cô xuất hiện trên màn hình, trong phòng khách lụa trắng, váy lụa vàng bó sát, tóc vàng óng buộc cao, mắt nâu dịu dàng lấp lánh, bụng bầu 4 tháng hơi lộ, vú căng tròn nổi bật, môi hồng mọng cong nhẹ. “Nam!” cô reo lên, ánh mắt lấp lánh, giọng ngọt ngào: “Em vừa nghe tin từ trợ lý! AstroViet trúng thầu ASEAN! Anh làm được rồi!” Nam ánh mắt lấp lánh, cười nhẹ, tim rung động trước nụ cười của cô: “Leonor, anh biết em sẽ là người đầu tiên anh muốn chia sẻ. Đây là bước tiến lớn, vì em và con.” Cô vuốt bụng, ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng: “Nam, em tự hào về anh. Con chúng ta sẽ lớn lên trong thời đại anh dẫn dắt vũ trụ. Anh là người hùng của em.” Nam ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp: “Leonor, em và con là lý do anh chiến đấu. Anh sẽ sớm đến với em.” Cô cười, ánh mắt dịu dàng: “Em chờ anh, Nam. Yêu anh.”
Jetsun Pema, giám đốc phát triển bền vững, gửi email chúc mừng, đề xuất vật liệu tái chế cho module sinh thái, kèm kế hoạch chi tiết. Nam trả lời, ánh mắt lấp lánh, nhớ lồn cô nóng bỏng và sữa ngọt ngào: “Jetsun, ý tưởng xuất sắc. Gặp em sau.” Anh giấu Dorji và Jetsun khỏi mọi người, biết rằng chiến thắng này làm bí mật của mình càng nguy hiểm, đặc biệt khi Leonor mang thai.
Chiều cùng ngày, Nam ngồi trong văn phòng, ánh nắng Phú Quốc chiếu qua kính, khi điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Leonor: “Nam, em vẫn không tin được AstroViet trúng thầu! Anh là ngôi sao sáng nhất của em. Em gửi anh món quà đặc biệt, vì anh và con.” Một ảnh siêu âm kèm theo, độ phân giải cao, hiện rõ hình hài đứa bé 4 tháng: đầu nhỏ tròn, trái tim tí hon đập đều, hai tay bé xíu vươn ra như muốn chạm anh, chân nhỏ cong nhẹ. Leonor nhắn tiếp: “Bác sĩ nói con khỏe mạnh, Nam. Em thấy con giống anh, mạnh mẽ và lấp lánh. Em nhớ anh quá. Đến với em và con, được không?” Một tin nhắn nữa: “Em để ảnh siêu âm trên bàn ngủ, cạnh giường. Em muốn anh thấy nó khi đến.”
Nam ánh mắt lấp lánh, phóng to ảnh siêu âm trên màn hình, nhìn trái tim bé nhỏ đập, cảm giác làm cha trỗi dậy mãnh liệt. Anh chạm màn hình, như muốn vuốt đầu đứa bé, tim rung động. Anh nhớ nụ cười của Leonor, ánh mắt nâu lấp lánh, và quyết định: “Mình phải đến với cô ấy.” Anh trả lời: “Leonor, anh hạnh phúc đến nghẹt thở. Con chúng ta đẹp như em. Anh sẽ đến ngay, để ôm em và con. Yêu em mãi mãi.” Anh gửi thêm biểu tượng trái tim, ánh mắt lấp lánh, cảm giác tình yêu như sóng biển.
Nam triệu tập đội ngũ, giao Jetsun giám sát kế hoạch sơ bộ cho trạm ASEAN, và kỹ sư trưởng quản lý thi công nội thất khách sạn vũ trụ. Anh lên Gulfstream G800 từ Phú Quốc, bay 14 giờ đến Madrid, mang theo một bó hồng đỏ thắm và chiếc nhẫn vàng đính ngọc trai, món quà bất ngờ cho Leonor. Trong bộ áo sơ mi trắng, vest xanh navy, ánh mắt sắc lạnh, anh xem lại ảnh siêu âm trên điện thoại, tưởng tượng đứa bé lớn lên, gọi anh là cha.Anh thì thầm: “Leonor, anh sẽ làm tất cả để bảo vệ em.”
Máy bay hạ cánh tại sân bay Adolfo Suárez Madrid–Barajas lúc hoàng hôn, ánh nắng cam phủ lên thành phố. Một đoàn xe Rolls-Royce đưa anh đến cung điện Zarzuela, khu vườn hoa hồng nở rộ, hương hoa thoảng nhẹ. Leonor chờ dưới cổng vòm, váy lụa trắng bó sát, tóc vàng óng buộc cao, mắt nâu lấp lánh như sao, da trắng ngọc trai ánh lên, bụng bầu 4 tháng cong nhẹ, vú căng tròn nổi bật qua lụa, môi hồng mọng cong nhẹ, hương Chanel No.5 quyến rũ. Cô chạy đến, ôm anh, ánh mắt lấp lánh, giọng run rẩy: “Nam, anh đây rồi! Em đếm từng phút để thấy anh!” Anh ôm chặt cô, ánh mắt lấp lánh, tay vuốt lưng cô, cảm nhận cơ thể mềm mại, vú căng tròn chạm ngực anh, bụng bầu áp vào anh: “Leonor, em là ánh sáng của anh. Anh nhớ em đến phát điên.” Anh trao bó hồng, đeo nhẫn ngọc trai vào tay cô, ánh mắt lấp lánh: “Cho em, vì tình yêu của chúng ta.” Cô ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, hôn môi anh: “Nam, anh làm em hạnh phúc nhất thế gian.”
Họ nắm tay, đi qua vườn hoa, ánh trăng bắt đầu lấp lánh. Leonor chỉ vào bụng, ánh mắt lấp lánh: “Con biết anh đến, Nam. Nó vừa đạp nhẹ.” Anh quỳ xuống, hôn bụng cô, thì thầm: “Con yêu, bố ở đây rồi.” Cô vuốt tóc anh, ánh mắt dịu dàng, tình yêu lãng mạn bao trùm, nhưng Nam biết bí mật của mình là ngọn lửa nguy hiểm.
Họ ăn tối trong sảnh hoàng gia, ánh nến lấp lánh, bàn tiệc bày món jamón ibérico, paella tôm hùm, và rượu Rioja đỏ thắm. Leonor ánh mắt lấp lánh, nắm tay anh, móng tay sơn hồng bấu nhẹ, giọng ngọt ngào: “Nam, em tưởng tượng con chúng ta lớn lên, bay trên Astro-2, như anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, vuốt bụng cô, cảm nhận đường cong thai kỳ: “Leonor, con sẽ là ngôi sao sáng nhất, như mẹ nó.” Cô cười, ánh mắt dịu dàng, nghi ngờ từ trước tan biến, nhưng Nam cảm giác tội lỗi dâng trào, nhớ lồn Jetsun và Selvi. Anh nâng ly, ánh mắt lấp lánh: “Vì em, vì con, vì tình yêu của chúng ta.” Cô chạm ly, ánh mắt lấp lánh: “Vì anh, Nam, mãi mãi.”
Sau bữa tối, họ bước vào phòng ngủ hoàng gia, giường lụa trắng phủ cánh hoa hồng đỏ, cửa sổ lớn nhìn ra vườn, ánh trăng chiếu sáng, rèm lụa phất phơ, hương hoa hồng thoảng nhẹ. Trên bàn ngủ, ảnh siêu âm nằm cạnh khung bạc, trái tim đứa bé như nhắc nhở Nam về tình yêu và trách nhiệm. Leonor ánh mắt lấp lánh, má đỏ bừng, đứng trước giường, kéo khóa váy, lụa trắng trượt xuống sàn, để lộ cơ thể trắng ngọc trai lấp lánh, vú căng tròn nảy nhẹ, núm vú hồng nhạt dựng đứng, bụng bầu 4 tháng cong nhẹ, lồn đen mịn ướt át, lông lấp lánh dâm thủy, đùi thon dài run rẩy, móng tay sơn hồng lấp lánh. Cô bước đến, ôm anh, ánh mắt lấp lánh, môi hồng mọng run rẩy, giọng ngọt ngào: “Nam, em muốn anh, ngay tại đây, dưới ánh trăng, bên con chúng ta. Lấy em đi, để em cảm nhận tình yêu của anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, dục vọng bùng cháy, tình yêu lãng mạn như sóng thần, cởi áo sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi, sẹo mờ trên vai lấp lánh, cởi quần, chim anh bật ra, to và dài, đỏ rực, đầu chim bóng loáng, mạch máu nổi rõ, căng cứng như muốn nổ tung, rỉ giọt nước trong suốt. Anh kéo cô sát vào, ánh mắt lấp lánh, giọng trầm thấp: “Leonor, em là cả vũ trụ của anh. Lồn em là thiên đường, và anh sẽ làm em sướng đến quên cả thế gian.”
Anh hôn cô, môi chạm môi, lưỡi quấn chặt, hơi thở hòa quyện, hương Chanel No.5 làm anh ngây dại. Anh hôn sâu, lưỡi khám phá miệng cô, tay bóp vú, ngón tay xoáy núm vú, làm cô rên lớn, giọng vang trong phòng: “Nam, vú em… anh làm em điên rồi!” Mắt nâu lấp lánh khoái lạc, môi hồng mọng hé mở, má đỏ rực, tóc vàng óng rối bời, mồ hôi lấp lánh trên trán, vú căng tròn phập phồng. Anh hôn cổ cô, liếm da trắng ngọc trai, cắn nhẹ, để lại dấu đỏ mờ, tay lùa xuống lồn, ngón tay tách môi lồn hồng hào, xoa hột le, làm dâm thủy chảy thành dòng, lấp lánh trên đùi. Cô cong người, móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ, giọng run rẩy: “Nam, ngón tay anh… em không chịu nổi! Yêu anh quá!” Anh quỳ xuống, hôn bụng bầu, thì thầm: “Con yêu, bố mẹ yêu con.” Rồi anh liếm lồn, lưỡi xoáy sâu, mút dâm thủy ngọt ngào, hột le sưng mọng, lưỡi quấn chặt, làm cô hét nhỏ, chân run rẩy, tay bấu tóc anh: “Nam, lưỡi anh… em ra mất!” Dâm thủy phun ra, lấp lánh trên sàn gỗ, ánh mắt lấp lánh đau đớn xen khoái lạc, má đỏ rực, vú căng tròn nảy nhẹ.
Anh đứng dậy, đẩy cô tựa vào giường, nâng một chân cô lên vai, lồn hồng hào hé mở, dâm thủy chảy xuống lụa, lấp lánh dưới ánh trăng. Anh đâm chim vào, đầu chim tách lồn, siết chặt, nóng bỏng, lồn cô co bóp dữ dội, làm cô hét lớn: “Nam, sâu quá… anh xé em rồi!” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô, thì thầm: “Leonor, anh yêu em, yêu lồn em.” Anh thúc dồn dập, mỗi cú đâm làm lồn cô phun nước, tiếng “nhẹp nhẹp” hòa lẫn tiếng rên, giường rung nhẹ, cánh hoa hồng rơi lấp lánh. Anh bóp vú, mút núm vú, lưỡi xoáy, làm cô cong người, ánh mắt lấp lánh, môi hồng mọng cắn chặt: “Nam, mạnh hơn… em muốn anh sâu hơn!” Anh đổi tư thế, để cô quỳ trên giường, mông tròn lấp lánh dâm thủy, lồn hồng hào hé mở, anh đâm từ phía sau, chim ra vào, lồn cô phun nước, chảy xuống lụa, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực: “Nam, em ra!” Anh đổi tư thế nữa, để cô nằm ngửa, chân quấn quanh hông anh, lồn nuốt chim anh, nước lồn chảy thành dòng, lấp lánh dưới ánh đèn, vú căng tròn nảy lên mỗi cú thúc. Anh hôn cô, lưỡi quấn chặt, thì thầm: “Leonor, em là vợ anh, mãi mãi.” Cô ánh mắt lấp lánh, giọng run: “Nam, em ra lần nữa!” Móng tay cào lưng anh, để lại vệt đỏ, bụng bầu lấp lánh mồ hôi. Anh xuất tinh, tinh trùng bắn ngập lồn, tràn ra, chảy xuống lụa, lấp lánh như ngọc trai. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, khoái lạc như xé tan cơ thể: “Leonor, em làm anh điên, anh yêu em!”
Họ thở hổn hển, ôm nhau, ánh mắt khóa chặt, mồ hôi lấp lánh trên da trắng ngọc trai của Leonor, vú căng tròn phập phồng, bụng bầu cong nhẹ, tóc vàng óng ướt bết lên trán. Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt ngực anh, giọng dịu dàng: “Nam, em chưa bao giờ sướng như vậy. Anh là tình yêu của em, là cha của con em.” Anh hôn trán cô, ánh mắt lấp lánh, tay vuốt bụng bầu: “Leonor, em và con là cả thế giới của anh.” Nhưng hình ảnh Jetsun, Dorji, và Selvi làm anh căng thẳng, biết rằng dục vọng và bí mật là lưỡi dao sắc.
Sáng hôm sau, ánh nắng Madrid xuyên qua rèm lụa, chiếu lên giường lụa trắng, cánh hoa hồng vương vãi. Nam đang ngủ, mơ về Leonor và đứa bé, thì cảm giác khoái lạc mãnh liệt đánh thức. Anh mở mắt, ánh mắt lấp lánh, thấy Leonor quỳ giữa chân anh, váy ngủ lụa trắng trượt xuống vai, tóc vàng óng xõa xuống, mắt nâu lấp lánh dục vọng xen tình yêu, môi hồng mọng nuốt chim anh, lưỡi xoáy đầu chim, mút mạnh, tay vuốt mạch máu nổi rõ, ngón tay xoa tinh hoàn, làm nước miếng lấp lánh trên chim. Cô ánh mắt lấp lánh, môi siết chặt, lưỡi quấn đầu chim, mút sâu, làm chim anh chạm họng cô, nước miếng chảy xuống, lấp lánh trên đùi anh. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, tay bấu ga giường, giọng khàn: “Leonor, em… làm anh tỉnh kiểu này à? Em hư quá, nhưng anh yêu em!” Cô ánh mắt lấp lánh, môi rời chim, mút nhẹ đầu chim, lưỡi liếm giọt nước rỉ ra, giọng ngọt ngào: “Nam, em muốn anh bắt đầu ngày mới thật sướng. Chim anh… em yêu nó, như yêu anh.” Cô tiếp tục bú, lưỡi quấn chặt, môi siết đầu chim, tay vuốt nhanh, làm chim anh căng cứng, đỏ rực, mạch máu nổi rõ, sẵn sàng nổ tung. Anh cong người, ánh mắt lấp lánh, khoái lạc như điện giật: “Leonor, miệng em… anh không chịu nổi! Yêu em quá!” Cô ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực, vú căng tròn nảy nhẹ qua lụa, bụng bầu lấp lánh mồ hôi, nước miếng chảy xuống, lấp lánh trên sàn.
Anh kéo cô lên, ánh mắt lấp lánh, hôn mãnh liệt, lưỡi quấn chặt, tay xé váy ngủ, để lộ lồn hồng hào ướt át, lông lấp lánh dâm thủy, bụng bầu cong nhẹ, vú căng tròn phập phồng. Anh đẩy cô tựa vào đầu giường, nâng chân cô, lồn hé mở, dâm thủy chảy xuống lụa. Anh đâm chim vào, lồn cô siết chặt, nóng bỏng, làm cô hét nhỏ: “Nam, sáng sớm mà mạnh thế! Anh làm em sướng chết!” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn cổ cô, thì thầm: “Leonor, anh muốn em mỗi sáng, mỗi đêm.” Anh thúc dồn dập, lồn cô phun nước, lấp lánh trên ga, tiếng “nhẹp nhẹp” vang lên, ánh mắt lấp lánh, má đỏ rực: “Nam, em ra!” Anh đổi tư thế, để cô ngồi lên anh, lồn nuốt chim, nước lồn chảy thành dòng, vú căng tròn nảy lên, bụng bầu lấp lánh mồ hôi. Anh bóp vú, mút núm vú, làm cô cong người: “Nam, vú em… em ra lần nữa!” Anh đổi tư thế nữa, để cô nằm nghiêng, đâm từ phía sau, lồn cô phun nước, ánh mắt lấp lánh, tóc vàng óng ướt bết lên trán: “Nam, em ra lần ba!” Anh xuất tinh, tinh trùng bắn ngập lồn, tràn ra, chảy xuống ga, lấp lánh. Anh rên lớn, ánh mắt lấp lánh, khoái lạc như sóng thần, cảm giác như bay giữa các vì sao: “Leonor, em là thiên đường, là tình yêu của anh.”
Họ thở hổn hển, ôm nhau, ánh mắt khóa chặt, ánh nắng chiếu lên da trắng ngọc trai của Leonor, bụng bầu lấp lánh mồ hôi, vú căng tròn phập phồng, tóc vàng óng rối bời. Cô ánh mắt lấp lánh, vuốt ngực anh, giọng dịu dàng: “Nam, ở lại với em và con, được không? Em cần anh, cần tình yêu của anh.” Anh ánh mắt lấp lánh, hôn môi cô, tay vuốt bụng bầu, cảm nhận đứa bé: “Leonor, anh sẽ ở đây, vì em, vì con, vì tình yêu của chúng ta.”